Nữ Phụ Trà Xanh Hôm Nay Cũng Đang Kinh Doanh
Chương 1
Mùa hạ vốn dĩ lắm những cơn mưa rào, thời tiết cứ thay đổi thất thường chẳng báo trước. Chỉ trong chớp mắt, mây đen đã kéo đến cuồn cuộn, che phủ cả thành phố trong một màu xám xịt u ám. Những hạt mưa nặng hạt bắt đầu rơi xuống ào ào, đập mạnh vào mặt đất, chẳng cho ai kịp có thời gian chuẩn bị, khiến dòng người trên phố trở nên chật vật vô cùng.
Khi Ôn Bình Hàn bước ra khỏi nhà họ Ôn, cô dùng sức đóng sầm cánh cửa lại, như muốn ngăn cách bản thân với những người được gọi là "người nhà" ở bên trong. Từ giây phút này trở đi, cô và gia đình ấy sẽ không còn bất kỳ mối liên hệ nào nữa.
Mưa mỗi lúc một lớn, chiếc ô đơn độc trên tay cô chẳng thấm tháp vào đâu trước những cơn gió tạt. Nước mưa theo gió luồn vào dưới tán ô, nhanh chóng thấm đẫm quá nửa người cô. Trên con đường bắt đầu kẹt cứng, Ôn Bình Hàn cúi đầu bước đi, chẳng rõ thứ đang lăn dài trên mặt là nước mắt hay nước mưa, cô chỉ biết đưa tay quệt ngang một cái.
Đúng lúc đó, từ phía sau vang lên tiếng bước chân dồn dập, ngay sau đó cánh tay cô bị một lực mạnh kéo giật về phía sau, khiến cô cảm thấy hơi đau nhói. Tiếng còi xe chói tai vang lên ngay trước mắt, kèm theo đó là tiếng chửi rủa của tài xế: "Mù à? Có biết đi đường không hả! Xảy ra chuyện thì ai chịu trách nhiệm?".
Ôn Bình Hàn lúc này mới bừng tỉnh, ngẩng đầu nhìn lại thì ra mình đã lỡ bước qua đường khi đèn vàng đang chuyển sang đỏ. Chiếc xe lao vụt qua, cô nghiêng đầu nhìn người đàn ông vừa kéo mình lại rồi khẽ nói lời cảm ơn.
"Không sao, trời mưa che ô dễ bị khuất tầm mắt, lần sau cô nhớ chú ý một chút". Người đàn ông có vẻ ngoài anh tuấn, chiếc đồng hồ trên cổ tay anh ta nhìn qua cũng đủ biết giá trị vô cùng xa xỉ.
Thế nhưng, tâm trí Ôn Bình Hàn hiện tại không còn sức để quan tâm đến bất cứ điều gì khác, cô chỉ gật đầu định rời đi thì lại bị anh ta ngăn lại :
"Mưa lớn thế này, trạng thái của cô thế kia, liệu có tự về một mình được không?".
***
Cùng lúc đó, tại quán cà phê ở tầng hai bên đường, một người phụ nữ với vẻ ngoài kiều diễm đang ngồi ưu nhã trên ghế sofa. Đôi mắt cô không rời khỏi cảnh tượng bên dưới, tay nâng tách cà phê nhấp một ngụm, chứng kiến hai người bắt đầu trò chuyện, cô mới khẽ mỉm cười.
"Đây là lần đầu tiên nam nữ chính gặp nhau sao?" – Tạ Tri Phỉ hỏi.
【 Đúng vậy, nam chính Cố Chi Chương, nữ chính Ôn Bình Hàn 】
Đáp lại cô là một giọng nói máy móc vang lên trong đầu – thứ tự xưng là "Hệ thống" đã xuất hiện ngay từ khi cô vừa mở mắt.
Tạ Tri Phỉ vốn là một nhân viên gương mẫu, vì làm việc quá sức mà đột tử ngay tại chỗ làm. Khi tỉnh dậy, cô thấy mình đã xuyên vào một cuốn sách, trở thành nữ phụ trùng tên trùng họ và có gương mặt giống hệt mình.
