Nữ Phụ Trà Xanh Hôm Nay Cũng Đang Kinh Doanh

Chương 3

Chương 3

"Chị Hàn đỉnh quá! Cuối cùng cũng chốt được đơn hàng của Lệ tổng rồi!" Lâm Chí Mẫn phấn khích reo hò ầm ĩ giữa văn phòng.

"Được rồi, đừng làm phiền mọi người làm việc nữa." Ôn Bình Hàn bất lực kéo tay Lâm Chí Mẫn, ấn cô nàng ngồi xuống ghế.

Xung quanh, các đồng nghiệp đồng loạt gửi lời chúc mừng. Thấy Lâm Chí Mẫn cứ hò hét đòi uống cà phê, Ôn Bình Hàn hào phóng bao cả văn phòng một chầu. Tiếng chúc tụng nhờ thế mà càng rôm rả hơn.

Đơn hàng của Lệ tổng là dự án cô đã theo sát từ rất lâu. Kiên trì đến mức vị giám đốc ấy cũng phải ghi nhớ tên cô, thậm chí còn chủ động hỏi xem cô có biết chơi tennis không.

Nhắc đến cuộc gặp gỡ tình cờ tại sân tennis vài ngày trước, tâm trạng Ôn Bình Hàn bỗng trở nên phức tạp.

Câu nói của người phụ nữ xinh đẹp kia dường như vẫn còn văng vẳng bên tai:

—— Tôi chỉ là đang chuẩn bị sẵn sàng để gặp chị bất cứ lúc nào thôi.

Rốt cuộc câu đó có ý nghĩa gì? Rõ ràng họ chỉ là người lạ, tại sao trong lời nói ấy lại phảng phất một chút cảm giác mong chờ khó tả?

Suy đi tính lại, cô cảm thấy nguồn cơn của mọi chuyện chắc chắn nằm ở gã đàn ông tên là "thiểu năng trí tuệ"... à không, là Cố Chi Chương kia. Cô nhớ lại cử chỉ thân mật giữa hai người bọn họ, cùng với cách người phụ nữ kia cứ một câu "anh", hai câu "anh ơi" đầy ngọt ngào, dường như giữa họ có một mối quan hệ không hề đơn giản.

Nếu đúng như lời người đó nói, Cố Chi Chương đã yêu cô từ cái nhìn đầu tiên và luôn mong mỏi được gặp lại, còn người phụ nữ kia chỉ đang đóng vai trò trợ thủ giúp anh ta theo đuổi cô... nếu hiểu theo cách này thì mọi logic đều trở nên thông suốt.

Thế nhưng, người phụ nữ ấy rốt cuộc dành loại tình cảm gì cho Cố Chi Chương đây? Trông có vẻ là thích, nhưng hình như lại chẳng mặn mà gì cho lắm.

***

"Tôi quản anh ta tự đi tìm đường chết làm gì."

Tạ Tri Phỉ đang nằm ườn ở nhà, vừa đọc tiểu thuyết vừa tán dóc với hệ thống. Hệ thống đang ra sức chỉ trích cô vì tội "cướp diễn" của nam chính, khiến anh ta không có cơ hội thể hiện sự dịu dàng, chu đáo và chiều chuộng vốn có.

"Nếu tôi tới đây để sửa chữa cốt truyện, thì chúng ta là quan hệ hợp tác đúng không? Tôi nhớ quy định chỉ nói một điều là tôi phải diễn đúng thiết lập nhân vật 'trà xanh' là được, nếu không thì cần tôi làm gì? Nếu cứ phải đi y hệt như kịch bản các người đã định sẵn, thì có khác gì câu chuyện cũ?" Tạ Tri Phỉ hỏi.

Hệ thống: 【...】 Rất tốt, đã bị thuyết phục hoàn toàn.

"Hơn nữa... tôi càng nhìn gã nam chính này càng thấy chướng mắt, sao anh ta có thể làm nam chính được nhỉ?!"

