Nữ Phụ Hào Môn Hóng Drama Phát Tài

Chương 61: Một buổi sáng yên bình tại khu tập luyện

Phó Vân Thâm bỗng thấy ngôi nhà của mình có chút trống trải, bên tai dường như cũng thanh tịnh hơn hẳn, anh chợt nhận ra là Cố Minh Khê không có ở nhà.

Nhớ lại những lời Mạnh Vân Quyển nói, Phó Vân Thâm mở giao diện Weibo. Hashtag #Nữ Thần Cố Minh Khê và #Cố Minh Khê Mạnh Vân Thư Boy Group 101 vẫn đang chễm chệ trên top hot search. Trong vài tháng trở lại đây, số lần anh mở Weibo ngày càng tăng lên.

Anh đã lưu lại video vừa quay được, rồi lại thuần thục mở siêu thoại cá nhân của Cố Minh Khê cùng siêu thoại của CP Thần Tiên, cẩn thận lưu lại từng tấm ảnh đẹp của cô mà cư dân mạng chia sẻ.

"Rốt cuộc là mình đang làm cái gì vậy?"

Khi Phó Vân Thâm nhận ra mình vừa làm gì, thì tất cả những bức ảnh đã được lưu xong xuôi, nằm gọn trong một thư mục ảnh riêng biệt. Anh là tên trộm ảnh sao?

Anh tắt màn hình điện thoại, ném sang một bên. Trăng đã treo cao, Phó Vân Thâm nằm trên giường trằn trọc mãi không ngủ được, ánh trăng ngoài kia tròn và sáng quá.

Trong khi đó, Cố Minh Khê và Mạnh Vân Thư đã trò chuyện rôm rả về đủ loại drama cho đến tận 11 giờ đêm. Cả hai vẫn còn hăng say lắm, nhưng cuối cùng cũng lưu luyến dừng lại, khép mi chìm vào giấc ngủ, ánh trăng dịu nhẹ đổ xuống hai gương mặt đang say ngủ, phủ lên đường nét của họ một lớp hào quang dịu dàng. Trăng cứ bò, bò mãi cho đến tận hừng đông, rồi bàn giao lại ca làm việc cho ông mặt trời.

Sáng hôm sau.

Mạnh Vân Thư tỉnh dậy trước, cô ấy nằm nghiêng, chăm chú nhìn gương mặt của Cố Minh Khê vài giây, bỗng nhớ lại tối qua hai người đã cùng tám chuyện và ngủ chung với nhau. Hèn chi mà cô ấy ngủ ngon đến thế! Cô ấy nhẹ nhàng rời khỏi giường, cố gắng không quấy rầy giấc mơ đẹp của Cố Minh Khê.

Cố Minh Khê trên giường không hề hay biết gì. Cô xoay người, từ từ mở mắt, chớp chớp đôi mi dài rợp bóng, nhìn thấy dáng vẻ lén lút như đạo chích của Mạnh Vân Thư trong bộ đồ ngủ kẻ ô bằng cotton.

"Vân Thư, em đang cosplay siêu đạo chích đấy à?"

Mạnh Vân Thư nghe thấy tiếng cô, cơ thể theo phản xạ khựng lại. Cô ấy quay đầu nhìn thấy Cố Minh Khê đang vươn vai, nhìn cô ấy đầy ý cười.

"Em làm chị thức giấc ạ?" Cô ấy giải thích một cách nghiêm túc: "Em không có cosplay đâu, em chỉ sợ làm chị tỉnh giấc thôi. Hì hì, chắc hành động có hơi buồn cười thật..."

Cố Minh Khê cong đôi mày, nhẹ giọng: "Rất đáng yêu, không buồn cười chút nào."

Vân Thư đáng yêu hơn cái mặt cá chết kia nhiều.

Ơ, sao tự nhiên mình lại nghĩ đến cái mặt cá chết kia nhỉ?

Mạnh Vân Thư lo Cố Minh Khê không nghỉ ngơi tốt, vì theo thói quen ở nhà, giờ này cô vẫn đang ngủ nướng cơ mà.

"Tối qua chị ngủ có ngon không ạ?"

Cố Minh Khê đạp tung chăn, thoải mái thực hiện các động tác giãn cơ trên giường: "Ngủ rất ngon."

"Còn em?"

Mạnh Vân Thư cười: "Em cũng ngủ rất sâu."

"Có muốn tập thể dục chút không?" Cố Minh Khê đưa ra lời mời.

"Hả?" Mạnh Vân Thư hơi ngẩn người, thể... thể dục gì cơ?

Cố Minh Khê không biết trí tưởng tượng của Mạnh Vân Thư đang bay đi đâu, cô vỗ vỗ vào mép giường: "Thể dục giãn cơ ấy mà. Tiện thể ép chân giúp chị luôn."

Cơ thể Mạnh Vân Thư ngay lập tức nghe theo sự chỉ dẫn của trái tim: "Được thôi!"

Hai người hoàn thành bài tập giãn cơ trong phòng rồi cùng nhau chạy bộ buổi sáng quanh khu vực ghi hình, Cố Minh Khê chạy với tốc độ đều đặn, Mạnh Vân Thư cũng giữ nhịp độ đó, sánh bước cùng cô.

Gió sớm thổi qua, mang theo một chút se lạnh. Những cây ngân hạnh trong khu vực đã chuyển sang sắc vàng rực rỡ, gió lay nhẹ khiến lá rơi lả tả. Một góc khu vườn được điểm tô bằng màu vàng óng ả.

"Đẹp quá đi."

Cố Minh Khê và Mạnh Vân Thư nhìn thấy những cây ngân hạnh ấy từ đằng xa.

"Vàng ươm luôn kìa." Cố Minh Khê ngước nhìn, cô rất thích những gam màu vàng rực, tươi mới, tràn đầy sức sống.

"Dậy sớm tập thể dục đúng là không sai mà, vừa hay bắt gặp được cả hàng cây ngân hạnh đẹp thế này." Mạnh Vân Thư cười nói, đôi mày chứa chan sự vui vẻ.

"Ừm!"

"Vân Thư! Là Vân Thư kìa!!"

"Người bên cạnh chị ấy là ai thế? Tống Hoài Ngọc à?"

"Là Minh Khê! Cố Minh Khê đấy!!!!"

"Vân Thư, chị xinh đẹp quá!"

"Cố Minh Khê, đại mỹ nhân ơi!!!"

"Họ nhìn qua đây rồi kìa."

Cách hàng cây ngân hạnh không xa có một cánh cổng sắt dạng hàng rào, có thể nhìn thấu qua khe hở vào bên trong. Tất nhiên, Cố Minh Khê và Mạnh Vân Thư ở trong khu ghi hình cũng có thể nhìn thấy các cô gái bên ngoài. Họ bị âm thanh này thu hút, chuyển sự chú ý từ những cây ngân hạnh mùa thu sang phía nhóm fan hâm mộ.

Đôi mắt các cô gái ấy đều long lanh, dường như phần lớn đều là fan của Mạnh Vân Thư.

Mạnh Vân Thư vẫy tay: "Chào buổi sáng."

Cố Minh Khê nhìn về phía cô gái vừa gọi tên mình: "Chào em, sáng tốt lành nhé."

Phía cổng sau cũng có một chốt bảo vệ, hoạt động 24/24.

"Vân Thư ơi, chị có nhận thư không?" Một bạn fan rụt rè hỏi.

"Được chứ." Mạnh Vân Thư tiến lại gần cổng, đưa tay nhận lấy những bức thư từ fan. Cố Minh Khê đứng ở khoảng cách vừa phải, không muốn làm phiền khoảnh khắc riêng tư của họ.

"Các em đợi ở đây lâu chưa?" Mạnh Vân Thư nhìn thấy vài gương mặt fan quen thuộc.

"Thời tiết lạnh quá, các bạn mau về nhà đi kẻo cảm lạnh đó." Cô chạm nhẹ vào đầu ngón tay lạnh buốt của người hâm mộ, ân cần hỏi han.

"Tụi em không đợi lâu đâu."

"Gặp được chị là mãn nguyện rồi!"

"Tụi em chỉ đi dạo loanh quanh thôi, ai ngờ gặp được chị, hí hí, đúng là ngày may mắn của em mà."

Mạnh Vân Thư dịu dàng cảm ơn.

"Minh Khê ơi, chị có nhận thư không? Em thích chị lắm!!!" Một cô gái nhỏ nhắn, gầy gò nhìn Cố Minh Khê, đôi mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ.

"Chị sao?" Cố Minh Khê chỉ tay vào chính mình.

Cô gái gật đầu lia lịa: "Vâng!!!"

Cố Minh Khê khá tò mò không biết cô bạn ấy sẽ viết gì, liền đưa cả hai tay ra nhận lấy bức thư: "Cảm ơn em nhé, chị nhất định sẽ đọc kỹ."

Khi cô lại gần, cô gái tóc ngắn vô thức nín thở: "Chị thực sự đẹp quá."

Họ đứng gần đến mức cô gái có thể ngửi thấy hương cam quýt thoang thoảng trên người Cố Minh Khê.

Cố Minh Khê mỉm cười: "Cảm ơn nhé, em cũng rất đáng yêu."

"Hai người thơm quá đi." Một cô gái tóc hồng hít hít mũi, xác nhận đó là mùi hương từ trên người Cố Minh Khê và Mạnh Vân Thư. Đó là cùng một loại hương cam quýt.

"Thơm á?" Cố Minh Khê và Mạnh Vân Thư theo phản xạ tự ngửi chính mình: "Thơm gì cơ?"

"Hương cam quýt nhẹ nhàng ấy." Cô gái tóc hồng rất thính mũi: "Hai chọ có thể giới thiệu tên nước hoa không?"

Cố Minh Khê bắt được từ khóa: "Chắc là mùi dầu gội đó, thơm lắm." Cô còn hào phóng đọc tên loại dầu gội mình đang dùng: "Chị không phải quảng cáo đâu, nhưng dùng siêu thích, chị còn giới thiệu cho cả Vân Thư nữa đấy."

Mạnh Vân Thư gật đầu lia lịa: "Đúng thế, chị làm chứng cho Minh Khê."

...

Fan ở đây đa phần là fan only của Mạnh Vân Thư, lác đác vài fan CP Thần Tiên thì lại tràn đầy tò mò về Cố Minh Khê.

"Minh Khê, chị và Vân Thư trở thành bạn thân của nhau như thế nào vậy?"

Cố Minh Khê ngẫm nghĩ một chút: "Trong một buổi yến tiệc. Lúc đó váy của chị bị vấy bẩn, Vân Thư đã giúp chị."

Mạnh Vân Thư bổ sung thêm: "Sau đó bọn chị đổi cách thức liên lạc ngay tại chỗ."

Thực tế thì, Mạnh Vân Thư và Cố Minh Khê quen nhau còn sớm hơn cả thời điểm Cố Minh Khê quen Phó Vân Thâm.

"Đúng là cuộc gặp gỡ như trong phim thần tượng vậy."

"Mỹ nhân cứu mỹ nhân, quá tuyệt!"

Những người hâm mộ cứ đinh ninh rằng sau sự việc mỹ nhân cứu mỹ nhân đó, hai người họ mới quen biết rồi trở thành bạn tốt. Nhưng thực chất, họ chỉ thực sự gắn kết bền chặt kể từ khi bị buộc chặt vào Hệ thống hóng drama.

Cùng nhau ăn dưa, tình bạn thăng hoa.

Cùng nhau nói xấu Phó Vân Thâm, tình bạn tiến triển thần tốc.

"Minh Khê, chị cũng tham gia Boy Group 101 à?"

Cố Minh Khê lắc đầu: "Chị không có tham gia."

"Vậy chị sẽ tham gia Girl Group 202 chứ?" Các cô gái bắt đầu bay xa trí tưởng tượng.

"Không đâu." Cố Minh Khê trả lời một cách đanh thép: "Chị không thích vận động."

Nếu là chương trình Nằm ườn 202 hay Hóng drama 202 thì cô còn cân nhắc xem sao.

Mạnh Vân Thư tủm tỉm cười: "Chị ấy chắc chỉ tham gia Nằm ườn 202 hoặc Thưởng thức mỹ thực 303 thôi."

Cố Minh Khê gật đầu: "Đúng vậy, mấy cái đó chin đều thích."

"Hahaha, tụi em cũng thích!"

"Thế hai chị đã pick được thực tập sinh nào chưa ạ?"

Cố Minh Khê lại lắc đầu: "Hôm nay mới bắt đầu ghi hình, chị còn chưa thấy bóng dáng thực tập sinh nào cả."

"Còn Vân Thư thì sao?"

Mạnh Vân Thư nhìn fan hâm mộ đang đặt câu hỏi: "Chị cũng chưa."

Cô ấy khẽ ho nhẹ một tiếng: "Chị rất mong chờ màn trình diễn của các bạn ấy, mọi người cũng nhớ đón xem Boy Group 101 nhé."

"Mọi người có thể pick Vân Thư nhà chị này, một diễn viên nữ ưu tú, thú vị và vô cùng chuyên nghiệp đó." Cố Minh Khê hai tay dang rộng, cổ tay khẽ đung đưa đầy điệu nghệ. Ừ thì, cô đang kéo phiếu cho Vân Thư đấy.

"Được thôi!"

"Đám Mây Nhỏ mãi mãi ủng hộ Vân Thư!"

Mạnh Vân Thư nắm chặt nắm tay: "Chị sẽ nỗ lực hết mình, tuyệt đối không để mọi người thất vọng!"

Cố Minh Khê nghiêng đầu nhìn cô cười: "Chị tin em!"

Hai người họ cứ như những người bạn bình thường, cùng trò chuyện với các cô gái một lúc.

"Tụi chị phải đi rồi, các em cũng về sớm đi nhé, chú ý an toàn."

"Nhớ uống chút trà gừng, đừng để bị cảm lạnh."

Mạnh Vân Thư dặn dò thêm: "Sau này tụi chị sẽ không ra đây chạy bộ buổi sáng nữa đâu, ở đây gió to lắm."

Cô ấy lo rằng các fan sau lần tình cờ này sẽ thường xuyên đến đây canh chừng, nên đặc biệt nhắc nhở.

"Biết rồi ạ!"

"Hẹn gặp lại lần sau nha~"

"Vân Thư, Minh Khê, hai người phải ăn uống đầy đủ, chăm sóc bản thân cho tốt nhé."

"Tạm biệt~"

Cố Minh Khê và Mạnh Vân Thư vẫy tay chào tạm biệt fan, bước lên chiếc xe bus nhỏ do Ninh Diệu Tâm lái để quay trở về nhà ăn.

Cố Minh Khê hỏi: "Chúng ta sẽ không lên hot search chứ? Vân Thư à, em nổi tiếng thật đấy."

Mạnh Vân Thư sửa lại: "Là chúng ta rất nổi tiếng."

Cố Minh Khê ngẫm nghĩ: "Chắc là mình đang ké chút nhiệt của em ấy rồi?" Cô biết bản thân rất xinh đẹp, nhưng độ hot hiện tại không chỉ đơn thuần là do nhan sắc. Bỗng dưng cô chợt ngộ ra: "Mà chị cũng giàu, lại còn thú vị nữa chứ!"

Mạnh Vân Thư cười: "Chị nói đúng lắm!"

"Minh Khê, thật sự không cân nhắc gia nhập giới giải trí sao?" Người đại diện Diệp nghe họ trò chuyện mà không nhịn được phải xen vào.

Nhan sắc tuyệt thế, khí chất độc nhất vô nhị, lại còn mang thể chất thị phi... Chà, người đại diện Diệp không dám nghĩ đến cảnh nếu Cố Minh Khê thực sự vào showbiz thì sẽ hot đến mức nào! Cô thậm chí không cần phải diễn xuất, chỉ cần tham gia các chương trình thực tế thôi là đã đủ làm mưa làm gió rồi. Như show giải đố suy luận, mỗi bối cảnh câu chuyện lại có tạo hình khác nhau, hay show vận động ngoài trời thể hiện sự tương phản, rồi show chậm rãi thể hiện cuộc sống đời thường...

Người đại diện Diệp không hề nghĩ Cố Minh Khê là bình hoa di động đầu rỗng, ngược lại, cô rất thông minh.

Chính vì thông minh, Cố Minh Khê mới không đời nào đồng ý: "Cảm ơn ý tốt của chị Diệp, nhưng em chỉ muốn nằm ườn hóng drama thôi, không muốn vào showbiz đâu, mệt lắm."

Thể chất thị phi đồng nghĩa với việc đi kèm với sự nổi tiếng khổng lồ luôn là những lời chửi bới vô tận. Cố Minh Khê không muốn làm bản thân phải chịu uất ức. Cô có tiền, có nhan sắc, lại còn có thời gian rảnh rỗi, chỉ muốn làm một con cá mặn không cần suy nghĩ gì cả, nằm phơi nắng, ngắm trai xinh gái đẹp và hóng drama.

Cuộc sống nghỉ hưu tươi đẹp đang đến gần, cô mới không thèm nhảy vào cái hố đen showbiz ấy đâu. Cố Minh Khê không giống Mạnh Vân Thư, cô không hứng thú với diễn xuất, lại càng chẳng hứng thú với hát hò nhảy múa.

"Nếu sau này em đổi ý, chị luôn chào đón."nNgười đại diện Diệp không lấy làm ngạc nhiên trước lựa chọn của cô.

Mạnh Vân Thư trêu chọc: "Chị Diệp, em ghen đấy nhé."

"Thật sao?" Người đại diện Diệp đưa cho cô ấy một quả táo: "Vậy thì làm thành giấm táo đi."

Mạnh Vân Thư: "..."

Cố Minh Khê: "... Một câu đùa nhạt nhẽo quá."

Phó Vân Thâm, kẻ cô độc giữ phòng không, đã trải qua một đêm mất ngủ ngoài ý muốn, tận 4 giờ sáng anh mới chợp mắt được. Chỉ một tiếng rưỡi sau, đồng hồ báo thức reo lên đúng giờ. Phó Vân Thâm mở mắt, cơn buồn ngủ xâm chiếm đại não, nhưng ý chí mạnh mẽ đã giúp anh thoát khỏi sự bủa vây đó.

Dậy, vận động, ăn sáng rồi đi làm.

Hôm nay chẳng có gì khác biệt so với hôm qua, cũng chẳng khác gì bất kỳ ngày nào trước đây.

Phó Vân Thâm đến văn phòng đúng giờ, chiếc điện thoại trong túi bỗng rung lên. Anh uể oải mở máy xem thử, Cố Minh Khê và Mạnh Vân Thư lại một lần nữa chễm chệ trên hot search.

#CP Thần Tiên Là Thật!#

#Cố Minh Khê Và Mạnh Vân Thư Cùng Phát Kẹo Hỷ Cho Fan#

#Nếu Đây Không Phải Là Yêu#

Nếu Cố Minh Khê và Mạnh Vân Thư là chân ái, vậy thì anh là cái gì?

Bóng đèn điện hay là kẻ thừa thãi đây?

Phó Vân Thâm day day huyệt thái dương, tác dụng phụ của việc không ngủ ngon tối qua đã xuất hiện, khiến dòng suy nghĩ của anh cứ rối tung cả lên.

Anh là người được cưới hỏi đàng hoàng... phi!

Anh mới là chính thất!

Nếu Cố Minh Khê nghe thấy tiếng lòng này của Phó Vân Thâm, chắc chắn cô sẽ bổ sung thêm một câu: Một vị chính thất sắp sửa nói lời tạm biệt.

...

Mọi ồn ào náo nhiệt trên mạng xã hội, Cố Minh Khê và Mạnh Vân Thư đều đã chủ động cách ly khỏi tầm mắt. Vì đợt ghi hình đầu tiên của Boy Group 101 đã chính thức bắt đầu. 101 thực tập sinh nam sẽ cùng nhau tranh giành 7 suất ra mắt duy nhất. Rốt cuộc, ai là vua ăn dưa? Ai sẽ là người chiến thắng cuối cùng?

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn