Nữ Phụ Trà Xanh Hôm Nay Cũng Đang Kinh Doanh

Chương 58

Chương 58

Ôn Bình Hàn như được sống lại một lần nữa trong vòng tay ấm áp của nàng. Cơ thể cô ấm áp, trái tim cũng ấm áp. Trời mới biết cô đã phải tốn bao nhiêu sức lực để giữ vẻ trấn tĩnh khi đối đầu với một Cố mẫu luôn hùng hổ dọa người, cao cao tại thượng, để có thể rút lui vẹn toàn.

"Em đến từ lúc nào?" Cô khẽ hỏi lại.

"Nửa giờ trước." Tạ Tri Phỉ đáp.

Nửa giờ trước.

Chiếc xe lao nhanh trên đường rồi dừng lại bên ngoài căn biệt thự.

Sau khi bàn bạc xong với khách hàng, Tạ Tri Phỉ sốt sắng giục tài xế lái thật nhanh, từ nơi khác gấp rút trở về. Vừa tới nơi, nàng liền bảo Phương Ninh Xu gọi điện cho Vương Oản.

Vì thế, toàn bộ quá trình trò chuyện đều thông qua điện thoại truyền thẳng đến tai nàng và Phương Ninh Xu.

Khi Cố mẫu nhắc đến thân thế của Ôn Bình Hàn, Tạ Tri Phỉ không tài nào giữ nổi bình tĩnh. Nàng tức giận mở cửa xe, định xông vào trong giải vây thì lại nghe thấy những lời tàn nhẫn phía sau của Ôn Bình Hàn. Nàng lập tức vui vẻ ngồi trở lại, cười nói: "Thế nào? Tôi đã bảo là chưa biết ai thắng ai thua đâu mà."

Phương Ninh Xu: "Vừa rồi người giận đến mức hàm răng nghiến ken két không phải cô sao?"

Tạ Tri Phỉ: "hừ hừ"

***

"Làm sao mọi người biết tôi ở đây?" Ôn Bình Hàn tò mò hỏi.

"Vương Oản nói với Phương Ninh Xu nên bọn em mới lập tức chạy tới, cũng may là không xảy ra chuyện gì lớn." Tạ Tri Phỉ thở phào nhẹ nhõm, rồi lại tự bật cười: "Sẵn tiện còn kiếm được 500 vạn tệ nữa chứ!"

Ôn Bình Hàn kéo kéo khóe môi, lấy tấm thẻ kia ra, nhìn chằm chằm một hồi lâu rồi hỏi: "Cái này nên xử lý thế nào đây?"

"Chị muốn làm gì thì làm, giờ nó là của chị rồi. Bà ta đã tặng trước mặt Vương Oản thì sẽ không đòi lại đâu, bà ta là người trọng sĩ diện nhất, không đời nào làm chuyện hạ giá như thế." Tạ Tri Phỉ vui vẻ tiếp lời.

"Trả lại thì tôi không cam tâm, nhưng cầm dùng thì lòng lại chẳng yên." Ôn Bình Hàn im lặng hồi lâu, bỗng nhiên nảy ra ý định: "Quyên góp đi."

"Thật sao? Đây là 5 triệu tệ đó nha?" Tạ Tri Phỉ hỏi lại cho chắc: "Chị không định suy nghĩ kỹ lại sao?"

Đúng vậy, đây là 5 triệu tệ! Nếu dùng để trả nốt khoản nợ mua nhà còn lại, cô sẽ hoàn toàn nhẹ gánh!

Cô thống khổ ôm lấy tấm thẻ, một lúc sau vẫn vô cùng đau đớn nói: "Cứ quyên góp đi, tôi không muốn dính dáng nửa xu tới nhà họ Cố. Cứ nghĩ đến việc căn nhà mình ở được mua bằng tiền của nhà họ, tôi chẳng còn thiết tha muốn dọn vào nữa."

"Được!" Tạ Tri Phỉ cười rạng rỡ, ôm chầm lấy cô một lần nữa, nghiêng đầu trộm hôn nhẹ lên tóc cô: "Người tốt chắc chắn sẽ có quả ngọt!"

"Hy vọng là vậy." Ôn Bình Hàn nhét tấm thẻ vào túi nàng: "Em làm hộ tôi đi, tôi sợ mình sẽ hối hận mất."

Tạ Tri Phỉ cười không khép được miệng: "Vậy chúng ta xem nên quyên vào đâu?"

"Trường học đi. Đợt khảo sát trước tôi có tìm hiểu qua vài ngôi trường vùng sâu vùng xa còn nghèo khó, cứ quyên cho họ."

"Được, việc này em sẽ bảo Phương Ninh Xu giúp chị. Cô ấy có kinh nghiệm, sẽ lấy danh nghĩa cá nhân của chị để quyên tặng."

Ôn Bình Hàn gật đầu, nụ cười trở nên nhẹ nhõm hơn. Cô nhìn quanh xe một vòng, chợt nhận ra hình như thiếu mất một người.

"Phương Ninh Xu đâu rồi?"

Lúc này cô mới hậu tri hậu giác phát hiện Phương Ninh Xu vốn dĩ không hề lên xe: "Hình như chúng ta bỏ quên cô ấy rồi!"

Có lẽ là không muốn làm bóng đèn phá đám đi, Tạ Tri Phỉ cười cười: "Chắc cô ấy có việc khác cần làm thôi, mặc kệ đi, cô ấy tự có cách về mà."

Phương Ninh Xu thì có cách gì được, đương nhiên là phải bắt taxi về rồi.

Nhưng nơi này hẻo lánh xa xôi, số người nhận đơn ít ỏi vô cùng. Cô chờ mãi mà không thấy ai nhận, ngay lúc kiên nhẫn sắp cạn kiệt thì Vương Oản từ cổng lớn đi ra.

"Chị Xu, sao chị còn ở đây?" Vương Oản kinh ngạc hỏi.

"... Có chút việc, đừng hỏi."

"Dạ được."

Vương Oản tiến lên phía trước, cúi đầu mân mê vạt áo, lí nhí hỏi: "Cuộc trò chuyện vừa rồi... chắc chị cũng nghe thấy hết rồi đúng không?"

"Ừm."

"Em thật sự không có điều tra cha mẹ ruột hay cha mẹ nuôi gì của cô ấy hết. Em chỉ tra chuyện hồi đại học thôi, biết cô ấy nghèo nên mới kể với cô em, vì cô em chắc chắn không đời nào để một cô gái nghèo gả vào nhà mình. Em chẳng buồn tra thêm mấy thứ khác làm gì. Em cũng không biết cô lại phái người khác đi điều tra thêm..."

Phương Ninh Xu nghiêng đầu liếc nhìn nàng một cái, nhàn nhạt đáp: "Ừ."

"Chị giúp em giải thích với cô ấy — thôi bỏ đi, không cần giải thích đâu." Vương Oản vội vàng xua xua tay, rồi lại cảm khái nói: "Nhưng mà... Ôn Bình Hàn đúng là gan thật, dám bật lại cả cô em."

Phương Ninh Xu lại liếc nhìn nàng, ngạc nhiên nhận ra lần này biểu cảm trên mặt nàng không phải là giận dữ, mà là sự kinh ngạc xen lẫn chút ngưỡng mộ.

"Đây là lần đầu tiên em thấy có người dám khiến cô phải chịu thiệt thòi ngay trước mặt, còn lấy đi được nhiều tiền như thế." Vương Oản mắt sáng rực nói: "Chị biết không? Dù là các bậc trưởng bối hay là anh họ và em, chưa một ai dám làm bà ấy mất mặt trực tiếp như vậy."

"Cho nên?"

Vương Oản suy nghĩ một chút rồi lắc đầu: "Không có gì, chỉ cảm thán chút thôi, cô ấy lợi hại thật."

"Chẳng lẽ em chưa từng phản kháng lại cô mình sao?" Phương Ninh Xu có chút tò mò. Ngày thường tính tình cô nàng này cũng lớn lắm mà, chẳng lẽ chưa bao giờ cãi vả với Cố mẫu sao?

"Em... em lấy đâu ra tư cách đó chứ..." Vương Oản cười một cách đầy bất đắc dĩ và chua chát.

Đây là lần đầu tiên Phương Ninh Xu thấy được một nụ cười vượt xa tuổi tác trên gương mặt nàng, trông còn đáng sợ hơn cả lớp trang điểm đậm đà kia.

"Cô còn đang nghỉ ngơi trong phòng, em phải vào chăm sóc bà ấy đây." Nói xong, Vương Oản quay người đi vào sân.

Một lúc sau, một chiếc xe từ trong sân lái ra. Vương Oản bước xuống, đưa chìa khóa cho cô: "Chị lái xe này về đi."

Phương Ninh Xu nhìn tình trạng ứng dụng đặt xe vẫn không có phản hồi, đành nhận lấy chìa khóa: "Cảm ơn."

"Không có gì đâu. Đúng rồi, mật khẩu của tấm thẻ đó là sinh nhật anh trai em." Vương Oản mỉm cười rồi chạy biến vào trong.

Về đến nhà, Phương Ninh Xu suy nghĩ một lát rồi vẫn đem lời của Vương Oản kể lại cho Ôn Bình Hàn: "Cô ấy nói mình chỉ điều tra chuyện hồi đại học của cô thôi."

Ôn Bình Hàn đáp: "Ừm, Tôi biết."

Lúc đó biểu cảm kinh ngạc của Vương Oản không giống như giả vờ. Nếu thật sự đã điều tra kỹ tình cảnh gia đình cô, với tính cách đó chắc chắn nàng đã sớm nói ra để chế nhạo mình rồi, đâu cần chờ đến tận bây giờ.

"Cô ấy còn nói cô rất lợi hại, trông có vẻ còn hơi hâm mộ cô nữa."

Ôn Bình Hàn cười cười: "Tôi thế mà lại có chút hiểu được cảm giác của cô ấy."

"Cái gì cơ?"

"Cảnh ăn nhờ ở đậu, tôi hiểu rõ hơn bất cứ ai."

Phương Ninh Xu bỗng trầm mặc một cách hiếm thấy.

"Gọi điện cho ai thế?" Tạ Tri Phỉ rửa hai quả táo, đưa cho Ôn Bình Hàn một quả, rồi ngồi xuống bên cạnh bắt đầu gặm: "Tủ lạnh của chị chỉ còn dư lại hai quả này thôi đấy."

"Lát nữa tôi đi mua thêm, em thích ăn trái cây gì?" Ôn Bình Hàn hỏi.

"Dâu tây, cherry, chuối, thanh long, kiwi, quýt... Còn chị?"

Ôn Bình Hàn ghi nhớ từng loại một, đáp: "Tôi thế nào cũng được, không kén ăn."

Hai người cùng xuống lầu dạo siêu thị. Ôn Bình Hàn mua một đống lớn trái cây khiến Tạ Tri Phỉ phải hỏi: "Mua nhiều thế này không sợ hỏng sao?"

"Giờ thời tiết lạnh, chắc để được vài ngày. Với lại, chẳng phải em cứ đến ăn thường xuyên là được rồi sao?" Ôn Bình Hàn cố ý hỏi lại.

"Ý kiến hay đó! Vậy chị đừng có trách em suốt ngày đến đây ăn chực trái cây nha." Tạ Tri Phỉ cười hì hì.

"Mong còn không được ấy chứ." Ôn Bình Hàn thản nhiên tung quả quýt trong tay, cười nói: "Mấy thứ này cứ chờ em đến tiêu diệt thôi."

