Nước Chảy Mây Trôi - Bất Thị Khanh

Chương 3

15.
Tôi giả vờ buồn bã hít hít mũi.

"Sao anh không đau lòng cho em? Em lúc trước cũng bị cô em gái thân yêu của anh đánh như vậy."

Tôi nặn ra hai giọt nước mắt, Thẩm Thụy Bạch hoảng loạn, vội vàng rút mấy tờ giấy lau nước mắt cho tôi.

"Anh xin lỗi Niên Niên, đừng khóc nữa."

"Thẩm Thụy Bạch, lúc em bị đánh sao anh không ra khuyên em gái anh, bảo cô ta đừng đánh nữa đi?"

Tôi nức nở nằm trong lòng hắn, Thẩm Thụy Bạch không còn quan tâm đến Thẩm Noãn Bạch trong màn hình giám sát nữa, ôm tôi vào lòng an ủi.

Cho đến khi tôi nghe thấy tiếng Thẩm Noãn Bạch cầu xin thảm thiết trong màn hình giám sát.

"Tôi sai rồi, đừng đánh nữa, đừng đánh nữa, tôi sai rồi."

Tôi buông Thẩm Thụy Bạch ra, bật điều khiển giọng nói.

"Sai rồi? Biết sai rồi thì nên làm gì đây, cô Thẩm Noãn Bạch?"

Mấy cô gái dừng động tác trên tay, Thẩm Noãn Bạch nằm trên đất, như đã ch.ết.

"Xin lỗi, tôi xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi."

Tôi tặc lưỡi một tiếng: "Đây không phải là thái độ xin lỗi."

Thẩm Noãn Bạch nghe thấy, chống người dậy, mắt nhìn chằm chằm vào màn hình giám sát.

Sau đó, cô ta từ từ quỳ xuống.

"Xin lỗi, Khương Sơ Niên, tôi không nên bắt nạt cô, tôi đáng ch.ết."

Cô ta khóc lóc xin lỗi, tôi mỉm cười.

16.
Thẩm Noãn Bạch cũng bị đưa về căn hầm đó, nhưng cô ta tốt hơn chúng tôi một chút.

Cô ta không bị xích lại, Thẩm Thụy Bạch đã trói cô ta lên giường.

Có lẽ là mệt rồi, cô ta nằm trên giường bất động.

Tôi lấy một chậu nước, đổ lên người cô ta, miệng cô ta há ra rồi lại khép lại, cuối cùng không nói một lời nào, lại nằm xuống giường.

"Thẩm đại tiểu thư ngay cả lời cũng không dám nói sao? Xem ra cô đã phục rồi."

Tôi nhìn cô ta từ trên cao xuống, giống như nhiều năm trước cô ta đứng sau Thẩm Thụy Bạch nhìn tôi vậy.

"Câm rồi sao? Không muốn nói chuyện à?"

Tôi cầm cây gậy bóng chày bên cạnh chọc chọc cô ta.

Trong xương cốt cô ta cuối cùng vẫn là cái tính tiểu thư đó, vừa mở miệng ra là chửi bậy.

"Con tiện nhân, cô đắc ý cái gì, cô cũng chỉ có thể đánh tôi một trận, nhưng tôi vẫy tay một cái là bố mẹ cô có thể ch.ết, thế nào, có tức không?"

Cô ta đúng là biết cách nói chuyện nào có thể chọc giận tôi nhất.

Tôi nhìn sợi roi bên tường, không nghĩ ngợi gì lập tức rút nó xuống.

Sợi roi này ban đầu dùng để đánh tôi, nghe nói là Thẩm Thụy Bạch đặc biệt tìm người làm riêng.

Cho đến bây giờ tôi nhìn thấy nó vẫn có chút phản kháng.

Chát một tiếng, trên đùi Thẩm Noãn Bạch để lại một vết roi sâu hoắm.

"A..."

Thẩm Noãn Bạch đau đớn cuộn người lại, sợi dây trói cô ta đột nhiên đứt.

Cô ta thấy vậy, lập tức đứng dậy tránh được cây roi trong tay tôi, đè tôi xuống đất.

"Cô đi ch.ết đi!"

Cô ta tiện tay cầm lấy con d.ao bên cạnh.

Tôi nhắm mắt lại, trong lòng đếm ngược ba tiếng.

Ba, hai...

"Thẩm Noãn Bạch!"

Cửa hầm bị đẩy ra, Thẩm Thụy Bạch một cước đá Thẩm Noãn Bạch ra.

Nhưng con d.ao trong tay cô ta đã đ.âm xuống, tôi nhanh mắt né tránh, được Thẩm Thụy Bạch kéo vào lòng.

Mọi thứ đều thật hoàn hảo.

17.
Tôi ngã vào lòng Thẩm Thụy Bạch, khóc như mưa.

Thẩm Noãn Bạch nhìn Thẩm Thụy Bạch, từ dưới đất bò dậy.

"Anh..."

Thẩm Thụy Bạch không để ý đến cô ta, bế ngang tôi lên.

Khi đi ngang qua Thẩm Noãn Bạch, tôi làm khẩu hình miệng với cô ta.

"Tạm biệt."

Tôi được Thẩm Thụy Bạch đưa đến bệnh viện, sau khi xác nhận tôi không có bất kỳ vết thương ngoài nào hắn mới yên tâm.

Khi trở về biệt thự của Thẩm Thụy Bạch, trời đã rất tối.

Tôi bất ngờ đồng ý ngủ chung giường với hắn.

Thẩm Thụy Bạch nằm bên cạnh tôi, ôm tôi vào lòng.

Tôi quay người đối mặt với hắn: "Em hơi sợ."

Hắn nghi hoặc: "Sợ gì?"

Tôi cắn môi: "Sợ Thẩm Noãn Bạch..."

Thẩm Thụy Bạch im lặng một lát: "Sau này không cần sợ nữa."

Sáng hôm sau, tôi nhìn thấy tin tức hot nhất của Vận Thành hôm nay.

[Đại tiểu thư Thẩm gia tự thiêu.]

Tôi nhướng mày, đặt điện thoại xuống.

Bố ơi, bố thấy không, kẻ xấu cuối cùng đều không có kết cục tốt đẹp.

18.
Tôi ngồi trong phòng khách cả ngày, cuối cùng cũng đợi được Thẩm Thụy Bạch trước khi trời tối.

Tôi cố gắng bình tĩnh lại, mỉm cười đón hắn.

Từ phòng khách đến cổng chính chỉ mười mấy mét, nhưng tôi lại cảm thấy mình đã đi hết quãng đường của cả đời này.

Tôi không ngừng tự nhủ, từ hôm nay trở đi, tôi phải yêu Thẩm Thụy Bạch, coi hắn là người mình yêu thích nhất.

Bởi vì chỉ có như vậy, hắn mới thực sự yêu tôi, mới biết thế nào là đau khi bị tôi bỏ rơi.

Tôi bắt chước dì giúp hắn cởi áo khoác.

"Có muốn nếm thử canh em nấu không?"

Hắn không trả lời, quay người ôm lấy tôi.

Màn đêm buông xuống, tôi ôm gối đi tìm Thẩm Thụy Bạch, chui vào lòng hắn.

Đêm đó, hắn ôm tôi nói rất nhiều, tôi nhìn mặt trăng ngoài cửa sổ, thỉnh thoảng đáp lại hai tiếng.

Hắn nói: "Niên Niên, hết giận chưa?"

"Hết giận lâu rồi."

Hắn nói: "Niên Niên, ngày mai chắc sẽ là một ngày đẹp trời."

Tôi gật đầu: "Ừm."

Hắn do dự một lúc, tiếp tục nói: "Nếu ngày mai trời nắng, chúng ta đi đăng ký kết hôn nhé?"

Lời vừa dứt, không khí im lặng.

Tôi nằm bên cạnh hắn, bất động.

Hắn có lẽ cảm thấy tôi có chút không tình nguyện, lập tức đổi lời: "Nếu Niên Niên không muốn kết hôn, anh có thể đợi..."

"Được."

Tôi lên tiếng trước Thẩm Thụy Bạch, hắn nói được một nửa thì sững sờ.

Hai giây sau, sau tai truyền đến tiếng cười khẽ của hắn, cánh tay ôm tôi cũng siết chặt hơn.

"Anh yêu em, Niên Niên."

Yêu tôi...

Tôi muốn quay đầu hỏi hắn có biết tình yêu là gì không?

Tôi không hiểu tình yêu của hắn, tình yêu của hắn đến một cách khó hiểu.

Nhưng sau này tôi hiểu ra, hắn không yêu tôi, chỉ muốn một người nghe lời ở bên cạnh mình.

Bên cạnh hắn có quá nhiều tranh chấp đấu đá, hắn cần một người không biết gì về thế giới để an ủi cảm xúc của bản thân.

Và tôi vừa vặn phù hợp với tiêu chuẩn này.

Ánh trăng chiếu lên mặt tôi, khiến tôi có chút mơ hồ.

Tôi nhớ nhiều năm trước, tôi đã nhìn thấy vô số lần ánh trăng như thế này trong căn nhà nhỏ ấm cúng đó.

Và lúc đó, mẹ vẫn ở bên cạnh tôi, kể cho tôi nghe những câu chuyện cổ tích dành riêng cho tôi.

Tôi có chút muốn khóc, nước mắt dần làm mờ tầm nhìn của tôi.

Còn cơ hội không?

Còn cơ hội nghe chuyện của mẹ không?

Bên tai truyền đến tiếng thở đều đặn của Thẩm Thụy Bạch, tôi tỉnh lại.

19.
Ngày hôm sau quả nhiên là trời nắng, khi tôi bước xuống xe của Thẩm Thụy Bạch, tôi nhắm mắt lại.

Giây tiếp theo, cả người tôi trực tiếp ngã xuống trước cửa cục dân chính.

Tôi nheo mắt lén nhìn phản ứng của hắn, hắn hoảng loạn như một đứa trẻ ba tuổi.

Lần nữa tỉnh lại, Thẩm Thụy Bạch đang nắm tay tôi, thấy tôi mở mắt, hắn lên tiếng gọi tên tôi.

"Niên Niên.”

"Em bị bệnh, sao không nói cho anh biết?"

Tôi ngồi dậy khỏi giường bệnh, Thẩm Thụy Bạch hai mắt đỏ hoe, cứ thế nhìn chằm chằm vào tôi, như thể giây tiếp theo tôi sẽ biến mất.

"Bệnh nhỏ thôi, anh đau lòng sao?"

Tôi cười, quả nhiên không ai có thể từ chối mỹ nhân bệnh tật.

Hắn không nói gì, đó là lần đầu tiên tôi thấy Thẩm Thụy Bạch rơi nước mắt.

Thì ra hắn cũng biết khóc...

"Nhìn anh thế này, không biết còn tưởng em ch.ết rồi."

Tôi trêu chọc hắn, nhưng nước mắt đã chực trào ra.

"Niên Niên, có đau không?"

"Đau..."

Nước mắt rơi đúng lúc, Thẩm Thụy Bạch đau lòng vô cùng.

Tôi chủ động lao vào lòng hắn, khẽ gọi tên hắn.

"Thụy Bạch, em có thật sự sắp ch.ết không?"

Hắn sững sờ một thoáng, sau đó lập tức xoa đầu tôi, nhẹ nhàng an ủi.

"Không đâu, Niên Niên sẽ không ch.ết."

"Vậy anh đưa em về nhà nhé?"

Tôi buông vòng tay hắn ra, đôi mắt đẫm lệ nhìn vào mắt hắn.

Thẩm Thụy Bạch đồng ý.