Ta và Quý Tu lặng lẽ đối mắt.
06
Ngày thọ yến của bà mẫu.
Phủ đệ trang hoàng lộng lẫy, trọng khách tụ hội như mây.
Triều cục hiện nay đang ở thế hai vương tranh nhau.
Thái t.ử thế yếu, Kỳ Vương hậu khởi mà thế lực lại mạnh mẽ.
Hoàng đế đã nằm trên giường bệnh rất lâu, ai ai cũng biết, tân hoàng tất sẽ được chọn lập trong hai người ấy.
Gần đây công công Quý ngự sử qua lại thường xuyên với Kỳ Vương, vì thế rất nhiều đại quan trọng thần cùng nữ quyến đều đến dự.
Ai cũng phải nể mặt Kỳ Vương vài phần.
Bà mẫu đội trọn bộ đầu diện b.úi kế, ngồi cao trên thượng tọa, có Quý Nguyệt ở bên cạnh, trò chuyện cùng các vị phu nhân.
Ta dẫn quản gia, thị tòng, tỳ nữ cùng đám hạ nhân đi lại giữa tiệc, xử lý đủ loại việc lớn việc nhỏ.
Quý Tu ở cùng Thẩm Tri Cẩn.
Trong hoa đình, một đám công t.ử thế gia đang bàn luận thi văn, nói cười vui vẻ. Thẩm Tri Cẩn mặc bộ áo váy thêu vàng kia đứng giữa bọn họ, cao giọng ngâm một bài thơ ngắn, dẫn tới một trận tán thưởng.
“Thẩm cô nương và Quý huynh tài tình tương thông, quả nhiên là một đôi trời sinh đất tạo!”
“Với kiến thức và tài năng của Thẩm cô nương, đừng nói làm bình thê, cho dù làm chủ mẫu cũng dư dả.”
Thẩm Tri Cẩn cười cười, thong dong nói:
“Các vị nói vậy ngược lại là xem thường ta rồi. Haiz, nữ t.ử hậu trạch thật sự đáng thương, cả ngày sống trong những chuyện vụn vặt như nhà dài nhà ngắn, tranh sủng ghen tuông, nào biết trời đất rộng lớn, thế gian bao la.
Quý lang đã sớm hứa với ta, ngày sau sẽ không hạn chế tự do của ta. Ta tuy là nữ t.ử, nhưng có một trái tim không thua kém nam nhi.”
“Hay! Đây mới là chí khí của nữ t.ử!”
“Quả nhiên không hổ là kỳ nữ ngoài chốn khuê các!”
Mọi người vỗ tay khen ngợi, trong mắt Quý Tu cũng lộ vẻ thưởng thức.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Có người hỏi: “Phu nhân của Quý huynh là nữ nhi Ôn gia. Ta nhớ lúc Ôn gia còn đắc thế, Ôn thái phó từng buông lời, ấu nữ chỉ gả cho lang quân không cưới thêm người thứ hai. Nay tuy nói Ôn gia đã sa sút, nhưng chuyện cưới bình thê này, nàng ta vậy mà chịu ư?”
Quý Tu hừ lạnh một tiếng.
“Chẳng lẽ ta bạc đãi nàng ta sao? Mấy năm nay ta nhớ đến biến cố trong nhà nàng ta, đối đãi với nàng ta như trân như bảo, vậy mà nàng ta lại vì thế mà làm bộ làm tịch. Ta đường đường là nam nhi đại trượng phu, há có thể bị tâm cơ của một nữ t.ử trói buộc. Đến lúc ấy, chén trà bình thê kia, nàng ta uống cũng phải uống, không uống cũng phải uống.”
Khi hắn nói xong câu ấy, ánh mắt di chuyển, liếc xéo về phía hành lang bên này.
Ta đang dẫn hạ nhân đi ngang qua trên hành lang.
Giọng nói của bọn họ không hề che đậy truyền thẳng tới, ta mắt điếc tai ngơ, tự mình đi tiếp.
Vừa rẽ qua hành lang, ta dừng bước.
Trước mắt là một nam t.ử áo gấm tôn quý, đang chắp tay sau lưng, một mình đứng trước hành lang thưởng cảnh tuyết trong vườn.
Ta lập tức khom người bái kiến: “Kỳ Vương điện hạ, đã quấy nhiễu nhã hứng của ngài.”
Kỳ Vương quay đầu liếc sang, thần sắc nhàn nhạt.
“Quý phu nhân.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Vâng.”
Ta đang định cáo lui, chợt nghe hắn lạnh nhạt mở lời:
“Trong cung có lời đồn, nói Hoàng thượng mật chiếu Ôn gia hồi kinh, ngươi có nghe nói việc này không?”
Ta đáp:
“Thần phụ chưa từng nghe nói. Những lời đồn như vậy năm nào cũng truyền một trận, đều không phải sự thật.”
Hắn dùng ánh mắt sắc bén nhìn ta chăm chú một lát, rồi cười nhạt một tiếng.
“Nghĩ cũng là không thật. Ôn gia các người nếu thật có chút động tĩnh nào, phu quân kia của ngươi sao dám đối xử với ngươi như vậy.”
Hắn nói xong lại không rời đi.
Ta cũng chỉ đành cúi đầu chờ.
Một lúc lâu sau, giọng nói lười nhác chậm rãi vang lên.
Nhưng lại nói sang chuyện khác.
“Thuở nhỏ ta ở trong cung, từng nghe phụ hoàng nhắc đến Ôn gia các người, khá là thú vị.”
“Ôn thị nhất tộc các người chấp chưởng Thái phó lệnh suốt ba triều, thực chất là kho mưu trí của hoàng gia, bên dưới lập Huyền Sách đường, Tung Hoành viện, Tú Y thự, trăm năm qua cung cấp cho triều ta các quyết sách chiến lược về quân sự, kinh tế, nhân tài.”
“Nghe nói Ôn gia các người là thể hệ quyết sách tập thể, mỗi đời bí mật chọn ra một gia chủ, quá trình tuyển chọn vô cùng nghiêm khắc. Tất cả con cháu dòng đích và chi thứ của Ôn gia, từ năm mười hai tuổi trở đi, đều phải trải qua nhiều lần khảo nghiệm mô phỏng triều cục, như quy hoạch kênh vận chuyển đường thủy, nguy cơ lương thảo biên cảnh, kế hoạch phản gián quan viên Cửu khanh… Chỉ người thắng trong những khảo nghiệm ấy mới có thể trở thành gia chủ đời kế tiếp. Một khi tân gia chủ được chọn ra, thân phận vĩnh viễn không công khai, nhưng trong nội bộ lại nắm quyền quyết sách tối cao.”
“Đại ca ngươi Ôn Duật, văn thao võ lược.”
“Nhị ca ngươi Ôn Tuân, giỏi quân sự ngoại giao.”
“Tam ca ngươi Ôn Triệt, tinh thông trị quốc chính sự.”
Kỳ Vương nói đến đây, cúi người đến gần, gằn từng chữ:
“Vậy nên Quý phu nhân, gia chủ đời mới của Ôn gia các người, là vị nào trong ba vị ca ca của ngươi?”
07
Gió lạnh chợt nổi lên, tuyết vụ trong vườn theo gió bay tán loạn.
Ta cúi đầu, khiếp nhược mở lời:
“Thần phụ không biết, đây là chuyện của phụ huynh cùng các vị thúc bá, thần phụ trước nay chưa từng tham dự.”
Kỳ Vương lại tiến gần thêm một bước, uy áp trên người tựa như mãnh thú chực vồ.
“Ngươi thật sự không biết?”
Hắn giữ lấy cằm ta, buộc ta phải đối diện với hắn, đồng thời tay chậm rãi trượt xuống cổ ta, vậy mà giống như muốn bóp lấy cổ ta.
“Hay là, ngươi dám cả gan lừa gạt bổn vương!”
Giọng nói đột nhiên trở nên âm trầm hung ác, tựa như muốn nuốt chửng ta.
Bỗng nhiên, ta vươn tay.
Dùng hết sức lực toàn thân, mạnh mẽ đẩy hắn ra.
Kỳ Vương không ngờ ta lại dám làm vậy, nhất thời không phòng bị, lảo đảo lùi về sau mấy bước. Cùng lúc ấy, mấy tên hộ vệ mang đao chợt hiện thân, xông tới muốn bắt ta.
“Ngươi dám…”
06
Ngày thọ yến của bà mẫu.
Phủ đệ trang hoàng lộng lẫy, trọng khách tụ hội như mây.
Triều cục hiện nay đang ở thế hai vương tranh nhau.
Thái t.ử thế yếu, Kỳ Vương hậu khởi mà thế lực lại mạnh mẽ.
Hoàng đế đã nằm trên giường bệnh rất lâu, ai ai cũng biết, tân hoàng tất sẽ được chọn lập trong hai người ấy.
Gần đây công công Quý ngự sử qua lại thường xuyên với Kỳ Vương, vì thế rất nhiều đại quan trọng thần cùng nữ quyến đều đến dự.
Ai cũng phải nể mặt Kỳ Vương vài phần.
Bà mẫu đội trọn bộ đầu diện b.úi kế, ngồi cao trên thượng tọa, có Quý Nguyệt ở bên cạnh, trò chuyện cùng các vị phu nhân.
Ta dẫn quản gia, thị tòng, tỳ nữ cùng đám hạ nhân đi lại giữa tiệc, xử lý đủ loại việc lớn việc nhỏ.
Quý Tu ở cùng Thẩm Tri Cẩn.
Trong hoa đình, một đám công t.ử thế gia đang bàn luận thi văn, nói cười vui vẻ. Thẩm Tri Cẩn mặc bộ áo váy thêu vàng kia đứng giữa bọn họ, cao giọng ngâm một bài thơ ngắn, dẫn tới một trận tán thưởng.
“Thẩm cô nương và Quý huynh tài tình tương thông, quả nhiên là một đôi trời sinh đất tạo!”
“Với kiến thức và tài năng của Thẩm cô nương, đừng nói làm bình thê, cho dù làm chủ mẫu cũng dư dả.”
Thẩm Tri Cẩn cười cười, thong dong nói:
“Các vị nói vậy ngược lại là xem thường ta rồi. Haiz, nữ t.ử hậu trạch thật sự đáng thương, cả ngày sống trong những chuyện vụn vặt như nhà dài nhà ngắn, tranh sủng ghen tuông, nào biết trời đất rộng lớn, thế gian bao la.
Quý lang đã sớm hứa với ta, ngày sau sẽ không hạn chế tự do của ta. Ta tuy là nữ t.ử, nhưng có một trái tim không thua kém nam nhi.”
“Hay! Đây mới là chí khí của nữ t.ử!”
“Quả nhiên không hổ là kỳ nữ ngoài chốn khuê các!”
Mọi người vỗ tay khen ngợi, trong mắt Quý Tu cũng lộ vẻ thưởng thức.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Có người hỏi: “Phu nhân của Quý huynh là nữ nhi Ôn gia. Ta nhớ lúc Ôn gia còn đắc thế, Ôn thái phó từng buông lời, ấu nữ chỉ gả cho lang quân không cưới thêm người thứ hai. Nay tuy nói Ôn gia đã sa sút, nhưng chuyện cưới bình thê này, nàng ta vậy mà chịu ư?”
Quý Tu hừ lạnh một tiếng.
“Chẳng lẽ ta bạc đãi nàng ta sao? Mấy năm nay ta nhớ đến biến cố trong nhà nàng ta, đối đãi với nàng ta như trân như bảo, vậy mà nàng ta lại vì thế mà làm bộ làm tịch. Ta đường đường là nam nhi đại trượng phu, há có thể bị tâm cơ của một nữ t.ử trói buộc. Đến lúc ấy, chén trà bình thê kia, nàng ta uống cũng phải uống, không uống cũng phải uống.”
Khi hắn nói xong câu ấy, ánh mắt di chuyển, liếc xéo về phía hành lang bên này.
Ta đang dẫn hạ nhân đi ngang qua trên hành lang.
Giọng nói của bọn họ không hề che đậy truyền thẳng tới, ta mắt điếc tai ngơ, tự mình đi tiếp.
Vừa rẽ qua hành lang, ta dừng bước.
Trước mắt là một nam t.ử áo gấm tôn quý, đang chắp tay sau lưng, một mình đứng trước hành lang thưởng cảnh tuyết trong vườn.
Ta lập tức khom người bái kiến: “Kỳ Vương điện hạ, đã quấy nhiễu nhã hứng của ngài.”
Kỳ Vương quay đầu liếc sang, thần sắc nhàn nhạt.
“Quý phu nhân.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Vâng.”
Ta đang định cáo lui, chợt nghe hắn lạnh nhạt mở lời:
“Trong cung có lời đồn, nói Hoàng thượng mật chiếu Ôn gia hồi kinh, ngươi có nghe nói việc này không?”
Ta đáp:
“Thần phụ chưa từng nghe nói. Những lời đồn như vậy năm nào cũng truyền một trận, đều không phải sự thật.”
Hắn dùng ánh mắt sắc bén nhìn ta chăm chú một lát, rồi cười nhạt một tiếng.
“Nghĩ cũng là không thật. Ôn gia các người nếu thật có chút động tĩnh nào, phu quân kia của ngươi sao dám đối xử với ngươi như vậy.”
Hắn nói xong lại không rời đi.
Ta cũng chỉ đành cúi đầu chờ.
Một lúc lâu sau, giọng nói lười nhác chậm rãi vang lên.
Nhưng lại nói sang chuyện khác.
“Thuở nhỏ ta ở trong cung, từng nghe phụ hoàng nhắc đến Ôn gia các người, khá là thú vị.”
“Ôn thị nhất tộc các người chấp chưởng Thái phó lệnh suốt ba triều, thực chất là kho mưu trí của hoàng gia, bên dưới lập Huyền Sách đường, Tung Hoành viện, Tú Y thự, trăm năm qua cung cấp cho triều ta các quyết sách chiến lược về quân sự, kinh tế, nhân tài.”
“Nghe nói Ôn gia các người là thể hệ quyết sách tập thể, mỗi đời bí mật chọn ra một gia chủ, quá trình tuyển chọn vô cùng nghiêm khắc. Tất cả con cháu dòng đích và chi thứ của Ôn gia, từ năm mười hai tuổi trở đi, đều phải trải qua nhiều lần khảo nghiệm mô phỏng triều cục, như quy hoạch kênh vận chuyển đường thủy, nguy cơ lương thảo biên cảnh, kế hoạch phản gián quan viên Cửu khanh… Chỉ người thắng trong những khảo nghiệm ấy mới có thể trở thành gia chủ đời kế tiếp. Một khi tân gia chủ được chọn ra, thân phận vĩnh viễn không công khai, nhưng trong nội bộ lại nắm quyền quyết sách tối cao.”
“Đại ca ngươi Ôn Duật, văn thao võ lược.”
“Nhị ca ngươi Ôn Tuân, giỏi quân sự ngoại giao.”
“Tam ca ngươi Ôn Triệt, tinh thông trị quốc chính sự.”
Kỳ Vương nói đến đây, cúi người đến gần, gằn từng chữ:
“Vậy nên Quý phu nhân, gia chủ đời mới của Ôn gia các người, là vị nào trong ba vị ca ca của ngươi?”
07
Gió lạnh chợt nổi lên, tuyết vụ trong vườn theo gió bay tán loạn.
Ta cúi đầu, khiếp nhược mở lời:
“Thần phụ không biết, đây là chuyện của phụ huynh cùng các vị thúc bá, thần phụ trước nay chưa từng tham dự.”
Kỳ Vương lại tiến gần thêm một bước, uy áp trên người tựa như mãnh thú chực vồ.
“Ngươi thật sự không biết?”
Hắn giữ lấy cằm ta, buộc ta phải đối diện với hắn, đồng thời tay chậm rãi trượt xuống cổ ta, vậy mà giống như muốn bóp lấy cổ ta.
“Hay là, ngươi dám cả gan lừa gạt bổn vương!”
Giọng nói đột nhiên trở nên âm trầm hung ác, tựa như muốn nuốt chửng ta.
Bỗng nhiên, ta vươn tay.
Dùng hết sức lực toàn thân, mạnh mẽ đẩy hắn ra.
Kỳ Vương không ngờ ta lại dám làm vậy, nhất thời không phòng bị, lảo đảo lùi về sau mấy bước. Cùng lúc ấy, mấy tên hộ vệ mang đao chợt hiện thân, xông tới muốn bắt ta.
“Ngươi dám…”