"Cứ tin ở em!" Tạ Tri Phỉ hùng hồn vỗ ngực bảo đảm. Đúng lúc này, điện thoại nàng reo lên. Nghe máy xong, nàng tiếc nuối bảo: "Ba em đột nhiên gọi em về một chuyến, chẳng biết có chuyện gì nữa."

"Đi đi, biết đâu là việc quan trọng, đừng để lỡ việc." Ôn Bình Hàn dặn dò.

"Vậy được rồi, lần sau em lại đến ăn cơm chị nấu nhé."

Tạ Tri Phỉ tạm biệt cô rồi vội vàng chạy về Tạ gia. Vừa vào cửa nàng đã gọi to: "Ba, ba tìm con có việc gì thế?"

"Cuối cùng cũng chịu về rồi." Tạ Hoành Húc đưa cho nàng một hộp nhân sâm: "Thanh Mẫn vừa về nước, sức khỏe lại có vấn đề, chúng ta qua xem thế nào, dù sao cũng là giao tình bao nhiêu năm."

Thì ra là nói về Cố mẫu Vương Thanh Mẫn. Tạ Tri Phỉ lén lút đảo mắt một vòng nhưng vẫn đi theo, sẵn tiện thăm dò tình hình.

"Chú Tạ, A Phỉ, sao hai người lại qua đây?" Cố Chi Chương ra cửa đón tiếp.

"Nghe nói Thanh Mẫn bị bệnh, chú sao có thể không tới nhìn được. A Phỉ cũng là đứa trẻ do bà ấy nhìn lớn lên, mấy năm qua ở nước ngoài tuy ít gặp nhưng tình nghĩa vẫn còn đó." Tạ Hoành Húc cười xòa nói.

Tạ Tri Phỉ đưa hộp nhân sâm qua, Cố Chi Chương mỉm cười: "Cảm ơn chú Tạ, chú thật có tâm quá."

"Mẹ cháu đâu rồi? Có tiện vào thăm không?" Tạ Hoành Húc hỏi.

"Tiện chứ ạ, mời mọi người vào trong."

Hai cha con đi vào đại sảnh. Lúc đi ngang qua bếp, Tạ Tri Phỉ thế mà lại thấy Vương Oản đang ở bên trong hầm canh, nàng sợ tới mức suýt chút nữa bước hụt bậc thang.

Vương Oản quay đầu lại, cũng chú ý thấy nàng, nhưng rồi lại kiêu kỳ quay đi, mở nắp nồi nếm thử vị canh.

"Mẹ, chú Tạ và A Phỉ đến thăm mẹ này." Cố Chi Chương đi vào phòng ngủ thông báo.

"Ái chà, sao mọi người lại đến đây làm gì, chỉ là chút bệnh vặt thôi mà, không cần phải hưng sư động chúng thế đâu." Cố mẫu tươi cười nửa nằm nửa tựa trên giường.

Tạ Hoành Húc tiến lên hàn huyên một hồi. Tạ Tri Phỉ quan sát thấy bà không có gì đáng ngại mới tìm cớ đi ra ngoài: "Con đi xem Vương Oản đang nấu canh gì."

"A Phỉ chớp mắt đã lớn thế này rồi, nghe nói còn vào Tề Thịnh làm việc, đã có thể tự đảm đương một phía rồi." Cố mẫu nhìn theo bóng lưng nàng, cười nói: "Lão đệ này, ông đúng là có cách dạy con."

Dưới lầu, Tạ Tri Phỉ chẳng hề đi xem nồi canh nào cả. Nàng đứng từ xa ở một góc phòng khách, lấy điện thoại ra gửi tin nhắn thoại cho Ôn Bình Hàn: "Chị ơi, em đang ở nhà họ Cố, đi cùng ba em đến thăm lão yêu bà kia. Bà ta không sao cả, chỉ là xấu tính thôi, đang nằm trên giường dưỡng sinh kìa."

"Ừm, em ăn cơm chưa?" Ôn Bình Hàn nhắn lại.

"Vẫn chưa. Nếu biết trước là đến thăm lão yêu bà đó thì em đã không đi rồi. Giờ em chỉ muốn ăn sườn xào tỏi chị làm thôi." Tạ Tri Phỉ che điện thoại, nhỏ giọng nói.

"Lần sau em tới, tôi làm hẳn ba nồi cho em ăn đến chết thì thôi."

Ôn Bình Hàn gửi tin nhắn đi xong một lúc lâu vẫn không thấy hồi âm. Đang buồn bực không biết bên kia làm gì thì đột nhiên cô nhận được một yêu cầu kết bạn.

Ghi chú là Vương Oản.

"?"

Sẵn đang rảnh, Ôn Bình Hàn chấp nhận kết bạn để xem nàng ta muốn làm gì.

Ai ngờ đối phương lập tức gửi ngay một đoạn video kèm theo tin nhắn:

【 Video 】

【 Này, bát quái cô muốn xem đây phải không? Nhìn nàng ta nghe điện thoại kìa, người xoắn đi xoắn lại trông có giống cái bánh quẩy không cơ chứ? 】

Ôn Bình Hàn mở video ra thì thấy Tạ Tri Phỉ đang đứng bên cửa sổ, một tay cầm điện thoại, tay kia nắm chặt rèm cửa, gương mặt cười ngây ngô, khóe miệng như muốn kéo tận mang tai, vặn vẹo đúng là giống hệt cái bánh quẩy.

Video không dài, chỉ có vài giây nhưng Ôn Bình Hàn cứ xem đi xem lại, vẫn không đoán ra được đối phương đang gọi điện cho ai, bảo sao không thèm trả lời tin nhắn thoại của cô.

Vương Oản: 【 Tôi đã nói rồi mà, chắc chắn nàng ta đang có người trong lòng! 】

Ôn Bình Hàn: 【 Có nghe ra là ai không? 】

Vương Oản: 【 Không được, tôi vừa đi gần lại là nàng ta trợn mắt nhìn tôi rồi chạy tót lên lầu. 】

Ôn Bình Hàn: 【 Tiếp tục quan sát. 】

Vương Oản: 【 Đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ tổ chức! 】

Vương Oản: 【... Kỳ quái, sao tôi lại phải nghe lời cô chứ?! 】

Ôn Bình Hàn chẳng còn tâm trí đâu mà đấu khẩu với nàng ta. Trong đầu cô bây giờ chỉ toàn là cuộc điện thoại kia của Tạ Tri Phỉ. Cô đi qua đi lại, vô cùng đau đớn, vò đầu bứt tai, cứ không ngừng suy đoán.

Đầu tiên là loại trừ Cố Chi Chương, vì anh ta đang ở cùng nhà, có giao lưu cũng không cần phải gọi điện thoại.

Vậy thì chỉ còn lại một khả năng lớn nhất ——

Cô nghiến răng một cái, tìm Phương Ninh Xu xin số của Lý Hồng Ngạn rồi gọi thẳng cho anh ta.

Không kiểm chứng một chút, cô chắc chắn sẽ không ngủ nổi.

"Alo? Ai vậy?"

Điện thoại đã kết nối, không hề bận máy!

"Chào anh, anh có hứng thú tìm hiểu dự án nhà ở mới tại tuyến tàu điện số 3 không —" Ôn Bình Hàn bóp giọng nói được nửa câu thì đối phương đã cúp máy.

May quá, không phải là Lý Hồng Ngạn!

Vừa mới thở phào nhẹ nhõm, nụ cười trên mặt cô bỗng chốc cứng đờ —— ngay cả Lý Hồng Ngạn cũng bị loại trừ, vậy rốt cuộc là quỷ đáng ghét nào cơ chứ!!

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn