Nữ Phụ Hào Môn Hóng Drama Phát Tài

Chương 74: Dư Sinh Vi Định

[Dưa gì mà chấn động vậy??? Nói mau, nói mau đi!!!]

Cố Minh Khê và tất cả mọi người có mặt ở đó đều đang nóng lòng như có kiến bò trong tim, đợi không nổi nữa rồi.

Cô kích động đến mức hai tay theo thói quen cứ vân vê bàn tay của ai kia. Nhìn bên ngoài thì có vẻ bình thản lắm, nhưng thực tế thì đôi tai cô đã dựng cao hơn cả cột thu sóng, hóng drama bằng hết công suất.

Ai mà cưỡng lại được sự cám dỗ của một quả dưa siêu to khổng lồ chứ!

Trừ Phó Vân Thâm ra, anh chỉ rủ mắt nhìn bàn tay đang bị vợ mình nhào nặn, vẻ mặt đăm chiêu, cực kỳ bao dung để mặc cho Cố Minh Khê muốn làm gì thì làm.

Nhiều người tại hiện trường cứ lén lút quan sát tâm điểm của cơn bão là Cố Minh Khê và Phó Vân Thâm, thấy hành động thân mật của cả hai mà không khỏi bất ngờ. Cố Minh Khê đã bị quả dưa siêu to mà Tiểu Qua nói hút trọn tâm trí, còn Phó Vân Thâm vốn dĩ chẳng bao giờ quan tâm ánh nhìn của người khác. Những cử chỉ tự nhiên của hai người lọt vào mắt những kẻ tinh ý lại mang một ý nghĩa hoàn toàn khác biệt.

[Hiện trường có chút gì đó nha.]

[Cả hội trường đang cùng nhau cày CP à?]

[Lâu lắm rồi mới được gặm quả đường BG ngọt sủng thế này, mà lại còn là vợ chồng hợp pháp nữa chứ!!! Mình ăn đúng là ngon miệng thật.]

[Từng chi tiết nhỏ đều tràn ngập vị ngọt.]

[Minh Khê ơi, tay ông xã cậu sờ thích không?]

[Tôi cũng muốn được nắm tay như thế, tôi vừa đọc được một tia dung túng trong khuôn mặt lạnh lùng của Phó tổng rồi!!!]

[Đây chính là tình yêu chứ còn gì nữa á á á!]

[Muốn đến tận nơi để cày CP quá.]

[Đại hội thường niên năm nay thắng đậm rồi! Toàn hot search thôi!!!]

[Tiểu Qua, rốt cuộc là dưa gì???] Cố Minh Khê hào hứng: [Tui không đợi nổi nữa, đừng úp mở nữa mà!!!]

Tiểu Qua hít một hơi thật sâu, gào lên: [Cố Minh Khê! Cái gã mặt lcá chết nhà cưng ấy, ổng thầm yêu cưng!!!]

Không đợi người trong cuộc phản ứng, Tiểu Qua xả một tràng bằng chứng ra. Đầu ngón tay Phó Vân Thâm khẽ động, anh ngước mắt nhìn thẳng vào nạn nhân đang đứng hình mất 5 giây ở bên cạnh.

[Mọi mật mã của ổng đều liên quan đến cưng, hình nền điện thoại là ảnh cưng đang ngủ, ảnh trong ví là ảnh chụp chung, đi đâu làm gì cũng phải báo cáo cưng trước, lại còn hay lén nhìn cưng rồi cười ngây ngô nữa chứ...]

CPU trong não Cố Minh Khê quay mòng mòng, mất nửa ngày mới thốt ra được một tiếng: "Hả?"

Chữ nào cô cũng hiểu, mà sao ghép lại cô lại không load nổi thế này?

Thật hay đùa đây?

Mặt cá chết? Thầm yêu?

Cái tên mặt cá chết đó mà thầm yêu mình á????

"Anh... có phải là...?"

Cố Minh Khê tự trấn an mình là do ăn quá nhiều dưa nên bị ngộ độc rồi.

Cô theo bản năng muốn phản bác, nhưng trong đầu cứ như bị tua chậm, những mảnh ký ức về thói quen sinh hoạt hằng ngày với Phó Vân Thâm cứ thế hiện về, hình như... đúng là có chút kỳ lạ thật.

Một kẻ nghiện công việc như anh mà không ham hố tăng ca, chỉ muốn về nhà, đây đúng là điểm bất thường thứ nhất.

Tên mặt cá chết này đối với cô ngày càng bao dung, thỉnh thoảng lại còn nhìn cô cười đầy thâm ý...

Nghi vấn chồng chất nghi vấn. Cố Minh Khê chìm vào suy tư, nhưng mà... tên mặt cá chết lại là kiểu ngoài lạnh trong nóng đến mức này sao? Mang cái bộ mặt đó đi yêu thầm người ta á???

Chuyện này không giống tính cách của ổng chút nào!

Cố Minh Khê vẫn đang mải mê suy nghĩ.

Tiểu Qua bên cạnh thì hưng phấn tột độ, giọng nó vút cao lên tám tông, như thể một con sóc đang nhảy nhót giữa ruộng dưa, hóng hớt cực độ: [Nhìn kìa nhìn kìa, ổng lại đang lén nhìn cưng đấy!!!]

"!!!"

Cố Minh Khê ngước mắt lên, chạm ngay vào đôi mắt cá chết kia. Lúc này, con ngươi đen láy của anh chẳng còn lạnh lẽo, mà sâu thẳm như hồ nước mùa xuân, tình yêu tràn đầy chẳng thể giấu nổi.

Cô như bị cuốn vào một cơn bão lòng.

Thình thịch. Thình thịch. Thình thịch.

Trái tim cô đập loạn nhịp. Nếu trên tay Cố Minh Khê lúc này có đeo thiết bị đo nhịp tim, chắc chắn nó đã vượt ngưỡng báo động đỏ rồi.

Nguy hiểm! Nguy hiểm thật rồi!

Quá phạm quy!

Cố Minh Khê chưa kịp thốt nên lời, Phó Vân Thâm đã mỉm cười, nụ cười như băng tan tuyết lở. Rồi... cô nghe thấy anh nói:

"Các người cuối cùng cũng phát hiện ra rồi."

"Cố Minh Khê, anh yêu em." (钟意你)

Trực diện, dứt khoát, không hề mập mờ.

Anh yêu em.

Anh dùng cách tỏ tình trực tiếp nhất mà cô yêu thích. Giữa chốn người đông đúc ồn ào, mọi tạp âm xung quanh phút chốc đều trở thành phông nền.

Cố Minh Khê và hệ thống đồng thanh: "!!!"

Tiểu Qua: [Á á á ngọt xỉu! Mặt cá chết tỏ tình rồi kìa!!!]

Cố Minh Khê: [Oa... oa... oa...]

[Khoan đã... sao mặt cá chết lại có thể nghe được cuộc hội thoại của tụi mình???]

Hệ thống ăn dưa và Cố Minh Khê cùng đứng hình.

Chúng ta phải đi tố cáo, mặt cá chết này là hack game rồi!!!!

Cùng lúc đó, tại hiện trường và trên mạng xã hội, một cơn địa chấn thực sự đã nổ ra!

[Là màn tỏ tình thế kỷ!!!]

[Không cần thu âm, chỉ nhìn khẩu hình cũng rõ mồn một: Cố Minh Khê, anh yêu em!!!]

[Trời ơi, cuối cùng bố mẹ cũng cho mình chào đời rồi!]

[Dư Sinh Vi Định, yêu nhau là phải cả đời nhé!!!]

[Giương cao ngọn cờ CP của mình, không gì cản nổi.]

[Không cần mang cục dân chính đến đâu, cặp vợ chồng này 999 điểm rồi.]

[Tỏ tình ngay giữa chốn đông người, lãng mạn muốn xỉu.]

[Vợ chồng nhà người ta đang lén lút tỏ tình mà bị livestream trực tiếp kìa!]

[Đạo diễn chắc chắn là fan CP rồi, bắt được góc quay
ngọt sâu răng nhất!]

[Gói cả hai người này tống vào show cặp đôi đi, mình siêu muốn xem đời thường của họ.]

[Nhật ký tân hôn là đây chứ đâu.]

[Phó tổng cười soái quá đi mất, Minh Khê chắc cũng bị nét nam tính ấy làm cho đổ đứ đừ rồi nhỉ.]

[Phim thần tượng cũng chưa chắc đã quay được cảnh kinh điển này đâu.]

......

#Cố Minh Khê, Anh Yêu Em#

#Phó Vân Thâm Tỏ Tình Cố Minh Khê#

#Cặp Đôi Xuất Sắc Nhất Đêm Hội Thường Niên#

#Dư Sinh Vi Định#

#Show Truyền Hình Cặp Đôi Cố Minh Khê - Phó Vân Thâm#

#Chuyến Đi Lãng Mạn Cùng Vợ#

Chỉ sau một đêm, hot search tràn ngập những từ khóa liên quan đến Cố Minh Khê và Phó Vân Thâm.

Cố Minh Khê và Tiểu Qua đã ăn qua bao nhiêu là dưa của thiên hạ, cuối cùng lại ăn trúng ngay quả dưa khổng lồ của chính mình. k*ch th*ch, quá là k*ch th*ch!

Cố Minh Khê nằm trên giường, cảm giác da đầu tê dại từ khoảnh khắc tỏ tình đêm qua vẫn còn đọng lại.

"Cộc cộc cộc..."

Cố Minh Khê kéo chăn trùm kín mít, nhưng trốn tránh chưa bao giờ là phong cách của cô.

"Mời vào."

Phó Vân Thâm hít một hơi thật sâu rồi đẩy cửa phòng bước vào.

"Có tiện nói chuyện chút không?"

Cố Minh Khê ngồi dậy, mái tóc dài buông xõa bồng bềnh, mềm mại: "Được chứ ạ."

"Em..."

"Anh..."

Hai người lại đồng thanh lên tiếng. Cố Minh Khê quyết định giành thế chủ động: "Anh có thể nghe thấy cuộc trò chuyện giữa em và hệ thống sao?"

Phó Vân Thâm gật đầu: "Ừm, anh..."

Anh muốn giải thích, nhưng lại không thể thốt nên lời. Một thế lực thần bí nào đó lại ngăn cản anh. Phó Vân Thâm không muốn Cố Minh Khê hiểu lầm, anh liền chỉ tay vào cổ họng mình.

"Cái gì?"

Cố Minh Khê chợt nảy ra ý nghĩ: "Anh không thể nói ra được à?"

Phó Vân Thâm lại gật đầu.

Tiểu Qua lúc này mới bừng tỉnh đại ngộ: [Chết mình rồi, hệ thống bị lỗi rồi!!!]

[Cuộc hội thoại của chúng ta bị lộ rồi.]

Tiểu Qua nhanh chóng lần mò, phân tích sự việc và tìm ra nguyên nhân: [Hèn gì mà điểm ăn dưa của chúng ta tăng nhanh thế, hóa ra là có kẻ đang lén lút ăn vụng dưa của mình!!!]

Phó Vân Thâm lắng nghe cuộc đối thoại giữa cô và Tiểu Qua mà không mạo muội xen ngang.

Cố Minh Khê nhận ra biểu cảm của anh, hỏi: "Bây giờ anh cũng nghe thấy sao?"

Phó Vân Thâm đáp: "Nghe thấy được."

Một câu nói đầy ẩn ý. Cố Minh Khê trố mắt ngạc nhiên: "Anh... anh..."

"Khoan đã!!"

Một tia sáng lóe lên trong đầu Cố Minh Khê, cô chợt nhận ra một suy đoán đáng sợ.

[Tiểu Qua, cậu vừa nói điểm ăn dưa của chúng ta tăng nhanh chóng mặt...]

Tiểu Qua cũng phản ứng kịp: [Tiểu Khê, ý cưng là...]

[Phạm vi ăn dưa của chúng ta dường như rất rộng...]

[Chúng ta hình như đã trở thành cái loa phát thanh đầu làng rồi.]

Tiểu Qua ngây ngô: [Loa phát thanh đầu làng là gì cơ?]

[Là người chuyên đi rải tin hóng hớt đó.] Cố Minh Khê ôm đầu, chỉ thấy đau cả não.

Tiểu Qua lại lạc quan: [Cái bug này lại giúp được việc lớn đấy!]

[À, quên chưa báo cho cưng một tin tốt.]

[Tin tốt gì?] Cố Minh Khê tò mò hỏi.

[Điểm ăn dưa của chúng ta đầy rồi!] Tiểu Qua phấn khích: [Hôm qua tăng trưởng bùng nổ, đầy hẳn luôn rồi!]

[Ha ha ha ha ha ha ha ha ha.] Tiểu Qua cười ngặt nghẽo.

Nếu có thân thể thật, chắc giờ này nó đã hóa thân thành Tôn Ngộ Không, quậy tung cả trời đất rồi.

[Chúc mừng cậu nhé!] Cố Minh Khê thực lòng mừng cho nó. Điểm ăn dưa cực kỳ quan trọng đối với hệ thống, nên một người một máy thường xuyên phải cày dưa cường độ cao, cảm giác thỏa mãn còn sướng hơn cả việc được ngồi lướt điện thoại trong giờ làm.

Cố Minh Khê chợt nhớ đến hệ thống Nữ phụ độc ác trước kia: [Cậu sắp rời đi sao?]

Cô thoáng chút buồn bã.

Tiểu Qua đáp: [Tất nhiên là không rồi, chúng ta là bạn thân nhất mà.]

[Tui sẽ ở bên cưng cả đời.]

Tiểu Qua không chút do dự.

[Thật không? Thật chứ?] Cố Minh Khê không dám tin, cô vui mừng hỏi: [Cậu sẽ ở bên tui cả đời thật sao?]

[Tui sẽ ở bên cưng cả đời.] Tiểu Qua bổ sung thêm: [Chúng ta còn bao nhiêu dưa chưa ăn hết mà.]

Cùng Cố Minh Khê đi hóng drama, chẳng có gì vui bằng! Hệ thống ăn dưa lần đầu gặp được cạ cứng tâm đầu ý hợp thế này, đời nào nó nỡ rời đi!

Phó Vân Thâm lặng lẽ nhìn Cố Minh Khê lúc nhíu mày lo lắng, lúc lại vui vẻ hân hoan. Anh đã quen với việc bị cô và hệ thống bỏ quên khi họ mải mê hóng biến. Anh vốn là một người lắng nghe giỏi.

Ở bên nhau cả đời sao? Anh cũng có thể làm điều đó chứ?

Tiểu Qua nói: [Lát nữa tui sẽ tiến hành nâng cấp hệ thống, lần nâng cấp này sẽ xóa bỏ được lỗi hệ thống.]

[Oce.] Cố Minh Khê rất thích cùng bạn thân cày dưa: [Sao lại phải đợi lát nữa?]

Tiểu Qua chột dạ: [Phải chờ một chút.]

[Là thời gian hồi chiêu à?] Cố Minh Khê vốn là người có sở thích phong phú.

Tiểu Qua: [Ừm ừm.]

Tất nhiên là không phải rồi, nó chỉ là một hệ thống chuyên đi ăn dưa, muốn ăn luôn cả dưa của bạn thân mình... khụ khụ.

Phó Vân Thâm ho khan hai tiếng. Cố Minh Khê lúc này mới nhớ ra mình hình như đã bỏ quên mất người đối diện.

"Anh có gì muốn hỏi em không?"

"Cấm hỏi đấy."

Cố Minh Khê không đợi Phó Vân Thâm trả lời, chặn họng ngay tắp lự. Cô có bí mật, không muốn công khai cũng chẳng muốn giải thích.

"Được, anh không hỏi." Phó Vân Thâm dịu dàng đồng ý.

"Vậy tại sao anh lại đến tìm em muộn thế này?"

"Về chuyện thầm yêu em." Phó Vân Thâm nắm bắt thời cơ.

Cố Minh Khê nhìn anh, có chút bất ngờ vì sự thẳng thắn đó. Cô im lặng không nói, lặng lẽ quan sát phản ứng của anh. Chuyện thầm yêu, rốt cuộc là muốn nói gì đây? Đầu óc cô có chút choáng váng.

Phó Vân Thâm lấy từ trong túi đen ra một tập hồ sơ, bên trong là thỏa thuận ly hôn, ví tiền và vài giấy tờ khác... Cố Minh Khê nhất thời không đoán được anh định làm gì.

"Xin lỗi em, lẽ ra anh nên tỏ tình sớm hơn."

"Những gì Tiểu Qua nói, đều không sai đâu."

"Cố Minh Khê, anh yêu em."

"Còn nhớ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau không?"

Phó Vân Thâm nhìn thẳng vào mắt Cố Minh Khê: "Ngày đó em đang xả giận ở nhà họ Cố, ngay cái nhìn đầu tiên anh đã bị em thu hút."

"Cô gái này thật lợi hại."

Đó là ngày đầu tiên Cố Minh Khê đến thế giới này, tâm trạng tệ hại cực điểm, lại bị một đám người nhà cực phẩm xông vào cà khịa, cô cầm dao bếp vừa chửi vừa đuổi đánh đám người đó chạy bán sống bán chết. Sau khi xử lý xong đám người đó, cô mới để ý thấy Phó Vân Thâm đang đứng ở huyền quan, người kia còn vô duyên vô cớ nở một nụ cười với cô.

Thần kinh.

Đó là ấn tượng đầu tiên của Cố Minh Khê về Phó Vân Thâm.

Phó Vân Thâm rõ ràng biết cô đang nghĩ gì, anh khẽ cười, đôi mày vốn sắc bén nay trở nên dịu dàng.

"Từ lúc đó, anh đã bắt đầu quan sát em."

Cuộc sống của Phó Vân Thâm vốn dĩ rất tẻ nhạt, sự xuất hiện của Cố Minh Khê một người chuyên gây chuyện tràn đầy năng lượng, luôn thích phá đám đã mang đến cho anh quá nhiều điều bất ngờ và thú vị. Ánh mắt anh dõi theo cô ngày càng lâu, lâu đến mức Phó Vân Thâm đã dần thích nghi, dần trở nên quen thuộc.

Họ kết hôn trên danh nghĩa thỏa thuận. Phó Vân Thâm biết Cố Minh Khê luôn muốn ly hôn, nhưng thay vì trói buộc, chi bằng phá cũ lập mới. Cố Minh Khê là một cá thể độc lập, sống động và độc nhất vô nhị.

Và rồi... một chút ngoài ý muốn đã xảy ra.

Lần này, Cố Minh Khê nghiêng tai lắng nghe.

"Minh Khê, tình yêu của anh không phải là gánh nặng, cũng không phải là xiềng xích."

Phó Vân Thâm: "Thỏa thuận ly hôn còn năm tháng nữa là đến kỳ hạn, em có thể cho anh một cơ hội, được chính thức theo đuổi em không?"

"Nếu năm tháng sau, lòng em vẫn không thay đổi, anh sẽ để em đi."

Cố Minh Khê vốn dĩ là một cánh chim tự do.

Ánh trăng chiếu rọi lên hai người, bao phủ họ trong một vầng hào quang mờ ảo. Có lẽ, vì ánh trăng đêm nay quá đỗi dịu dàng.

Cố Minh Khê nghe thấy tiếng lòng mình.

Cô nói.

"Được."

[Tiểu Khê, cưng yêu đương rồi!!!!]

Tiểu Qua sau khi nâng cấp xong, vừa đúng lúc bắt gặp cảnh Cố Minh Khê và Phó Vân Thâm trao nhau nụ hôn.

Cố Minh Khê đứng trên bậc thềm, bàn tay đặt trên gáy Phó Vân Thâm, ép anh phải ngửa đầu đón nhận nụ hôn của mình. Bầu trời hồng rực, cánh môi mềm mại như kẹo bông. Đó là một nụ hôn rất nhẹ.

Cố Minh Khê vì tiếng hét thất thanh của Tiểu Qua mà giật mình run tay, Phó Vân Thâm mở mắt, má anh cọ nhẹ vào lòng bàn tay cô, giọng nói lười biếng: "Sao thế?"

Cố Minh Khê lắc đầu, nắm lấy tay anh, các ngón tay thuận thế đan chặt. "Chúng ta cùng đi dạo đi."

Phó Vân Thâm đi theo Cố Minh Khê, siết chặt bàn tay đang đan xen ấy.

[Đúng vậy, tui yêu đương rồi.] Cố Minh Khê thừa nhận, trong tâm trí bắt đầu trò chuyện với Tiểu Qua: [Bug của cậu sửa xong rồi kìa!]

Tiểu Qua tự hào: [Tất nhiên rồi, đừng coi thường tui nhé. Tui là hệ thống ăn dưa vô địch vũ trụ đấy.]

Cố Minh Khê cưng chiều: [Đúng, Tiểu Qua là hệ thống ăn dưa vô địch vũ trụ, siêu cấp lợi hại.]

Tiểu Qua tò mò: [Cưng yêu đương từ khi nào thế?]

[Ngày thứ ba cậu đi nâng cấp.] Cố Minh Khê không giấu giếm, chuyện của chính mình thì cũng là dưa mà.

[Á á á mặt cá chết đó thủ đoạn cao tay quá!] Tỏ tình trước ngày nâng cấp một hôm, ba ngày sau đã nắm tay thành công.

[Hai người hẹn hò kiểu gì thế?] Tiểu Qua vốn là hệ thống đọc qua hàng vạn cuốn tiểu thuyết: [Hai người thật sành điệu, đúng kiểu cưới trước yêu sau nha.]

[Anh ấy cho mình sờ cơ bụng.] Cố Minh Khê thành thật chia sẻ: [Mình thấy cảm giác rất tuyệt, yêu đương cưới trước yêu sau với một đại soái ca thế này cũng chẳng tệ chút nào.]

[Woa.] Tiểu Qua bị nhồi đầy cơm chó: [Thế hai người còn ly hôn không?]

[Xem biểu hiện của anh ấy đã.] Cố Minh Khê thành thật trả lời: [Quá trình yêu đương quan trọng hơn, còn kết quả... cứ xem anh ấy thể hiện thế nào đã.]

Ít nhất, tại thời điểm này, cô tận hưởng tình yêu với Phó Vân Thâm. Cuộc sống mà, cứ sống cho hiện tại đã.

Trong khung giờ giờ xanh, Phó Vân Thâm và người thương nắm tay nhau đi dạo bên bờ hồ. Gió thổi thật khẽ, nhưng tiếng tim anh đập lại rất rõ ràng.

[Siêu thích, siêu yêu Cố Minh Khê.]

Trái tim anh thổ lộ nỗi lòng, truyền thẳng đến tai Cố Minh Khê.

Cô nghe thấy tiếng lòng của anh.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn