Oan Gia Kết Nghĩa
Chương 1: Oan Gia Đụng Độ Quán Trà
Nắng chiều cuối xuân rắc vàng lên mái ngói xám, làm con đường đá nhỏ thêm phần nhộn nhịp. Giữa dòng người qua lại, một thiếu niên nhỏ con, mặt mày lấm lem bụi đường, áo vải bạc màu, vai khoác túi vải, tay trái ôm cây quạt xếp đã sờn mép, lững thững bước tới quán trà ven đường. Đó chính là Lâm Tiểu Yến trong lớp vỏ Lâm Tiểu Vũ – nàng cố ý bôi bẩn mặt, tóc búi cao, ánh mắt lanh lợi, miệng lưỡi láu lỉnh, vừa bước vào quán đã đảo mắt quan sát kỹ lưỡng.
Quán trà này chẳng lấy gì làm sang trọng, chỉ có cái biển gỗ cũ kỹ treo lủng lẳng: “Trà ngon, chuyện hay, không bán chịu, cấm đánh nhau.” Ấy vậy mà khách ra vào tấp nập. Bên ngoài là mấy lão thương nhân, người làng, bên trong lại tụ tập những gương mặt dữ dằn, gườm gườm nhìn thiên hạ, không khí âm u như có mùi phiền phức lởn vởn.
Tiểu Vũ chọn một bàn sát cửa sổ, vừa ngồi xuống đã vẫy lão chủ quán:
– Bác ơi, cho chén trà nóng, thêm bát lạc rang, nhớ nhiều muối nhé!
Lão chủ quán tươi cười, mắt liếc nhanh lên bộ dạng tiểu tử nhà quê, gật đầu đáp:
– Lạc nhà ta để cả năm vẫn giòn, cậu cứ yên tâm!
Trà chưa kịp nguội, lạc còn thơm nức, Tiểu Vũ đã nhón từng hạt, nhai rôm rốp. Trong lòng thầm tự đắc: “Cải nam trang thật ra cũng đơn giản, chỉ cần mặt mũi bụi bặm, nói năng lớn tiếng, ai mà ngờ mình là nữ nhi?” Nàng liếc mắt nhìn quanh, bất giác chú ý tới một nam tử áo xanh ngồi bàn góc – người này dáng cao lớn, vai rộng, áo sạch không dính bụi, lưng thẳng tắp, phong thái thanh thoát. Nhưng trên khuôn mặt góc cạnh ấy, đôi mắt phượng lạnh như nước, môi mỏng nhếch nhẹ, khiến người ta nhìn thôi đã rùng mình. Đó chính là Tần Dịch – đại đệ tử Thiên Huyền Môn, nổi danh lạnh lùng.
Tiểu Vũ vừa nhai lạc vừa nghĩ: “Mặt lạnh như vậy, chắc chỉ hợp ngồi đối diện tảng băng, chứ nói chuyện với người thì… thôi, tránh xa vẫn hơn.”
Chưa kịp nuốt xong mấy hạt lạc, tiếng ồn ào đã nổi lên từ bàn gần quầy. Một gã lùn mập, đầu bóng loáng, râu mép rậm rạp, áo gấm thêu rồng, đang lớn tiếng mắng chửi.
– Ngươi dám đụng đến người của Trần gia ta à? Có biết đây là đâu không hả?
Ba tên đàn em đứng sau, tay vung gậy gộc, mặt mày dữ tợn, lườm nguýt tất cả khách trong quán. Tên mập chỉ thẳng vào Tần Dịch, giọng the thé:
– Tần Dịch, ngươi tưởng có chút võ công là muốn làm gì thì làm sao? Mau xin lỗi Trần gia, không thì đừng trách!
Tiểu Vũ khẽ nhíu mày, trong đầu thoáng qua một tia khó chịu: “Trần Quân Tử, lắm lời, lại còn dám gây sự với cả đại đệ tử Thiên Huyền Môn? Đúng là ngán ngẩm.”
Tần Dịch vẫn điềm nhiên nâng chén trà, chẳng buồn nhìn lên, chỉ hờ hững đáp:
– Ta chỉ uống trà, không dây vào ai. Các ngươi muốn gây chuyện, cứ thử xem.
Tên mập nghe vậy càng phát điên, đập mạnh xuống bàn, trà bắn tung tóe.
– Thằng nhãi ranh, các huynh đệ, lên cho ta!
Ba tên đàn em lập tức lao tới. Gậy gộc vung lên, nhắm đầu Tần Dịch mà bổ. Khách trong quán tái mặt, chen nhau chạy ra cửa. Chủ quán nấp sau quầy, chỉ còn Tiểu Vũ ngồi lại, mắt sáng rực, lòng thầm reo: “Có trò hay để xem rồi!”
Tần Dịch vẫn không đứng dậy. Hắn nghiêng người, tay áo xanh phất nhẹ, khinh công phiêu dật, tránh né nhanh như mèo. Đột nhiên, hắn vung một chưởng xuống mặt bàn. “Rắc!” – mặt bàn nứt toác, gậy đối phương bị bật ngược, trúng ngay trán tên đầu trọc, gã này ôm đầu lăn lộn, miệng kêu oai oái. Hai tên còn lại kinh hãi lùi về sau.
Tên mập nổi giận, mặt đỏ bừng, lườm Tần Dịch:
– Ngươi… ngươi dám ở đây làm loạn? Biết Trần gia ta là ai không?
Tần Dịch liếc mắt, nhếch môi:
– Người làm loạn là ngươi.
Không khí trong quán đặc quánh lại. Tiểu Vũ bỗng thấy chủ quán núp hẳn dưới quầy, khách khứa biến sạch, chỉ còn mình nàng ngồi như tượng. Nàng nghĩ bụng: “Chết thật, mới bước ra giang hồ đã vướng vào chuyện thị phi. Kiếp số rồi!”
Tên mập hùng hổ lao về phía Tần Dịch, vừa đi vừa trượt chân trên vỏ lạc Tiểu Vũ vừa ăn, ngã sấp mặt xuống mép bàn. Máu cam ứa ra, hắn vẫn cố rống lên:
– Đứa nào vứt lạc bừa bãi thế hả?
Tiểu Vũ cười nhăn nhở, làm bộ ngây thơ:
– Ấy, ta chỉ ăn thôi, ai bảo sàn nhà này trơn quá.
Tần Dịch lúc này mới liếc sang Tiểu Vũ, ánh mắt sắc lạnh:
– Ngươi là ai? Đến đây làm gì?
Tiểu Vũ che miệng, cười khì:
– Chỉ là người qua đường, ghé uống trà, ăn lạc, xem trò vui. Còn các vị cứ tự nhiên đánh nhau, đừng kéo người vô tội vào!
Tên mập nghe thế càng tức, chỉ vào Tiểu Vũ:
– Tiểu tử, dám che cho hắn? Hay là đồng bọn?
Tiểu Vũ nhướng mày:
– Nếu ta là đồng bọn của hắn, thì ngươi đã nằm dưới đất từ lâu rồi!
Tần Dịch lạnh lùng:
– Ngươi miệng lưỡi sắc sảo nhỉ.
Tiểu Vũ cười:
– Sự thật thôi, ta không thích rắc rối, càng không thích bị vu oan.
Tên mập nghiến răng, rút dao găm sáng loáng, dí sát mặt Tiểu Vũ:
– Được, thích làm anh hùng cứu mỹ… nam hả? Để xem ngươi trụ được mấy chiêu!
Tiểu Vũ chau mày, vẫn giữ chặt quạt xếp, mắt đảo quanh.
– Đánh nhau thì đánh, đừng làm bẩn quán của người ta, chủ quán còn chưa tính tiền đâu!
Tên đầu trọc từ phía sau lén lao tới, định đấm lén vào lưng Tiểu Vũ. Nàng đã kịp xoay người, quạt xếp vung lên, “soạt” một tiếng, đập trúng cổ tay gã. Tên kia hét lên, buông tay ngã ngửa.
Tên mập gầm lên, dao chém thẳng vào vai Tiểu Vũ. Đúng lúc ấy, Tần Dịch bất ngờ đứng bật dậy, tung chân đá văng bàn chắn đường dao, rồi chưởng phải vung lên, chặn cổ tay tên mập. Dao găm bay vèo lên, cắm phập vào cột nhà.
Tiểu Vũ không bỏ lỡ cơ hội, quạt xếp vung “bốp” vào gáy tên đầu trọc, gã lăn ra bất tỉnh. Hai tên còn lại sợ quá, vứt gậy bỏ chạy, tên mập mặt cắt không còn giọt máu, lắp bắp:
– Các… các ngươi… dám chống lại Trần gia? Đừng tưởng yên thân!
Tần Dịch lạnh lùng:
– Ta chờ đấy.
Tên mập run rẩy bò dậy, lao ra cửa, vừa chạy vừa ngoái lại chửi:
– Đợi đấy, ta còn quay lại!
Quán trà trở lại yên tĩnh. Tiểu Vũ phủi tay, xếp quạt, nhướn mày nhìn Tần Dịch:
– Đại hiệp ra tay đẹp lắm, chỉ tiếc… hơi chậm tay!
Tần Dịch nhếch môi, mắt lạnh như băng quét qua nàng:
– Ngươi không phải người ở đây, võ công không tồi, nói năng lại lạ. Thuộc môn phái nào?
Tiểu Vũ nhún vai, cười:
– Ta không môn không phái, chỉ là kẻ lang bạt. Chẳng lẽ ai thấy chuyện bất bình cũng phải có lai lịch?
Tần Dịch hừ lạnh:
– Giang hồ loạn lạc, người lạ xuất hiện đúng lúc, không phải ngẫu nhiên. Hay ngươi là gián điệp tà phái?
Tiểu Vũ suýt sặc trà:– Ngươi mới là gián điệp! Ta giúp người gặp nạn, chẳng lẽ phải trình báo đại hiệp?
Tần Dịch lạnh giọng:
– Tốt nhất đừng xen vào việc của người khác.
Tiểu Vũ dựng quạt, chỉ thẳng vào hắn:
– Ta cứu ngươi, ngươi không cảm ơn lại còn nghi ngờ? Lòng tốt bây giờ hóa ra rẻ mạt như thế?
Tần Dịch chau mày, mắt phượng nheo lại:
– Ta không cần ai cứu. Ngươi chỉ làm vướng chân thôi.
Tiểu Vũ khoanh tay, cười lớn:
– Nếu không có ta, đại hiệp giờ này đã nằm sõng soài rồi!
Tần Dịch lạnh lùng:
– Ngươi tự đánh giá mình cao quá.
Chủ quán thập thò sau quầy, run run nói:
– Hai vị… đánh xong rồi thì trả tiền trà, dọn dẹp giúp ta với…
Tiểu Vũ nhanh nhảu móc túi, thảy mấy đồng tiền lẻ lên bàn:
– Đây, trà lạc khỏi thối lại!
Tần Dịch đặt thêm vài đồng bạc, mắt vẫn không rời Tiểu Vũ:
– Đừng để ta gặp lại.
Tiểu Vũ nhếch mép:
– Đại hiệp cứ đi nhanh, kẻo ta lại cứu nhầm lần nữa!
Tần Dịch phẩy tay áo bỏ đi, bóng dáng cao lớn khuất dần. Tiểu Vũ lắc đầu, nghĩ bụng: “Cái mặt lạnh ấy, gặp lần nào cũng muốn chọc cho phát khùng!”
Chủ quán thở phào, cúi xuống nhặt mảnh bát vỡ. Tiểu Vũ vừa xếp quạt, vừa định rời đi thì nghe tiếng thì thầm ngoài cửa sổ:
– Oa, một màn anh hùng cứu mỹ nam, lại còn tiểu huynh đệ xinh xắn ra tay! Đúng là đặc sắc!
Tiểu Vũ giật mình, ngẩng đầu thấy một cô nương áo hồng phấn, tóc buộc nơ, nụ cười tủm tỉm, ánh mắt sáng ngời – Đỗ Nhược Lan. Nàng này nổi tiếng nghịch ngợm, là con gái Đỗ đại phu gần đây.
Nhược Lan áp sát, cười ranh mãnh:
– Lâm huynh, vai “người qua đường trượng nghĩa” diễn xuất thần thật!
Tiểu Vũ cau mày, ghé sát tai nàng, hạ giọng:
– Nhỏ tiếng thôi! Ai cho cô gọi tên thật của ta?
Nhược Lan che miệng cười:
– Ta chỉ gọi cho mình ta nghe, ai mà biết được!
Tiểu Vũ lườm:
– Cô lỡ miệng thì ta với cô cùng rơi đầu đấy!
Nhược Lan nghiêng đầu, ánh mắt lấp lánh:
– Được rồi, Lâm Tiểu Vũ đại hiệp, vừa rồi ra tay đẹp lắm. Nhưng… huynh có biết cái tên áo xanh kia là ai không?
Tiểu Vũ khoanh tay:
– Biết chứ, Tần Dịch, đại đệ tử Thiên Huyền Môn, mặt lạnh như cá ướp muối.
Nhược Lan phì cười:
– Huynh ghét hắn lắm à?
Tiểu Vũ bĩu môi:
– Không ghét, chỉ thấy phiền. Loại người ấy, gặp ai cũng nghi ngờ, chẳng vui vẻ gì.
Nhược Lan tựa cằm, mơ màng:
– Ta thấy hai huynh hợp nhau lắm. Một người mặt lạnh, một người mặt dày. Trời sinh một đôi!
Tiểu Vũ suýt nghẹn thở:
– Cô nói bậy gì thế?
Nhược Lan nháy mắt:
– Ta chỉ nói sự thật! Ta quyết làm bà mối cho hai huynh, xem ai bắt nạt ai!
Tiểu Vũ đỏ mặt, lườm nàng:
– Cô còn lảm nhảm, ta sẽ…
Nhược Lan khúc khích:
– Huynh làm gì được ta? Ta chỉ muốn giúp huynh thôi mà!
Tiểu Vũ lắc đầu, xách túi, len lén chuồn ra cửa sau. Trong lòng nghĩ: “Mới ra giang hồ, đã gặp phải kẻ đa nghi lẫn bà tám nhiều chuyện. Trời ơi, cho con ngày nào yên ổn đi!”
Nhưng sự yên ổn chỉ là ảo vọng. Bóng Tần Dịch vừa khuất sau chân núi, phía đầu hẻm đã thấp thoáng một người áo choàng đen, mặt trắng bệch như giấy, mắt dài híp lại, nụ cười ma mị – Hạ Mộc Phong. Hắn lặng lẽ quan sát, đôi môi mỏng cong lên đầy ý vị:
– Lâm Tiểu Vũ… Tần Dịch… thú vị thật. Để xem các ngươi còn làm loạn được bao lâu.
Xa xa, chủ quán vừa gom xong đống bát vỡ, lại lắc đầu thở dài:
– Giang hồ này, loạn thật rồi…
Ngoài phố, Tiểu Vũ kéo mũ che nắng, quạt gõ nhịp trên vai, vừa đi vừa lẩm bẩm:
– Chuyện báo thù chưa đâu vào đâu, lại gặp thêm một đám phiền phức. Nhưng mà… cũng vui. Giang hồ này đâu buồn chán như thiên hạ kể!
Nàng vừa đi vừa ngoái lại nhìn bóng áo xanh xa dần, trong lòng nảy ra một ý nghĩ lạ lùng: “Tên mặt lạnh kia, rồi cũng có ngày phải nở nụ cười cho xem!”
Trên mái nhà, bóng mèo đen lướt qua, Hạ Mộc Phong đứng khuất sau ống khói, ánh mắt lạnh tanh, khí độc trong tay áo khẽ thoảng ra, như báo hiệu cho một cơn gió độc sắp tràn xuống.
Ngoài ngõ, Nhược Lan lặng lẽ theo sau Tiểu Vũ, miệng thì thào:
– Oan gia ngõ hẹp, ngõ này chắc chắn còn nhiều chuyện hay ho!
Gió cuối xuân thổi qua, cuốn theo tiếng cười giòn tan, cùng nhịp bước của một cuộc phiêu lưu vừa chớm nở trên con đường đầy biến động của giang hồ Đại Tề.