Nữ Phụ Trà Xanh Hôm Nay Cũng Đang Kinh Doanh

Chương 10

Chương 10

Cánh cửa thang máy vừa định khép lại thì một bàn tay vươn ra ngăn cửa chuyển động. Ôn Bình Hàn chậm rãi bước ra, đứng đối diện với Tạ Tri Phỉ, lặng lẽ nhìn cô không nói một lời.

Tạ Tri Phỉ đôi mắt cong lên ý cười: "Ha, chị ơi thật khéo quá, chị đến tìm ai vậy?"

Ôn Bình Hàn vẫn nhìn chằm chằm vào cô, đáp: "Tìm Tạ tổng."

"Ồ, vậy thì đúng là trùng hợp thật." Tạ Tri Phỉ khẽ chạm hai đầu ngón tay vào nhau, "Em chính là Tạ tổng mà chị muốn tìm đây."

Sắc mặt Ôn Bình Hàn khẽ biến đổi. Có rất nhiều điều muốn hỏi, nhưng khi nhìn thấy gương mặt thoáng vẻ mệt mỏi của đối phương, muôn vàn câu hỏi định thốt ra lại bị cô nuốt ngược vào trong. Cuối cùng, cô chỉ hỏi một câu khô khan: "Em ăn tối chưa?"

"Hả?" Tạ Tri Phỉ chớp mắt, có chút ngạc nhiên nhìn chị. Cô thành thật trả lời: "Vẫn chưa ạ, em mới chỉ ăn chút bánh ngọt lót dạ thôi."

"Tôi muốn mời Tạ tổng dùng bữa tối, không biết Tạ tổng có nể mặt không?" Ôn Bình Hàn hỏi.

"Chị tha cho em đi, đừng gọi Tạ tổng này Tạ tổng nọ nữa. Cứ gọi tên em là được, hoặc gọi là em gái cũng được mà. Chẳng lẽ em không phải là đứa em gái kết nghĩa của chị sao?"

Tạ Tri Phỉ giống như một đứa trẻ vừa làm sai chuyện, lẽo đẽo đi theo sau lưng Ôn Bình Hàn vào lại thang máy.

Thang máy dần đi xuống, Ôn Bình Hàn đứng ngay gần cửa, không khí giữa hai người chìm vào sự im lặng tĩnh mịch. Trong lúc đi xuống, có thêm những người khác bước vào. Dù không quen biết, nhưng họ vẫn không kìm được mà liếc nhìn hai đại mỹ nhân này vài lần, rồi vờ như không có việc gì thu hồi tầm mắt, nhưng trong ánh mắt vẫn lộ rõ vẻ tò mò phấn khích. Người vào càng lúc càng đông, Tạ Tri Phỉ bị ép phải lùi dần vào tận góc trong cùng.

Đúng lúc đó, một người quen bước vào.

"Chị Hàn! Chẳng phải chị đã về từ sớm rồi sao? Sao giờ vẫn còn ở đây?" Lâm Chí Mẫn vừa vào đã nhận ra Ôn Bình Hàn, lập tức đứng bên cạnh bắt chuyện.

Ôn Bình Hàn không đáp lời, nhưng đối phương vẫn tiếp tục hỏi: "Vẫn chưa tìm được Tạ tổng sao? Cũng đúng thôi, cô ấy chắc chắn là bận lắm, chị không dễ gì gặp được đâu. Mà dù có gặp, chưa chắc cô ấy đã chịu lãng phí thời gian với chị."

Ôn Bình Hàn liếc nhìn cô vài lần, nhưng Lâm Chí Mẫn hoàn toàn không nhận ra ẩn ý trong ánh mắt đó, vẫn vô tư hỏi: "Thế chocolate đã tặng đi chưa?"

"Chocolate gì cơ?"

Một người từ phía sau đột nhiên lách qua đám đông bước tới. Lâm Chí Mẫn quay đầu lại nhìn, sợ hãi đến mức mặt cắt không còn giọt máu: "Cảm... cảm ơn... cảm ơn..."

"Không có gì." Tạ Tri Phỉ khẽ mỉm cười với cô ấy, rồi quay sang nhìn chằm chằm vào góc nghiêng của Ôn Bình Hàn: "Chocolate gì thế? Sao em vẫn chưa nhận được nhỉ?"

Ôn Bình Hàn nghiêng đầu, chóp mũi suýt chút nữa đã chạm vào gò má cô. Ngay khi định lên tiếng thì thang máy vang lên tiếng "đinh" báo hiệu đã đến tầng G. Nàng liền nắm lấy cánh tay Tạ Tri Phỉ kéo thẳng ra ngoài.

Phía sau, Lâm Chí Mẫn ngẩn ngơ đứng hình, trong lòng gào thét điên cuồng:Chị Hàn ơi chị nắm nhầm người rồi, người đó chính là Tạ tổng đấy! Em ở đây cơ mà!

Tại nhà hàng, sau khi Tạ Tri Phỉ gọi món xong, ánh mắt cô cứ dán chặt vào chiếc túi xách bên cạnh tay Ôn Bình Hàn, háo hức hỏi: "Chocolate đâu rồi chị?"

Ôn Bình Hàn mở túi, lấy ra một hộp chocolate Godiva đặt trước mặt cô. Ban đầu nàng còn lo lắng vị Tạ tổng chưa từng gặp mặt kia liệu có thích món này không, nhưng nhất thời cũng không tìm được món quà nào khác phù hợp hơn. Loại đồ ngọt này rất thích hợp làm quà tặng nhỏ, vừa thể hiện được lòng biết ơn, lại không mang cảm giác nịnh bợ. Nhưng khi xác định đối phương là người này, nàng biết chắc chắn cô sẽ thích. Bởi lúc ở cửa hàng tiện lợi, Tạ Tri Phỉ đã từng mua chocolate rất nhiều lần.

"Oa, em thích lắm, cảm ơn chị." Tạ Tri Phỉ cười rạng rỡ nhận lấy món quà.

"Em biết tôi là nhân viên của em từ khi nào?" Ôn Bình Hàn đột ngột hỏi.

"Thì... ngay từ ngày đầu tiên nhậm chức ạ." Tạ Tri Phỉ có chút chột dạ.

"Cho nên em có được số điện thoại của tôi từ hồ sơ cá nhân sao?"

"Vâng" Tạ Tri Phỉ gật đầu, đầu càng lúc càng cúi thấp xuống.

"Vậy tại sao trước giờ em chưa từng nhắc đến? Có phải cảm thấy lừa dối tôi rất vui không?"

"Không phải đâu, chỉ là em bận quá, cũng không biết phải nói với chị thế nào. Nếu đột nhiên nói em là sếp của chị, chẳng phải nghe rất giống đang khoe khoang sao?"

Ôn Bình Hàn hình dung thử cảnh tượng đó, đúng là có chút giống như đang diễu võ dương oai thật.

"Em lại sợ sau khi chị biết em là lãnh đạo, chị sẽ thấy áp lực tâm lý rồi không thèm chơi với em nữa."

Ôn Bình Hàn ngẫm lại, quả thật có khả năng này. Mối quan hệ giữa hai người vốn chưa quá sâu đậm, nếu biết đó là sếp lớn của mình, chắc chắn chị sẽ không thể thoải mái cùng cô ăn mì gói ở cửa hàng tiện lợi như thế.

... Cứu , mình thế mà lại đi mời lãnh đạo ăn mì gói!

Ôn Bình Hàn âm thầm hít một hơi thật sâu.

Tạ Tri Phỉ rón rén liếc nhìn nàng một cái. Cô vẫn chưa nói ra nguyên nhân quan trọng nhất: Theo cốt truyện, Ôn Bình Hàn sẽ rời Kỳ Thịnh để sang công ty của Cố Chi Chương. Nếu đó là vì sự nghiệp của chị, cô sẽ không can thiệp hay gây ảnh hưởng đến lựa chọn đó. Dù sao thì sau này vẫn sẽ gặp lại, không làm cấp trên cấp dưới thì làm bạn bè chị em cũng rất tốt, lại còn thoải mái tự tại hơn.

"Vậy em có phải ngay từ đầu đã biết những bức thư điện tử nặc danh đó là do tôi gửi không?" Ôn Bình Hàn lại hỏi.

"Đến khi chị dùng tên thật thì em mới biết được."

Ôn Bình Hàn im lặng một hồi lâu, đột nhiên hỏi: "Vậy nên ngay cả khi bức thư đó chỉ là của một người nặc danh có thể đang trêu đùa, em vẫn chuẩn bị sẵn sàng cho mọi công việc tiếp theo sao?"

"Em chỉ làm những việc mình nên làm thôi." Tạ Tri Phỉ nhấp một ngụm nước chanh, cả khuôn mặt nhăn nhó lại: "Chua quá đi mất."

Ôn Bình Hàn bị biểu cảm bất ngờ của cô làm cho buồn cười, nàng không nhịn được mà bật cười thành tiếng, sau đó giục phục vụ mang đồ uống lên trước.

Trong bữa ăn, Tạ Tri Phỉ ăn khá nhanh. Sau khi đã no bụng, cô mới buông đũa hỏi: "Tối nay chị cố ý đến tìm em để cảm ơn sao?"

"Ừm."

"Chờ đến tận giờ này sao?"

Ôn Bình Hàn khựng lại, nhìn sâu vào mắt cô vài giây rồi đáp: "Cũng không hẳn là cố ý đợi em, chỉ là thuận tiện tăng ca thôi."

"Nếu chỉ là tăng ca thì khó mà bắt gặp được em lắm, vì chị đâu biết chính xác khi nào em mới về." Tạ Tri Phỉ nở một nụ cười tinh quái, "Trừ khi chị cứ đứng canh ở cửa thang máy, hoặc là... cứ đi thang máy lên xuống liên tục. Là cách trước hay cách sau đây chị?"

"..." Ôn Bình Hàn ngượng ngùng liếc nhìn cô, cúi đầu ăn cơm, lí nhí đáp: "Cách sau."

Nụ cười trên môi Tạ Tri Phỉ càng mở rộng, tâm trạng vô cùng vui vẻ: "Lần sau không cần phải đợi như vậy đâu, cứ gửi tin nhắn cho em, em sẽ trực tiếp đến tìm chị."

"Thế thì tôi không dám làm phiền Tạ tổng đâu."

"Chị lại khách sáo nữa rồi."

Tạ Tri Phỉ nhìn chị mỉm cười: "Đưa tay cho em một chút."

"Làm gì vậy?" Ôn Bình Hàn nghi hoặc đưa tay ra. Tạ Tri Phỉ lấy từ trong túi xách một chiếc vòng tay, đeo vào cổ tay nàng.

"Chị thích không?" Tạ Tri Phỉ dịu dàng hỏi. Ôn Bình Hàn cúi nhìn chiếc vòng, đó là một chuỗi thạch anh trắng.

"Tặng tôi cái này làm gì?"

"Để trừ tà, cầu chúc cho chị từ nay về sau không gặp phải kẻ tiểu nhân nào nữa." Tạ Tri Phỉ nói đoạn, dùng cả hai tay nắm lấy bàn tay chị xoa nhẹ: "Xong rồi, em cũng truyền vận may của mình cho chị nữa. Sau này nhìn thấy chiếc vòng này, chị sẽ nhớ là có Tạ Tri Phỉ em — một người phụ nữ giàu nứt đố đổ vách đã tặng vận may cho chị đấy."

Ôn Bình Hàn chậm rãi co ngón tay lại, bật cười: "Em sợ tôi sẽ bị ám ảnh tâm lý sao?"

Tạ Tri Phỉ khựng lại một chút, cẩn thận quan sát thần sắc của chị rồi vui vẻ nói: "Xem ra là em lo hão rồi."

"Không đâu..." Ôn Bình Hàn chậm rãi thu tay về dưới mặt bàn, khẽ chạm vào những viên thạch anh, mỉm cười dịu dàng: "Cảm ơn em, tôi rất thích."

"Chị thích là tốt rồi." Tạ Tri Phỉ cười tươi tắn.

Ôn Bình Hàn ngước mắt nhìn nụ cười rạng rỡ và trong trẻo của cô, đè nén chút nghi hoặc trong lòng xuống.

Từ khi biết mối quan hệ giữa Tạ Tri Phỉ và Cố Chi Chương, nàng đã xếp cả hai vào danh sách những kẻ cần đề phòng, chỉ sau Ngô Phương Đạt. Nhưng so với Cố Chi Chương, sự cảnh giác của nàng đối với Tạ Tri Phỉ có phần yếu hơn. Bởi vì ngay cả khi cô cố ý tiếp cận hay lợi dụng nàng, thì mục đích cuối cùng cũng chỉ vì người đàn ông tên Cố Chi Chương kia. Mà nàng lại không hiểu rõ Cố Chi Chương, cũng chưa có ý định yêu đương, nên chỉ cần không xâm phạm đến lợi ích của bản thân, những rắc rối tình cảm của họ không liên quan gì đến nàng .

Cảm xúc của nàng dành cho Tạ Tri Phỉ thực sự rất phức tạp.

Có lúc nàng thấy cô cố tình giả vờ ngây thơ để tiếp cận mình, lúc lại thấy cô quá vô tư đến mức không giống như đang diễn kịch, và đôi khi lại thấy cô giống như một người bạn bình dị có thể cùng ăn mì gói trò chuyện ở cửa hàng tiện lợi.

Nhưng lúc này, nàng quyết định rũ bỏ mọi nghi ngờ và phòng bị, chân thành hỏi một câu: "Tạ tổng, chúng ta có phải là bạn không?"

Tạ Tri Phỉ nhìn chị với vẻ mặt khó tả.

Ôn Bình Hàn lặng lẽ chờ đợi câu trả lời, đằng sau vẻ bình thản ấy là một chút căng thẳng lạ lùng.

"Chẳng phải chúng ta đã là bạn từ lâu rồi sao?!" Tạ Tri Phỉ dở khóc dở cười, "Em cứ ngỡ ngay từ lần đầu gặp mặt chúng ta đã là bạn rồi chứ, khi mà em uống nước của chị, còn chị thì biết rõ số đo ba vòng của em."

"...?" Ôn Bình Hàn chậm rãi trợn tròn mắt, "Tôi biết số đo của em khi nào?"

"Chị cho em mượn chiếc áo thun mặc vừa khít thế còn gì!"

"Đó là áo freesize mà!"

"Ồ." Tạ Tri Phỉ chớp mắt, cầm ly nước chanh lên nhấp một ngụm, rồi thản nhiên nói: "34, 24, 34. Giờ thì chị biết rồi đấy."

"..........."

Vấn đề là ai thèm muốn biết số đo 3 vòng của em chứ!

"Tôi thực sự khuyên em đừng có tùy tiện nói mấy cái này với tôi." Ôn Bình Hàn nói.

"Tại sao ạ?" Tạ Tri Phỉ ngẩn người.

"Vì tôi sẽ thấy ghen tị đến nổ mắt mất." Ôn Bình Hàn gần như nghiến răng nghiến lợi mà thốt ra câu đó.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn