Cố Minh Khê choàng áo choàng tắm, đuôi tóc còn ướt sũng, những giọt nước nhỏ xuống vạt áo hoặc rơi lã chã trên sàn. Căn phòng của cô giờ chẳng khác nào một thủy liêm động. Với ý thức an toàn cao độ, Cố Minh Khê không muốn liều lĩnh dùng máy sấy trong một căn phòng tràn ngập nước. May mắn thay, các phòng đều nằm gần nhau, cô vừa ngáp ngắn ngáp dài vừa đến gõ cửa phòng Mạnh Vân Thư.
Còn mặt cá chết Phó Vân Thâm vốn không nằm trong phạm vi cân nhắc của cô.
Sau ba hồi chuông cửa, Phó Vân Thâm mở cửa.
"???"
Cố Minh Khê: "Sao anh lại ở đây? Đây chẳng phải phòng của Vân Thư sao?"
Đêm đã về khuya.
"Có chuyện gì ngoài ý muốn à?" Sau ba câu hỏi liên tiếp, cô bồi thêm câu thứ tư: "Phòng của em ấy cũng bị báo cháy kêu à?"
Cố Minh Khê nói nhanh như súng liên thanh khiến Phó Vân Thâm không kịp chen lời, anh chỉ kịp nắm lấy từ khóa quan trọng.
"Em vào trước đi." Phó Vân Thâm lùi lại một bước: "Hành lang lạnh lắm."
"Ồ ồ."
Cố Minh Khê không chút do dự bước vào, cô rất tin tưởng Phó Vân Thâm. Bên ngoài thực sự rất lạnh, cô không muốn bị cảm, vả lại chỉ số võ lực của cô rõ ràng là cao hơn anh. Khỏe như vâm, hì hì.
Bước vào không gian ấm áp, Cố Minh Khê cảm thấy từng lỗ chân lông trên cơ thể như được giãn nở. Cô tự rót cho mình một ly nước nóng.
"Vân Thư thích phong cảnh ngoài cửa sổ phòng anh nên đã đổi phòng với anh rồi." Phó Vân Thâm lên tiếng, giải thích lý do tại sao anh lại ở trong căn phòng đáng lẽ phải là của Mạnh Vân Thư.
Cố Minh Khê gật đầu: "Vậy để em đi..."
Phó Vân Thâm chỉ tay vào chiếc đồng hồ trên tường: "Giờ này rồi... Vân Thư đã ngủ rồi."
Cố Minh Khê ngồi xuống ghế sofa: "Vậy em ngủ ở đây nhé. Có chăn thừa không anh?"
Rõ ràng là không có. Cô gọi điện cho lễ tân, nhờ người mang chăn và thuốc cảm lên. Sức khỏe là trên hết, cô cực kỳ quý mạng mình.
[Cơ thể mình chẳng phải khỏe như vâm sao? Cũng bị cảm được à?]
Cố Minh Khê sực nhớ ra, lập tức hỏi Tiểu Qua.
Tiểu Qua: [À ừm, quyền giải thích thuộc về Hệ thống Nữ Phụ Độc Ác nhé~, tui là Hệ thống Hóng Drama. Nhưng về nguyên tắc, cưng không dễ bị bệnh không có nghĩa là hoàn toàn không bị bệnh.]
Cố Minh Khê: [...]
Cô uống cạn viên thuốc cảm. Thôi được rồi, cơ thể là của mình, sức khỏe mới là tài sản quý giá nhất.
Phó Vân Thâm đưa máy sấy cho cô: "Sấy khô tóc đi."
Cố Minh Khê ghét nhất là sấy tóc. Cô ngước nhìn Phó Vân Thâm, lập tức nảy ra ý định.
"Ông xã~ Em không muốn tự sấy, mỏi tay quá."
Vừa thốt ra câu đó, chính cô cũng nổi da gà. Đã lâu rồi không tác oai tác quái, Cố Minh Khê cảm thấy tê cả đỉnh đầu, nhưng ký ức cơ bắp từ nhiều năm trước nhanh chóng giúp cô tự nhiên trở lại: ánh mắt dịu dàng ướt át, long lanh sóng nước, giọng điệu ngọt ngào nũng nịu. Cô suýt nữa thì yêu luôn cả chính mình phiên bản này. Không, phải nói là cô vốn dĩ đã yêu bản thân mình, yêu mọi phiên bản của chính mình.
Biểu cảm của Phó Vân Thâm không thay đổi, chỉ là cánh tay đưa máy sấy ra thu lại.
"Qua đây."
Cố Minh Khê cười hớn hở: "Dạ oce."
Cô ngồi xuống sô pha, ôm gối, xếp bằng chân: "Ông xã, anh thật tốt." Cô ngước nhìn Phó Vân Thâm, mặt cá chết hôm nay trông thuận mắt hơn hẳn.
Phó Vân Thâm đặt bàn tay to lớn l*n đ*nh đầu cô, khẽ xoay sang trái: "Giữ thẳng đầu."
Máy sấy khởi động, anh dùng mu bàn tay thử nhiệt độ rồi mới bắt đầu sấy tóc cho Cố Minh Khê. Luồng gió ấm áp phả trên đỉnh đầu, cô nheo mắt đầy thoải mái.
Phòng rất yên tĩnh, chỉ còn tiếng máy sấy vù vù, tạo nên một sự ấm áp khó tả. Tiếng ồn trắng tự nhiên, cảm giác nhẹ nhàng khi những lọn tóc dài được vén lên khiến cơn buồn ngủ ập đến, mi mắt trên dưới của cô bắt đầu đánh nhau, rồi từ từ gục xuống, cuối cùng theo quán tính, đầu cô dựa hẳn vào eo bụng Phó Vân Thâm.
Cô khẽ điều chỉnh tư thế rồi chìm vào giấc ngủ an lành, cử chỉ ngủ say của cô như thể đã được diễn tập hàng nghìn lần. Thực tế đúng là như vậy, trước khi mối quan hệ trở nên cứng nhắc, họ cũng từng có khoảng thời gian ngọt ngào như thế.
Tiếng máy sấy ngừng lại. Phó Vân Thâm giữ nguyên tư thế cũ. Một lúc lâu sau, anh chọc chọc vào má Cố Minh Khê, liền bị cô vỗ cái bốp vào tay.
"Đừng làm ồn."
Cố Minh Khê dựa sát hơn, hai tay siết chặt lấy eo Phó Vân Thâm, sau khi vỗ tay ra lệnh xong, tiện thể còn vỗ nhẹ vào vòng ba của người nào đó.
Phó Vân Thâm im lặng. Anh thở dài: "Cố Minh Khê, anh phải làm gì với em đây?"
Giọng anh rõ ràng, hiếm khi mang theo vài phần bất lực, chỉ là nó không thể truyền đến tai Cố Minh Khê đang ngủ say. Bên ngoài cửa sổ gió gào thét, lá rụng bay tán loạn, bên trong căn phòng ấm áp, an nhiên.
Một đêm ngon giấc.
Sáng sớm, cả thế giới còn đang ngái ngủ trong màn sương mờ ảo. Phải đợi đến khi ánh nắng xuyên qua tầng mây rọi xuống nhân gian, làn sương mới dần tan đi, để lại một không gian trong trẻo và bừng sáng.
Phó Vân Thâm mơ thấy mình bị một con trăn lớn siết chặt đến nghẹt thở. Anh càng phản kháng, đối phương càng như phấn khích, siết càng lúc càng chặt...
Làm sao để thoát khỏi cái siết kinh hoàng này bây giờ?
Đúng lúc anh đang loay hoay tìm cách phản dame, thì khung cảnh trong mơ đột ngột thay đổi, con trăn bỗng dưng... lên tiếng.
"Ông xã ơi~"
Phó Vân Thâm giật mình bừng tỉnh. Đập vào mắt anh là gương mặt quen thuộc đang ở ngay sát sạt.
Cố Minh Khê vẫn đang ngủ say sưa, ánh nắng từ khe cửa sổ hắt lên những lọn tóc của cô, nhuộm lên đó một lớp hào quang vàng óng, mờ ảo và thánh thiện đến mức trông cô như một nữ thần vừa hạ phàm vậy.
Phó Vân Thâm đưa tay day day thái dương. Cảm giác bị trói buộc khiến anh theo bản năng co người lại, nhưng trớ trêu thay, anh đã bị cố định ở một tư thế không thể nhúc nhích. Vừa định giãy giụa một chút thì lập tức bị con trăn kia siết chặt hơn.
Anh cúi đầu, nhìn thủ phạm gây ra mọi chuyện.
À thì ra... trăn lớn chính là nữ thần.
Chính là Cố Minh Khê.
Phó Vân Thâm buông xuôi, mặc kệ cho cô ôm cứng lấy mình như một con bạch tuộc nhỏ. Không phải anh không muốn thoát, mà là anh... chịu chết luôn rồi, không còn chiêu gì để đối phó nữa.
Anh cứ thế nhìn chăm chú vào gương mặt nghiêng của Cố Minh Khê hồi lâu. Dần dần, cơn buồn ngủ lại ập đến, anh lại nhắm mắt, chìm vào giấc nồng.
Vốn dĩ anh cực kỳ ghét việc ngủ nướng, nhưng kể từ khi có Cố Minh Khê, mọi quy tắc đều trở thành dĩ vãng.
...
Mặt trời dần lên cao.
Mạnh Tri Dịch, Phó Gia Lương, Mạnh Vân Thư và Mạnh Vân Quyển lần lượt thức giấc và đụng mặt nhau tại khu vực nhà hàng.
"Chị Minh Khê vẫn chưa dậy sao?" Mạnh Vân Thư nhắn tin cho cô: "Để con dặn bếp để phần đồ ăn cho chị ấy."
Mạnh Vân Quyển tỏ vẻ đã quá quen: "Chị dâu lúc nào chẳng ngủ đến khi tự tỉnh. Chứ bắt chị ấy dậy sớm thì có mà trời sập à."
Phó Gia Lương vừa rót sữa cho Mạnh Tri Dịch vừa thản nhiên: "Tuổi trẻ mà, ngủ được là tốt."
Mạnh Tri Dịch hớp ngụm sữa nóng: "Cứ để con bé ngủ đi, đi nghỉ dưỡng mà, quý hóa gì đâu."
Gia đình này nổi tiếng là kiểu phụ huynh hướng ngoại, không áp lực con cái, chỉ tự tạo áp lực cho bản thân. Ba người Phó Vân Thâm, Mạnh Vân Quyển và Mạnh Vân Thư đều thừa hưởng nguồn gen năng lượng cao từ bố mẹ, chẳng cần ai thúc ép cũng tự làm việc đến mức đáng sợ.
Riêng Cố Minh Khê sau khi nhập hội chỉ cố gồng mình đóng vai người năng động được đúng một ngày, sang ngày thứ hai là chính thức bung xõa, trở về làm một con cá mặn nằm ườn. Cô mượn cớ Phó Vân Thâm để phát huy tối đa trình độ làm nũng của mình, cậy sủng mà kiêu, đúng chất cáo mượn oai hùm.
Mạnh Tri Dịch và Phó Gia Lương từ sốc sang quen cũng chỉ mất đúng một ngày.
Thực ra, như vậy cũng tốt.
Cố Minh Khê chính là gam màu rực rỡ nhất trong cuộc sống vốn dĩ đơn sắc của họ. Trái tim vốn yên tĩnh như mặt hồ của Phó Vân Thâm, nay vì cô mà dậy sóng. Nói cách khác, cả gia đình này đều trở nên đầy sức sống kể từ khi Cố Minh Khê xuất hiện.
Mạnh Tri Dịch và Phó Gia Lương đều cực kỳ ưng ý cô con dâu này. Còn Mạnh Vân Quyển và Mạnh Vân Thư thì ngày nào cũng sống trong tâm trạng nơm nớp lo sợ, chứng kiến cảnh anh cả liêm sỉ rơi rụng mỗi khi đứng trước Cố Minh Khê.
Đang ăn sáng dở, Mạnh Vân Thư bỗng nhớ ra sự hiện diện của anh cả.
"Anh cả đâu rồi ạ?"
Mạnh Vân Quyển ngẩng lên: "Không lẽ lại cày đêm về công ty tăng ca rồi?"
Đây là phong cách làm việc thường thấy của Phó Vân Thâm. Còn chuyện ngủ nướng á? Mạnh Vân Quyển thậm chí còn chẳng dám mơ đến.
Mạnh Vân Thư không chắc chắn: "Chắc không đâu nhỉ, nếu đi làm đột xuất anh ấy sẽ để lại tin nhắn mà."
"Chắc vẫn đang ngủ đấy." Phó Gia Lương buông một câu.
Mạnh Tri Dịch cũng góp lời: "Ừ, cả hai đứa nó đều đang ngủ."
Bà là người nắm rõ tình hình nhất: "Phòng Minh Khê bị báo cháy, phải chuyển qua phòng Vân Thâm rồi. Chắc cả đêm qua cũng mệt đấy."
Ý của Mạnh Tri Dịch là phòng bị ngập nước nên phải dọn dẹp mệt mỏi, nhưng lọt vào tai Mạnh Vân Quyển và Mạnh Vân Thư, hai thanh niên đang ở độ tuổi hóng drama thì ý nghĩa đã hoàn toàn biến chất.
Trong đầu Mạnh Vân Quyển chợt hiện lên cảnh mình từng xông nhầm vào thư phòng, tai cậu đỏ bừng, chỉ biết cắm cúi húp cháo.
"Ồ... ồ..." Mạnh Vân Thư lắp bắp: "Thế thì... đúng là mệt thật rồi."
Nhân vật chính của mọi lời đồn đại lúc này, Cố Minh Khê vẫn đang ngủ cực kỳ ngon lành. Một chân cô vắt ngang qua eo Phó Vân Thâm, tay thì đang thăm dò cơ ngực săn chắc, đàn hồi của anh, còn gương mặt thì vùi sâu vào cổ đối phương, tận hưởng mùi hương gỗ tuyết tùng quen thuộc, chìm sâu vào giấc mộng.
Mãi đến khi nắng đã lên quá đầu, cô mới lờ đờ mở mắt.
Cố Minh Khê vươn vai một cái thật dài, đập vào mắt cô là gương mặt khi ngủ đầy yên bình của Phó Vân Thâm. Ngũ quan sắc sảo, sống mũi cao thẳng đến mức cô cảm thấy có thể... trượt cầu tuột trên đó được luôn. Đôi môi mỏng mím nhẹ, vân môi khẽ hiện ra cực kỳ hút mắt.
Hả?
Mình nằm mơ à? Sao lại mơ thấy Phó Vân Thâm cơ chứ?
Cố Minh Khê nhắm mắt lại, rồi mở ra, lặp lại ba lần. Người đàn ông trước mặt vẫn không hề biến mất.
Để xác thực giả thuyết trong lòng, cô vươn ngón tay trỏ tội lỗi ra, chọc nhẹ vào má anh. Cảm giác ấm áp, mềm mại truyền đến...
Là người thật! Không phải nằm mơ!
Cố Minh Khê chọc thêm cái nữa, ký ức đêm qua ùa về. Phòng bị ngập nước, gõ cửa nửa đêm, sắc đẹp dụ dỗ, sấy tóc... và cô đã ngủ quên trên sofa.
Vậy tại sao mình lại nằm trên giường? Chẳng lẽ do máu háo sắc trỗi dậy, nửa đêm mò lên giường anh?
Cố Minh Khê đang tính toán xem có nên nhân lúc anh chưa tỉnh mà chuồn lẹ hay không, thì ngón tay trỏ của cô đã bị bàn tay anh tóm gọn.
Cô hoàn hồn, chạm ngay vào ánh mắt sâu thăm thẳm của anh.
Wow, mặt cá chết tỉnh rồi.
"Chào buổi sáng~" Cố Minh Khê lắc lắc ngón tay, bàn tay to lớn của Phó Vân Thâm cũng lắc lư theo nhịp.
Phó Vân Thâm nheo mắt, giọng nói khàn khàn: "Chào."
"Dậy thôi nào, nắng chiếu tận mông rồi kìa!" Cố Minh Khê bình thản thu chân và tay về, chỉ chỉ vào... vòng ba săn chắc của Phó Vân Thâm.
Ánh nắng gay gắt xuyên qua khe rèm, chiếu thẳng vào điểm nóng của anh, chói lòa như thể có đèn flash đang chiếu vào vậy, trông nổi bật y hệt gương mặt đẹp trai của anh.
Cố Minh Khê co ngón tay lại, cố nén cái h*m m**n được vỗ một cái vào vòng ba ấy.
Tiếc thật.
Biết thế lúc nãy tranh thủ anh còn ngủ mà tự hưởng phúc luôn rồi.
Phó Vân Thâm: "..."
Anh ngồi dậy, ánh nắng rơi trên nửa gương mặt khiến anh trông không khác gì thần mặt trời Apollo.
"Wow." Cố Minh Khê trầm trồ không ngớt, thằng cha này đúng là đẹp trai thật.
Chẳng lẽ sắp đến ngày đèn đỏ nên hormone lại lên não mình rồi à?
Thôi kệ, háo sắc là bản năng của con người mà!
Cố Minh Khê tinh thần phấn chấn, cô kéo toang rèm ra, tràn đầy sức sống.
"Nắng... chói thật đấy."
Kéo ra, đóng vào.
Một combo dứt khoát.
Phó Vân Thâm: "..."
Cả hai vệ sinh cá nhân, tươm tất đâu đó thì vừa kịp giờ ăn trưa. Phó Vân Thâm vẫn còn hơi choáng váng do ngủ nướng, vừa sánh vai cùng Cố Minh Khê đi đến nhà hàng thì đụng ngay bộ tứ Mạnh Vân Thư đang đi tới. Và ngay phía sau họ, lại là một đám người nhà họ Cố đang lù lù tiến đến.
Đúng nghĩa đen của một chiếc... bánh kẹp nhân kẹt cứng.