Chương 38
"Cô lại nói hươu nói vượn cái gì thế không biết."
Sau khi đứng vững, Tạ Tri Phỉ điều chỉnh lại thần sắc, đoan trang đàng hoàng ngồi vào trong xe.
"Chỉ đùa chút thôi mà." Phương Ninh Xu ngồi ở ghế phó lái, báo địa chỉ cho tài xế xong liền quay đầu lại nhìn nàng: "Cho nên đó chỉ là đùa vui thôi, đúng không?"
"Vô nghĩa!" Tạ Tri Phỉ đỏ mặt tía tai đáp lại: "Tôi đâu có bỏ tiền ra để thuê cô về tung tin đồn nhảm đâu."
Phương Ninh Xu nhún nhún vai, quay đầu nhìn về phía trước, một lát sau nàng thình lình bồi thêm một câu: "Tạ tổng xin cứ yên tâm, tôi không phải hạng người ánh mắt thiển cận, cô nên tin tưởng vào đạo đức nghề nghiệp của tôi."
"Im miệng đi mà!"
Phương Ninh Xu yên lặng một lát, bỗng nhiên lại quay đầu hỏi: "Nhưng mà Cố tổng... Cố Chi Chương cũng thích Ôn Bình Hàn, cô định tranh người với anh ta sao?"
Tạ Tri Phỉ trực tiếp vớ lấy chiếc gối ôm che kín mặt đối phương: "Hôm nay cô thật sự... nói! Hơi! Bị! Nhiều! Đấy!"
Trong xe rốt cuộc cũng yên tĩnh lại. Một lúc lâu sau, bác tài xế đột nhiên rụt rè hỏi: "Tạ tổng và Ôn tiểu thư là quan hệ kiểu đó sao? Vậy sau này khi tôi đưa đón Ôn tiểu thư thì phải——"
"A ——!" Tạ Tri Phỉ hoàn toàn sụp đổ.
Phương Ninh Xu cúi đầu nén cười.
Khi đi đánh golf cùng Vương tổng, Tạ Tri Phỉ làm theo lời dặn của Phương Ninh Xu, giả vờ làm một "tay mơ". Dưới sự chỉ dẫn của Vương tổng, nàng đánh vào được mấy quả, khiến ông ta vui đến nở hoa, không ngớt lời khen nàng thông minh, nhạy bén.
Tạ Tri Phỉ thuận thế tán dương ông dạy giỏi. Hai người trò chuyện tâm đầu ý hợp, chuyện làm ăn cũng theo đó mà được mở lời một cách tự nhiên.
Đề tài kéo dài cho đến tận bàn ăn tối. Vương tổng tỏ ra rất hài lòng với bữa tiệc hải sản hôm nay, ý định hợp tác cũng đã tương đối rõ ràng.
Sau bữa ăn, Tạ Tri Phỉ lấy ra một món quà, mỉm cười nói: "Nghe danh Vương phu nhân khí chất điển nhã, nên vừa thấy sợi dây chuyền ngọc trai này, thì cảm thấy nó cực kỳ xứng đôi với phu nhân. Phiền Vương tổng đích thân chuyển lời hỏi thăm đến phu nhân nhé."
Vương tổng cười ha hả: "Ái chà, con gái của Tạ Hoành Húc thật sự không đơn giản chút nào. Được rồi, thứ Ba tuần tới cháu cứ đến công ty một chuyến, chúng ta sẽ bàn bạc kỹ hơn về việc hợp tác."
"Vâng, nhất định tới ạ." Tạ Tri Phỉ cười đáp.
Kết thúc bữa tối, hai người chào tạm biệt nhau. Phương Ninh Xu đưa nàng về tận nhà rồi mới rời đi.
Tạ Tri Phỉ vừa bước vào phòng khách thì thấy một người phụ nữ từ phòng tắm đi ra, trên người khoác áo tắm, đang lau tóc.
"Cậu về rồi đấy à." Triệu Tiêu Tĩnh nói.
