Nương Nương Hôm Nay Lại Đang Bịa Đặt

Chương 5

​Ta bặm môi không nói lời nào, hắn cũng im như thóc. Cuối cùng, chính tiểu cung nữ cầm đèn hộ ta đã run rẩy thuật lại ngọn ngành sự việc một lượt.

​Vốn tưởng chuyện này sẽ được bỏ qua một cách đại khái vì suy cho cùng cũng chỉ là hai đứa trẻ con đ.á.n.h nhau, nhưng ta không ngờ Hoàng hậu nương nương lại ép hắn phải xin lỗi ta. Chuyện này ngược lại khiến ta ngẩn người. Ta tuy tuổi còn nhỏ nhưng cũng biết hắn là hoàng t.ử, hơn nữa rõ ràng là ta động thủ trước, có thế nào thì ta xin lỗi hắn mới đúng chứ.

​Nhưng Hoàng hậu nương nương đã hạ lệnh như vậy. Ta lén nhìn sắc mặt hắn, thấy đôi lông mày hắn nhíu c.h.ặ.t, không rõ là hổ thẹn hay tức giận, ánh mắt phẫn hận trừng mắt nhìn tất cả mọi người ở đó. Tiếp theo, hắn không nói một lời, quay người chạy biến đi mất.

​Hoàng hậu nương nương dường như rất khoan dung mà mỉm cười: “Trẻ con đùa nghịch nghịch ngợm mà thôi, bỏ qua đi vậy.” Nhưng ta nhìn thấy rất rõ, chân mày của bà vừa khẽ nhướng lên một cái.

​Sau sự cố đó, mẹ kéo ta sang một bên chỉnh sửa lại xiêm y, xót xa hỏi: “Có bị thương chỗ nào không con?”

​Ta lắc đầu, rồi rụt rè hỏi mẹ: “Mẫu thân, có phải con làm sai rồi không?”

​Mẹ nhìn ta một cái: “Dù thế nào con cũng không nên động thủ đ.á.n.h người ta chứ!” Ta gật đầu, nói như vậy đúng là vấn đề nằm ở ta thật.

​Mẹ lại tiếp tục thở dài: “Nói đi cũng phải nói lại, ta cũng có nghe qua chuyện của Tứ hoàng t.ử. Năm đó sau khi Quý phi nương nương qua đời vì khó sinh, Thánh thượng liền bỏ mặc, không thèm ngó ngàng gì đến ngài ấy nữa. Ở trong thâm cung này, thái độ của Thánh thượng chính là đại diện cho tất cả. Những kẻ khác, mặc kệ là chủ t.ử hay nô tài, đương nhiên đều sẽ khinh rẻ ngài ấy.”

​Nghe thấy những lời này, lòng ta bỗng thấy xót xa làm sao. Cùng là đ.á.n.h nhau, ta thì có mẹ ở đây an ủi, quan tâm chăm sóc, còn hắn thì sao? Hắn chẳng có ai cả, và có một sự thật đau lòng là hắn không có mẹ.

​Ta liền quay người chạy biến đi.

​“Con đi đâu đấy?” Mẹ ở phía sau gọi với theo.

​“Con đi tìm hắn để xin lỗi ạ!” Ta hét lớn.

​7.

​Ta tìm thấy hắn ở trong vườn hồng mai. Vì đang là tết Thượng Nguyên nên trên các cành mai đều treo đủ loại hoa đăng rực rỡ, ánh đèn lung linh chiếu rọi rực rỡ cả một góc trời. Hắn chỉ có một mình cô đơn ngồi dưới gốc cây lặng lẽ chỉnh sửa lại xiêm y của mình.

Thư Sách

​Ta chạy thục mạng tới, vốn định trực tiếp ngồi xuống bên cạnh hắn, nào ngờ dưới chân trơn trượt, “Bùm” một tiếng, ta ngã sấp mặt lờ theo tư thế vồ ếch ngay trước mặt hắn.

​Hắn giật nảy mình, sau khi nhìn rõ người ngã là ta thì liền nhíu mày: “Ngươi lại tới đây làm gì?”

​Ta ngượng ngùng lồm cồm bò dậy, phủi phủi lớp tuyết bám trên người rồi bảo: “Ta tới để giúp ngươi.” Nói rồi ta định đưa tay lên giúp hắn sửa lại mái tóc rối bù xù. Ghé lại gần ta mới phát hiện trên mặt Lục Vân Giản có vài vết xước nhỏ, chắc chắn là do lúc nãy bị ta cào phải.

​Hắn bỗng nhiên đẩy mạnh ta một cái: “Không cần ngươi quản!”

​Ta loạng choạng lùi lại vài bước nhưng không hề nổi giận. Ngước mắt nhìn lên, không hiểu sao mặt hắn lúc này lại đỏ bừng. Ta đang định sáp lại gần lần nữa thì bỗng nghe thấy một giọng nói từ phía sau vang lên: “Ơ, sao hai người vẫn còn ở đây thế?”

​Quay đầu lại nhìn, hóa ra là Lâm Uyển. Nàng vừa cười vừa đi tới: “Ta đến đây là để lấy chiếc đèn lưu li của mình, không ngờ lại vô tình gặp hai người.” Nói rồi nàng giơ chiếc đèn lưu li hình quả đào trong tay lên cho chúng ta xem, ánh đèn tỏa ra vô cùng lộng lẫy. Ta khách khí đáp lễ nàng.

​Lục Vân Giản vẫn im hơi lặng tiếng không hé nửa lời, nhưng bộ ba chúng ta coi như đã chính thức quen biết nhau từ đó.

​Lâm Uyển tiến lại gần, nhìn thấy những vết thương trên mặt Lục Vân Giản liền từ trong tay áo lấy ra một chiếc bình nhỏ đưa cho hắn: “Đây là t.h.u.ố.c trị thương, ông ngoại ta là thái y, t.h.u.ố.c này là ông cho ta đấy, ngươi mau bôi một chút đi.”

​“Thật sao! Thế thì tốt quá rồi!” Lục Vân Giản còn chưa kịp phản ứng gì thì ta đã tiên phong vui mừng reo lên. Nhìn thấy vết thương trên mặt hắn lúc nãy, lòng ta cứ c.ắ.n rứt không yên, bây giờ có lọ t.h.u.ố.c này đến thật đúng lúc, ta đương nhiên là vô cùng phấn khởi.

​Thế nhưng Lục Vân Giản lại không thèm đón nhận. Hắn quay mặt đi chỗ khác, lạnh lùng nói: “Không cần.”

​Ta sốt ruột: “Tại sao lại không cần chứ? Ngươi rõ ràng đang bị thương mà!”

​Hắn bỗng quay ngoắt sang nhìn ta, gắt gỏng: “Ta đã bảo không cần là không cần! Không cần các người ở đây tỏ vẻ thương hại ta! Cút ngay!” Hắn kích động vung tay một cái, thẳng thừng hất văng chiếc bình t.h.u.ố.c trong tay Lâm Uyển rơi xuống đất.

​Lâm Uyển bị hành động đột ngột của hắn làm cho giật mình kinh hãi. Sau khi định thần lại, nàng vội vàng bước tới nhặt lọ t.h.u.ố.c lên, xót xa lấy tay áo lau chùi bụi bẩn bám trên đó.

​Cảnh tượng này ta không thể nào nhắm mắt làm ngơ cho được. Ta lúc đó còn nhỏ, chưa hiểu rõ đạo lý đối nhân xử thế cho lắm, cũng không hoàn toàn minh bạch chuyện khi ngươi trao đi thiện ý, người khác hoàn toàn có quyền từ chối nhận lấy. Ta chỉ đơn giản nghĩ rằng, cho dù ngươi có không nhận đi chăng nữa thì ngươi cũng không được phép chà đạp tấm lòng của người ta như thế.

​“Đưa t.h.u.ố.c đây cho em.” Ta đưa tay về phía Lâm Uyển, biểu cảm trên khuôn mặt có chút thâm trầm, nghiêm nghị. Nàng ngẩn người một lát rồi cũng ngoan ngoãn đưa lọ t.h.u.ố.c cho ta.

​Thế là ta làm một bước lao tới, dễ dàng đè phăng hắn xuống nền tuyết, thọc tay quệt một ngón t.h.u.ố.c mỡ rồi cứ thế ra sức trét thẳng lên mặt hắn.

​Hắn điên cuồng giãy giụa dưới thân ta, miệng không ngừng hét lớn: “Ngươi mau dừng tay lại cho ta!” Nhưng ta hoàn toàn phớt lờ lời hắn nói.

​Thế nhưng, không phải chuyện gì cũng có thể nhân danh cái gọi là “muốn tốt cho ngươi” mà ép buộc người khác làm cho bằng được. Khi một người thừa biết hành động đó là tốt cho mình nhưng vẫn kiên quyết lựa chọn cự tuyệt, thì thứ chi phối suy nghĩ của họ lúc đó không chỉ đơn thuần là chuyện “tốt hay không tốt” nữa. Nó còn bao gồm cả những thứ khác sâu xa hơn.

​Ví dụ như lòng tự trọng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

​Cho nên, khi hắn dùng hết bình sinh sức lực hất văng ta ngã nhào ra đất, ta mới bừng tỉnh nhận ra, hình như lần này mình lại làm sai mất rồi.

 

 

​Lúc này ta ngốc nghếch ngồi dưới đất nhìn hắn, còn hắn thì sắc mặt đỏ bừng, cơn giận còn sót lại chưa tiêu, cũng đang trừng mắt nhìn ta.

​Cuối cùng vẫn là Lâm Uyển đi tới kéo ta đứng dậy, vừa phủi phủi lớp tuyết trên người ta vừa bảo: “Thôi nào, hai người đừng lại lao vào đ.á.n.h nhau nữa đấy.” Xem bộ dạng này là nàng đang sợ ta lại xông lên tiếp đây mà.

​Ta làm gì còn mặt mũi nào mà xông lên nữa cơ chứ. Trong lòng thầm nghĩ mình vốn dĩ tới đây để xin lỗi, hiện tại hay rồi, lời xin lỗi chưa nói thành câu mà thù lại kết thêm một tầng.

​Vì thế ta nhanh ch.óng triển khai kế hoạch ban đầu, vội vàng nói với hắn: “Xin lỗi nha, ta không phải cố ý đâu.”

​Hắn hừ lạnh một tiếng, quay ngoắt đầu đi chỗ khác.

​Ta nghĩ nghĩ, móc từ trong khăn tay ra bọc điểm tâm đưa tới trước mặt hắn: “Ta đem món điểm tâm ta thích ăn nhất chia sẻ cho ngươi nè, chúng ta hòa hảo đi.” Nói thật, trong lòng ta vẫn có chút không nỡ, số bánh này vốn dĩ là ta định mang về chia cho thỏ con của mình ăn cơ mà.

​“Không cần.” Hắn cười nhạo một tiếng, thần thái vẫn cứ lạnh lùng như cũ.

​Bất quá cũng may là ta đã quen với cái tính này của hắn, bắt đầu phát huy bản lĩnh mặt dày của mình: “Không cần khách khí đâu mà, ngươi cứ ăn đi!”

​Nói rồi ta mở bọc khăn ra, trước tiên bốc một miếng đưa cho Lâm Uyển, lại bốc một miếng nhét tọt vào miệng mình, miếng cuối cùng thì dí thẳng tới trước mặt hắn.

​“Ta đã bảo không…… Ưm……”

​Hắn vừa mở miệng định từ chối thì ta đã nhanh tay lẹ mắt nhét luôn miếng bánh vào miệng hắn.

​Ta vui rạo rực nhìn hắn, đang định mở miệng hỏi xem bánh có ngọt không thì thấy sắc mặt hắn bỗng chốc đỏ bừng lên. Hắn bắt đầu một trận ho khan kịch liệt, hiển nhiên là bị nghẹn rồi.

​“Ngạch……” Biểu cảm của hắn lúc đó phải gọi là vô cùng đau khổ.

​Ta đứng hình mất một giây, vội vàng nhét nốt miếng bánh còn lại cùng cái khăn tay vào trong tay hắn, rồi nhảy dựng ra xa.

​“Ngươi…… ngươi cứ từ từ mà ăn nhé, ta đi trước đây ha~”

​Nói xong, mặc kệ hắn có phản ứng thế nào, ta liền co giò chạy biến.

​8.

​Sau khi trở về, ta đối với chuyện này có áy náy một thời gian, nhưng sau đó cũng dần quên bẵng đi. Vốn tưởng rằng cuộc gặp gỡ của ba chúng ta chỉ là một đoạn nhạc đệm nhỏ trong đời, về sau sẽ không có quá nhiều giao nhau nữa.

​Thế cho nên vài tháng sau, khi ta nhìn thấy Lục Vân Giản xuất hiện trong thư phòng của cha ta, cằm ta suýt chút nữa thì rớt cái bịch xuống đất.

​Cha ta còn vui vẻ hớn hở giới thiệu với ta: “Bảo Nhi, mau tới bái kiến mấy vị hoàng t.ử. Sau này các ngài ấy sẽ thường xuyên tới trong phủ, con đừng có làm hỏng quy củ đấy.”

​Hóa ra gần đây sức khỏe của Thánh thượng ngày một giảm sút, vì việc kế thừa ngôi vị hoàng đế sau này nên Ngài đối với các hoàng t.ử càng nghiêm khắc hơn. Cha ta là Thái phó, phụ trách dạy dỗ các hoàng t.ử về thi thư và kinh lược. Cha của Lâm Uyển là tướng quân, phụ trách dạy dỗ võ nghệ và công phu.

​Cho nên bao gồm cả Thái t.ử và Lục Vân Giản, cả bốn vị hoàng t.ử giờ phút này đều đồng thời xuất hiện ở trong phủ của chúng ta, hơn nữa về sau còn đến thường xuyên.

​Nhìn Lục Vân Giản đang đứng ở cuối hàng với gương mặt không cảm xúc, ta vô cùng hối hận. Sớm biết thế lúc trước ta đã không đưa cái miếng bánh hoa hồng c.h.ế.t tiệt kia cho hắn, giờ thì hai đứa hoàn toàn kết thù luôn rồi.

​Nhưng ván đã đóng thuyền, hối hận thì cũng đã muộn. Sự việc quả nhiên đúng như ta dự đoán.

​Thời hài đồng, nam nữ chi phòng còn chưa bị người ta khắt khe cho lắm. Khi cha dạy dỗ các hoàng t.ử, ta thỉnh thoảng lại trốn ra một góc xem chơi. Các hoàng t.ử khác đều đối xử với ta rất khách khí, chỉ riêng có Lục Vân Giản là mở miệng ra liền khiêu khích ta. Qua lại vài lần, hai đứa ta mười lần thì hết chín lần là lao vào đ.á.n.h nhau, không hiểu sao nhìn nhau lại thấy ngứa mắt đến thế.