Trời đã ngả chiều, ánh nắng vàng dịu dàng chiếu rọi qua những tán cây. Thiên Lâm và Nguyệt tiếp tục bước đi trên con đường nhỏ hẹp, lòng tràn đầy quyết tâm nhưng cũng không thiếu lo lắng. Những âm thanh của rừng già hòa quyện với những suy nghĩ trong đầu họ, tạo thành một bản nhạc đầy bất an.
“Nguyệt, em có từng nghe về những người có khả năng đặc biệt không?” Thiên Lâm hỏi, nét mặt nghiêm túc.
“Có, nhưng rất hiếm,” Nguyệt đáp, đôi mắt sáng lên như những ngọn đèn. “Tôi từng nghe nói về một cô gái có khả năng đọc tâm. Cô ấy sống ở một nơi xa xôi, thuộc về một tông môn nhỏ. Tính cách của cô ấy cũng rất nhút nhát.”
“Vậy mà em lại làm tôi nghĩ đến em,” Thiên Lâm cười, nhưng nụ cười của anh có chút gượng gạo. “Em cũng có khả năng tương tự, đúng không?”
Nguyệt cúi đầu, không nói gì. Thiên Lâm cảm nhận được sự khiêm tốn của cô, nhưng anh không thể không nhận ra tài năng tiềm ẩn trong cô. Họ tiếp tục đi, cho đến khi một bóng dáng lướt qua giữa những tán cây.
“Có ai đó!” Nguyệt thì thầm, giọng nói có phần lo lắng.
Thiên Lâm dừng lại, căng thẳng. “Cẩn thận, có thể đó là kẻ thù.”
Chỉ vài giây sau, một cô gái xuất hiện, vẻ mặt ngập ngừng, nhưng ánh mắt lại đầy quyết đoán. Đó là Lý Nguyệt. Cô mặc trang phục nhẹ nhàng, tóc dài uốn sóng, đôi mắt trong veo như hồ nước. Thiên Lâm không thể rời mắt khỏi cô.
“Xin lỗi, tôi không muốn làm phiền,” cô nói, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng đầy sức mạnh. “Tôi chỉ nghe thấy tiếng động và… tôi cảm thấy có điều gì đó bất thường.”
“Cô là ai?” Thiên Lâm hỏi, cảm giác sự tò mò trỗi dậy trong lòng.
“Tôi là Lý Nguyệt,” cô trả lời, rồi nhìn thẳng vào mắt Thiên Lâm. “Tôi có khả năng đọc tâm. Có điều, tôi không thể kiểm soát nó tốt lắm.”
Thiên Lâm ngạc nhiên. “Đọc tâm? Thật sự sao?”
Nguyệt gật đầu. “Tôi có thể nghe được suy nghĩ của người khác, nhưng điều đó cũng khiến tôi cảm thấy cô đơn. Nhiều lúc, tôi chỉ muốn không biết điều gì trong tâm trí người khác.”
“Đừng lo, điều đó có thể giúp chúng ta,” Thiên Lâm nói, lòng dâng lên hy vọng. “Chúng tôi đang tìm kiếm Pháp Bảo Bất Tử. Nếu cô đồng hành cùng chúng tôi, sức mạnh của cô sẽ rất hữu ích.”
Lý Nguyệt ngập ngừng, đôi mắt cô sáng lên nhưng lại lộ vẻ bối rối. “Tôi không biết mình có đủ khả năng không… Tôi chỉ là một cô gái nhút nhát.”
“Em không phải như vậy,” Nguyệt động viên. “Tôi đã thấy sức mạnh trong em. Cùng nhau, chúng ta có thể làm được.”
Lý Nguyệt nhìn Thiên Lâm và Nguyệt, rồi gật đầu. “Được. Tôi sẽ đi cùng các bạn.”
Họ bắt đầu hành trình mới, lòng đầy hy vọng. Thiên Lâm cảm thấy như một ngọn gió mới thổi qua, năng lượng trong nhóm được nâng cao. “Cô có thể đọc tâm của tôi không?” anh hỏi.Lý Nguyệt lắc đầu. “Tôi không thể nghe suy nghĩ của người khác nếu họ không cho phép. Nhưng tôi cảm nhận được sự quyết tâm trong lòng anh.”
“Vậy chúng ta hãy cùng nhau quyết tâm,” Thiên Lâm nói. “Chúng ta sẽ tìm thấy Pháp Bảo Bất Tử và cứu cha tôi.”
Bầu không khí trở nên căng thẳng khi họ tiếp tục bước đi. Nguyệt chợt lên tiếng: “Có ai đó đang theo dõi chúng ta.”
Thiên Lâm dừng lại, căng thẳng. “Ai?”
“Tôi không chắc. Nhưng có một cảm giác rất mạnh mẽ,” Lý Nguyệt nói, đôi mắt cô quét qua các tán cây. “Có lẽ là một người có khả năng như tôi.”
“Chúng ta phải cẩn thận,” Thiên Lâm nói, sự quyết tâm trong lòng anh càng trở nên mạnh mẽ. “Nguyệt, em hãy chú ý. Nếu có gì bất thường, hãy cho tôi biết ngay.”
Họ tiếp tục di chuyển, lòng đầy lo lắng. Đột nhiên, một bóng người xuất hiện trước mặt họ. Đó là một người phụ nữ xinh đẹp, tóc dài trắng như bông. Đôi mắt xám lạnh lẽo lộ ra một nụ cười bí ẩn.
“Chào các bạn,” cô ta nói, giọng nói mềm mại nhưng đầy quyền lực. “Tôi là Diệp Huyền. Các bạn đang tìm kiếm Pháp Bảo Bất Tử, phải không?”
Thiên Lâm cảm thấy một cơn lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. “Cô muốn gì?”
“Tôi chỉ muốn giúp đỡ,” Diệp Huyền nói, ánh mắt lấp lánh. “Pháp Bảo Bất Tử không dành cho những kẻ yếu đuối. Các bạn có thật sự đủ sức để sở hữu nó không?”
“Chúng tôi không cần sự giúp đỡ của cô,” Thiên Lâm đáp, giọng nói kiên quyết.
“Thật sao?” Diệp Huyền cười khẩy. “Tôi sẽ theo dõi các bạn. Đừng quên rằng, tôi có thể làm cho cuộc sống của các bạn trở nên khó khăn hơn rất nhiều.”
Nguyệt cảm thấy một cảm giác bất an. “Chúng ta không nên ở đây lâu.”
“Đi thôi,” Thiên Lâm nói, không nhìn lại. Họ nhanh chóng rời khỏi nơi đó, lòng đầy lo lắng về những gì vừa xảy ra.
Khi họ tiếp tục hành trình, tâm trí Thiên Lâm dồn dập suy nghĩ. Diệp Huyền là ai? Tại sao cô ta lại quan tâm đến họ? Mối đe dọa từ phía cô ta khiến anh không thể yên lòng.
Nguyệt nhìn Thiên Lâm, rồi nói: “Anh nghĩ chúng ta sẽ gặp nguy hiểm không?”
“Có thể,” Thiên Lâm trả lời, “nhưng chúng ta sẽ không từ bỏ. Chúng ta phải mạnh mẽ.”
Họ tiến về phía trước, lòng tràn đầy quyết tâm. Cuộc chiến giành lấy Pháp Bảo Bất Tử đang đến gần, và những thử thách mới đang chờ đón họ.