Chương 48
Tạ Tri Phỉ đợi ở văn phòng hơn một tiếng đồng hồ mà vẫn không thấy bóng dáng Ôn Bình Hàn đâu. Nàng cô đơn nhấp từng ngụm cà phê, hết thở ngắn than dài lại đến ngồi thẫn thờ trước bàn làm việc, rồi lại nằm vật ra sô pha với vẻ mặt không còn gì luyến tiếc. Nếu là người khác thấy bộ dạng này của nàng, chắc chắn sẽ lo lắng hoặc hỏi han vài câu, nhưng may thay, người bên cạnh nàng lúc này lại là Phương Ninh Xu.
Phương Ninh Xu chẳng thèm quản nàng "phát điên" như thế nào.
Cô cứ điềm nhiên xử lý công việc của mình, mãi đến hơn 7 giờ tối mới thu dọn đồ đạc, lên tiếng: "Tạ tổng, tôi đi ăn cơm đây, cô tính sao?"
Tạ Tri Phỉ xoa xoa cái bụng, uể oải đứng dậy: "Đi thôi, đi cùng nhau đi".
Phương Ninh Xu nghi hoặc nhìn nàng, sau đó mới nhắc nhở: "Tôi chỉ hỏi thăm theo lệ thôi, không có ý định mời cô đâu".
"Thư ký Phương à, cô có thể lấy chút kiên nhẫn và ôn nhu khi còn làm thư ký cho Cố Chi Chương để đối xử với tôi không?". Ánh mắt Tạ Tri Phỉ đầy vẻ ai oán, "Tôi biết cô lười diễn kịch, nhưng lãnh đạo của cô đây là người có trái tim thủy tinh dễ vỡ lắm đấy".
"......" Phương Ninh Xu mắt trợn trắng, "Ăn gì?".
"Gì cũng được, cô quyết định đi".
Tạ Tri Phỉ theo cô bước vào thang máy.
Phương Ninh Xu hỏi: "Món Hồ Nam nhé?"
Tạ Tri Phỉ đáp: "Tôi sợ cay".
Phương Ninh Xu: "Món Quảng Đông?"
Tạ Tri Phỉ: "Nhạt nhẽo quá".
Phương Ninh Xu: "Lẩu thịt bò?".
Tạ Tri Phỉ: "Xa quá".
"Tạ tổng, có lẽ cô vẫn chưa đủ đói đâu, tôi đề nghị cô nên nhịn thêm chút nữa". Phương Ninh Xu chân thành góp ý.
"Aiz."
Hai người vừa bước ra khỏi đại sảnh, định hướng về phía khu ẩm thực bên cạnh thì bỗng nghe thấy một giọng nói: "Tạ tổng!"
Tạ Tri Phỉ quay đầu lại, hóa ra là Ôn Bình Hàn, phía sau cô còn có hai cô gái khác đi cùng.
Ôn Bình Hàn chạy chậm lại gần, vừa th* d*c vừa nói: "Chúng tôi... chúng tôi thương lượng xong rồi".
"Thương lượng xong chuyện gì?" Tạ Tri Phỉ ngẩn người.
Phương Ninh Xu là người phản ứng nhanh hơn, cô đón lấy bản hợp đồng từ tay Ôn Bình Hàn: "Hạng mục hợp tác với Cố thị đã bàn bạc xong xuôi rồi".
"Oa! Chị..." Tạ Tri Phỉ thoáng thấy hai cô gái phía sau liền đổi giọng ngay lập tức, "Sao giỏi quá vậy!".
Ôn Bình Hàn mỉm cười nhìn nàng. Phương Ninh Xu nháy mắt ra hiệu: "Tạ tổng, cô đi xử lý chính sự đi, tôi đi ăn cơm đây".
"Được, người phụ trách đi theo tôi là được rồi". Tạ Tri Phỉ nghiêm mặt nói.
"Các em cứ về trước đi, lát nữa chị sẽ nhắn tin sau". Ôn Bình Hàn quay lại dặn dò Lâm Chí Mẫn và đồng nghiệp còn lại.
"Vâng, vậy chúng em đi trước nhé". Lâm Chí Mẫn cùng người bạn nhanh chóng rời đi, không quên thì thầm: "Thư ký Phương ngầu thật đấy, dám trực tiếp sai bảo Tạ tổng đi tăng ca để mình đi ăn cơm!?"
"Đúng vậy, đây có phải là phong thái trụ cột công ty không?" Cô bạn kia cũng đồng tình.
Tạ Tri Phỉ quay trở lại văn phòng, nàng ngồi xuống kiểm tra hợp đồng một lượt, nhìn thấy chữ ký của Cố Chi Chương ở cuối trang liền hỏi: "Vậy là lúc nãy mọi người vừa ăn cơm vừa bàn công việc sao?".
"Ừm". Ôn Bình Hàn gật đầu.
"Hai cô gái kia cũng ở đó?" Tạ Tri Phỉ hỏi tiếp.
"Đúng vậy, chúng tôi cùng một tổ, hầu như lúc nào cũng hoạt động cùng nhau".
"Tốt lắm". Tạ Tri Phỉ nở nụ cười, "Tinh thần đồng đội rất đáng khen ngợi".
Ôn Bình Hàn gật đầu rồi hỏi: "Em ăn cơm chưa?".
"Vẫn chưa". Tạ Tri Phỉ bày ra vẻ mặt ủy khuất đáng thương, "Công việc nhiều quá, mệt chết đi được ~ em vừa mới làm xong thôi ~".
Cũng may Phương Ninh Xu không có ở đây, nếu không cái liếc mắt của cô ấy chắc phải bay thấu tận trời xanh.
"Vậy giờ đi ăn nhé? Cơm Thái?"
"Nhưng chẳng phải chị ăn rồi sao?" Tạ Tri Phỉ nói.
"?" Ôn Bình Hàn còn định bảo nàng tự đi ăn, nhưng nghe ý tứ này có vẻ nàng muốn ăn cùng cô, mà cô thì đã no căng bụng rồi, đành nói: "Tôi có thể ngồi cùng em, nhưng tôi thực sự không ăn nổi nữa đâu".
"Không sao đâu, em về nhà ăn cũng được, thời gian không còn sớm, chị nên về nghỉ ngơi đi, dạo này chị vất vả rồi".
Ôn Bình Hàn suy nghĩ một chút rồi bảo: "Hay là... qua nhà tôi, tôi làm gì đó đơn giản cho em ăn?".
"Đi đi đi!". Tạ Tri Phỉ lập tức đứng dậy, hăng hái thúc giục cô.
Ôn Bình Hàn bật cười vì bộ dạng đó của nàng, cô đưa nàng về nhà rồi vào bếp. Tạ Tri Phỉ cũng lon ton vào giúp sức, hai người vừa nói vừa cười bận rộn một hồi cũng làm ra được hai món mặn và một món canh.
"Một mình em ăn không hết nhiều thế này đâu, chị thực sự không ăn thêm chút nào sao?" Tạ Tri Phỉ hỏi.
"Không đâu, ăn không hết thì mai tôi mang đến công ty". Ôn Bình Hàn lấy thêm cho nàng một hộp sữa đậu nành.
"Vậy em không khách khí nhé". Trước khi ăn, Tạ Tri Phỉ còn chụp một tấm ảnh gửi cho Phương Ninh Xu.
Tạ Tri Phỉ: 【 Cuối cùng cũng được ăn cơm nhà [nhe răng] 】.
Phương Ninh Xu: 【 ...... 】.
Ôn Bình Hàn ngồi đối diện lướt điện thoại một lát, rồi ngẩng lên nhìn Tạ Tri Phỉ đang ăn, đột ngột hỏi: "Địa điểm tổ chức sinh nhật của em ở đâu vậy? Tại nhà sao?".
"Không đâu, ở nhà lười dọn dẹp lắm, bọn em thường đặt trọn gói ở khách sạn bên ngoài luôn. Nhưng lần này do Triệu Tiêu Tĩnh phụ trách, em chỉ việc làm một 'phủi tay trưởng quầy' nhàn hạ hưởng thụ thôi, ngày mai cậu ấy sẽ gửi thời gian và địa chỉ cho mọi người".
"Vậy tiệc sinh nhật lần trước của cô ấy cũng là do cô ấy tự tay chuẩn bị sao?".
"Đúng vậy, tất thảy mọi việc đều do cậu ấy lo liệu, từ trang trí hiện trường đến rượu và điểm tâm. Cậu ấy thường xuyên tổ chức các hoạt động, hồi còn đi học đã làm rất nhiều bữa tiệc chủ đề rồi, đúng là cao thủ xã giao của trường đấy". Tạ Tri Phỉ vừa gặm sườn tỏi vừa nói.
Ôn Bình Hàn trầm ngâm: "Chẳng phải cô ấy đang muốn tìm việc để làm sao? Chuyện này rất hợp với cô ấy đấy".
"Cái gì cơ?".
"Làm người lên kế hoạch cho các buổi tiệc tối. Cô ấy vừa có kinh nghiệm, vừa am hiểu sản phẩm, quan trọng nhất là cô ấy biết giới thượng lưu cần một buổi tiệc như thế nào".
Nghe xong, Tạ Tri Phỉ nhả xương, gật đầu lia lịa: "Chị nói đúng quá!".
Sau khi ăn xong, Tạ Tri Phỉ gọi ngay cho Triệu Tiêu Tĩnh nói về chuyện này, khiến Triệu Tiêu Tĩnh có chút ngơ ngác: "Người lên kế hoạch? Cái này kiếm ra tiền được sao?".
"Chắc chắn là được chứ. Cậu thử nghĩ lại xem những buổi tiệc cậu từng tham gia, có cái nào không thuê công ty sự kiện đâu? Nhưng có rất nhiều buổi tiệc làm chẳng ra gì, chính cậu cũng từng chê bai nhiều lần rồi còn gì. Nếu cậu làm, đầu tiên là quan hệ và tài nguyên của cậu đã rất mạnh, hơn nữa những buổi tiệc cậu tổ chức trước nay đều được đánh giá rất cao, đúng không?".
"Đúng thật! Những gì tớ chuẩn bị đương nhiên là phải xịn rồi, hoa tươi còn phải vận chuyển bằng đường hàng không về cơ mà!".
"Đúng thế, cậu cứ nhắm vào phân khúc giới thượng lưu này đi. Người ta không sợ tốn tiền, chỉ sợ làm không có đẳng cấp, không có thẩm mỹ, mà cậu thì lại chẳng thiếu những thứ đó".
"Cậu nói chí lý! Đợi đến tiệc sinh nhật chúng ta sẽ bàn kỹ hơn nhé!". Triệu Tiêu Tĩnh bị thuyết phục đến mức phấn khích reo lên, "Được lắm, cậu vẫn luôn nhớ đến chuyện của tớ, bao nhiêu năm qua không uổng công tớ thương cậu, yêu cậu quá đi ~~".
"Là chị tớ nghĩ ra đấy, ý tưởng đều là do chị ấy gợi ý, tớ chỉ truyền đạt lại thôi". Tạ Tri Phỉ vẫn đang mở loa ngoài, đắc ý nháy mắt với Ôn Bình Hàn như muốn tranh công.
Triệu Tiêu Tĩnh: "Vậy cậu giúp tớ nhắn lại, tớ cũng yêu cô ấy lắm nha ~~".
"Không còn việc gì thì tớ cúp đây". Tạ Tri Phỉ lập tức ngắt điện thoại, khi ngẩng lên lại cười tủm tỉm: "Chị thông minh thật đấy, ý tưởng này quá tuyệt luôn".
"Mọi người thấy phù hợp là được rồi".
"Quá phù hợp luôn, chỉ xem cậu ấy có chịu tu chí làm việc đàng hoàng không thôi". Tạ Tri Phỉ nói. Nàng cẩn thận nhớ lại, trong nguyên tác, kết cục của Triệu Tiêu Tĩnh là vì giúp Tạ Tri Phỉ tham ô công quỹ mà phải ngồi tù, sau đó không còn nhắc tới nữa, nhưng chắc chắn chẳng tốt đẹp gì. Không ngờ hiện tại nàng và Triệu Tiêu Tĩnh lại thực sự trở thành bạn tốt, thấy cô ấy muốn bắt đầu sự nghiệp chính đáng, nàng cũng thấy mừng cho cô ấy.
Ôn Bình Hàn mỉm cười: "Chắc không vấn đề gì đâu, em cứ khen ngợi và cổ vũ cô ấy nhiều vào. So với những thứ khác, cô ấy có vẻ cần sự ủng hộ về tinh thần hơn".
"Tê —— Chị à, chị nhìn người thấu đáo thật đấy nha!" Tạ Tri Phỉ giơ ngón tay cái tán thưởng, "Trên đời này còn có ai mà chị không nhìn thấu không?"
"Có chứ".
"Ai ạ?".
Ánh mắt Ôn Bình Hàn dừng lại trên người nàng, rồi lại khẽ lướt ra sau: "Tuyết rơi rồi".
Tạ Tri Phỉ quay đầu, đi tới bên cửa sổ nhìn những bông tuyết nhẹ nhàng bay lơ lửng giữa không trung. Không gian xung quanh như tĩnh lặng lại, hai người đứng vai kề vai cùng thưởng thức cảnh tuyết đêm. Trên mặt kính cửa sổ dần ngưng kết thành một lớp sương mù mỏng, Tạ Tri Phỉ đưa tay lên, nghịch ngợm viết tên Ôn Bình Hàn lên đó.
Thấy vậy, Ôn Bình Hàn cũng viết ba chữ Tạ Tri Phỉ lên mặt kính.
Hai người nhìn nhau cười, đúng lúc nước trong bếp đã sôi, cô quay người đi rót nước. Tạ Tri Phỉ nghiêng đầu nhìn hai cái tên trên cửa sổ, vẽ thêm một hình trái tim ở giữa rồi ngẩn ngơ mỉm cười. Khi tiếng bước chân từ trong bếp vang lên, nàng mới sực tỉnh, nhanh chóng xóa sạch mọi dấu vết trên mặt kính.
"Nước ấm để ở đây nhé". Ôn Bình Hàn đặt ly nước lên bàn.
"Vâng". Tạ Tri Phỉ bưng ly nước ấm áp trong lòng bàn tay, ngước mắt nhìn cô cười nói: "Thật ấm áp quá".
"Em có muốn pha chút trà hoa không?" Ôn Bình Hàn hỏi.
"Thôi ạ, em phải về rồi". Tạ Tri Phỉ nhìn đồng hồ.
"Bên ngoài tuyết đang rơi, hay là đợi tuyết ngừng rồi hãy đi?".
"Biết chừng nào mới tạnh được".
"Cũng đúng, để chị tiễn em".
"Không cần đâu, ngoài kia lạnh lắm, em xuống lầu là lên xe ngay thôi". Tạ Tri Phỉ đã quá quen thuộc với nơi này, nàng tự giác xách túi rác đi ra cửa, "Chị ơi, em về nhé".
"Đi đường chú ý an toàn".
"Vâng."
Tạ Tri Phỉ bước ra khỏi tòa chung cư, nàng quay đầu nhìn lại tòa nhà, đếm từng tầng một rồi thấy trên ban công có một bóng người đang vẫy tay với mình. Nàng cũng vẫy tay đáp lại rồi mới lưu luyến lên xe.
Lúc này, điện thoại đổ chuông, nhìn thấy là Cố Chi Chương gọi, nàng không cần suy nghĩ liền ngắt máy. Phía bên kia kiên trì gọi thêm mấy cuộc, nàng đều dập máy. Nửa tiếng sau, điện thoại lại vang lên, nàng không vui mà bắt máy.
"Alo, A Phỉ, sao lúc nãy không nghe máy?".
"Em vừa mới đi tắm" Tạ Tri Phỉ nói dối mà mặt không biến sắc.
"Ra là vậy. Anh muốn hỏi một chút, Ôn Bình Hàn có nói gì với em không?".
"Nói gì ạ?".
"Tối nay anh và cô ấy đi ăn cùng nhau, muốn hỏi xem cô ấy có nhắc gì đến anh không?".
"Không có nha".
"Thật sao? Một câu cũng không nhắc?".
"Vâng, chị ấy chỉ nói là việc hợp tác với tập đoàn Cố thị đã thành công rồi". Tạ Tri Phỉ giả mù sa mưa an ủi, "Không sao đâu mà, anh là người của tập đoàn Cố thị, nhắc đến Cố thị cũng giống như nhắc đến anh vậy thôi".
Cố Chi Chương nản lòng thở dài: "Rốt cuộc anh phải làm thế nào mới khiến cô ấy rung động đây?".
Tạ Tri Phỉ cũng thở dài theo: "Em cũng muốn biết lắm đây".
"Em có cách gì không?".
"Nếu em có cách thì đã tốt rồi".
"Haizz."
"Haizz!".
"A Phỉ, em làm bạn với cô ấy lâu như vậy, có biết cô ấy thích nhất cái gì không?".
"Chị ấy thích sự yên tĩnh, không muốn người khác làm phiền vào giờ làm việc và giờ nghỉ ngơi đâu!". Tạ Tri Phỉ đáp lời đầy "mưu mẹo".
"Vậy anh có thể tìm cô ấy vào lúc nào?"
"Bất cứ lúc nào cũng không nên."
"......?".
Cố Chi Chương im lặng một lát rồi hỏi: "A Phỉ, em vẫn còn nhớ là anh muốn theo đuổi cô ấy đúng không?"
"Em nhớ chứ".
"Sao anh cứ cảm giác em toàn đưa ra mấy cái tối kiến cho anh vậy?"
"Anh Cố, anh không tin lời em sao? Anh nhìn lại xem kết quả những lần anh đi tìm chị ấy đi? Chị ấy có cho anh sắc mặt tốt không? Có thiện cảm hơn với anh không?" Tạ Tri Phỉ tung ra những câu hỏi chí mạng.
Cố Chi Chương lại im lặng, hồi lâu sau mới hỏi: "Vậy anh còn có thể làm gì nữa?"
"Cứ lờ chị ấy đi một thời gian, đừng quấy rầy chị ấy nữa. Chờ đến một ngày chị ấy chợt nhận ra đã lâu anh không liên lạc, biết đâu lại chủ động tìm anh thì sao" Tạ Tri Phỉ nói.
Cố Chi Chương suy nghĩ một chút: "Xem ra cũng chỉ còn cách này. Em giúp anh để ý một chút, đừng để gã đàn ông nào khác có cơ hội tiếp cận cô ấy"
"Anh yên tâm đi, em tuyệt đối không để bất kỳ gã đàn ông nào có cơ hội đâu". Tạ Tri Phỉ cam đoan với anh ta.
Sau khi cúp điện thoại, nàng làm một vẻ mặt quỷ, lướt điện thoại xem lại album ảnh, đa số là ảnh tự sướng cùng Ôn Bình Hàn, thi thoảng còn có vài tấm chụp lén. Xem từng tấm hình, nàng có thể nhớ rõ mỗi lần cô đều miễn cưỡng phối hợp với nàng như thế nào, rồi nở một nụ cười từ thiện giả trân. Khi nhìn đến tấm ảnh dùng hiệu ứng mặt heo, nàng rốt cuộc không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Lúc này, một tin nhắn hiện lên. Thấy là Ôn Bình Hàn, nàng lập tức mở ra, cô hỏi nàng đã về đến nhà chưa.
Nàng trực tiếp gọi điện lại, cười nói: "Chị ơi, em vừa về đến nhà được một lát thôi".
"Vậy thì tốt rồi, tuyết bây giờ rơi nặng hạt hơn rồi đấy". Ôn Bình Hàn nói.
Tạ Tri Phỉ quay đầu nhìn những bông tuyết ngoài cửa sổ: "Đúng nhỉ".
Cả hai nhất thời im lặng nhưng không ai cúp máy. Một lúc lâu sau, Tạ Tri Phỉ mới lên tiếng: "Lúc nãy Cố Chi Chương có gọi cho em".
"Anh ta tìm em có việc gì?" Ôn Bình Hàn hỏi.
"Anh ta bảo em canh chừng chị, không cho người đàn ông nào khác lại gần chị". Tạ Tri Phỉ lập tức "mách lẻo".
Nghe xong, Ôn Bình Hàn quả nhiên giận sôi máu: "Anh ta dựa vào cái gì mà quản chuyện của tôi? Người khác có lại gần tôi hay không liên quan gì đến anh ta? Tôi là thú cưng của anh ta chắc?"
"Chị đừng nóng giận, anh Cố là người như vậy mà, tư tưởng đại nam tử nặng lắm, chẳng hiểu chút gì về tâm tư phái nữ cả. Vẫn là con gái chúng mình hiểu nhau nhất thôi ~ Như em này, em sẽ không bao giờ gò bó chị như vậy, em sẽ hoàn toàn tôn trọng mọi quyền lợi và tự do của chị!". Tạ Tri Phỉ vừa đổ thêm dầu vào lửa vừa trà ngôn trà ngữ nói.