Tạ Tri Phỉ run run giơ quyển tiểu thuyết trên tay lên, bìa sách in hai chữ nghệ thuật màu hồng phấn: 《Mật Thương》

Hai chữ này là sự pha trộn giữa ngọt ngào giai đoạn đầu và cẩu huyết giai đoạn sau, mang đậm hơi thở thanh xuân đau thương kiểu cũ – chính là nguyên tác của thế giới này.

"Càng xem càng thấy gã này tự cao tự đại, cứ hận không thể để cả thế giới xoay quanh mình. Mỗi khi có hiểu lầm là lại tự tìm lý do bào chữa, ngồi chờ người khác đến dỗ dành. Với nữ chính thì chẳng có lấy một chút tin tưởng cơ bản, nhưng chỉ cần nữ phụ rơi vài giọt nước mắt là anh ta đã mềm lòng ngay lập tức."

Tạ Tri Phỉ trợn trắng mắt một cái: "Nói thật, dựa trên chút hiểu biết nông cạn của tôi về Ôn Bình Hàn, tôi thực sự không tin chị ấy lại đi thích loại người này."

Theo quan sát của cô, Ôn Bình Hàn là người độc lập, kiêu hãnh và có năng lực làm việc rất tốt. Chị ấy hoàn toàn không giống kiểu "tiểu bạch hoa" nũng nịu yếu đuối, vì tình yêu mà sống dở chết dở.

【Để cốt truyện phát triển, thiết lập nhân vật cũng phải thay đổi chứ. Người mạnh mẽ vì tình yêu mà trở nên đa sầu đa cảm, chiếm hữu cao. Người độc lập khi gặp chân ái cũng sẽ muốn được dựa dẫm. Chẳng phải đó mới là điểm thu hút người đọc sao?】 Hệ thống thắc mắc.

"......" Tạ Tri Phỉ nằm đờ ra như cá chết, ánh mắt vô hồn, "Không biết, tôi chỉ suy luận theo logic của một kẻ độc thân lâu năm thôi. Còn tình yêu có thực sự làm người ta mụ mị đến mức thay đổi cả tính cách hay không, tôi chịu."

【Thế nên chúng tôi chọn một đứa ế bằng thực lực như cô là đúng rồi, chẳng biết gì về yêu đương cả.】

"Tôi không biết yêu, nhưng không có nghĩa là tôi không biết đập nát cái hệ thống nhà ngươi đâu nhé!" Tạ Tri Phỉ nghiến răng đe dọa.

Hệ thống biết điều lập tức ngậm miệng.

Hôm nay là thứ Bảy, Tạ Tri Phỉ đang ngủ trưa thì bị cuộc điện thoại của Triệu Tiêu Tĩnh dựng dậy.

"Đến bar Lạc Đường ngay đi, có bất ngờ cho cậu đấy," giọng Triệu Tiêu Tĩnh đầy vẻ thần bí.

Quán bar à...

Đi!

Nghĩ lại kiếp trước dành hết thanh xuân cho công việc mà chưa kịp hưởng thụ cuộc sống, cô thấy mình lỗ nặng. Nay khó khăn lắm mới đầu thai vào một nhà tốt thế này, không tận hưởng thì thật phí phạm.

Quán bar Lạc Đường là một nơi rất nổi tiếng, quy mô lớn, trang trí bắt mắt và thường xuyên có các buổi diễn Live House. Dù hôm nay không có buổi diễn nào nhưng không khí vẫn vô cùng náo nhiệt.

Vừa bước vào, cô đã thấy Triệu Tiêu Tĩnh ngồi ở khu VIP, tay kẹp điếu thuốc vẫy vẫy gọi cô. Khi đến gần, Tạ Tri Phỉ mới nhận ra bạn mình đang nép vào lòng một người đàn ông – đó chính là Lệ Phong, bạn cũ của Cố Chi Chương.

"Chào em," Lệ Phong lên tiếng chào hỏi.

