Oan Gia Kết Nghĩa

Chương 8: Vết Tích Bí Kíp Thất Truyền

Sáng hôm ấy, trời chưa kịp tỏ, gió đã lùa lạnh qua khe cửa, cuốn theo mùi cỏ ẩm và tiếng chim non ríu rít ngoài vườn. Tiểu Yến vừa chợp mắt đã bị đánh thức bởi tiếng gõ cửa lanh lảnh của Nhược Lan, kèm theo giọng điệu hăm dọa:

– Mau dậy! Nếu chậm, ta cho ngươi trang điểm hồng phấn ra phố!

Tiểu Yến lồm cồm ngồi dậy, đầu tóc rối bù, còn đang lơ mơ đã thấy Tần Dịch đứng tựa cửa, ánh mắt sắc lẻm như vừa gọt dưa chuột:

– Sửa sang cho gọn, hôm nay ra ngoại thành, đừng để sơ suất làm lộ thân phận.

Nhược Lan nhét vào tay nàng một bộ y phục nam tử sạch sẽ, thơm mùi bạc hà:

– Mặc vào đi, nam nhi phải tươm tất, không thì ta cạo đầu ngươi thật!

Tiểu Yến lườm Nhược Lan, miệng thì phụng phịu nhưng trong lòng lại thấy ấm áp lạ thường. Mỗi người một tính, vậy mà sát cánh cùng nhau, tự dưng lại thành thói quen chẳng thể bỏ.

Ba người lên đường khi sương còn vương trên cành lá. Ngựa phi chầm chậm qua cánh đồng mênh mông, gió lùa qua áo, mang theo cảm giác phơi phới của một ngày mới đầy ắp những bất ngờ. Nhược Lan ngồi phía sau ríu rít không ngừng, hết kể chuyện giả trai đến bày mưu đối phó “fan hâm mộ nữ nhi”, khiến Tiểu Yến chỉ muốn nhét quạt vào miệng nàng cho bớt nói.

Tần Dịch cưỡi ngựa đi đầu, dáng ung dung nhưng ánh mắt không rời khỏi những lùm cây ven đường. Mỗi lần dừng lại, hắn đều chăm chú quan sát, chẳng khác gì thám tử đang dò dấu vết. Đến một khúc quanh, hắn vung tay chỉ vào khu rừng rậm phía xa:

– Trong rừng có miếu cổ, nơi cha ngươi từng lui tới khi xưa. Ta nghi ngờ ở đó giấu manh mối về bí kíp.

Tiểu Yến khẽ rùng mình, bàn tay siết chặt quạt xếp, ánh mắt đầy quyết tâm. Nhược Lan thì thầm:

– Đúng là huynh đệ kết nghĩa, cùng nhau phá án mới vui!

Tiểu Yến búng nhẹ vào trán Nhược Lan, nhưng khóe môi lại cong lên, nỗi lo lắng cũng dịu đi đôi phần.

Rừng sâu ẩm lạnh, ánh sáng lọt qua tán lá đan thành những vệt loang lổ trên mặt đất. Tiếng chim thỉnh thoảng vang lên lảnh lót, rồi lại chìm vào tĩnh mịch. Miếu cổ hiện ra giữa rừng như một bóng ma trong sương, mái ngói phủ rêu, tường loang lổ, cửa gỗ kêu cót két mỗi lần gió thổi.

Tần Dịch bước vào trước, ánh mắt lướt qua từng vết nứt trên tường, từng dấu chân in nhạt trên nền đất. Hắn nhặt lên một mảnh gỗ nhỏ cạnh bệ thờ, lật mặt sau, phát hiện một ký hiệu hình xoắn ốc kỳ lạ.

Tiểu Yến giật lấy săm soi, rồi giật mình thốt lên:

– Giống hệt ký hiệu trên Ngọc Ẩn Lệnh!

Tần Dịch gật đầu:

– Đó là dấu hiệu liên lạc bí mật của Lâm gia. Năm xưa cha ngươi từng dùng nó để gửi tin cho Thiên Huyền Môn.

Nhược Lan nhanh tay lấy giấy than chà lên, cười tủm tỉm:

– Để ta giữ lại, biết đâu có ngày phát minh ra loại bùa trừ tà!

Tần Dịch lắc đầu, nhưng ánh mắt lại thoáng ý cười. Hắn tiến sâu vào bên trong, bàn chân chạm nhẹ từng viên gạch, như sợ kinh động đến những linh hồn đã ngủ yên nơi này.

Ở góc phòng, cạnh bệ thờ mục nát, một tấm ván sàn bị xê dịch lộ ra khe hở nhỏ. Tiểu Yến cúi xuống, lấy quạt gõ nhẹ lên bề mặt, âm vang rỗng khô. Tần Dịch ra hiệu im lặng, rồi khéo léo nhấc tấm ván lên, để lộ một hốc nhỏ lót vải cũ đã bạc màu.

Nhược Lan kêu khẽ:

– Có vật gì đó!

Tiểu Yến đưa tay thò vào, lôi ra một cuốn sách bọc da cũ kỹ, trên bìa chỉ khắc một chữ “Ẩn” nhỏ xíu. Nàng run rẩy lật từng trang, bên trong toàn ký hiệu rối rắm và vài dòng chữ nguệch ngoạc lạ lẫm.

Tần Dịch cầm lấy, chăm chú đọc, rồi trầm giọng:

– Đây là bản sao của bí kíp thất truyền “Ẩn Phong Kinh Văn”!

Tiểu Yến nghẹn ngào:

– Cha từng nói, bí kíp này có thể phá giải mọi sát chiêu, nhưng đã biến mất mười năm trước.

Nhược Lan tò mò:

– Vậy mọi rắc rối đều từ đây mà ra?

Tần Dịch gật đầu, rồi bất ngờ lật sang trang cuối. Một mảnh giấy nhỏ rơi xuống, vẽ sơ đồ khu rừng, đánh dấu một gốc cây lớn hình chữ “Vũ”.

Tiểu Yến nhận ra ngay, tim đập thình thịch:

– Đó là nơi cha dạy ta luyện khinh công hồi nhỏ!

Ba người lập tức lần theo bản đồ, xuyên qua những bụi cây rậm rạp. Dưới gốc cổ thụ rễ ngoằn ngoèo, Tiểu Yến quỳ xuống, lần tay theo trí nhớ thời thơ ấu. Bỗng tay nàng chạm phải v*t c*ng, lôi lên là một hộp sắt nhỏ, khóa bằng cơ quan tinh xảo.

Nhược Lan hí hửng rút bộ dụng cụ mở khóa ra, vừa làm vừa lầm bầm:

– Nếu ta mở được, phải chia phần bí kíp cho ta đấy!

Tần Dịch nghiêm mặt:

– Đây là vật quan trọng, không phải đồ chơi!

Tiểu Yến trêu:

– Cẩn thận lại phun độc thì khổ cả lũ!

Nhược Lan bĩu môi, nhưng thao tác mở khóa thoăn thoắt. Một tiếng “cạch” vang lên, hộp bật nắp, bên trong là một miếng ngọc bội khắc hình đôi cá đối xứng, chính giữa có rãnh nhỏ như chìa khóa bí mật.

Tần Dịch trầm ngâm:

– Đôi cá này là tín vật kết nghĩa giữa Lâm gia và Thiên Huyền Môn. Rất có thể hai bên từng lập minh ước.

Tiểu Yến nâng ngọc bội lên, lòng rộn ràng hy vọng:

– Nếu tìm được nơi đặt tín vật này, sẽ giải được bí mật cuối cùng.

Đúng lúc ấy, tiếng động lạ vang lên từ bụi rậm. Tần Dịch kéo hai người núp sau gốc cây, mắt sắc như chim ưng. Một bóng áo choàng đen lướt qua, thân pháp quái dị, chỉ để lại mùi khói nhè nhẹ trong gió.

Nhược Lan thì thầm:

– Là Hạ Mộc Phong!

Tần Dịch nắm chặt chuôi kiếm:

– Hắn đã lần tới đây. Phải cẩn thận.

Tiểu Yến nghiến răng:

– Ta không để hắn cướp bất cứ thứ gì của Lâm gia!

Nhược Lan thủ sẵn kim châm, giọng ngọt lịm:

– Nếu hắn tới gần, ta cho một mũi là ngủ ba ngày!

Tần Dịch bật cười khẽ, rồi dẫn hai người rời khỏi rừng, men theo bờ suối nhỏ hướng về thị trấn cũ. Đến một khúc quanh, bất ngờ bị mấy bóng người áo xám chặn đầu, mặt che kín, chỉ lộ đôi mắt lạnh lùng.

Tên cầm đầu bật cười nham hiểm:

– Lâm Tiểu Vũ, giao bí kíp ra đây, ngươi sẽ sống!

Tiểu Yến cười nhạt:

– Có bản lĩnh thì tự đến mà lấy!

Tần Dịch không nói, vung chưởng đánh ra, nội lực cuồn cuộn như sóng lớn, cuốn phăng hai tên áo xám. Nhược Lan phẩy tay, kim châm bắn vèo vèo, trúng huyệt hai tên khác. Đám còn lại thấy vậy bỏ chạy toán loạn, chỉ còn lại tên cầm đầu.

Hắn rút kiếm lao vào, Tiểu Yến vung quạt xếp, thân hình lướt nhẹ như gió, thi triển chiêu “Thanh Phong Vũ”, điểm trúng huyệt đối phương, khiến hắn ngã gục không kịp kêu.

Tần Dịch cúi xuống kiểm tra, phát hiện trên cổ tay tên này có ký hiệu bóng ma. Hắn nhíu mày:

– Người của Hạ Mộc Phong.

Tiểu Yến lo lắng:

– Hắn đã bủa lưới khắp nơi, ta phải nhanh lên.

Nhược Lan lôi ra một tấm bản đồ cũ, chỉ vào điểm gần chân núi:

– Theo lời đồn, nơi thật sự cất giữ bí kíp là “Ẩn Nguyệt Đàm”. Ngọc bội này có thể là chìa khóa.

Tần Dịch gật đầu:

– Lập tức lên đường, không để Hạ Mộc Phong đi trước một bước.Ba người men theo lối mòn, đến hồ nước nhỏ khuất giữa hai vách núi. Nước hồ trong veo, phản chiếu mây trắng lững lờ. Dưới gốc cây cổ thụ, tảng đá lớn khắc hình đôi cá đối xứng, giữa có lỗ nhỏ vừa khít ngọc bội.

Tiểu Yến hồi hộp đặt ngọc vào, nghe “cạch” một tiếng, tảng đá tách đôi, để lộ cầu thang dẫn xuống hầm tối. Tần Dịch rút kiếm đi trước, hai người theo sát phía sau.

Bên dưới là mật thất xây bằng đá lạnh, ánh sáng lập lòe hắt lên những vách tường phủ đầy rêu xanh. Ở giữa có bàn đá, trên đặt một quyển sách bọc lụa xanh, bìa thêu hình mây bay. Tiểu Yến run rẩy chạm vào, đúng lúc ấy, một làn khói mỏng bốc lên, mùi thơm lạ lan tỏa.

Nhược Lan lập tức cảnh báo:

– Có độc!

Tần Dịch kéo Tiểu Yến lùi lại, Nhược Lan nhét cho mỗi người một viên thuốc:

– Thuốc giải độc, nuốt ngay!

Khói tan dần, để lộ quyển bí kíp “Vân Yên Tán Ảnh”. Tần Dịch lật từng trang, nét chữ sắc nét, ghi lại toàn bộ tuyệt kỹ kỳ ảo. Ở trang cuối, một phong thư dán kín, ngoài ghi: “Gửi người hữu duyên”.

Tiểu Yến nhận ra nét chữ của cha, nước mắt rưng rưng. Nàng mở thư, bên trong là lời nhắn: “Con gái ta, nếu con tới được đây, hãy nhớ, võ công không để trả thù mà để bảo vệ người thân. Kẻ đứng sau mọi chuyện là Hạ Mộc Phong. Đừng sợ, hãy tin vào chính mình và người đồng hành bên con.”

Tần Dịch đọc lướt, ánh mắt dịu lại. Hắn đặt tay lên vai Tiểu Yến:

– Ngươi không một mình đâu. Chúng ta cùng đi đến cùng.

Tiểu Yến lau nước mắt, ánh mắt cương nghị:

– Ta sẽ không để hắn hại thêm ai nữa!

Nhược Lan vỗ vai nàng:

– Mau lấy bí kíp, rời khỏi đây trước khi Hạ Mộc Phong mò đến!

Ba người rời mật thất, vừa lên khỏi mặt đất thì một tràng cười quái dị vang lên từ phía hồ. Hạ Mộc Phong xuất hiện, áo choàng đen bay phần phật, mắt dài lóe sáng, dáng vẻ ung dung như mèo vờn chuột.

– Cuối cùng, các ngươi tự dâng bí kíp đến tận tay ta!

Tần Dịch chắn trước, giọng lạnh như băng:

– Muốn lấy, thử sức đi!

Hạ Mộc Phong vung tay, khói đen cuộn lên mù mịt. Tiểu Yến vung quạt xếp, quét gió tan khói, nhưng thân ảnh Hạ Mộc Phong di chuyển như bóng ma, thoắt ẩn thoắt hiện. Nhược Lan phóng kim châm, nhưng tất cả đều lạc vào khoảng không.

Hạ Mộc Phong bật cười, giọng vang bốn phía:

– Võ công của các ngươi, vẫn còn non lắm!

Tần Dịch vận nội lực, đánh ra chiêu “Huyền Vũ Chưởng”, khí kình cuộn cuộn xé toang màn khói. Tiểu Yến phối hợp, quạt xếp vẽ thành vòng gió bảo vệ Nhược Lan ở giữa.

Bất ngờ, bóng đen từ trên cây lao xuống, nhắm thẳng Tiểu Yến. Nàng lách người tránh, nhưng vẫn bị chưởng lực đánh bật vào thân cây. Tần Dịch lao tới chắn, mắt bừng lửa:

– Đụng vào người của ta, ngươi chết chắc!

Hạ Mộc Phong cười nhạt:

– Ngươi bảo vệ được nàng mãi sao?

Hắn tung “Ảnh Hồn Chưởng”, bóng chưởng chồng chéo như ma quỷ vây lấy cả ba. Tần Dịch nghiến răng đối chưởng, khí kình chạm nhau nổ vang trời, đất đá tung tóe.

Nhược Lan tranh thủ ném bột vàng, khói ngọt bốc lên. Hạ Mộc Phong lùi lại, mắt lộ vẻ kiêng dè:

– Độc của Đỗ gia, không tệ!

Tiểu Yến gắng đứng dậy, quạt xếp lóe sáng, thi triển “Vân Yên Tán Ảnh”, thân hình hòa vào bóng cây, lướt tới sau lưng Hạ Mộc Phong, vung quạt điểm huyệt.

Hạ Mộc Phong lách mình né, nhưng vẫn trúng nhẹ, hắn nhíu mày, cười lạnh:

– Được lắm, Lâm Tiểu Vũ! Món nợ này ta sẽ nhớ.

Nói rồi, hắn tung khói đen lần nữa, thân ảnh mờ dần, biến mất giữa rừng cây. Tần Dịch định đuổi theo, nhưng Tiểu Yến ngăn lại:

– Đừng! Hắn giỏi tàng hình, đuổi cũng vô ích.

Nhược Lan thở hắt:

– May mà ta mang thuốc độc mới, không thì tiêu rồi!

Tần Dịch trầm giọng:

– Hắn sẽ không bỏ qua. Lần sau sẽ khó đối phó hơn.

Tiểu Yến cắn môi, ánh mắt rắn rỏi:

– Ta không sợ, có các ngươi bên cạnh, ta không lùi bước.

Nhược Lan nhảy lên ngựa, cười:

– Oan gia kết nghĩa, không sợ trời, không sợ đất, chỉ sợ… lộ thân phận thôi!

Tiểu Yến phì cười, liếc sang Tần Dịch, mặt ửng đỏ. Tần Dịch bắt gặp ánh mắt ấy, lòng chợt xao động, nhưng chỉ khẽ nhếch môi, giả vờ nghiêm nghị.

Trên đường trở về, ba người bàn bạc. Tần Dịch đề nghị:

– Phải tìm nơi an toàn giấu bí kíp, đồng thời điều tra tay trong của Hạ Mộc Phong ở kinh thành.

Nhược Lan gật đầu:

– Ta sẽ giả làm người bán thuốc dạo, dò la tin tức ở chợ lớn. Tiểu Yến giả làm tiểu nhị quán trà, vừa an toàn vừa dễ nghe ngóng.

Tiểu Yến phụng phịu:

– Đường đường là thiếu gia, giờ lại đi rót trà bưng nước?

Nhược Lan nháy mắt:

– Thế mới không ai nghi ngờ! Biết đâu lại có người khách lạ say mê tiểu nhị xinh trai thì sao?

Tần Dịch ho nhẹ, mặt hơi đỏ:

– Cẩn thận kẻo lại bị các cô nương trong quán vây kín, lúc đó đừng trách ta không cứu!

Tiểu Yến lườm hai người, nhưng trong lòng thấy ngọt ngào khó tả. Lần đầu tiên nàng không còn cảm giác lẻ loi trên con đường truy tìm chân tướng.

Hoàng hôn buông, ba người dừng chân ở quán nhỏ ven đường. Tần Dịch ngồi sát bên Tiểu Yến, ánh mắt dịu dàng khác thường. Nhược Lan tranh thủ trộn độc dược vào túi thơm, miệng lẩm bẩm:

– Mai cho bọn gian thương một trận nhớ đời!

Tiểu Yến ngồi bó gối, nhìn ra ánh chiều, trong lòng cuộn lên nỗi xúc động. Nàng khẽ hỏi:

– Nếu một ngày ta không thể giả trai nữa, các ngươi còn giúp ta không?

Nhược Lan bật cười:

– Chỉ cần ngươi không giả… gái là được!

Tần Dịch thì thầm, giọng trầm ấm:

– Dù ngươi là ai, ta cũng không rời đi.

Tiểu Yến đỏ mặt quay đi, nhưng khóe môi đã cong lên hạnh phúc.

Đêm xuống, trong phòng trọ nhỏ, khi hai người đã ngủ say, Tần Dịch ngồi bên bàn, giở từng trang bí kíp, ánh mắt suy tư. Hắn biết phía trước là bão tố, nhưng lần đầu tiên cảm giác không còn đơn độc.

Bên ngoài, bóng áo choàng đen thấp thoáng trên mái nhà đối diện. Hạ Mộc Phong lặng lẽ quan sát, khóe môi nhếch lên toan tính. Hắn thì thầm:

– Để xem các ngươi chống đỡ được bao lâu…

Gió đêm lạnh lùa qua khe cửa, cuốn theo tiếng cười ma quái vang vọng. Trong bóng tối, Giang Hồ Bảng lại hiện lên một dòng chữ mới: “Bí kíp thất truyền đã xuất hiện, sóng gió chuẩn bị nổi lên. Kẻ thao túng bóng tối, đã bắt đầu ra tay…”

Tiểu Yến mơ màng trở mình, tay siết chặt quạt xếp. Trong giấc mơ, nàng thấy mình đứng giữa biển người, bên cạnh là Tần Dịch, Nhược Lan, phía xa bóng áo choàng đen lẩn khuất sau màn khói độc. Tiếng trống võ lâm vang vọng, báo hiệu một trận chiến mới sắp bắt đầu.

Bên ngoài, gió vẫn thổi, mang theo mùi nguy hiểm và vị ngọt ngào xen lẫn, như lời hứa hẹn cho những ngày sắp tới: oan gia, tri kỷ, bí mật vẫn còn chưa hé lộ…