Theo lời hệ thống, đây là một cuốn tiểu thuyết ngược luyến hào môn đời cũ. Nữ chính là một "đóa bạch liên hoa" kiên cường, gia đình bất hạnh, gặp được tổng tài nam chính nhưng tình yêu lại bị mẹ chồng ngăn cản, công việc trắc trở và liên tục bị các nữ phụ gây khó dễ.
Còn nam chính thì điển hình cho kiểu "có miệng nhưng không biết nói", luôn im lặng trước mọi hiểu lầm khiến nữ chính phải chịu bao tủi nhục, chèn ép, để nữ chính phải một mình đau khổ kiên trì, trải qua bao nhiêu khinh nhục, chèn ép, oan uổng, hiểu lầm các loại. Cuối cùng, nam chính bởi vì một tai nạn xe cộ mà đứt chân, bày một phen khổ nhục kế, sau đó dỗ được nữ chủ quay trở lại.
【 Vì đánh giá của độc giả quá thấp, cốt truyện có nhiều lỗ hổng, nên hệ thống đã chọn một người làm nhiệm vụ, giữ vai trò thay thế một vai phụ quan trọng để sửa đổi lại cốt truyện】
"Và tôi chính là cái vai phụ quan trọng đó?".
Hệ thống: 【 Đúng vậy, cô là nữ phụ có nhiều đất diễn nhất, là thanh mai trúc mã thầm yêu nam chính từ nhỏ. Cô thông minh hơn những người khác, biết tận dụng sự nuông chiều của nam chính dành cho mình như một cô em gái để công khai ở bên cạnh anh ta và xua đuổi những bóng hồng khác 】
Tạ Tri Phỉ nghe xong có chút bực mình. Không phải vì cô ghét làm vai phụ, mà bởi cái kết của nhân vật này quá thảm: vì đối đầu với nữ chính mà cuối cùng phải ngồi tù do tham ô, rơi vào cảnh người thân xa lánh.
Thật là một ví dụ điển hình cho việc có nhan sắc, có tài nguyên nhưng lại tự tay phá nát cuộc đời mình.
【 Nhiệm vụ của cô là phải diễn thật tốt thiết lập 'trà xanh' của nguyên chủ, tôi sẽ căn cứ vào những phần cốt truyện được cô thúc đẩy phát triển, mà sửa lại lỗ hổng của câu truyện 】.
"Lạ thật, sao tôi phải nghe lời các người?".
【 Cô có quyền từ chối, nhưng chúng tôi sẽ đổi ký chủ khác 】.
"Còn tôi thì sao?"
【 Trở về thế giới cũ 】.
"Nhưng ở thế giới đó tôi 'ngỏm' rồi mà?"
【 Cho nên? 】.
Tạ Tri Phỉ, vốn đã quen làm phận "bên B" thấp cổ bé họng, lập tức đổi giọng: "Có việc gì xin cứ sai bảo!". Dù sao thì cũng chỉ là đổi nơi làm công mà thôi.
Cô thắc mắc: "Nhưng tại sao lại chọn tôi?".
【 Vì cô là người đến chết cũng vì công việc, cả đời chỉ biết làm, không vướng bận tình cảm. Cô rất phù hợp với yêu cầu của chúng tôi: một người làm nhiệm vụ vô tình nhưng chuyên nghiệp 】.
Tạ Tri Phỉ: "......"
Cô đâu có yêu công việc, cô chỉ là nạn nhân bị công việc bóc lột hết thời gian mà thôi.
【 Dựa theo điểm mấu chốt của cốt truyện, ở thời điểm nam nữ chủ gặp mặt, cô hãy đi ra ngoài cản trở, nhớ kỹ, không được thay đổi nhân thiết trà xanh. 】
"Hiểu rồi."
Mưa bên ngoài vẫn chẳng hề giảm bớt. Tạ Tri Phỉ duyên dáng bước ra khỏi quán cà phê, bung ô đi về phía ngã tư. Nhìn thấy hai người kia, cô khẽ nở nụ cười, cố ý vứt chiếc ô sang một bên rồi dẫm lên đôi giày cao gót chạy tạch tạch tới: "Anh ơi~".
Nghe được âm thanh quen thuộc, Cố Chi Chương quay đầu lại, thấy là nàng, ngạc nhiên: "Tri Phỉ? Sao em lại ở đây?".
"Em đang đi mua sắm thì tình cờ thấy anh" – Tạ Tri Phỉ tự nhiên chen vào dưới tán ô của anh ta.
Thật hiển nhiên, một chiếc ô không thể che đủ ba người, Ôn Bình Hàn thấy họ quen biết nhau nên biết ý lùi ra ngoài.
Tạ Tri Phỉ tập trung quan sát, ánh mắt cô khẽ dao động. Trong lòng cô không khỏi thầm cảm thán, quả nhiên không hổ danh là nữ chính, nhan sắc này thực sự hoàn hảo đến mức không thể bắt bẻ. Đôi mắt ấy vừa sáng vừa đẹp, khuôn miệng hồng tươi điểm xuyết hàm răng trắng đều, toát lên vẻ thanh lệ thoát tục. Nước mưa theo vầng trán trơn bóng của nàng chảy xuống, thấm ướt cả hàng lông mi dày rậm, khiến đôi môi càng thêm đỏ mọng và ướt át. Giữa làn mưa trắng xóa, dáng vẻ lẻ loi, nhu nhược và đáng thương ấy của nàng khiến bất cứ ai đi ngang qua cũng đều chẳng thể kìm lòng mà ngoái lại nhìn.
Dù đã biết rõ, Tạ Tri Phỉ vẫn giả vờ hỏi: "Vị này là...?".
Cố Chi Chương cũng chưa biết tên, liền nhìn Ôn Bình Hàn chờ đợi, hy vọng có thể nhận được đáp án.
Ôn Bình Hàn không muốn lãng phí thời gian, chỉ vội vàng đáp một câu: "Ôn Bình Hàn" rồi quay lưng rời đi.
Ai ngờ người phía sau ại đuổi theo.
"Mưa lớn quá, hay để tôi đưa cô về nhà?" Cố Chi Chương đề nghị.
"Không cần đâu, nhà tôi ngay gần đây thôi" – Cô tùy tiện tìm một cái cớ từ chối.
Tạ Tri Phỉ đứng sau lưng liếc xéo Cố Chi Chương một cái, rồi nghe thấy tiếng hệ thống nhắc nhở: 【 Nhớ lấy, phải giữ vững thiết lập trà xanh 】.
"Biết rồi!"
Sau khi đáp lại hệ thống trong lòng, Tạ Tri Phỉ liền rảo bước tiến về phía trước. Với dáng vẻ nhu nhược, đáng thương và đầy vẻ bất lực, cô khẽ thốt lên: "Mưa lớn quá, em ướt hết cả người rồi. Chị ơi, em có thể mượn chỗ chị tắm nhờ một chút được không?"
Cố Chi Chương còn chưa kịp mở lời đáp lại thì đã nghe thấy câu tiếp theo của cô hướng thẳng về phía đối diện: "Chị gái ơi..."
Cố Chi Chương ngẩn người: "Hả??"
Lúc này, Ôn Bình Hàn mới nhận ra cô gái xinh đẹp kia đang nói chuyện với mình. Nàng hơi nhíu mày nghi hoặc: "Cô đang hỏi tôi sao?"
Tạ Tri Phỉ khẽ gật đầu, gương mặt lộ rõ vẻ đáng thương: "Chẳng phải nhà chị ở gần đây sao? Có được không ạ... chị gái?"
Ôn Bình Hàn: "..."
Nàng tự hỏi mình nên làm gì bây giờ? Ngay khoảnh khắc lời từ chối chuẩn bị thốt ra khỏi miệng, Tạ Tri Phỉ đột nhiên hắt hơi một cái thật kêu.
Ôn Bình Hàn: "......"
Ôn Bình Hàn: "Được rồi".
Nhìn dáng vẻ quý phái và gu ăn mặc tinh tế của cô gái này, nàng nghĩ bụng chắc cô ta cũng chẳng thèm để mắt đến chút gia sản mọn của mình đâu.
"Nhà cô ở đâu? Để tôi đưa hai người qua đó". Cố Chi Chương lúc này mới kịp phản ứng, anh nhanh chóng mở cửa xe bên lề đường để mời hai nàng lên xe.
Cứ thế, Ôn Bình Hàn vừa thoát khỏi đám người nhà khó ưa, lại phải dẫn một đôi nam nữ lạ mặt về nhà mình. Căn hộ cô thuê chỉ có một phòng ngủ, một phòng khách, trong nhà đồ vật không ít, nhưng được sắp xếp rất gọn gàng và ấm áp.
"Hai người cứ tự nhiên ngồi đi." Ôn Bình Hàn nói xong liền vào phòng tắm lấy hai chiếc khăn khô cho họ lau tóc, sau đó mới trở vào phòng ngủ.
Cố Chi Chương ngồi trên ghế sofa, đưa mắt quan sát xung quanh một lượt. Anh ta vừa định mở lời thì cảm thấy có ai đó huých nhẹ vào cánh tay mình.
"Anh, anh vẫn chưa về sao?" Tạ Tri Phỉ thấp giọng hỏi.
Nhìn bộ dạng làm mặt quỷ của cô, Cố Chi Chương mới sực nhớ mình vốn chỉ có ý định đưa hai quý cô về nhà mà thôi. Thế nhưng chẳng hiểu vì sao, anh ta cứ chần chừ mãi không chịu đứng dậy.
"Em biết mà, anh muốn làm quen với chị ấy đúng không?" Tạ Tri Phỉ nhướng mày, trao cho anh một ánh mắt đầy ẩn ý rồi nói nhỏ: "Cứ giao cho em đi. Em là con gái, hỏi thăm dù sao cũng tự nhiên và phù hợp hơn anh nhiều."
Cố Chi Chương bừng tỉnh đại ngộ. Anh nhìn cô em gái cùng mình lớn lên từ nhỏ, gương mặt tinh xảo, vốn là nàng công chúa kiêu kỳ luôn được mọi người vây quanh chiều chuộng. Đối với ai cô cũng giữ vẻ ngang bướng, chỉ khi ở trước mặt anh mới lộ ra dáng vẻ yếu mềm. Cô không chỉ giúp anh ngăn cản biết bao "đóa đào hoa" phiền phức, mà giờ đây còn nhìn thấu tâm tư nhất kiến chung tình của anh, lại còn chủ động đề nghị làm "máy bay yểm trợ". Quả thực là vô cùng chu đáo.
"Vậy thì..."
"Anh là đàn ông, lại còn là người lạ, ở lại đây lâu không tiện đâu. Yên tâm đi, cứ tin ở em, em nhất định sẽ khiến chị ấy phải ghi nhớ anh thật sâu sắc." Tạ Tri Phỉ vừa nói vừa nháy mắt ra hiệu.
"Cũng được, vậy anh về trước đây." Cố Chi Chương gật đầu đồng ý.
Ôn Bình Hàn thay bộ đồ ướt sũng ra, khi trở lại phòng khách, trên tay nàng còn cầm theo một bộ quần áo khác. Thấy nơi đó chỉ còn lại người phụ nữ xinh đẹp kia, nàng khẽ hỏi: "Bạn của cô về rồi sao?".
"Vâng, anh ấy bảo còn việc bận nên lái xe đi trước rồi". Tạ Tri Phỉ mỉm cười đáp: "Ngại quá, làm phiền chị rồi".
"Không sao đâu, cô mau đi thay đồ đi kẻo cảm lạnh". Ôn Bình Hàn dẫn cô vào phòng tắm, sau đó một mình đi ra ban công. Chưa kịp tiến sát đến lan can, những hạt mưa đã tạt thẳng vào người, xem ra cơn mưa này còn lâu mới dứt.
Trong lúc đó, hệ thống bắt đầu thắc mắc: 【 Không phải chứ, sao người ở lại lại là cô? 】.
"Tại sao không thể là tôi? Chẳng lẽ lại để Cố Chi Chương ở lại? Nam đơn nữ chiếc ở riêng với nhau thì ra thể thống gì?" Tạ Tri Phỉ vừa thay quần áo vừa thong thả trả lời.
【 ...... 】Nghe thì có vẻ đúng, nhưng hình như vẫn có chỗ nào đó sai sai.
Nó vẫn chưa từ bỏ nghi vấn: 【 Họ là nhân vật chính mà, nam nữ ở riêng không phải rất bình thường sao? Giữa đêm mưa lạnh lẽo thế này, chẳng phải là dịp cực kỳ thích hợp để bồi dưỡng tình cảm à? 】
"Bình thường chỗ nào chứ? Có người phụ nữ nhà lành nào lại dẫn một gã đàn ông lạ mặt mới quen chưa đầy vài phút về nhà, không chút phòng bị mà còn nhất kiến chung tình không? Huống chi cô ấy vừa mới đoạn tuyệt với gia đình xong" - Tạ Tri Phỉ đâm một nhát trúng tim nói.
"Cho nên cái cốt truyện này của các người, ngay từ đầu đã vô lý đùng đùng rồi".
Hệ thống: 【 ...... 】À, hóa ra là vậy sao?
Cánh cửa phòng tắm vừa mở, Ôn Bình Hàn quay đầu lại nhìn. Tạ Tri Phỉ đang mặc trên người chiếc áo thun của nàng, một chiếc áo ngắn tay đơn giản đến mức không thể bình thường hơn, vậy mà khoác lên người đối phương lại toát ra một khí chất vô cùng sang trọng và đắt tiền.
Ánh mắt Ôn Bình Hàn dừng lại trên gương mặt thanh tú, cao quý của Tạ Tri Phỉ trong vài giây, sau đó mới lặng lẽ dời đi như không có chuyện gì xảy ra.
"Cảm ơn chị nhé." Tạ Tri Phỉ mỉm cười nói.
"Không có gì."
Cả hai đột nhiên rơi vào khoảng lặng. Tạ Tri Phỉ âm thầm quan sát nữ chính, trong đôi mắt tràn đầy sự mới mẻ và tò mò, cô lên tiếng tự giới thiệu: "Em tên là Tạ Tri Phỉ."
Ôn Bình Hàn gật đầu.
"Chị bao nhiêu tuổi rồi?" Tạ Tri Phỉ đột ngột hỏi.
"28."
"Quê chị ở đâu thế?"
"..." Ôn Bình Hàn nhìn cô đầy vẻ khó hiểu, nàng bắt đầu cảnh giác hỏi ngược lại: "Cô đang tra hộ khẩu của tôi đấy à?"
"Không phải đâu, em chỉ tò mò chút thôi mà." Tạ Tri Phỉ nở nụ cười vô cùng thân thiện: "Dù sao thì cũng đã nhận ủy thác của người ta, em phải làm hết sức mình chứ."
Ôn Bình Hàn: "?"
Chẳng bao lâu sau, Tạ Tri Phỉ nhận được tin nhắn từ Cố Chi Chương: 【 Em vẫn còn ở chỗ cô ấy à? 】
【 Vâng. Chị ấy tên là Ôn Bình Hàn, hai mươi tám tuổi, nơi sinh và hộ khẩu thì chưa rõ, nhưng em đã thành công khiến chị ấy phải nhớ kỹ anh rồi đó ^-^ 】
Tạ Tri Phỉ tranh thủ lúc Ôn Bình Hàn đang đi uống nước để lấy lại bình tĩnh, nhanh tay gõ chữ trả lời.
Cố Chi Chương vừa kinh ngạc vừa có chút đắc ý: 【 Em làm cách nào mà hay thế? 】
Tạ Tri Phỉ: 【 Em bảo với chị ấy là anh muốn theo đuổi chị ấy. 】
Cố Chi Chương: 【 ????? 】
Cố Chi Chương: 【 Sao đột ngột vậy! Anh đã chuẩn bị tâm lý gì đâu! Với lại anh chỉ mới có thiện cảm thôi, đã nói là muốn theo đuổi người ta đâu? 】
Tạ Tri Phỉ: 【 Thế thì anh lo mà chuẩn bị dần đi là vừa, sớm muộn gì anh chẳng theo đuổi chị ấy. 】
Cố Chi Chương: 【 ...... 】
Cố Chi Chương: 【 Dù là anh có thiện cảm thật, nhưng em làm thế chẳng phải là "rút dây động rừng" sao? 】
【 Anh ơi, có phải em lại làm sai chuyện gì rồi không? Hu hu hu, em thật sự không cố ý đâu, em chỉ muốn anh được vui thôi mà. 】 – Tạ Tri Phỉ tung chiêu đáp lại đầy mùi "trà xanh".
Cố Chi Chương: 【 Anh không có ý trách em, anh biết em cũng chỉ muốn tốt cho anh thôi, cảm ơn em nhé. Thôi được rồi, thế cô ấy nói sao? 】
Tạ Tri Phỉ: 【 Chị ấy bảo em bị thần kinh. 】 – Thực ra chị ấy cũng bảo anh bị thần kinh luôn đấy.
Cố Chi Chương: 【 ...... 】
"Tôi và các người vốn dĩ xưa nay không quen biết." Ôn Bình Hàn uống nước xong, bình tĩnh xoa mặt một cái rồi bước đến trước mặt Tạ Tri Phỉ. Đôi lông mày nàng nhíu chặt, cảm thấy chuyện này thật quá sức tưởng tượng. Vốn dĩ tâm trạng đang bực bội vì chuyện gia đình, giờ đây nàng lại càng thêm đau đầu: "Anh ta chỉ mới gặp tôi lần đầu, thích tôi ở điểm nào cơ chứ?".
Ngay giây tiếp theo, nàng thấy Tạ Tri Phỉ ngẩng đầu lên, gương mặt vẫn còn vương nụ cười đắc ý, đôi mắt híp lại vì vui sướng: "Ai mà biết được, chắc là anh ta bị ngốc ấy mà. À đúng rồi, suýt thì quên, anh ta tên là Cố Chi Chương".
Phản ứng đầu tiên của Ôn Bình Hàn là: Trên đời này thật sự có người tên là "thiểu năng trí tuệ" (*) sao?
*Chú thích: Trong tiếng Trung, tên Cố Chi Chương (顾之彰 - Gù Zhī Zhāng) có phát âm gần giống với "Trí chướng" (智障 - Zhì zhàng), nghĩa là thiểu năng/ngu ngốc.*
Ngoài trời mưa vẫn rơi tầm tã, Tạ Tri Phỉ đã hoàn thành xong nhiệm vụ nên đứng dậy chuẩn bị ra về, không quên một lần nữa nói lời cảm ơn.
"Cô về bằng cách nào?" Ôn Bình Hàn tiễn cô ra tận cửa.
"Em gọi tài xế đến đón rồi, xe đã đợi sẵn dưới lầu." Tạ Tri Phỉ lắc lắc chiếc điện thoại, mỉm cười chỉ vào bộ quần áo trên người: "Bộ này để em giặt sạch rồi sẽ mang trả lại cho chị sau nhé".
"Không sao đâu, chỉ là một bộ đồ cũ thôi, cô không cần phải cất công mang tới trả đâu".
"Không phải cất công đâu, mà là thuận tiện thôi." Khóe miệng Tạ Tri Phỉ hơi cong lên, cô hơi khom người trên đôi giày cao gót để nhìn thẳng vào đôi mắt xinh đẹp của nàng, giọng nói lộ rõ vẻ mong chờ: "Bởi vì, chúng ta sẽ sớm gặp lại nhau thôi mà".