Ông Xã Vừa Tròn 18 Của Tôi

Chương 37: Mở Quà 4

Chương 37: Mở Quà 4

Tịch Trạch thuộc kiểu người nói là làm. Đã nói mở thì chắc chắn sẽ mở.

Cửa phòng vừa đóng, Tịch Trạch bế Hứa Hạ lên, ép cô vào tường. Do đã có kinh nghiệm, cậu giờ đây lại cố ý muốn thử nhiều tư thế mới lạ.

Hứa Hạ cảm thấy mình chẳng khác gì một con b.úp bê gấp, cả tối bị cậu lật tới lật lui. Ban đầu, cô thấy hơi sợ hãi và xấu hổ, nhưng khi đã nếm đủ kích thích, bèn mặc cậu muốn làm gì thì làm. Có điều, suốt cả quá trình, Hứa Hạ phát hiện trong khi mình chỉ biết ư a, nói năng lộn xộn, thì Tịch Trạch gần như im lặng, chỉ khi lên đến cao trào, mới ghé sát tai cô mà thì thầm: “Em có yêu anh không?”

Hứa Hạ mơ màng: “Yêu.”

“Vì sao yêu anh?”

“Anh… á… anh là chồng em mà.”

“Chồng?” Cậu thở dài, không hiểu sao lại nổi giận, nhấc bổng cơ thể mềm nhũn như nước của cô lên, đặt nằm sấp xuống.

Những lúc như vậy, Hứa Hạ cực kỳ sợ, bởi lẽ cô không nhìn thấy biểu cảm của người phía sau, nên các giác quan trên cơ thể sẽ được phóng đại lên rất nhiều. Cô nghe nói, đàn ông đều thích tư thế này, có thể khiến họ tận hưởng k h oá i c ả m chinh phục. Nhưng cô đã là người của Tịch Trạch rồi, cậu còn phải chinh phục cái gì nữa?

Tịch Trạch ôm eo cô, kéo đến bên mép giường, còn bản thân thì đứng dưới đất, ngón tay thon dài véo nhẹ lớp da thịt mỡ màng của cô, nhìn mái tóc dài xõa tung trên tấm lưng trắng muốt, ngọn lửa trong mắt càng bùng cháy dữ dội.

Hứa Hạ rốt cuộc không chịu nổi, bất lực nức nở bò về phía trước. Nhưng chưa được hai bước, da đầu cô đột nhiên căng cứng, cả người bật dậy. Thì ra Tịch Trạch đang siết lấy tóc cô. Tuy chỉ mới thân mật với nhau hai lần, nhưng cô phát hiện, Tịch Trạch có chút bạo lực trong chuyện chăn gối. Mới đầu, Hứa Hạ còn tưởng vì cậu chưa có kinh nghiệm, không biết tiết chế. Nhưng chuyện vừa rồi lại khiến cô có chút bất an. Chẳng lẽ do cô tự tưởng tượng?

“Anh… anh nhẹ một chút.” Cô nhịn không nổi, cầu xin.

Tịch Trạch lại c.ắ.n vào cổ cô: “Làm sao đây? Không dễ đâu. Hay em tự làm nhé?”

Hứa Hạ cũng không chịu yếu thế, cô gạt nước mắt: “Làm thì làm, anh ngoan ngoãn nằm xuống đi.” Nói rồi đỏ mặt, hóa ra bản thân cũng chẳng đứng đắn gì.

Tịch Trạch cuối cùng buông cô ra, ánh mắt có chút khó tin, nhưng nhanh ch.óng nghe lời nằm xuống. Tóc cậu rũ trước trán, che khuất nửa đôi mắt mơ màng, môi khẽ hé mở, cơ thể hơi nhấp nhô, toát lên vẻ đẹp tuyệt trần. Hứa Hạ nuốt nước bọt, run rẩy bò tới, tìm đúng vị trí rồi chậm rãi ngồi xuống.

Hai người quấn lấy nhau đến tận ba, bốn giờ sáng mới thiếp đi vì kiệt sức. Khi tỉnh dậy đã gần trưa, Hứa Hạ cử động, toàn thân như muốn rã ra. Cô không khỏi cảm thán mình lớn tuổi hơn Tịch Trạch, sau này biết phải làm sao.

“Tỉnh rồi?” Tịch Trạch đã ăn mặc chỉnh tề. Cậu mặc sơ mi trắng, hơi hở cổ, ngồi nghiêng trên ghế sô pha, đang kiểm tra tin nhắn trên điện thoại, cả người đầy sức sống.

Hứa Hạ chán nản, so mình với người chỉ thấy thiệt thân. Cô lại nằm lười trên giường một lúc rồi mới quấn chăn đi vào phòng tắm. Cả người từ trên xuống dưới, chỗ tím chỗ xanh, đặc biệt mấy vết c.ắ.n trên cổ càng thê t.h.ả.m. Người này là ch.ó à? Thích c.ắ.n người dữ vậy? Vì để che đi vết tích, Hứa Hạ chỉ còn cách mặc áo tay dài, tìm khăn lụa choàng cổ, mới có thể yên tâm ra ngoài.

“Anh đang xem gì vậy?” Hứa Hạ ngồi xuống bên cạnh Tịch Trạch, nghiêng cả người qua.

Tịch Trạch ôm cô, thi thoảng xoa đầu: “Xem tình hình kinh doanh của Can Nguyên năm ngoái.”

Hứa Hạ phấn chấn: “Nhanh vậy, kinh doanh thế nào?”

Tịch Trạch đáp: “Khá ổn. Công ty đã hồi phục, có lãi rồi. Anh nghe nói bảy mươi triệu của nhà em đã được chuyển vào tài khoản của cha em rồi.”

Hứa Hạ không ngờ Tịch Minh Cư lại thần tốc như vậy. Cô vốn nghĩ bảy mươi triệu kia còn phải hứa hẹn lâu dài. Nhưng nếu nhà họ Tịch trả tiền rồi, tại sao cha không nói gì với cô?

Hứa Hạ bước ra sân, gọi điện thoại cho cha: “Cha, có phải chú đã chuyển tiền cho cha rồi không?”

Dường như bên phía Hứa Văn Hữu khá ồn ào: “Ừm. Đưa rồi, đưa rồi.”

“Khi nào vậy ạ? Sao cha không nói gì với con?” Hứa Hạ hơi giận. Nếu không phải hôm nay Tịch Trạch nói với cô, cô cũng sẽ không biết chuyện này.

“Chắc hơn một tháng rồi. Lúc trước con bận, nên cha không nói.” Hứa Văn Hữu giải thích.

“Hơn một tháng?” Hứa Hạ kinh ngạc: “Cha, bên đó hơi ồn, cha có thể tìm chỗ nào yên tĩnh hơn không?”

Hứa Văn Hữu có vẻ không muốn rời đi: “Cha còn có việc, đợi con về rồi chúng ta nói chuyện sau.”

Hứa Văn Hữu trực tiếp ngắt máy. Hứa Hạ định gọi lại, nhưng sau một hồi suy nghĩ, cảm thấy nói qua điện thoại cũng không rõ ràng, vẫn là đợi quay về rồi tính.

Sau bữa trưa, hai người bắt xe đến chùa Đại Chiêu. Lúc cầu nguyện, Hứa Hạ thành kính quỳ xuống, lẩm bẩm khấn. Đến khi mở mắt, cô thấy Tịch Trạch vẫn còn quỳ cạnh bên. Cậu vô cùng nghiêm túc, giống như cũng đang khẩn cầu Phật tổ chuyện trọng đại gì.

“Này, lúc nãy anh cầu gì mà lâu vậy? Không sợ Phật Tổ mệt à.” Hứa Hạ hỏi.

Tịch Trạch suy nghĩ: “Nói ra mất linh.”

Hứa Hạ cũng không ép, hai người đi vòng quanh ngắm cảnh. Đúng lúc định trở về khách sạn thì một bóng người bất thình lình xuất hiện.

“Chị, Tịch Trạch, đúng là hai người rồi.” Lâm Tư Ý kinh ngạc nhìn cả hai.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nhưng người sửng sốt hơn là Hứa Hạ: “Lâm… Lâm Tư Ý. Sao cô lại ở đây?” Trong khi đó,  Tịch Trạch vẫn bình tĩnh như thường.

Lâm Tư Ý thấy Tịch Trạch ôm eo Hứa Hạ, không khỏi ghen tị. Thông qua cha mình, cô ta đã biết việc hai người đính hôn, nhưng lúc này lại vờ như chẳng hề hay biết.  

“À, em theo mẹ đến đây chơi, không ngờ tình cờ gặp được hai người. Trùng hợp thật đó.” Lâm Tư Ý vừa đáp, vừa gọi mẹ qua.

Hứa Hạ cười gượng: “Đúng ha, trùng hợp ghê.”

“Chị em hai người thân nhau quá nhỉ.” Phát hiện Tịch Trạch không hề có ý định rút tay khỏi eo Hứa Hạ, cơn ghen không khỏi nổi lên.

Bấy giờ Hứa Hạ mới giật mình, vội dịch sang một bên, muốn thoát khỏi Tịch Trạch. Nhưng không ngờ, cậu càng siết vòng ôm: “Cô ấy không phải chị họ tôi mà là hôn thê của tôi.” Tịch Trạch tuyên bố.

Lâm Tư Ý vốn tưởng cậu sẽ giữ bí mật vì còn đang đi học, nào ngờ Tịch Trạch lại không chút do dự công khai toàn bộ.

“Này.” Hứa Hạ ngượng ngùng huých cậu một cái, ra hiệu đừng nói nữa. Nhưng Tịch Trạch căn bản chẳng muốn tiếp tục giấu giếm.

Cậu nói tiếp: “Tôi và Hứa Hạ đã đính hôn vào tháng chín năm ngoái. Vì tôi đang học cấp ba, để tránh lời ra tiếng vào nên mới không công khai. Vốn định cứ tiếp tục như thế, nhưng nay bị cô bắt gặp, thì chúng tôi cũng chẳng giấu làm gì.”

Lâm Tư Ý nghe chính miệng Tịch Trạch nói ra những lời này, lòng vô cùng khó chịu, đặc biệt khi nhìn thấy mấy vết đỏ trên cổ Hứa Hạ lại càng thêm buồn bã.

Đúng lúc này, mẹ cô ta đi tới, thấy con gái mình như vậy bèn không khỏi xót xa. Bà đã sớm khuyên con gái nên nghĩ thoáng hơn, nhưng chồng lại cổ vũ cô phải tranh đấu. Điều này cũng khiến bà thấy khó xử không kém.

“Hai người đi dạo tiếp đi, chúng tôi về khách sạn.” Tịch Trạch kéo Hứa Hạ đi.

Nhìn bóng lưng hai người xa dần, Lâm Tư Ý vò xát gấu váy.

“Bỏ đi, Tư Ý. Hai người họ đã đính hôn rồi, hơn nữa, xem ra tình cảm rất tốt. Con xuất sắc như vậy, muốn tìm con trai thế nào mà chẳng được.” Mẹ Lâm khuyên.

Mắt Lâm Tư Ý đỏ hoe: “Con tốt như vậy, tại sao cậu ấy không thích con?”

“Tình cảm khó nói lắm, con đừng…”

“Mẹ à, đừng lúc nào cũng yếu đuối thế. Cũng chính vì vậy mà con ghét mẹ, thích cha đó. Bất luận thế nào cha cũng sẽ ủng hộ con, còn mẹ, mẹ luôn làm con nhụt chí.” Lâm Tư Ý ngắt lời mẹ, giận đùng đùng bỏ đi.

Mẹ Lâm vội vã đuổi theo: “Đừng lúc nào cũng nghe lời cha con. Tâm tư ông ấy thâm sâu, nhiều khi đến mẹ cũng thấy sợ. Lần này ông ấy cổ vũ con theo đuổi Tịch Trạch, mẹ cứ cảm thấy có vấn đề.”

Ở đây có một rổ Pandas

“Mẹ à, đừng nói nữa có được không.” Lâm Tư Ý bịt tai. Mẹ Lâm thấy con gái không muốn nghe, chỉ biết lắc đầu bất lực.

Lúc gần về đến khách sạn, Hứa Hạ rốt cuộc không nhịn được, nói: “Hình như Lâm Tư Ý rất thích anh.”

Tịch Trạch xoa đầu cô: “Bây giờ em mới biết?”

Hứa Hạ ngơ ngác: “Anh biết lâu rồi?”

Tịch Trạch thở dài: “Chậm tiêu như em ấy. Không chỉ cô ta đâu. Người thích anh có thể xếp thành hàng từ đây đến khách sạn đó. Nếu em không cố gắng hơn, coi chừng anh thuộc về người khác đấy!”

Vốn chỉ là lời bông đùa, nhưng Hứa Hạ lại để bụng. Theo cô nhận xét, cô gái ưu tú như Lâm Tư Ý đúng là xứng đôi với Tịch Trạch. Luận về dung mạo, gia thế hay tri thức, hai người đều rất tương đồng. Còn cô cùng lắm chỉ ở bên Tịch Trạch bằng thân phận chủ nợ.

Nhìn sắc mặt tối sầm của Hứa Hạ, Tịch Trạch hiểu ngay cô hẳn đang suy nghĩ lung tung, nên cậu xoa dịu: “Anh chỉ đùa thôi. Em tốt thế, sao anh nỡ bỏ em chứ.”

Hứa Hạ hơi nghi ngờ: “Anh thấy em tốt chỗ nào?”

“Trong mắt anh, mọi thứ ở em đều tốt.” Tịch Trạch nói rồi nhẹ nhàng ôm cô, ôm lấy món quà cậu cho là tuyết vời nhất trên đời.

Hứa Hạ ngửi được hương thơm tươi mát trên người Tịch Trạch, cũng không ngăn được vươn tay ôm c.h.ặ.t lấy. Thế này tốt biết bao, cứ phải kiếm chuyện linh tinh để suy nghĩ làm gì.

Những ngày tiếp theo, hai người sáng dạo phố ngắm cảnh, tối về khách sạn thì hệt như cặp song sinh da thịt không rời. Tịch Trạch chẳng khác gì người nông dân chăm chỉ, cày cuốc mảnh đất cằn cỗi của Hứa Hạ ngày thêm trù phú.

Nhưng mỗi lần Hứa Hạ bảo cậu thực hiện biện pháp an toàn, cậu luôn tìm đủ mọi lý do để từ chối. Cô chỉ còn cách tự mình uống t.h.u.ố.c để tránh xảy ra biến cố.

Về thành phố chưa được bao lâu, thông báo đã đến, Tịch Trạch trúng tuyển khoa tài chính đại học Hoa Đại. Tịch Minh Cư cùng Lâm Tú thấy chuyện đã rồi, đành để cậu đi.

Vì Hoa Đại khá xa nhà họ, nên Tịch gia lại mua một căn nhà mới gần đại học Hoa Đại cho hai người. Từ sau chuyến du lịch Tây Tạng của Hứa Hạ và Tịch Trạch, Lâm Tú cũng không còn càm ràm nữa. Qua từng cử chỉ, hành động của con trai, bà có thể nhìn ra rằng hiện tại cậu đang rất hạnh phúc. Người làm mẹ cuối cùng phải nhượng bộ. Nhưng bà vẫn không hiểu nổi, rốt cuộc Hứa Hạ có sức hút gì khiến cho Tịch Trạch phải dựa dẫm đến thế.

Hứa Hạ trở về, một khoảng thời gian dài sau đó, cô vẫn chưa gặp được cha mình. Mỗi lần gọi điện thoại, ông đều bảo bận. Nhưng khi hỏi bận việc gì, ông lại tỏ vẻ thần bí. Điều này làm Hứa Hạ rất lo lắng, bèn kéo Tịch Trạch cùng về thăm.

Hai người đợi đến mười giờ tối mới thấy Hứa Văn Hữu bước xuống từ một chiếc xe hơi sang trọng. Còn chưa kịp nhìn rõ ai là người đưa ông về, thì chiếc xe kia đã nhanh ch.óng rời đi.

“Cha, sao cha uống rượu vậy?” Hứa Hạ đỡ người cha đang say khướt, hỏi.