Chương 5
Sau một hồi tiếng hát vang đầy phấn chấn, chiếc xe cuối cùng cũng dừng lại trước cổng khu chung cư.
Ôn Bình Hàn nói lời cảm ơn rồi thản nhiên xuống xe. Đang định rời đi, cô lại bị người ngồi phía sau gọi giật lại.
"Khoan đã." Tạ Tri Phỉ rướn người qua ghế lái, lấy từ băng sau ra một chiếc túi rồi đưa qua cửa sổ: "Trả lại cho chị này, cảm ơn nhé."
Đoán được bên trong là chiếc áo thun ngắn tay của mình, Ôn Bình Hàn đưa tay nhận lấy.
"Bái bai." Tạ Tri Phỉ mỉm cười, ngồi lại vào vị trí cũ rồi khởi động xe rời đi.
Về đến nhà, Ôn Bình Hàn lấy quần áo trong túi ra. Trên vải đã vương lại mùi tinh dầu thơm trên xe, hương thơm ấy thực sự rất dễ chịu.
Sau khi tắm rửa xong, cô mở điện thoại thì thấy tin nhắn từ môi giới nhà đất: 【 Cô Ôn, căn hộ hai phòng ngủ kia cũng đang có khách khác để mắt tới rồi. Nếu cô muốn chốt thì phải nhanh tay lên nhé [hình hoa hồng] 】
Ôn Bình Hàn khẽ nhíu mày. Dù biết đây có thể là chiêu trò quen thuộc của môi giới để thúc giục khách hàng xuống tiền, nhưng cô cũng hiểu căn hộ đó sớm muộn gì cũng sẽ có người mua.
Căn nhà đó cách công ty không xa, lại nằm ngay cạnh ga tàu điện ngầm, tiện ích xung quanh hoàn thiện, vốn luôn là hàng hiếm trên thị trường, chỉ có điều giá cả không hề rẻ.
Hôm nay vừa đúng ngày phát lương, cô kiểm kê lại tiền tiết kiệm một lượt, tính toán nếu mượn thêm bạn bè một chút thì đại khái có thể gom đủ tiền đặt cọc đầu tiên. Thế nhưng khoản vay trả góp sau đó đối với tình hình hiện tại của cô mà nói thì vẫn hơi quá sức.
"Nhưng chỉ cần được thăng chức, mọi chuyện chắc chắn sẽ nhẹ nhàng hơn nhiều." Cô tự nhủ.
【 Ôn Bình Hàn 】: Cuối tháng tôi sẽ trả lời anh.
Trước khi ngủ, cô quay sang nhìn bộ tranh ghép hình đặt trên tủ đầu giường. Đó là hình ảnh một ngôi nhà sắp hoàn thiện.
Ráng kiên trì thêm chút nữa thôi, cô sắp có một ngôi nhà cho riêng mình rồi.
Một ngôi nhà hoàn toàn không có "người thân".
Chiều hôm sau, vì bận rộn trao đổi với khách hàng nên Ôn Bình Hàn không kịp nghỉ trưa. Cảm giác mơ màng buồn ngủ bủa vây, cô ma xui quỷ khiến thế nào lại đeo tai nghe lên. Ngay khi giai điệu "Ta muốn cùng em cùng nhau xông pha bến tàu~" vang lên, cơn buồn ngủ lập tức bị đánh bay khỏi đại não.
Cô lắc đầu bật cười, đúng là "thần dược" tỉnh táo mà.
"Họp thôi, họp thôi! Tất cả mọi người tập trung."
Vị giám đốc sắp nghỉ việc đứng ở cửa hô lớn: "Hôm nay có cả lãnh đạo khác tham dự, mọi người chuẩn bị cho kỹ vào."
"Lãnh đạo khác sao?" Lâm Chí Mẫn cầm sổ tay và ly nước, đi bên cạnh Ôn Bình Hàn hướng về phía phòng họp, nhỏ giọng hỏi: "Liệu có phải là Giám đốc Marketing mới tới, cũng chính là vị đại tiểu thư nhà chúng ta kia không?"
"Không biết." Ôn Bình Hàn liếc nhìn đồng nghiệp, thấy cô nàng hậm hực nhún vai liền hỏi: "Em lại nghe ngóng được tin vỉa hè gì rồi à?"
"Chứ còn gì nữa!" Lâm Chí Mẫn hạ thấp tông giọng, che miệng nói: "Nghe bảo đại tiểu thư đó ở nhà ăn chơi không chịu làm gì hơn hai năm trời, ngoài mua sắm ra thì chẳng biết cái mô tê gì hết. Chị xem, tống cô ta vào công ty chẳng phải là đang gây thêm phiền phức cho nhân viên chúng ta sao? Mà chị không thấy lạ à, cô ta nhậm chức gần một tuần rồi mà chưa thèm mở lấy một cuộc họp toàn thể công nhân viên? Bởi vì cô ta có thèm đến công ty mấy lần đâu!"
"Làm Marketing thì không nhất thiết phải ngồi lỳ ở văn phòng, đó là chuyện bình thường mà?" Ôn Bình Hàn khách quan nhận xét.
"Nói thì nói thế, nhưng cô ta là cấp quản lý, có giống hạng nhân viên quèn như tụi mình đâu. Ôi, em ghét nhất là kiểu 'nhảy dù' vào doanh nghiệp gia đình thế này. Dù em với cô ta chắc chẳng có mấy cơ hội chạm mặt, nhưng nếu cô ta làm kéo tụt doanh số của bộ phận Marketing xuống thì em phải tính đường nhảy việc thôi. Bên tổ kế bên đã có người xin nghỉ rồi đấy, chị biết chưa?" - Lâm Chí Mẫn nói.
Ôn Bình Hàn biết, nhưng cô không mấy bận tâm. Mặc kệ cấp trên biến động thế nào, mục tiêu quan trọng nhất của cô hiện tại chỉ là thăng chức.
Vừa nói chuyện, mọi người đã lục tục vào phòng họp. Ôn Bình Hàn quan sát một vòng, nhận ra "vị lãnh đạo khác" mà giám đốc nói thực chất là mấy vị tổng giám đốc khu vực mà thôi.
Cô ngồi ở hàng ghế đầu, phía sau là mấy nhân viên trong tổ. Chỉ cần cô vừa báo cáo xong, cả đám liền vỗ tay rào rào vô cùng nể mặt.
Ngô tổng nhìn về phía này, khẽ mỉm cười với Ôn Bình Hàn, cô cũng lịch sự gật đầu đáp lễ.
Sau khi cuộc họp kết thúc, Ngô tổng giữ các trưởng nhóm tiêu thụ lại để khích lệ. Trong đó, ông ta đặc biệt dành lời khen ngợi cho Ôn Bình Hàn, khiến những người xung quanh lộ ra những sắc thái cảm xúc khác nhau.
"Mọi người ra ngoài trước đi, Ôn Bình Hàn ở lại trao đổi chi tiết hơn với tôi về dự án của Lệ tổng." Ngô tổng nói.
Khi mọi người đã rời đi, Ôn Bình Hàn kết nối máy chiếu, mở tài liệu trong máy tính. Tay cô vừa mới chạm vào con chuột, một bàn tay khác đã thản nhiên phủ lên trên như không có chuyện gì xảy ra.
Ôn Bình Hàn giật mình, lập tức rụt tay lại. Khi cô quay sang nhìn Ngô tổng, ông ta đã kịp lộ ra một nụ cười xin lỗi đầy giả tạo và cũng nhanh chóng thu tay về.
"Xin lỗi nhé, tôi chỉ muốn giúp một tay thôi."
Hàng mi Ôn Bình Hàn khẽ run. Cố gắng trấn tĩnh lại, cô đứng dậy đi đến trước màn hình máy chiếu để thuyết trình về dự án.
Nghe xong, Ngô tổng hài lòng gật đầu: "Tốt lắm, hợp đồng với Lệ tổng lần này cộng cho cô rất nhiều điểm đấy. Lãnh đạo cấp cao chắc chắn sẽ rất vừa ý với thành tích của cô."
Lời này gần như là một sự ám chỉ rõ ràng về việc thăng tiến. Ôn Bình Hàn khiêm tốn đáp vài câu rồi khép máy tính lại. Thấy ông ta cũng đứng dậy đi tới, cô lập tức đứng nép sang bên cửa chờ ông ta ra trước rồi mới lẳng lặng theo sau khép cửa phòng họp.
Vừa quay lại văn phòng, Lâm Chí Mẫn đã vây lấy cô, hớn hở nói: "Ngô tổng giữ chị lại bàn dự án lâu thế kia, xem ra là chắc suất rồi nhé! Tuần sau em có nên đổi cách xưng hô thành 'Giám đốc Ôn' không nhỉ?"
Nhưng nửa phút trôi qua, Lâm Chí Mẫn chẳng thấy Ôn Bình Hàn lộ ra chút niềm vui nào. Cô chỉ đứng thẫn thờ nhìn chằm chằm vào bàn tay mình.
"Chị sao thế?"
"Không có gì." Ôn Bình Hàn đưa tay lên day trán, một lúc lâu sau mới trầm giọng hỏi: "Ngô tổng kết hôn chưa nhỉ?"
"Chưa đâu. Nhưng em nghe mấy chị em kháo nhau là đi công tác hay tiếp khách với Ngô tổng thích lắm, ông ấy còn đỡ rượu hộ cấp dưới nữ nữa. Gặp được sếp nam tâm lý thế đúng là hiếm thấy. Độc thân kim cương đấy nhé, khối người đang thầm thương trộm nhớ ông ấy kìa."
Lâm Chí Mẫn nói xong mới phát hiện sắc mặt Ôn Bình Hàn càng lúc càng tệ, lo lắng hỏi: "Chị rốt cuộc là bị làm sao vậy?"
"Không sao." Ôn Bình Hàn hít một hơi thật sâu, bưng ly Coca lên uống một ngụm rồi khựng lại: "Lần sau đi xuống phòng trà nước thì gọi chị đi cùng với."
"Được thôi, nhưng chẳng phải trước giờ chị toàn chê em hay xuống đó 'sờ cá' sao? Giờ cũng muốn 'sa đọa' thế này?"
"Thì cũng phải nghỉ ngơi chút chứ."
***
"Nghe nói ở phòng trà nước có người nói xấu tôi hả?"
Tạ Tri Phỉ quay sang hỏi cô thư ký.
Thư ký nghẹn lời: "... Tạ tổng, cô đã ba ngày rồi không bước chân đến công ty đấy."
Ý là, người ta nói xấu cô chẳng phải là chuyện quá bình thường sao?
"Tôi không đi thì công ty vẫn vận hành bình thường đó thôi?" Tạ Tri Phỉ cười đáp.
Thư ký: "..." Cứu mạng, cứ nghĩ đến việc phải làm việc lâu dài với vị tiểu thư này là mình lại muốn nộp đơn xin nghỉ việc ngay lập tức.
"Đừng có thẫn thờ ra đó nữa, mau mang tập tài liệu này gửi đi đi." Tạ Tri Phỉ đưa xấp hồ sơ cho cô ấy.
"Vâng..."
Cô thư ký cầm tài liệu bước ra khỏi cổng lớn nhà họ Tạ mà muốn khóc không ra nước mắt.
Đúng là Tạ tổng ba ngày không đến công ty, vì cô ấy bê luôn công việc về nhà làm! Đã thế còn bào mòn cả thời gian tan sở của thư ký, biến lịch làm việc thành 996 không báo trước, thật là thê thảm.
Trong phòng khách, tài liệu và văn kiện bày bừa bãi trên bàn. Tạ Tri Phỉ nửa nằm nửa ngồi trên sofa gõ máy tính. Thoát khỏi sự gò bó của văn phòng, không gian làm việc tự do thế này mới là thứ cô yêu thích nhất.
Cái linh hồn của "kẻ làm thuê" đã khắc sâu vào DNA của cô rồi. Dù kiếp này đầu thai thành giới thượng lưu thì cũng không thoát khỏi cái "vận mệnh" làm việc quần quật. Có điều, giờ cô có quyền chọn cách làm việc thoải mái hơn.
【 Kích hoạt cốt truyện: Nam nữ chính cùng nhau dùng bữa, nữ phụ trà xanh xuất hiện phá đám. 】 Hệ thống đột ngột thông báo.
"Nghề chính tới rồi đây!"
"Nhân viên mẫn cán" Tạ Tri Phỉ lập tức xốc lại tinh thần, leo lên chiếc xe sang trọng để đi "nhậm chức".
Tại nhà hàng.
Ôn Bình Hàn nhìn người đàn ông đối diện, chẳng biết nên nói gì cho phải.
Nửa giờ trước, trên đường tan làm về nhà, cô đột nhiên bị giật túi xách. Ngay lúc đó, người đàn ông này như từ trên trời rơi xuống, nhanh chóng đuổi theo khống chế tên cướp và báo cảnh sát, sau đó trả lại túi cho cô.
Thế là cô không thể không mời đối phương một bữa cơm theo đề nghị của anh ta – Cố Chi Chương.
"Em muốn ăn gì?" Cố Chi Chương hỏi.
"Tùy anh, cứ gọi món đi, đừng khách sáo."
Ôn Bình Hàn nhìn lướt qua giá cả trên thực đơn mà thấy "đau ví". Trong phút chốc cô bỗng thấy hối hận – cái túi xách kia giá có mấy chục tệ, còn chẳng đáng giá bằng một món tráng miệng ở đây. Biết thế lúc nãy chẳng thèm kêu cứu làm gì!
Cố Chi Chương vung tay một cái, gọi liền chín món.
Ôn Bình Hàn: "..." Anh đúng là không khách sáo thật đấy!
"Ăn đi, hương vị ở đây khá ổn." Cố Chi Chương mỉm cười nói.
Ôn Bình Hàn nặn ra một nụ cười gượng gạo. Nhìn bàn thức ăn trang trí hoa hòe hoa sói mà lượng thì ít đến thảm thương, cô thực sự chẳng có chút cảm giác ngon miệng nào.
Cô uể oải ăn vài miếng, thầm nhận ra mình quả thực không có cái "số hưởng" của người giàu. Đồ ăn đắt đỏ thế này mà cô thấy nó nhạt nhẽo như nước ốc.
"Anh Cố, anh cũng ở đây sao~"
Một giọng nói nũng nịu đột ngột vang lên. Ôn Bình Hàn chẳng cần quay đầu lại cũng đoán được là ai. Phản ứng đầu tiên của cô lại là một chút vui mừng: Mau đến quậy banh cái bữa cơm này đi!
Bữa này cô nuốt không trôi nữa rồi!
"A Phỉ, sao em lại ở đây?"
"Bạn hẹn em đến đây ăn nhưng lại cho em leo cây rồi." Tạ Tri Phỉ tủi thân nói, rồi bày ra bộ mặt vô tội nhìn anh ta: "Hai người gọi nhiều món thế này, không ngại cho em góp vui một suất chứ?"
Cố Chi Chương có chút khó xử nhìn Ôn Bình Hàn, đang định tìm cách đuổi Tạ Tri Phỉ đi thì một giọng nói khác còn nhanh hơn cả anh ta.
"Không ngại đâu, ngồi xuống đi."
"Cảm ơn nhé, chị thật là tốt bụng, chúng ta lại gặp nhau rồi."
Tạ Tri Phỉ nhanh nhảu ngồi xuống ngay cạnh cô, khiến Ôn Bình Hàn phải dịch người vào phía trong một chút.
"Hai người gặp nhau thế nào vậy?" Tạ Tri Phỉ tò mò hỏi.
Cố Chi Chương tóm tắt lại sự việc một lượt. Tạ Tri Phỉ nghe xong liền lo lắng hỏi: "Nguy hiểm vậy sao? Có ai bị thương không?"
"Không—" Cố Chi Chương vừa mới mở miệng thì thấy cô nàng đã quay sang nhìn chằm chằm vào Ôn Bình Hàn, như thể đang chờ đợi một câu trả lời từ phía cô.
"?" Ôn Bình Hàn ngơ ngác nhìn lại, chậm rãi đáp: "Không... có?"
"Vậy thì tốt, không ai bị thương là tốt rồi."
Môi Cố Chi Chương mấp máy, cuối cùng chỉ biết khô khốc bồi thêm một câu: "Ừm, anh cũng không sao."
Một lát sau, Cố Chi Chương lại bắt đầu tìm cách bắt chuyện với Ôn Bình Hàn: "Cô Ôn hiện đang công tác ở đâu?"
"Tôi chỉ là một nhân viên văn phòng bình thường thôi." Ôn Bình Hàn đáp.
"Ở công ty nào vậy?"
"Một công ty quy mô không lớn không nhỏ."
Tạ Tri Phỉ: "...?"
Đùa gì vậy, tập đoàn Kỳ Thịnh mà lại bị coi là công ty 'không lớn không nhỏ' sao?!
Cố Chi Chương nhận ra cô đang trả lời lấy lệ nên không hỏi sâu thêm, bèn chuyển chủ đề sang Tạ Tri Phỉ: "Nghe nói dạo này em đã đi làm rồi à?"
"Đúng vậy, em đang làm việc ở một công ty RẤT LỚN RẤT LỚN luôn!" Tạ Tri Phỉ cố ý nhấn mạnh, còn liếc nhìn Ôn Bình Hàn một cái.
Ôn Bình Hàn: "..." Sao trông cô ta giống bé con đang khoe khoang vậy nhỉ?
"Ừ, chuyện đó thì anh biết rồi." Cố Chi Chương bật cười, kín đáo nháy mắt ra hiệu cho cô.
Tạ Tri Phỉ: ?
Cố Chi Chương lấy điện thoại ra, gửi cho cô một tin nhắn WeChat: 【 Giúp anh một tay với. 】
Tạ Tri Phỉ: 【 Giúp gì cơ? 】
Cố Chi Chương: 【 Anh rất có hứng thú với cô ấy, không phải em nói sẽ giúp anh sao? 】
Tạ Tri Phỉ: 【 Được thôi anh trai~ 】
Tạ Tri Phỉ ngẩng đầu, ra dấu "OK" với anh ta, rồi quay sang cười với Ôn Bình Hàn: "Hắc hắc hắc hắc hắc hắc..."
Ôn Bình Hàn khựng lại, bị điệu cười của cô làm cho phát hoảng: "Cô ốm mà quên uống thuốc à?"
"Hì hì, chị ơi, chị có bạn trai chưa?"
"Hỏi chuyện này làm gì?"
"Em chỉ lo là muộn thế này rồi, nếu bạn trai chị biết chị đi ăn với tụi em thì anh ấy có ghen không thôi?" Tạ Tri Phỉ chớp chớp mắt đầy vẻ "trà xanh".
"..." Ôn Bình Hàn bình thản dời mắt đi chỗ khác: "Tôi không có bạn trai."
Cố Chi Chương thở phào nhẹ nhõm, khóe môi khẽ cong lên.
"Trùng hợp quá, em cũng không có nè. Hay là hai đứa mình chắp vá lại với nhau cho rồi—"
Cả Cố Chi Chương và Ôn Bình Hàn đồng thời quay sang nhìn cô, ánh mắt tràn đầy sự mờ mịt và kinh ngạc.
"Bái kết nghĩa huynh đệ đi!" Tạ Tri Phỉ hào hứng đề nghị: "Chị chưa gả em chưa lấy, quá là xứng đôi luôn."
Ôn Bình Hàn: "..."
Cố Chi Chương đảo mắt một vòng, lập tức đoán rằng đây là chiêu "tiếp cận mục tiêu" của Tạ Tri Phỉ. Chắc cô muốn làm chị em thân thiết trước để sau này dễ bề làm "quân sư" tác hợp cho hai người.
"Đúng đấy, anh thấy hai người hợp nhau lắm." Cố Chi Chương phụ họa theo.
Ôn Bình Hàn chẳng thèm để tâm.
Tạ Tri Phỉ vẫn kiên trì: "Chị ơi, chị chê em hả?"
Ôn Bình Hàn: Chuyện này thì liên quan gì đến việc chê hay không chê??
"Chị cứ yên tâm, em thực sự là người tốt mà. Năm nay em 26 tuổi, da trắng mặt xinh chân dài, ăn cơm đúng bữa và nộp thuế đúng hạn luôn." Tạ Tri Phỉ bắt đầu thao thao bất tuyệt tự quảng cáo bản thân.
Ôn Bình Hàn nhớ lại lần tình cờ gặp ở quán bar, trong lòng cười lạnh một tiếng. Có những người nhìn bề ngoài thì ra vẻ con ngoan trò giỏi, chứ sau lưng thì thuốc lá với rượu mạnh chẳng thiếu thứ gì.
"Chị kết nghĩa với em đi mà." Tạ Tri Phỉ bày ra bộ dạng đáng thương: "Làm chị em với em chị đâu có lỗ đâu."
Đúng là không lỗ, nhưng cũng chẳng cần thiết.
"Làm chị em của em, dù sau này chị giàu sang hay nghèo khó, khỏe mạnh hay ốm đau, em cũng sẽ ở bên chị cả đời không rời không bỏ. Chị có đồng ý không?"
Ôn Bình Hàn im lặng một hồi. Cô cảm giác nếu mình không gật đầu, cái người này chắc chắn sẽ còn "lên cơn" nặng hơn nữa.
Dừng một chút, cô trầm giọng đáp: "Tôi đồng ý."
Cố Chi Chương: "...?"
Cái cảm giác quen thuộc như đang đứng ở hôn lễ này là sao thế nhở????