Thế nhưng Ôn phủ lại khiêm nhường đến cực điểm.
Ngoại trừ Ôn thái phó định kỳ vào triều, Ôn phủ cả ngày đóng c.h.ặ.t cửa lớn, từ chối mọi tân khách yến tiệc, ngay cả thiện ý của Thái t.ử cũng uyển chuyển khước từ.
Ta thâm cư giản xuất, nhưng lại bận rộn hơn trước.
Mạng lưới thao khống được xây dựng mấy năm nay, ngoại trừ một phần tiếp tục ẩn dưới bóng tối, một phần khác cần từ tối chuyển sáng, bằng không sẽ không đủ để duy trì thế cục vào thời khắc then chốt.
May mà hiện giờ không chỉ có một mình ta.
Phụ thân và ba vị huynh trưởng nhanh ch.óng triển khai việc tiếp nhận đối ứng.
Điều khiến ta càng kinh hỷ hơn là con cái của các huynh trưởng dần bộc lộ tài năng, người kế thừa đời thứ tư của Ôn gia đã trưởng thành qua mấy năm rèn giũa.
Trận kiếp nạn gia tộc này không phải chịu uổng.
Tất cả mọi người đều đang suy đoán lập trường của Ôn gia.
Tất cả mọi người đều lòng hiểu mà không nói, chờ thời khắc then chốt khi Hoàng thượng băng hà đến.
Nhìn chung, mọi biến hóa trong ngoài hoàng cung đều từng bước hiện ra đúng như suy tính của ta.
Biến số duy nhất xảy ra.
Lại là đích tỷ.
Nàng đột nhiên từ chối hưởng ứng Ôn gia lệnh, chủ động cắt đứt mọi con đường liên lạc.
Đêm ấy, phụ thân và ta thắp nến trò chuyện rất lâu, ông thở dài nói:
“A tỷ con giống mẫu thân con hơn, thông minh nhưng yếu mềm, đặt quá nhiều tình cảm vào những điều trong lòng, không giống con… Nhưng nó là mấu chốt của kế hoạch này.”
Ta nhìn phụ thân đã đầy nếp nhăn trên trán, nhẹ giọng an ủi:
“Phụ thân yên tâm, phu nhân Trần thị lang là cháu gái ruột của Thái hậu, con đã thông qua bà ấy được Thái hậu gật đầu, mỗi ngày vào hậu cung chép kinh cầu phúc cho Hoàng thượng. A tỷ không chịu gặp con, con sẽ đi gặp tỷ ấy.”
Ngày hôm sau, xe ngựa của ta vừa ra khỏi Ôn phủ, liền thấy Quý Tu đang đứng trong nền tuyết.
Một tháng không gặp, hắn dường như gầy đi rất nhiều.
Chiếc áo choàng da chồn kia khoác trên người, có phần rộng thùng thình.
Liên Hoa lên tiếng: “Nửa tháng nay, thỉnh thoảng hắn lại đến, cũng không nói gì nhiều, đứng một lúc rồi đi.”
Ta vén rèm xe lên.
Trên mặt hắn thoáng hiện vẻ kích động trong chớp mắt, rồi nhanh ch.óng bình tĩnh lại. Câu đầu tiên hắn nói là:
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
“Ta chưa từng nghĩ đến hòa ly, càng chưa từng nghĩ đến hưu thê.”
Ta cau mày.
Hắn mím môi, lại nói: “Khi ấy mỗi ngày ta ở thư phòng, thật ra là chờ nàng đến tìm ta.”
Ta không hiểu: “Ngươi nói những điều này để làm gì?”
Giọng hắn bỗng trở nên trầm thấp.
“Ta chỉ không ngờ nàng vậy mà lại đề nghị hòa ly. Ta tưởng chúng ta sẽ bạc đầu giai lão, nhưng nàng lại nói muốn hòa ly. Khi ấy ta rất phẫn nộ, phẫn nộ đến mức mất cả lý trí.”
Ta nhắc hắn: “Quý Tu, ngươi đã có thê t.ử mới rồi.”
Hắn bỗng đưa tay, mạnh mẽ chà mặt mình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Ta không biết. Nàng ta bây giờ ở trong viện của nàng, ngủ trên giường của nàng, dùng bàn trang điểm của nàng. Ta nhìn mà thấy hoảng hốt, nàng ta sao có thể dùng đồ của nàng chứ? Không nên là như vậy, không nên… Nhưng rốt cuộc, mọi chuyện đã từng bước biến thành hôm nay như thế nào?”
Hắn dùng ánh mắt trống rỗng nhìn ta, trên mặt hiện lên vẻ hoang mang sâu sắc.
“Quý Tu, sau này đừng xuất hiện ở đây nữa.”
“Bộ dạng này của ngươi, nhìn rất buồn cười.”
Ta nhạt giọng nói xong, buông rèm xe xuống.
Xe ngựa lộc cộc, đạp tuyết rời đi.
13
Ta vào cung hai lần, đích tỷ đều tránh không gặp ta.
Hậu cung cung cấm sâm nghiêm, lại đúng vào thời kỳ thế cục nhạy cảm. Nàng đã quyết ý không gặp ta, ta cũng không tiện tự tiện hành động.
Lần thứ ba, sau khi chép kinh xong, ta vô tình nhắc trước mặt Thái hậu vài chuyện thú vị thời thơ ấu của tỷ muội chúng ta. Bà nhớ đến chuyện khuê các năm xưa của mình, bèn nói: “Đã lâu không gặp Ôn phi rồi, ngươi xuất cung thì tiện đường ghé thăm nàng một chút.”
Đích tỷ nhìn thấy ta, thần sắc lạnh băng đến mức khiến ta cảm thấy xa lạ.
“Ôn gia đã lại đắc thế, sứ mệnh của ta đến đây là kết thúc. Ta không nợ bất kỳ ai nữa, về sau không cần gửi tin tức gì cho ta.”
Ta buồn bã nói: “A tỷ, chúng ta là người một nhà, tỷ không muốn gặp phụ thân bọn họ sao?”
Nàng đỏ mắt, lại bật ra một tiếng cười lạnh.
“Không muốn. Các người đều là con rối không có tình cảm, vì một thứ vinh quang gia tộc hư vô mờ mịt mà sống không ra người, c.h.ế.t không ra quỷ! Thanh Hành, muội càng khiến ta thất vọng!”
Ta kinh ngạc nhìn nàng.
Đích tỷ từ nhỏ là người có tính tình ôn nhu lương thiện.
Sau khi mẫu thân mất sớm, nàng đối đãi với ta vừa như mẹ vừa như tỷ, có lúc thà để bản thân chịu thiệt cũng phải che chở ta.
Những lời nặng nề như vậy, đây là lần đầu tiên ta nghe từ miệng nàng.
Ta rũ mắt trong chốc lát, khẽ nói:
“A tỷ, tỷ đã động đến Chuẩn Dịch?”
“Phải!”
Nàng đột nhiên kích động, lấy ra mấy phong thư ném vào mặt ta.
“Ta đã động đến Chuẩn Dịch, tra rõ rất nhiều chuyện! Tiêu Úc c.h.ế.t rồi! Hóa ra hai năm trước hắn đã c.h.ế.t rồi! Một người cởi mở như vậy, khắc khổ như vậy, đầy hoài bão như vậy, lại vì thứ gọi là d.ụ.c vọng, vinh quang của các người mà cô độc c.h.ế.t nơi hoang mạc!”
Một góc thư quẹt qua mặt ta, rạch ra một vệt m.á.u mảnh.
Ta đứng yên không động.
Đích tỷ bỗng bật cười khanh khách, giọng nói thê lương.
“Thanh Hành, người hắn thích thật ra là muội, đúng không? Miếng ngọc bội kia, ban đầu hắn muốn tặng cho muội, chỉ là âm sai dương thác rơi vào tay ta.”
“Khoảng thời gian này, ta đã nghĩ thông rất nhiều chuyện. Khi xưa, lúc ta nói với muội rằng ta có lòng với Tiêu Úc, hai người các ngươi đã tâm ý tương thông rồi phải không? Nhưng tâm cơ của muội thật sâu, muội chẳng nói gì với ta cả, để ta như một kẻ ngốc!”
Nước mắt ta rơi xuống.
“A tỷ, muội chưa từng nghĩ như vậy, tỷ là người quan trọng nhất trong lòng muội.”
Ngoại trừ Ôn thái phó định kỳ vào triều, Ôn phủ cả ngày đóng c.h.ặ.t cửa lớn, từ chối mọi tân khách yến tiệc, ngay cả thiện ý của Thái t.ử cũng uyển chuyển khước từ.
Ta thâm cư giản xuất, nhưng lại bận rộn hơn trước.
Mạng lưới thao khống được xây dựng mấy năm nay, ngoại trừ một phần tiếp tục ẩn dưới bóng tối, một phần khác cần từ tối chuyển sáng, bằng không sẽ không đủ để duy trì thế cục vào thời khắc then chốt.
May mà hiện giờ không chỉ có một mình ta.
Phụ thân và ba vị huynh trưởng nhanh ch.óng triển khai việc tiếp nhận đối ứng.
Điều khiến ta càng kinh hỷ hơn là con cái của các huynh trưởng dần bộc lộ tài năng, người kế thừa đời thứ tư của Ôn gia đã trưởng thành qua mấy năm rèn giũa.
Trận kiếp nạn gia tộc này không phải chịu uổng.
Tất cả mọi người đều đang suy đoán lập trường của Ôn gia.
Tất cả mọi người đều lòng hiểu mà không nói, chờ thời khắc then chốt khi Hoàng thượng băng hà đến.
Nhìn chung, mọi biến hóa trong ngoài hoàng cung đều từng bước hiện ra đúng như suy tính của ta.
Biến số duy nhất xảy ra.
Lại là đích tỷ.
Nàng đột nhiên từ chối hưởng ứng Ôn gia lệnh, chủ động cắt đứt mọi con đường liên lạc.
Đêm ấy, phụ thân và ta thắp nến trò chuyện rất lâu, ông thở dài nói:
“A tỷ con giống mẫu thân con hơn, thông minh nhưng yếu mềm, đặt quá nhiều tình cảm vào những điều trong lòng, không giống con… Nhưng nó là mấu chốt của kế hoạch này.”
Ta nhìn phụ thân đã đầy nếp nhăn trên trán, nhẹ giọng an ủi:
“Phụ thân yên tâm, phu nhân Trần thị lang là cháu gái ruột của Thái hậu, con đã thông qua bà ấy được Thái hậu gật đầu, mỗi ngày vào hậu cung chép kinh cầu phúc cho Hoàng thượng. A tỷ không chịu gặp con, con sẽ đi gặp tỷ ấy.”
Ngày hôm sau, xe ngựa của ta vừa ra khỏi Ôn phủ, liền thấy Quý Tu đang đứng trong nền tuyết.
Một tháng không gặp, hắn dường như gầy đi rất nhiều.
Chiếc áo choàng da chồn kia khoác trên người, có phần rộng thùng thình.
Liên Hoa lên tiếng: “Nửa tháng nay, thỉnh thoảng hắn lại đến, cũng không nói gì nhiều, đứng một lúc rồi đi.”
Ta vén rèm xe lên.
Trên mặt hắn thoáng hiện vẻ kích động trong chớp mắt, rồi nhanh ch.óng bình tĩnh lại. Câu đầu tiên hắn nói là:
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
“Ta chưa từng nghĩ đến hòa ly, càng chưa từng nghĩ đến hưu thê.”
Ta cau mày.
Hắn mím môi, lại nói: “Khi ấy mỗi ngày ta ở thư phòng, thật ra là chờ nàng đến tìm ta.”
Ta không hiểu: “Ngươi nói những điều này để làm gì?”
Giọng hắn bỗng trở nên trầm thấp.
“Ta chỉ không ngờ nàng vậy mà lại đề nghị hòa ly. Ta tưởng chúng ta sẽ bạc đầu giai lão, nhưng nàng lại nói muốn hòa ly. Khi ấy ta rất phẫn nộ, phẫn nộ đến mức mất cả lý trí.”
Ta nhắc hắn: “Quý Tu, ngươi đã có thê t.ử mới rồi.”
Hắn bỗng đưa tay, mạnh mẽ chà mặt mình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Ta không biết. Nàng ta bây giờ ở trong viện của nàng, ngủ trên giường của nàng, dùng bàn trang điểm của nàng. Ta nhìn mà thấy hoảng hốt, nàng ta sao có thể dùng đồ của nàng chứ? Không nên là như vậy, không nên… Nhưng rốt cuộc, mọi chuyện đã từng bước biến thành hôm nay như thế nào?”
Hắn dùng ánh mắt trống rỗng nhìn ta, trên mặt hiện lên vẻ hoang mang sâu sắc.
“Quý Tu, sau này đừng xuất hiện ở đây nữa.”
“Bộ dạng này của ngươi, nhìn rất buồn cười.”
Ta nhạt giọng nói xong, buông rèm xe xuống.
Xe ngựa lộc cộc, đạp tuyết rời đi.
13
Ta vào cung hai lần, đích tỷ đều tránh không gặp ta.
Hậu cung cung cấm sâm nghiêm, lại đúng vào thời kỳ thế cục nhạy cảm. Nàng đã quyết ý không gặp ta, ta cũng không tiện tự tiện hành động.
Lần thứ ba, sau khi chép kinh xong, ta vô tình nhắc trước mặt Thái hậu vài chuyện thú vị thời thơ ấu của tỷ muội chúng ta. Bà nhớ đến chuyện khuê các năm xưa của mình, bèn nói: “Đã lâu không gặp Ôn phi rồi, ngươi xuất cung thì tiện đường ghé thăm nàng một chút.”
Đích tỷ nhìn thấy ta, thần sắc lạnh băng đến mức khiến ta cảm thấy xa lạ.
“Ôn gia đã lại đắc thế, sứ mệnh của ta đến đây là kết thúc. Ta không nợ bất kỳ ai nữa, về sau không cần gửi tin tức gì cho ta.”
Ta buồn bã nói: “A tỷ, chúng ta là người một nhà, tỷ không muốn gặp phụ thân bọn họ sao?”
Nàng đỏ mắt, lại bật ra một tiếng cười lạnh.
“Không muốn. Các người đều là con rối không có tình cảm, vì một thứ vinh quang gia tộc hư vô mờ mịt mà sống không ra người, c.h.ế.t không ra quỷ! Thanh Hành, muội càng khiến ta thất vọng!”
Ta kinh ngạc nhìn nàng.
Đích tỷ từ nhỏ là người có tính tình ôn nhu lương thiện.
Sau khi mẫu thân mất sớm, nàng đối đãi với ta vừa như mẹ vừa như tỷ, có lúc thà để bản thân chịu thiệt cũng phải che chở ta.
Những lời nặng nề như vậy, đây là lần đầu tiên ta nghe từ miệng nàng.
Ta rũ mắt trong chốc lát, khẽ nói:
“A tỷ, tỷ đã động đến Chuẩn Dịch?”
“Phải!”
Nàng đột nhiên kích động, lấy ra mấy phong thư ném vào mặt ta.
“Ta đã động đến Chuẩn Dịch, tra rõ rất nhiều chuyện! Tiêu Úc c.h.ế.t rồi! Hóa ra hai năm trước hắn đã c.h.ế.t rồi! Một người cởi mở như vậy, khắc khổ như vậy, đầy hoài bão như vậy, lại vì thứ gọi là d.ụ.c vọng, vinh quang của các người mà cô độc c.h.ế.t nơi hoang mạc!”
Một góc thư quẹt qua mặt ta, rạch ra một vệt m.á.u mảnh.
Ta đứng yên không động.
Đích tỷ bỗng bật cười khanh khách, giọng nói thê lương.
“Thanh Hành, người hắn thích thật ra là muội, đúng không? Miếng ngọc bội kia, ban đầu hắn muốn tặng cho muội, chỉ là âm sai dương thác rơi vào tay ta.”
“Khoảng thời gian này, ta đã nghĩ thông rất nhiều chuyện. Khi xưa, lúc ta nói với muội rằng ta có lòng với Tiêu Úc, hai người các ngươi đã tâm ý tương thông rồi phải không? Nhưng tâm cơ của muội thật sâu, muội chẳng nói gì với ta cả, để ta như một kẻ ngốc!”
Nước mắt ta rơi xuống.
“A tỷ, muội chưa từng nghĩ như vậy, tỷ là người quan trọng nhất trong lòng muội.”