"Sao cậu đến mà chẳng báo trước tiếng nào thế? Trong nhà lại xảy ra chuyện gì sao?" Tạ Tri Phỉ hỏi.
"Ừm, mẹ tớ ấy, cứ bắt tớ phải đi bồi dưỡng tình cảm với Cố Chi Chương!" Triệu Tiêu Tĩnh không kể với ai chuyện Tạ Tri Phỉ thích Cố Chi Chương, nên chỉ có thể lôi Lệ Phong ra làm tấm bình phong: "Tớ bảo với bà ấy là tớ với Lệ Phong yêu nhau đến chết đi sống lại rồi, tớ và Cố Chi Chương là không thể nào đâu."
"Sau đó thì sao?"
"Sau đó bà ấy đi nghe ngóng gia thế của Lệ Phong, thế là quay sang giục tớ kết hôn, phiền chết đi được!" Triệu Tiêu Tĩnh tức giận giậm chân.
Tạ Tri Phỉ mỉm cười, xoay người đi lên thư phòng tầng hai: "Cậu chuẩn bị xong thì đi nghỉ ngơi đi, tớ xử lý thêm chút công việc nữa."
Không bao lâu sau, Triệu Tiêu Tĩnh đang đắp mặt nạ cũng lẻn vào thư phòng lắc lư. Đầu tiên cô nàng bồi hồi trước kệ sách một hồi, rồi lại đứng bên cửa sổ ngắm cảnh đêm, thấy Tạ Tri Phỉ vẫn ngồi trước máy tính gõ chữ cạch cạch, cô không nhịn được tò mò tiến sát vào màn hình vây xem: "Làm gì thế?"
"Hôm nay tớ gặp một khách hàng lớn, coi như sắp chốt xong rồi, nên tớ dặn dò cấp dưới chuẩn bị một chút." Tạ Tri Phỉ trả lời.
Triệu Tiêu Tĩnh nhìn nàng gửi tin nhắn cho từng nhân viên, mọi việc đều rành mạch, lớp lang, cô kinh ngạc nhìn chằm chằm vào mặt nàng, một hồi lâu sau mới do dự hỏi: "Cậu vẫn là Tạ Tri Phỉ mà tớ biết đấy chứ?"
Ngón tay Tạ Tri Phỉ khựng lại, nàng ngước mắt nhìn bạn mình, trong mắt hiện lên ý cười nhạt.
"Chẳng phải đã giao kèo cả đời này sẽ ăn không ngồi rồi chờ chết và đi tán trai sao, kết quả là cậu lại làm sự nghiệp rầm rộ thế này?" Triệu Tiêu Tĩnh bĩu môi, "Tớ cứ tưởng cậu chỉ đến công ty chơi bời qua ngày thôi chứ, không ngờ lại ôm chí lớn thật à? Mà này, cậu âm thầm 'tiến hóa' thành người giỏi giang như thế từ bao giờ vậy? Chẳng báo cho tớ một tiếng!"
Tạ Tri Phỉ cười nói: "Thì cũng do rảnh rỗi quá thôi, ngày nào cũng ăn no chờ chết cũng chán lắm. Trai thì tán không xong, chi bằng làm sự nghiệp, dù sao cũng có chỗ để lấp đầy khoảng trống trong lòng."
Triệu Tiêu Tĩnh thở dài: "Đúng là trống trải thật, hay là... tớ cũng tìm việc gì đó để làm nhỉ?"
"Được mà." Tạ Tri Phỉ ủng hộ.
"Nhưng làm gì bây giờ? Tớ chẳng biết cái gì cả."
"Cứ từ từ suy nghĩ, mạnh dạn thử sức thôi." Tạ Tri Phỉ nói: "Vạch xuất phát của cậu đã cao hơn rất nhiều người rồi, nên không cần quá lo lắng, thích gì thì cứ làm nấy."
"Được. Ngày mai tớ theo cậu đến công ty chơi nhé, để học hỏi kinh nghiệm chút xem sao?"
"Không vấn đề gì, miễn là đừng làm ảnh hưởng đến công việc của người khác."
"Cứ yên tâm đi!"
Ngày kế tiếp, Tạ Tri Phỉ đưa Triệu Tiêu Tĩnh đến công ty, để cô ngồi trong văn phòng.
Triệu Tiêu Tĩnh ngồi trên sofa nhìn các thư ký ra vào nườm nượp, đến khi thấy Phương Ninh Xu, cằm cô suýt chút nữa thì rơi xuống đất. Chờ Phương Ninh Xu rời đi, cô mới kinh ngạc hỏi: "Cô... cô cô cô ấy không phải người của Cố Chi Chương sao? Sao lại chạy sang đây làm việc cho cậu rồi?"
"Cậu đúng là chẳng màng thế sự gì cả, cô ấy sang đây làm được gần một tháng rồi đấy." Tạ Tri Phỉ nói.
"Trời đất, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì thế này?!" Ngọn lửa hóng hớt trong lòng Triệu Tiêu Tĩnh bắt đầu bùng cháy dữ dội.
"Chẳng có chuyện gì cả, thấy năng lực làm việc của cô ấy tốt nên tớ đào người về thôi."
"Hại tớ cứ tưởng cậu định thông qua Phương Ninh Xu để nắm thóp Cố Chi Chương chứ, dù sao cô ấy cũng nắm giữ quá nhiều thông tin, lại còn là cánh tay phải đắc lực của anh ta nữa." Triệu Tiêu Tĩnh nói.
Tạ Tri Phỉ dừng lại một chút, ngẩng đầu nghiêm mặt: "Tĩnh à."
"Ơi?"
"Tớ lặp lại một lần nữa, tớ thật sự không còn thích Cố Chi Chương nữa."
"Ờ."
"Cậu chỉ phản ứng thế thôi sao?"
"Câu này cậu nói không dưới mười lần rồi, lần nào cũng bảo muốn quên anh ta, nhưng vừa quay đi thấy người phụ nữ khác bám lấy anh ta là cậu lại ghen lồng ghen lộn, chiếm hữu dục dâng trào, lập tức biến thành chiến binh ngay. Thế nên lời này ấy à, tớ nghe cho vui tai vậy thôi." Triệu Tiêu Tĩnh cười nhạo.
"Lần này, tuyệt đối, là thật lòng!" Tạ Tri Phỉ suýt chút nữa là giơ tay thề thốt tại chỗ.
"Ừ ừ ừ, cậu cứ nói đi, tớ vẫn đang nghe đây." Triệu Tiêu Tĩnh gật đầu đầy có lệ.
Tạ Tri Phỉ: "......"
Vừa lúc đó Phương Ninh Xu quay lại văn phòng, trên tay cầm mấy bản tài liệu đặt lên bàn, Tạ Tri Phỉ lập tức nói: "Phương thư ký, cô nói cho cậu ấy biết đi, có phải tôi căn bản không hề thích Cố Chi Chương đúng không?"
"Hửm?" Phương Ninh Xu kinh ngạc: "Chuyện từ khi nào vậy?"
Tạ Tri Phỉ: "......"
"Tôi đào cô về đây, chẳng lẽ không đủ để chứng minh tôi không thích anh ta sao?!" Tạ Tri Phỉ cao giọng hỏi.
"Tôi lại cứ tưởng cô chỉ muốn thông qua tôi để moi tin tức về anh ta thôi chứ?"
Tạ Tri Phỉ: "............"
"Thấy chưa, ai cũng nghĩ như vậy cả đấy." Triệu Tiêu Tĩnh cười trên nỗi đau của người khác.
"Không phải, hoàn toàn không phải!" Tạ Tri Phỉ đau đầu nói: "Chính vì không thích anh ta nên tôi mới muốn đào trợ thủ đắc lực nhất của anh ta về cho mình dùng, nếu không tôi đã để lại giúp anh ta rồi."
Triệu Tiêu Tĩnh: "Thế á? Tớ không tin."
Tạ Tri Phỉ ngẩng đầu nhìn về phía Phương thư ký: "Cô chẳng phải rất toàn năng sao? Nghĩ cách gì đi, làm cho cậu ấy tin vào sự thật này đi chứ!"
"Biện pháp thì thực ra rất đơn giản." Phương Ninh Xu vân đạm phong khinh nói: "Cô chỉ cần thích người khác là được."
"......"
"Đúng đấy, chỉ cần cậu để tâm đến người khác một chút, tớ cũng không đến mức cứ nghi ngờ cậu mãi vương vấn Cố Chi Chương." Triệu Tiêu Tĩnh cười nói: "Tục ngữ nói đúng mà, cách nhanh nhất để quên một người là yêu một người mới!"
"Thôi thôi thôi, đi đâu mà tìm được người để thích ngay bây giờ chứ, đâu phải nói thích là thích được ngay đâu?"
Tạ Tri Phỉ xua xua tay, không muốn đôi co với bọn họ nữa, quay đầu đi mách lẻo với Ôn Bình Hàn.
Tạ Tri Phỉ: 【 Hu hu, Triệu Tiêu Tĩnh với Phương Ninh Xu hùa nhau bắt nạt em. 】
Ôn Bình Hàn: 【 Sao họ lại bắt nạt em? 】
Tạ Tri Phỉ: 【 Em bảo với họ là em không thích Cố Chi Chương nữa, mà chẳng ai tin cả, còn bắt em phải tìm người khác để thích để chứng minh là em đã thật sự dứt tình. Vẫn là chị tốt nhất, em vừa nói là chị tin ngay. 】
Ôn Bình Hàn: 【 . 】
Ôn Bình Hàn: 【 Cho nên em không lừa chị đúng không? Em thực sự không thích Cố Chi Chương nữa, phải không? 】
Tạ Tri Phỉ: 【 Hu hu hu hu chị cũng bắt nạt em luôn QAQ 】
Ôn Bình Hàn: 【 Không có, chị tin em mà. 】
Tạ Tri Phỉ: 【 Thật ạ? 】
Ôn Bình Hàn: 【 Thật mà, đừng giận nhé. 】
Tạ Tri Phỉ: 【 Hu hu, muốn chị ôm một cái T^T 】
Ôn Bình Hàn: 【 [Ôm] [Ôm] [Ôm] 】
Tạ Tri Phỉ: 【 [Ngượng ngùng] 】
Ôn Bình Hàn: 【 [Hoa hồng] 】
Tạ Tri Phỉ: 【 [Hôn ] 】
"Hì hì hì hì hì hì hì hì hì."
Triệu Tiêu Tĩnh đột nhiên bị tiếng cười đầy "khả nghi" của nàng làm cho giật mình, cô xoa xoa cánh tay, thấy nàng ôm điện thoại cười đến không khép được miệng, liền quay sang hỏi Phương Ninh Xu: "Cậu ấy bị sao thế?"
"Không phải trúng tà thì chắc chắn là đang... thả thính rồi." Phương Ninh Xu nhận xét.
"Thả thính? Thả thính với ai cơ?!" Triệu Tiêu Tĩnh kinh hãi: "Không phải là Cố Chi Chương đấy chứ?"
Phương Ninh Xu quan sát một lát: "Trông không giống lắm."
"Chẳng lẽ nhanh như vậy đã tìm được người khiến trái tim rung động rồi sao?" Triệu Tiêu Tĩnh hô lên: "A Phỉ, đang nhắn tin với ai đấy?"
"Chị gái đó." Tạ Tri Phỉ cũng không ngẩng đầu lên mà đáp.
Triệu Tiêu Tĩnh: "Chị gái nào?"
Tạ Tri Phỉ: "Tất nhiên là Ôn Bình Hàn rồi, còn có thể là ai được nữa?"
"......" Triệu Tiêu Tĩnh đảo mắt trắng dã: "Cậu đúng là coi cô ta như chị ruột thật đấy à, một tiếng chị, hai tiếng chị, gọi thân thiết gớm, sao chẳng bao giờ thấy cậu gọi tớ là chị một tiếng nào?"
Tạ Tri Phỉ: "Vì cậu kém tớ tận nửa tuổi mà."
"Hừ."
Đến giờ cơm trưa, Triệu Tiêu Tĩnh "hạ mình" đi theo Tạ Tri Phỉ xuống nhà ăn công ty, cô nhận xét: "Chẳng bằng nhà ăn trường mình gì cả."
"Học phí một năm của cậu bao nhiêu? Lương ở đây một năm bao nhiêu? So sánh kiểu gì được?" Tạ Tri Phỉ buồn cười nói.
Triệu Tiêu Tĩnh "tặc" lưỡi một cái, bỗng nhiên chú ý thấy Ôn Bình Hàn ở phía dưới lầu, cô vừa định giơ tay gọi người thì đã bị Tạ Tri Phỉ ngăn lại.
"Gì thế? Tớ chỉ định rủ cô ấy lại ăn cơm cùng chúng mình thôi mà, có làm gì cô ấy đâu." Triệu Tiêu Tĩnh nói.
"Tớ biết, để tớ gọi điện cho chị ấy là được, cậu đừng gọi to. Chị ấy không muốn người khác biết quan hệ của tụi mình thân thiết, sợ gây ra hiểu lầm không đáng có." Tạ Tri Phỉ nói xong liền gọi cho Ôn Bình Hàn, thì thầm vài câu.
Rất nhanh sau đó, Ôn Bình Hàn bưng khay cơm đi vào phòng của họ. Bốn chỗ ngồi chỉ còn trống một chỗ, nên cô đành ngồi cạnh Triệu Tiêu Tĩnh, đối diện với Phương Ninh Xu.
"Đã lâu không gặp, lần cuối chúng ta gặp nhau là ở tiệc sinh nhật của tôi nhỉ." Triệu Tiêu Tĩnh mở lời.
"Ừ, lâu rồi không gặp." Ôn Bình Hàn gật đầu, liếc nhìn Tạ Tri Phỉ một cái.
Tạ Tri Phỉ nhìn khay cơm của cô, gắp một miếng thịt kho tàu bỏ vào đó. Ôn Bình Hàn gắp lên, cúi đầu ăn miếng thịt.
"Đúng rồi, nước hoa cô tặng tôi đã dùng thử rồi, cảm ơn nhé." Triệu Tiêu Tĩnh nói.
Ôn Bình Hàn mỉm cười: "Không có gì."
"Thế nào? Cậu có thích mùi đó không?" Tạ Tri Phỉ lập tức hỏi dồn.
"Cũng tạm, nếu mùi nhạt đi một chút nữa thì tốt hơn." Triệu Tiêu Tĩnh nhận xét.
"Cậu thì biết cái quái gì." Tạ Tri Phỉ lườm bạn một cái, rồi lập tức nhìn về phía Ôn Bình Hàn: "Chị ơi, chị đừng chấp cậu ấy, cái đồ không biết ơn. Nếu có người tặng đồ cho em, em nhất định sẽ không kén cá chọn canh đâu~"
"?" Triệu Tiêu Tĩnh nghi hoặc nhìn nàng: "Có phải cậu đang ngấm ngầm hại người không đấy?"
"Sao nào, nói cậu vài câu mà đã giận rồi à?" Tạ Tri Phỉ lại quay sang mách lẻo: "Cậu ấy hay giận dỗi lắm nhé, chị đối tốt với cậu ấy như vậy, sao cậu ấy cứ phải giận dỗi chị nhỉ, chẳng giống em gì cả, lúc nào cũng vô tư thoải mái~"
Ôn Bình Hàn: "......"
Phương Ninh Xu: "......"
Triệu Tiêu Tĩnh: "???"
Triệu Tiêu Tĩnh bỗng cảm thấy cái giọng điệu này sao mà quen thuộc đến thế, mất một lúc lâu cô mới nhớ ra —— cái quỷ này không phải là mấy chiêu trò "trà xanh" dùng để đối phó với Cố Chi Chương hay sao!?