Triệu Tiêu Tĩnh nháy mắt với cô, vẻ mặt đắc ý như muốn khoe: "Thấy chị đây giỏi chưa?"

Tạ Tri Phỉ bật cười lắc đầu rồi ngồi xuống phía đối diện. Cô đưa mắt quan sát một vòng. Không gian xung quanh vô cùng náo nhiệt và ồn ào. Phía dưới bên trái có một bàn lớn hình như đang tiệc tùng liên hoan, mỗi khi họ chạm cốc lại rộ lên những tiếng hò hét phấn khích. Giữa bầu không khí náo động đó, cô buộc phải lên giọng để át tiếng ồn: "Thế bất ngờ mà cậu nói đâu?"

"Đây chứ đâu," Triệu Tiêu Tĩnh chỉ vào Lệ Phong, "Anh ấy có thể gọi được Cố Chi Chương ra đây. Thấy chưa, chị em thế này là quá tốt với cậu rồi nhé."

Tạ Tri Phỉ: "......" Tôi thật sự cảm ơn cậu nhiều lắm!

Sớm biết cái "bất ngờ" này là để tạo điều kiện cho cô gặp Cố Chi Chương, thà cô ở nhà uống nước ngọt còn hơn.

"Cậu ta sắp đến rồi," Lệ Phong liếc nhìn điện thoại nói.

Tạ Tri Phỉ cảm thấy tê tái cả người. Cô chẳng muốn gặp Cố Chi Chương chút nào, vì cứ hễ gặp là lại phải gồng mình diễn vai trà xanh. Ai mà muốn phải "tăng ca" vào ngày nghỉ cơ chứ!

"Mọi người có uống không? Không uống đúng không, tôi xử hết!"

Tạ Tri Phỉ đột ngột bưng ly rượu lên, khiến hai người kia không kịp trở tay. Cô nốc cạn nửa ly rồi chậc lưỡi một cái. Rượu đắt tiền thế này mà vị cũng chẳng ra sao.

Hưởng thụ xong rồi, chuồn thôi! Nhưng vừa đứng dậy, cô đã chạm mặt ngay một người đàn ông.

"A Phỉ, em cũng ở đây à" Cố Chi Chương mỉm cười nói.

"......" Anh là Tào Tháo đấy à?

Triệu Tiêu Tĩnh nhịn không được cười trộm, bồi thêm một câu: "Mau ngồi đi chứ, là em gọi A Phỉ đến chơi cùng em đấy."

Cố Chi Chương nhìn thoáng qua tư thế thân mật của Lệ Phong và Triệu Tiêu Tĩnh, rồi chọn ngồi xuống phía đối diện. Thấy Triệu Tiêu Tĩnh ra sức thúc giục mình ngồi lại, Tạ Tri Phỉ đột nhiên ôm ngực, làm bộ muốn nôn, xua tay bỏ chạy: "Không ổn rồi, tôi uống hơi nhiều, phải đi nhà vệ sinh một lát."

Thấy tình thế có vẻ không ổn, Triệu Tiêu Tĩnh lập tức đi theo: "Để em đi xem cậu ấy sao rồi."

Vào đến nhà vệ sinh, Tạ Tri Phỉ vừa mở vòi nước đã ngửi thấy mùi khói thuốc bên cạnh.

"Cậu bị sao vậy?" Triệu Tiêu Tĩnh bước tới gần, rít một hơi thuốc, "Mình đã mất công tạo cơ hội tốt thế mà. Vì để hẹn được Cố Chi Chương, mình còn phải 'hiến thân' đấy."

Tạ Tri Phỉ im lặng nhìn bạn mình. Triệu Tiêu Tĩnh bỗng bật cười: "Được rồi, là do mình thèm thuồng thân hình của Lệ Phong, được chưa?"

"Hôm nay mình có việc thật, phải đi trước đây."

"Cậu lạ thật đấy. Mọi khi chỉ cần thấy Cố Chi Chương là cậu vứt hết mọi việc để bám lấy anh ta cơ mà?" Triệu Tiêu Tĩnh cau mày.

Tạ Tri Phỉ suy nghĩ một chút, rồi lộ ra vẻ mặt mất mát: "Anh ta có người trong lòng rồi, mình quyết định buông tay."

"Cậu đang đùa nhân ngày giỡn quốc tế đấy à? Bao nhiêu năm qua, số phụ nữ bị cậu đuổi quanh anh ta còn ít chắc?"

"Lần này không giống, lần này anh ta thực sự động lòng rồi."

"Thế thì móc tim anh ta ra"

"..." Tạ Tri Phỉ liếc nhìn bạn mình, "Đúng là chị em tốt của tôi."

Triệu Tiêu Tĩnh cười lớn, vứt mẩu thuốc đang cháy dở xuống, châm một điếu khác rồi nhét vào tay cô: "Tùy cậu vậy. Mình cũng sớm thấy ngứa mắt cái kiểu cậu cứ bám lấy anh ta rồi. Đàn ông đầy ra đấy, việc gì phải treo cổ trên một cái cây. Nào, làm hơi cho tỉnh táo đi. Trên đời bao nhiêu đàn ông, cả đời chỉ 'làm' với một người, không thấy lỗ à?"

Tạ Tri Phỉ: "..."

Tình yêu có làm người ta mụ mị hay không thì chưa biết, nhưng chắc chắn là hại sức khỏe rồi đấy.

Sau khi Triệu Tiêu Tĩnh trở ra tìm Lệ Phong, Tạ Tri Phỉ định lau tay thì thấy điếu thuốc giữa kẽ ngón tay, cô theo thói quen đưa lên môi rít hai hơi. Trước đây khi phải tăng ca, thỉnh thoảng cô cũng làm vài điếu, combo cà phê và thuốc lá đúng là giúp tinh thần sảng khoái hẳn.

Ngoại trừ việc dễ đi sớm thì chẳng có nhược điểm gì.

Cô khẽ cười, vừa ngẩng đầu lên, đột nhiên thấy một gương mặt không ngờ tới xuất hiện trong gương.

Cô kinh ngạc quay người lại, nhìn thấy khuôn mặt đang ửng hồng của Ôn Bình Hàn. Rất nhanh, cô nhớ ra Cố Chi Chương đang ở bên ngoài, nên việc bắt gặp nàng ấy ở đây cũng không có gì lạ.

Chỉ là không biết, cuộc đối thoại vừa rồi nàng ấy đã nghe được bao nhiêu?

Trong phút chốc, cả hai đều im lặng. Ôn Bình Hàn cũng chẳng buồn hỏi tại sao đối phương lại có mặt ở đây. Cô tiến đến bồn rửa mặt, mở vòi nước vốc lên mặt vài cái cho tỉnh táo.

Cuối cùng, người bên cạnh cũng lên tiếng: "Sao chị lại ở đây?"

"Liên hoan công ty." Chiều nay có một nhóm chốt được đơn hàng lớn nên lãnh đạo tổ chức đi ăn mừng.

Tạ Tri Phỉ gật đầu, nghiêng đầu quan sát chị: "Chị uống không ít nhỉ?"

Dù phong thái của nàng vẫn rất bình thản nhưng mùi rượu tỏa ra nồng nặc, hai gò má trắng nõn cũng đã nhuốm sắc hồng nhàn nhạt, trông có phần... đáng yêu.

Cảm nhận được ánh mắt nhìn mình chằm chằm, Ôn Bình Hàn không tránh né mà nhìn thẳng lại: "Cô nhìn gì thế?"

"Nhìn chị đấy."

Bị sự thẳng thắn của cô làm cho nghẹn lời, ánh mắt Ôn Bình Hàn dời xuống điếu thuốc giữa ngón tay cô.

"Chị muốn?" Tạ Tri Phỉ hào hứng đưa điếu thuốc đến gần môi nàng, "Làm một hơi nhé?"

"Không." Giọng Ôn Bình Hàn lạnh nhạt và bình tĩnh, "Hút thuốc có hại cho sức khỏe."

"Chị nói đúng, hại sức khỏe thật!" Tạ Tri Phỉ lập tức dập tắt điếu thuốc, ném vào thùng rác.

Ôn Bình Hàn khẽ nhướng mày, có chút bất ngờ trước hành động nghe lời này của cô.

Hai người lần lượt bước ra khỏi nhà vệ sinh. Tạ Tri Phỉ vốn định chuồn ngay nhưng cuối cùng lại đổi ý, quay về chỗ ngồi của mình. Nghe hai gã đàn ông đang bàn chuyện làm ăn, cô bắt đầu lơ đãng, đưa mắt tìm kiếm bóng dáng Ôn Bình Hàn.

Rất nhanh, cô đã tìm thấy dáng người cao gầy ấy giữa đám đông náo nhiệt. Khác với vẻ bình thản lúc nãy, khi bước vào cuộc vui, Ôn Bình Hàn lập tức đeo lên chiếc mặt nạ mỉm cười chuyên nghiệp, xã giao vô cùng khéo léo với mọi người xung quanh. Trong số đó, có một gã đàn ông béo mập, thắt cà vạt hoa hòe cứ liên tục vây quanh bắt chuyện với nàng. Tạ Tri Phỉ nhận ra hắn, là một giám đốc khu vực cô từng gặp trong cuộc họp sáng nay.

Đang âm thầm quan sát thì người đàn ông bên cạnh cô đột nhiên đứng bật dậy, ánh mắt sáng lên: "Là cô ấy."

Tạ Tri Phỉ chẳng cần hỏi cũng biết anh ta đang nhắc tới ai. Cái hào quang nam nữ chính chết tiệt này, lúc nào cũng giúp họ nhận ra nhau giữa biển người đúng không?

Ngay sau đó, Cố Chi Chương đã rảo bước xuống lầu tìm Ôn Bình Hàn. Tạ Tri Phỉ bất lực ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt nghi hoặc của Triệu Tiêu Tĩnh, cô bĩu môi: "Đi tìm người trong mộng của anh ta rồi."

"Thật sự có người đó à?" Triệu Tiêu Tĩnh rướn người qua lan can dõi theo Cố Chi Chương. Một lát sau, cô nàng ngạc nhiên quay lại: "Đó chẳng phải là người phụ nữ chơi bóng cùng chúng ta lần trước sao?"

Nghe vậy, Lệ Phong cũng nhìn theo, xoa cằm đầy ẩn ý: "À, là Ôn Bình Hàn à. Cố Chi Chương thích cô ấy sao?"

Về phía Ôn Bình Hàn, cô không hề ngạc nhiên trước sự xuất hiện của Cố Chi Chương. Cuộc đối thoại tình cờ nghe được trong nhà vệ sinh lúc nãy đã giúp cô đoán được mối quan hệ giữa họ, và tất nhiên là đoán được anh ta cũng có mặt ở quán bar này.

"Cố tiên sinh, hiện tại không tiện nói chuyện cho lắm."

Trước bao nhiêu ánh mắt của đồng nghiệp và lãnh đạo, Ôn Bình Hàn bị anh ta kéo sang một bên khiến cô cảm thấy vô cùng khó xử. Hơn nữa, cô hoàn toàn không muốn dính líu vào một mối tình tay ba phức tạp, nhất là khi bản thân cô chẳng hề có cảm giác gì. Bỗng nhiên bị một gã đàn ông "yêu từ cái nhìn đầu tiên", rồi lại khiến một người phụ nữ thầm yêu anh ta khổ sở muốn buông tay vì mình.

Ôn Bình Hàn chỉ cảm thấy: "???"

Mấy người bị làm sao vậy? 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn