Thiên Lâm và Nguyệt dừng lại bên bờ một con suối nhỏ, nơi ánh trăng rọi xuống mặt nước, tạo nên những vòng sáng lấp lánh. Mặc dù cảnh vật xung quanh khá bình yên, nhưng tâm trạng của họ không hề dễ chịu. Họ vừa trải qua một cuộc trò chuyện căng thẳng với Trần Vũ, và những thông tin về Diệp Huyền vẫn còn ám ảnh trong đầu.
“Chúng ta cần thêm sức mạnh,” Thiên Lâm nói, ánh mắt dõi về phía xa xăm. “Trần Vũ không thể đơn độc đối đầu với Diệp Huyền. Chúng ta cần phải chiêu mộ thêm người.”
Nguyệt gật đầu, nhưng trong ánh mắt cô vẫn có chút lo lắng. “Người mà chúng ta cần tìm phải mạnh mẽ và sẵn sàng chiến đấu. Liệu có ai như vậy không?”
“Có,” Thiên Lâm khẳng định. “Lâm Kiêu. Anh ta là một chiến binh dũng mãnh. Tôi đã nghe nói về khả năng điều khiển lửa của anh ta. Nếu kết hợp được sức mạnh của anh ấy, chúng ta sẽ có một đội ngũ mạnh mẽ.”
“Lâm Kiêu?” Nguyệt lặp lại, cố nhớ lại những gì cô biết về anh. “Nghe nói anh ta khá nóng tính và không dễ gần.”
“Đúng vậy, nhưng đó cũng là lý do tại sao chúng ta cần anh ấy,” Thiên Lâm nói, sự kiên định trong giọng nói của anh khiến Nguyệt cảm thấy an tâm hơn. “Chúng ta không thể chỉ dựa vào khả năng của bản thân. Hợp sức lại mới có cơ hội đối đầu với Diệp Huyền.”
Hai người bắt đầu lên đường tìm kiếm Lâm Kiêu. Họ đi qua những con đường mòn hẹp, nơi ánh sáng của đêm chỉ đủ để soi sáng từng bước chân. Sau một hồi lâu, họ đến một khu vực mà người dân địa phương thường nói đến Lâm Kiêu.
“Đây là nơi anh ta thường tụ tập,” Thiên Lâm chỉ tay về phía một chiếc lều lớn được dựng bằng vải thô. “Chúng ta vào thôi.”
Nguyệt theo sát phía sau, lòng đầy hồi hộp. Khi họ bước vào, không khí bên trong nặng nề và bí ẩn. Lâm Kiêu đang ngồi giữa đám đông, trò chuyện cùng một số người đàn ông khác. Khi thấy Thiên Lâm, anh ta đứng dậy, ánh mắt lấp lánh.
“Vương Thiên Lâm! Lý Nguyệt! Thật bất ngờ khi thấy các ngươi ở đây,” Lâm Kiêu nói với giọng thẳng thắn, nhưng bên trong vẫn có chút nghi ngờ.
“Chúng ta cần nói chuyện,” Thiên Lâm mở lời, không vòng vo. “Cô ta, Diệp Huyền, đang âm thầm chuẩn bị cho một cuộc tấn công lớn. Chúng ta cần sức mạnh của anh.”
Lâm Kiêu nhíu mày, sự nghiêm túc hiện rõ trên gương mặt. “Cô ta không phải là kẻ dễ đối phó. Nếu muốn chiến đấu, ngươi cần phải chuẩn bị tâm lý.”
“Chúng ta đã sẵn sàng,” Nguyệt khẳng định, ánh mắt cô ánh lên sự quyết tâm. “Chúng tôi không thể đứng nhìn cô ta gây ra thêm nhiều tổn thương.”
“Vậy thì tốt,” Lâm Kiêu gật đầu. “Nhưng ta cần một kế hoạch cụ thể. Để đối phó với Diệp Huyền, chỉ có sức mạnh là chưa đủ.”Thiên Lâm và Nguyệt cùng nhau lắng nghe khi Lâm Kiêu bắt đầu phác thảo những kế hoạch. Từng bước đi được tính toán kỹ lưỡng, từng khả năng đều được đưa ra bàn luận. Không khí trong lều trở nên sôi động, và một sự kết nối mạnh mẽ giữa ba người bắt đầu hình thành.
“Chúng ta không chỉ phải đánh bại Diệp Huyền,” Lâm Kiêu nói, “mà còn phải tìm ra những điểm yếu của cô ta. Cô ta rất thông minh và luôn có những bước đi tính toán trước.”
Nguyệt gật đầu, lòng cảm thấy phấn chấn. “Chúng ta có thể sử dụng Đọc Tâm Thuật của tôi để nghe thấy những suy nghĩ của cô ta. Nếu có thể, chúng ta sẽ biết trước những gì cô ta đang dự định.”
“Đúng vậy,” Thiên Lâm thêm vào. “Đó sẽ là một lợi thế lớn.”
Cuộc trò chuyện tiếp diễn, và kế hoạch ngày càng trở nên rõ ràng hơn. Mỗi người đều có vai trò riêng, và sức mạnh của họ cùng nhau tạo nên một đội hình đáng gờm. Thiên Lâm cảm thấy phấn khích khi nghĩ về những điều họ có thể làm.
Khi đêm dần khuya, họ đã hoàn thành kế hoạch sơ bộ. Ba người đứng dậy, ánh mắt đầy quyết tâm. “Chúng ta sẽ không để Diệp Huyền có cơ hội,” Thiên Lâm thề. “Mọi bí mật sẽ được phơi bày.”
“Đúng vậy,” Lâm Kiêu khẳng định, nắm chặt tay. “Tôi sẽ chiến đấu vì những người đã mất mát.”
“Chúng ta sẽ làm điều này cùng nhau,” Nguyệt nói, lòng tràn đầy hy vọng.
Khi họ bước ra khỏi lều, không khí bên ngoài mát lạnh, nhưng trong lòng họ lại đang bừng bừng sức mạnh. Họ biết rằng sắp tới sẽ là những cuộc đối đầu khốc liệt, nhưng giờ đây, họ đã không còn đơn độc.
“Vậy kế hoạch tiếp theo là gì?” Lâm Kiêu hỏi.
“Chúng ta sẽ phải tìm hiểu thêm về những bước đi của Diệp Huyền,” Thiên Lâm đáp. “Và chuẩn bị cho cuộc chiến sắp tới.”
Đột nhiên, một cơn gió mạnh thổi qua, mang theo cảm giác lo âu. Họ nhìn nhau, một sự đồng cảm lặng lẽ nhưng mạnh mẽ hiện diện. Cuộc chiến chưa bắt đầu, nhưng họ đã sẵn sàng.
Bước chân của họ vang vọng trong đêm, như một dấu hiệu cho những gì sắp diễn ra. Những bí mật về Diệp Huyền vẫn còn đang chờ đợi, và họ biết rằng con đường phía trước sẽ không hề dễ dàng. Nhưng sự đoàn kết và sức mạnh của họ sẽ là ánh sáng dẫn đường trong bóng tối.