Nữ Phụ Trà Xanh Hôm Nay Cũng Đang Kinh Doanh

Chương 14

Chương 14

Phòng khách vô cùng rộng rãi, trên bàn trà bày biện vài xấp tài liệu, chiếc máy tính đặt hờ hững trên ghế sô pha, mang theo chút hơi thở lười biếng của chủ nhân.

"Chị cứ tự nhiên ngồi đi." Tạ Tri Phỉ chỉ tay về phía sô pha.

Sau khi ngồi xuống, Ôn Bình Hàn lấy máy tính từ trong túi ra, hỏi mật khẩu WiFi rồi cả hai cùng vùi đầu vào đống công việc đang dang dở. Mãi cho đến khi dì giúp việc gọi vào dùng bữa, hai người mới mỏi mệt xoa xoa cổ, gấp máy tính lại để đi ăn cơm.

"Vất vả cho chị rồi." Tạ Tri Phỉ lấy từ tủ lạnh ra hai hộp sữa bò "Anh đẹp trai".

"Chị muốn uống cái này hay dùng chút rượu?"

Ôn Bình Hàn: "......"

Chẳng lẽ nhà em chỉ có hai lựa chọn nghèo nàn thế này thôi sao? 

"Anh đẹp trai đi." Ôn Bình Hàn bất lực đáp lời.

Tạ Tri Phỉ cắm sẵn ống hút rồi đặt hộp sữa trước mặt cô. Bất thình lình, nàng ấy ghé sát lại, gương mặt gần như chạm sát vào mặt cô.

Ôn Bình Hàn hơi ngả người ra sau: "Em nhìn gì vậy?"

"Chỗ này bị sao thế?" Tạ Tri Phỉ chỉ vào một vết đỏ nhỏ trên cổ cô.

Ôn Bình Hàn sờ vào nốt mụn nhỏ xíu, đáp: "Chắc là muỗi đốt thôi."

"Do lũ muỗi quá lợi hại, hay tại da chị mỏng manh quá vậy? Sao mãi mà vẫn chưa lặn thế này?"

Nói rồi, Tạ Tri Phỉ đi lấy một lọ cao thảo dược xức cho cô. Hương bạc hà thanh mát dịu nhẹ lan tỏa trong không khí. Ôn Bình Hàn khẽ rùng mình một chút, khi nghiêng đầu, cô tình cờ bắt gặp góc nghiêng của nàng ấy. Vẻ mặt kiên nhẫn và tỉ mỉ ấy càng khiến đường nét khuôn mặt Tạ Tri Phỉ thêm phần cuốn hút.

Ôn Bình Hàn vội thu hồi tầm mắt, nói: "Để tôi tự làm là được rồi."

"Chị có nhìn thấy đâu mà làm."

"Tôi có thể soi gương."

"Đúng nhỉ." Tạ Tri Phỉ đứng thẳng người dậy, mỉm cười tinh nghịch: "Nhưng mà em bôi xong mất rồi."

Ôn Bình Hàn: "...... Thế thì cảm ơn em."

"Không có gì, mau ăn cơm thôi."

Tạ Tri Phỉ đi rửa tay rồi tự nhiên ngồi xuống cạnh cô. Phải công nhận rằng tay nghề của dì giúp việc rất tuyệt, mấy món cơm gia đình giản dị nhưng lại cực kỳ đưa cơm. Ôn Bình Hàn chẳng hay biết mình đã ăn tới bát thứ hai, thức ăn lại càng dùng nhiều hơn. Cô khẽ xoa bụng, cảm thấy hơi no quá mức.

"Chị có muốn đi dạo một chút cho tiêu cơm không?" Tạ Tri Phỉ hỏi.

"Thôi, bên ngoài nắng lắm."

"Thế mình xuống tầng hầm, ở đó không có nắng đâu."

...... Đúng là cái đồ tư bản vạn ác!

Cô vất vả bao năm mới mua được căn hộ nhỏ hai phòng ngủ, vậy mà tầng hầm nhà người ta thôi đã có tận hai tầng!

Tầng hầm thứ nhất dùng làm gara, cô không xuống đó mà chỉ đến tầng hai. Nơi này tràn ngập các thiết bị giải trí, và dĩ nhiên không thể thiếu một phòng gym rộng rãi.

Ôn Bình Hàn tập máy chạy bộ elip được một lúc, vừa quay đầu lại đã thấy Tạ Tri Phỉ đang nằm trên sô pha ngủ gà ngủ gật. Cô tò mò bước tới, cúi đầu quan sát kỹ một hồi mới xác định được là nàng ấy đã ngủ thật rồi. Chẳng biết đối phương sẽ ngủ bao lâu, nếu đánh thức thì sợ nàng ấy nổi cáu, mà không gọi tỉnh thì cô lại chẳng dám cử động, càng ngại trực tiếp bỏ về ngay.

Một lát sau, cô ngồi xuống cạnh sô pha, lấy điện thoại ra nghịch một lát. Bỗng nhiên, một bàn tay bất ngờ nắm lấy cánh tay cô.

"Ưm......" Tạ Tri Phỉ mơ màng mở mắt, thuận tay níu lấy cô để lấy đà ngồi dậy. Nàng ấy hỏi với giọng điệu uể oải: "Lỡ ngủ quên mất rồi, mấy giờ rồi chị?"

"Gần ba giờ." Ôn Bình Hàn nhìn đồng hồ, sau đó nhìn chằm chằm vào bàn tay đang nắm lấy mình, thầm hy vọng đối phương nhận ra hành động của mình mà chủ động buông ra.

Nào ngờ, đối phương lại mềm nhũn người, gục đầu lên vai cô, ngáp dài một cái: "Buồn ngủ quá đi mất, chị có muốn ngủ một lát không?"

"Tôi không có thói quen ngủ trưa."

"Được rồi." Tạ Tri Phỉ ngẩng đầu nhìn lên mặt cô, thần sắc bỗng dần trở nên nghiêm trọng.

Ôn Bình Hàn còn đang ngơ ngác thì nghe thấy em ấy nói với giọng điệu vô cùng trầm trọng: "Chị à, chị thật sự rất xinh đẹp."

"......" Ôn Bình Hàn nén lại mong muốn được càm ràm trong lòng, hỏi: "Em tỉnh ngủ hẳn chưa?"

"Tỉnh rồi."

"Vậy em buông tay ra được chưa? Tôi muốn trả lời tin nhắn."

"Hả?" Tạ Tri Phỉ cúi xuống mới nhận ra mình vẫn đang nắm lấy tay người ta. Nàng ấy vội vàng buông ra, cười đầy ngượng ngùng: "Xin lỗi chị nhé."

"Không sao."

Vừa lúc đó chuông cửa vang lên. Tạ Tri Phỉ đứng dậy đi lên tầng một, nhìn qua màn hình hiển thị thì thấy khách ghé thăm là Triệu Tiêu Tĩnh. Vừa mở cửa, Triệu Tiêu Tĩnh đã kéo theo vali tự tiện xông vào:

"Tớ vừa cãi nhau với mẹ, qua chỗ cậu lánh nạn mấy hôm."

"Nhưng mà......"

"Cậu đừng có khuyên tớ, cũng đừng có mách mẹ tớ, không là tớ—— Ơ? Sao chị ta lại ở đây?!" Triệu Tiêu Tĩnh chỉ tay về phía Ôn Bình Hàn đang đứng sau lưng nàng, kinh ngạc đến trợn tròn mắt.

"Chị ấy sang đây để tăng ca cùng tớ." Tạ Tri Phỉ bình thản đáp.

"Ý cậu là sao? Tại sao chị ta phải chạy tận sang đây để tăng ca?"

"Tớ gọi sang đấy. Đằng nào điều hòa cũng bật rồi, hai người dùng chung cho đỡ tốn tiền điện."  Tạ Tri Phỉ nói.

Triệu Tiêu Tĩnh: "??"

Ôn Bình Hàn: "??"

Rõ ràng là trong đầu cả hai đều cùng hiện lên một câu hỏi: Nhà này mà còn cần phải tiết kiệm tiền điện sao?!

Sau khi cất hành lý, Triệu Tiêu Tĩnh giả vờ muốn bàn chuyện gia đình để kéo Tạ Tri Phỉ vào phòng riêng ép hỏi: "Đây là mưu kế mới của cậu đấy à?"

"Mưu kế gì cơ?"

"Mượn sức tình địch, cảm hóa tình địch, rồi thu phục tình địch!"

Tạ Tri Phỉ xoa xoa cằm: "Không đâu, đơn thuần là tớ rủ chị ấy qua ăn bữa cơm thôi, ở nhà một mình cũng hơi chán."

"Được rồi, giờ có chị em đây rồi, cậu không chán nữa đâu. Mau ra đuổi chị ta về đi." Triệu Tiêu Tĩnh xua xua tay. 

"Tại sao phải đuổi?"

Triệu Tiêu Tĩnh đảo mắt một vòng: "Thôi được rồi, tớ hiểu rồi."

"?" Cô nàng thì hiểu cái gì chứ?

Triệu Tiêu Tĩnh hớt hải chạy ra phòng khách, nhưng lại chẳng nói chẳng rằng, chỉ thản nhiên cuộn tròn trên sô pha giả vờ nghịch điện thoại, nhưng thực chất là đang âm thầm quan sát Ôn Bình Hàn.

Ôn Bình Hàn cảm thấy lưng như kim chích. Cô vờ như vô tình gấp máy tính lại, đứng dậy nói: "Tạ tổng, nếu em có khách thì tôi xin phép về trước."

"Không sao đâu, chị cứ coi cậu ta như không tồn tại là được." Tạ Tri Phỉ thản nhiên nói.

Triệu Tiêu Tĩnh: ??

Ánh mắt chằm chằm kia như muốn xuyên thủng người khác, làm sao mà coi như không tồn tại cho được.

Ôn Bình Hàn lại nói: "Cũng không còn sớm nữa, buổi tối tôi có chút việc riêng nên giờ phải về luôn."

"Vậy được, để em đưa chị về."

"Không cần không cần, Tạ tổng cứ bận việc của mình đi, đừng bận tâm đến tôi, tôi bắt taxi được mà."

"Vậy để em bảo tài xế đưa chị về." Tạ Tri Phỉ với thái độ không cho phép từ chối liền gọi điện cho tài xế, sau đó dẫn cô xuống gara, tự tay mở cửa xe đưa cô lên.

"Cảm ơn Tạ tổng." Ôn Bình Hàn ôm chặt chiếc túi vải của mình, "Em mau vào nhà đi."

"Sao chị lại khách sáo thế?" Tạ Tri Phỉ tựa người vào thành xe, nhìn cô bằng ánh mắt đầy ai oán: "Chị à, là em làm gì không tốt sao?"

"Không có."

"Vậy mà chị cứ một câu Tạ tổng, hai câu Tạ tổng...... Ở công ty gọi thế thì thôi đi, riêng tư mà vẫn xa lạ như vậy, em sẽ buồn lắm đấy." Mặt Tạ Tri Phỉ đầy vẻ ủy khuất.

Ôn Bình Hàn ngước mắt nhìn, im lặng một hồi rồi hỏi: "Vậy em muốn tôi gọi em là gì?"

Tạ Tri Phỉ cân nhắc: "Cứ gọi thẳng tên em đi, à không, gọi cả họ lẫn tên thì nghe không đủ thân thiết, hay là gọi tên gì đó thân mật hơn một chút......"

Đối diện với ánh mắt điên cuồng ám chỉ của nàng, Ôn Bình Hàn gật đầu: "Được rồi, Tiểu Tạ."

Tạ Tri Phỉ: "............" 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn