Pháo Hôi Bị Ghét Bỏ Vừa Buông Xuôi, Cả Nhà Liền Cuống Lên

Chương 1

Sau

Sau ba mươi ngày tăng ca liên tục, tôi cuối cùng cũng gục ngã ngay tại bàn làm việc.

Tôi cứ tưởng mình đã được giải thoát.

Nhưng giây tiếp theo, ý thức quay trở lại, tôi một lần nữa mở mắt ra.

Trước mắt là một căn phòng bị đập phá tan tành, cùng một người phụ nữ xa lạ đang nhìn tôi với khuôn mặt tràn trề thất vọng.

Tôi vừa định mở miệng hỏi: "Tình huống gì thế này?"

Thì vô số thông tin và ký ức đã bị nhồi nhét thô bạo vào não.

Hóa ra, tôi đã xuyên không.

Xuyên vào một cuốn tiểu thuyết đam mỹ đoàn sủng.

Tin tốt là, xuyên thành một đại thiếu gia sống trong nhung lụa.

Tin xấu là, tôi là một tên pháo hôi bị vạn người ghét, tồn tại chỉ để làm nền cho đứa em trai.

Nguyên chủ trùng tên với tôi, đều gọi là Ôn Lĩnh.

Sinh ra trong một gia tộc hào môn ở thành phố A, từ nhỏ đã ngậm thìa vàng.

Cậu ta có một đứa em trai tên là Ôn Dữ, hai người hoàn toàn khác biệt.

Ôn Dữ thành tích học tập xuất sắc, ngoan ngoãn vâng lời, lại có thiên phú hội họa, được cưng chiều hết mực.

Trong truyện, cậu ta mang thiết lập vạn nhân mê, được mọi người sủng ái.

Nguyên chủ thì khác hẳn.

Ngoại hình bình thường, cái gì cũng bình thường, chẳng có tài cán gì, tính tình lại còn khó chiều.

Bố mẹ đương nhiên chẳng cho cậu ta sắc mặt tốt.

Sự đối xử bất công trong thời gian dài khiến tâm lý nguyên chủ trở nên vặn vẹo, dần dà sinh lòng căm hận đứa em ruột.

Đến mức cậu ta cái gì cũng muốn tranh giành với em trai.

Về sau thậm chí còn phát triển đến mức làm ra những chuyện tổn thương đứa em.

Cuối cùng, đường đường là một thiếu gia lại bị đuổi ra khỏi nhà.

Rơi vào kết cục bi thảm: bị kẻ thù trả thù, chết bất đắc kỳ tử trên phố.

Trời đất ơi, thế này cũng thảm quá rồi.

Tôi tiêu hóa xong lượng thông tin khổng lồ, nhìn người phụ nữ với vẻ mặt thất vọng trước mắt cùng cảnh tượng xung quanh.

Cố gắng lục lọi trong đầu tình tiết tiểu thuyết cho khớp.

Vì nguyên chủ lên đại học phải ở nội trú.

Mẹ của nguyên chủ muốn cải tạo phòng cậu ta thành phòng tranh độc quyền cho đứa em.

Cậu ta không đồng ý, làm ầm ĩ một trận, thà đập nát căn phòng chứ nhất quyết không nhường cho em trai.

Đây là cuộc xung đột trực diện đầu tiên giữa nguyên chủ và em trai.

Sau đó mọi chuyện càng lúc càng tồi tệ, cuối cùng đẩy nguyên chủ đến sự hủy diệt.

Tôi giật nảy mình, vội vàng xốc lại tinh thần nhân lúc sự việc còn chưa đến bước không thể vãn hồi.

"Mẹ, vừa nãy là do con nhất thời hồ đồ, con xin lỗi."

Người phụ nữ sững sờ một giây, dường như đang kinh ngạc trước thái độ quay ngoắt một trăm tám mươi độ của tôi.

Thấy tôi cụp mắt xuống, dáng vẻ vô cùng hèn mọn, bà mới hắng giọng, thái độ trở nên uy nghiêm:

"Hừ, bây giờ mới biết sai à? Còn không phải là đập phá nát bét căn phòng rồi sao!"

"Mau dọn dẹp cho sạch sẽ đi, căn phòng này của con ánh sáng tốt, nhường cho em trai làm phòng tranh thì có sao?"

"Dù sao sau này con cũng ở lại trường, bố mẹ sẽ không bạc đãi con đâu."

Tôi liên tục gật đầu, bắt đầu thu dọn tàn cuộc.

Một mình tôi dọn dẹp căn phòng sạch sẽ, gom vài bộ quần áo và đồ dùng cá nhân.

Lúc kéo vali ra phòng khách, nhà ba người bọn họ đang quây quần xem TV đầy hòa thuận vui vẻ.

Bố mẹ đến mí mắt cũng chẳng buồn nâng lên, coi tôi như không tồn tại.

Chỉ có đứa em trai kia chú ý đến tôi, cố tình gọi một tiếng:

"Anh, muộn thế này rồi anh còn đi đâu vậy?"

"Về trường ở."

"Nhưng bây giờ chẳng phải đang là cuối tuần sao? Sao anh không ở nhà nghỉ ngơi?"

Ôn Dữ biết rõ còn cố hỏi, với vẻ mặt vô tội mà chọc thẳng vào vết thương của tôi.

Đổi lại là tính khí nóng nảy của nguyên chủ, chắc chắn đã lao đến chửi mắng cậu ta xối xả rồi.

Nhưng tôi lại là một kẻ nhát gan sợ phiền phức, nên đành tìm bừa một cái cớ:

"Trường học cũng tốt mà, anh phải học cách tự lập chứ."

Cũng chẳng biết câu này chạm trúng dây thần kinh nào của bố, ông đặt tờ báo xuống, sa sầm mặt mày:

"Hừ, bây giờ mới biết phải tự lập à? Suốt ngày ăn bám dùng tiền của tôi, vậy mà còn dám giở thói thiếu gia ở nhà."

"Con xin lỗi bố, con thật sự đã kiểm điểm lại bản thân rồi."

Bố tôi không ngờ tôi lại có phản ứng này, mặt mày như nuốt phải ruồi.

Để giữ gìn uy nghiêm của một người đứng đầu gia đình, ông tiếp tục mắng mỏ:

"Kiểm điểm? Tôi thấy anh chỉ đang làm bộ làm tịch, để tôi giao bớt mảng kinh doanh của công ty cho anh làm đúng không?"

"Tôi nói cho anh biết, đừng có mơ!"

"Nhà họ Ôn chúng ta không cần phế vật, mau cút đi cho khuất mắt tôi!"

Tôi không dám ho he thêm nửa lời, kéo vali xám xịt rời đi.

Bước ra khỏi cổng biệt thự, tôi không nhịn được ngoái đầu nhìn lại.

Đèn đuốc sáng rực, qua khung cửa sổ có thể thấy một gia đình đang quây quần hạnh phúc.

Còn tôi, bị gạt ra ngoài lề, không thuộc về ngôi nhà này.

Chỉ có thể trơ trọi một mình đứng trên con đường nội khu của khu biệt thự.

Ở đây, ngay cả một chiếc taxi cũng chẳng vẫy được.

Tôi lội bộ hơn nửa tiếng đồng hồ mới ra khỏi khu biệt thự.

Ra đến đường lớn mới bắt được xe, đi thẳng đến trường.

Lúc về tới ký túc xá, Lâm Dương vừa từ phòng tắm bước ra, nửa thân trên để trần, chỉ quấn độc một chiếc khăn tắm.

Thấy tôi, cậu ấy lập tức trốn vào phòng tắm, đóng sập cửa lại.

Lúc bước ra lần nữa, cậu ấy đã ăn mặc đàng hoàng, trên cổ vắt chiếc khăn, tóc vẫn còn ướt sũng.

"Cậu, sao cậu lại đột ngột quay về thế?"

"Ngại quá, tôi tưởng trong phòng không có ai nên..."

Lâm Dương xấu hổ quay mặt đi, tay đặt sau gáy gãi gãi đầy ngượng ngùng.

"Không sao không sao, đáng lẽ tôi về phải báo trước một tiếng, là do tôi sơ suất."

Lâm Dương cũng sững người nửa giây, chằm chằm nhìn vào mặt tôi, khiến tôi có chút bối rối.

"Ờm, trên mặt tôi dính gì à?"

Cậu ấy xua tay lia lịa: "Không phải, chỉ là cảm thấy cậu khác hẳn bình thường, có chút mới lạ thôi."

Cũng phải, dẫu sao thì trước đây nguyên chủ chẳng bao giờ ngủ lại ký túc xá.

Thi thoảng ghé qua cũng toàn lên mặt sai bảo, ra dáng thiếu gia, coi bạn cùng phòng như người hầu.

Thế nên ở trường, cậu ta cũng bị người người chán ghét.

"À ừm, xin lỗi nhé, trước đây tôi không quen với cuộc sống tập thể cho lắm, nên thái độ có hơi... thật sự xin lỗi."

"Không sao đâu, đều là bạn cùng phòng cả, mọi người sẽ bao dung cho nhau mà."

Lâm Dương cũng là người phóng khoáng, lập tức xí xóa chuyện cũ.

Tôi thở phào nhẹ nhõm, dọn dẹp giường chiếu xong liền ngả lưng xuống nghỉ ngơi.

Lâm Dương ở giường bên cạnh, có vẻ như cậu ấy cũng chưa ngủ.

"Mạo muội hỏi một câu, sao cậu lại đột nhiên muốn đến trường ở vậy?"

"Dù sao thì tôi cũng sắp tốt nghiệp rồi, không thể cứ dựa dẫm vào gia đình mãi, phải học cách tự lập thôi."

Đây không phải là lời nói dối.

Tôi tự nhủ, sau này mình cứ an phận thủ thường, thế nào cũng có thể sống cả đời cơm no áo ấm.

Lâm Dương dường như đang mỉm cười, giọng điệu nhẹ nhàng:

"Vậy từ nay về sau, chúng ta giúp đỡ lẫn nhau nhé~"

Sau