Phải Lòng Cận Tiên Sinh

Chương 10

“Có một lần, tôi nhìn thấy chính mình năm 8 tuổi, tết hai b.í.m tóc, tung tăng chạy về phía anh ấy.”

“Anh quay đầu lại, mỉm cười với tôi.

“Khoảnh khắc ấy, cảm giác hạnh phúc giống như vô số bong bóng bảy màu, rực rỡ và lấp lánh.”

“Nhưng mỗi lần tỉnh giấc, tôi lại chẳng thể nhớ nổi gương mặt anh.”

“Vì thế, tôi chỉ có thể dựa vào trí tưởng tượng để vẽ anh vào tác phẩm của mình.”

“Anh sống trên sao Diêm Vương lạnh giá, xa xôi ngoài tầm với.”

“Giống như người trong giấc mơ ấy, có lẽ cả đời cũng sẽ chẳng bao giờ gặp được ngoài đời thực.”

“Nhưng tôi thà giữ anh lại trong từng nét vẽ…”

“Còn hơn để bản thân quên mất anh.”

Khi tôi nói xong...

Cả khán phòng im phăng phắc.

Ánh mắt tôi và anh chạm nhau.

Chưa bao giờ...

Tôi cảm thấy lòng mình vững vàng đến thế.

25

Cơn sóng gió mang tên “đạo nhái” nhanh ch.óng lắng xuống.

Nhờ chuyện này, tôi còn có thêm rất nhiều người hâm mộ mới.

“Lãng mạn quá. Hóa ra Hoàng t.ử Băng Giá chính là người trong mộng của Kiều Nặc.”

“Mọi người nói xem... liệu Kiều Nặc có thật sự gặp được anh ấy không?”

Không ngờ cư dân mạng còn nhiệt tình “đẩy thuyền” tôi với Hoàng t.ử Băng Giá.

Đến kỳ nghỉ.

Cận Hàn Châu đưa tôi sang Geneva, Thụy Sĩ để tổ chức hôn lễ.

Đó là nơi anh đã học tập và nghiên cứu suốt nhiều năm.

Mùa đông ở Geneva rất lạnh.

Nhưng cũng vô cùng đẹp.

Mặt hồ Geneva phủ một lớp băng mỏng.

Đàn thiên nga co rụt cổ trong cái rét.

Cận Hàn Châu mỉm cười nhìn tôi chạy tới chạy lui.

Hơi thở trắng xóa theo từng lời nói tan vào không khí.

Khu chợ Giáng sinh phía xa lấp lánh ánh đèn.

Trên con đường lát đá vẫn còn phủ một lớp tuyết mỏng.

Ngày cử hành hôn lễ.

Trong nhà nguyện nhỏ bên bờ hồ.

Chỉ có anh và tôi.

Khi vị linh mục mời chúng tôi đọc lời thề nguyện.

Cận Hàn Châu khẽ cất tiếng:

“Hoàng hôn xanh biếc của mùa hạ, anh sẽ bước trên con đường nhỏ...”

Tôi sững sờ.

Là bài thơ Hoàng Hôn của Rimbaud.

Chính là bài thơ năm xưa anh từng phạt tôi chép.

Đến câu cuối cùng.

“... Hạnh phúc như thể bên cạnh mình có người mình yêu.”

Anh đọc trọn vẹn cả bài thơ.

Sau đó chỉ lặng lẽ nhìn tôi.

Không nói thêm một lời nào.

Anh nhẹ nhàng đeo chiếc nhẫn vào ngón áp út của tôi.

Rồi cúi đầu hôn lên môi tôi.

Tôi bỗng cảm thấy gương mặt mình ướt át.

Đưa tay lên chạm thử...

Mới biết nước mắt đã phủ đầy hai má.

Đêm xuống.

Dãy núi tuyết phía xa dần chìm vào màn hoàng hôn.

Anh ôm tôi đứng trước khung cửa sổ.

“Cận Hàn Châu…”

“Hồi dạy môn tiếng Pháp, anh đã nhận ra em rồi phải không?”

Anh nhìn về phía xa, khẽ gật đầu.

“Lúc nào em cũng cúi đầu vẽ tranh. Anh chỉ muốn em ngẩng đầu nhìn anh.”

“Vậy tại sao anh lại phạt em chép bài thơ ấy?”

Tôi khẽ hỏi.

Tia sáng cuối cùng ngoài cửa sổ lặng lẽ biến mất sau dãy núi.

Anh xoay người.

Cúi xuống, ghé sát bên tai tôi thì thầm:

“Bởi vì...Đó chính là anh.”

Tôi ngẩn người.

“Đó là 12 năm anh sống một mình ở Geneva.”

“Một mình bước đi giữa buổi hoàng hôn.”

“Anh vẫn luôn chờ người mình yêu.”

“Hôm nay…”

“Cuối cùng em cũng đến rồi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Anh ôm tôi thật c.h.ặ.t.

Rất lâu sau...

Vẫn không nỡ buông tay.

Về sau, khi xem lại cuốn album ảnh cũ của anh...

Tôi nhìn thấy một bức ảnh.

Cô bé tôi ngày ấy ngồi trên vai bố, cười đến mức đôi mắt cong thành hình trăng khuyết.

Rùa

Cậu thiếu niên mặc áo sơ mi trắng tựa bên khung cửa sổ, mỉm cười nhìn tôi.

Thế nhưng...

Đôi tai lại lặng lẽ đỏ bừng.

Trên bậu cửa sổ là chiếc kính thiên văn ấy.

Thì ra...

Hoàng t.ử trong giấc mơ của tôi...

Vẫn luôn ở ngay bên cạnh.

……….

Ngoại truyện:

Góc nhìn của Cận Hàn Châu.

1

Được cưới Kiều Nặc...

Là điều chính tôi đã cầu mong.

Hôn ước do hai bên gia đình định từ 23 năm trước vốn chỉ là một câu nói đùa.

Nhưng muốn cưới cô ấy...

Lại là ước nguyện tôi đã ôm ấp từ rất lâu.

Sau khi Kiều Nặc tốt nghiệp, tôi cùng bố mẹ đến nhà họ Kiều hỏi cưới.

Chú Kiều và dì rất vui.

Chỉ là hai người lo Kiều Nặc sẽ không đồng ý.

“Hàn Châu, Nặc Nặc vẫn luôn muốn sau khi tốt nghiệp sẽ dọn ra ngoài sống riêng, nhưng vợ chồng chú chưa bao giờ đồng ý.”

“Nếu kết hôn có thể khiến con bé cảm thấy mình được tự do hơn, có lẽ nó sẽ chấp nhận.”

Chú Kiều trầm ngâm một lúc rồi nói với tôi.

Tôi khẽ gật đầu.

Trong bữa tiệc, cô ấy mặc chiếc váy trắng.

Mái tóc đen dài ngang vai được buộc bằng một dải ruy băng nhiều màu.

Cả người giống như một chú mèo nhỏ lanh lợi.

Bướng bỉnh mà cũng vô cùng đáng yêu.

Thỉnh thoảng cô ấy lại liếc nhìn tôi một cái.

Trong đôi mắt ngập tràn vẻ bất lực và không hài lòng.

Giống hệt ánh mắt năm ấy, khi bị tôi phạt chép bài thơ trong giờ học tiếng Pháp.

Tôi thầm nghĩ...

Sau này tôi sẽ chiều theo mọi ý muốn của cô ấy.

Bởi vì...

Có thể cưới được cô ấy, với tôi đã là một điều vô cùng đáng biết ơn.

2

Cuộc sống sau khi kết hôn vô cùng náo nhiệt.

Kiều Nặc lúc nào cũng nghĩ cách trêu chọc tôi.

Thế nhưng những trò nhỏ của cô ấy, tôi chỉ cần nhìn là hiểu ngay.

Mỗi lần thất bại, cô ấy đều chu môi, bày ra vẻ mặt đầy thất vọng.

Tôi rất muốn xoa đầu cô ấy.

Hoặc ôm cô ấy vào lòng.

Nhưng tôi biết...

Cô ấy không hề thích tôi.

Dẫu vậy...

Tôi vẫn không thể buông tay.

Bởi vì...

Cô ấy chính là tia sáng của cuộc đời tôi.

3

Cảm giác cô đơn...

Là điều tôi trải qua nhiều nhất từ khi còn bé.

Bố mẹ bận chuyện làm ăn.

Việc nhiều ngày không về nhà đã trở thành chuyện thường.

Thế nên tôi thường sang nhà chú Kiều ăn cơm.

Năm tôi 7 tuổi...

Dì Kiều m.a.n.g t.h.a.i Kiều Nặc.

Lần sau tôi đến chơi, Nặc Nặc đã là một cô bé nhỏ xíu.

Con bé thích cười, thích nghịch.

Dường như chẳng có bất cứ muộn phiền nào.

Mỗi lần nhìn thấy con bé...

Tôi đều có cảm giác mình đang được ánh mặt trời bao phủ.

Ấm áp.

Được chữa lành.

Và hạnh phúc.