Nữ Phụ Hào Môn Hóng Drama Phát Tài

Chương 54: Hóng dưa đến mức tóc cũng hóa màu xanh

"Em nhuộm tóc thành màu xanh thật đấy à?"

Câu hỏi này vừa thốt ra, cả nhà lập tức nhớ lại tiếng lòng của Cố Minh Khê vào tối qua: "Cậu em chồng tuy miệng lưỡi độc địa nhưng tội cũng không đáng phải nhận kết cục này, mình nên nhắc nhở cậu ấy chuyện bị cắm sừng thế nào đây?"

"Hay là tổ chức một bữa tiệc toàn món xanh, hay là đi nhuộm tóc Phó Vân Thâm thành màu xanh luôn nhỉ?"

Thực tế, ngay khoảnh khắc Mạnh Vân Quyển nhìn thấy Cố Minh Khê, tâm trạng cậu từ âm u bỗng chốc hửng nắng. Bị hai người tin tưởng nhất phản bội thì đã sao? Cậu giờ vẫn đang sống sờ sờ ra đây, đâu có biến thành thực vật như trong suy đoán của chị dâu. Gia đình cậu vẫn đang yêu thương cậu theo những cách rất riêng, vậy cậu còn gì để buồn phiền nữa?

Mạnh Vân Quyển mỉm cười. Lần này, nụ cười ấy chạm tận đáy mắt, trong veo như dòng suối, không chút gợn sóng hay u ám, cậu cảm nhận rõ ràng sự quan tâm và tình yêu từ gia đình. Dù là Cố Minh Khê, Mạnh Vân Thư, Phó Vân Thâm, Phó Gia Lương hay Mạnh Tri Dịch, mỗi người đều đang biểu đạt tình thương bằng những cách trực tiếp hoặc... đầy khó ở riêng.

Cậu cảm thấy mình sắp bị hạnh phúc nhấn chìm rồi. Dao Điệp là gì? Mối tình đầu thanh mai trúc mã là gì? Bạn thân chí cốt hay Lệ Kính là cái gì? Tất cả, Mạnh Vân Quyển đều ném ra sau đầu.

Cậu còn chưa kịp trả lời câu hỏi của Cố Minh Khê thì Phó Vân Thâm đã trò chuyện với cô mất rồi. Mạnh Vân Quyển bỗng nhiên cảm thấy mình như được chứng kiến một chuyện tình đẹp tựa tiên hiệp giữa anh cả và chị dâu.

Chị dâu vì anh cả mà chịu hy sinh nhuộm tóc xanh luôn hả? Anh cả à, chị dâu xinh đẹp thế này, anh không xứng với sự hy sinh này đâu!!!

Mạnh Vân Quyền thầm đẩy thuyền cho cặp đôi tiên đồng ngọc nữ này. Mạnh Vân Thư đứng cạnh cũng... đẩy thuyền nhiệt tình.

Cố Minh Khê vuốt mái tóc xanh mượt mà, bóng loáng của mình, trông y như thật: "Em không có nhuộm đâu, đây là tóc giả đấy."

Màu xanh thì đẹp thật, nhưng nhuộm lên thì hại tóc lắm. Cô có tiền, mua một bộ tóc giả là xong! Cố Minh Khê ánh mắt lấp lánh: "Đẹp không?"

Phó Vân Thâm xoa đầu cô: "Tóc đẹp, nhìn như thật ấy."

Cố Minh Khê: "Yêu tinh xanh này không đẹp à?"

Phó Vân Thâm: "Cũng đẹp."

Mạnh Vân Quyển và Mạnh Vân Thư lại được phen ăn cơm chó ngập mặt. Chỉ có ở trước mặt Cố Minh Khê, anh cả mới chịu khen người khác một cách công khai như vậy. Còn đối với hai đứa em này, Phó Vân Thâm chỉ dành cho những lời độc địa hơn cả thuốc độc. Độ độc trong lời nhận xét của anh cả còn cao hơn cả chục level so với cái miệng của Mạnh Vân Quyển nữa.

Cố Minh Khê thừa thắng xông lên, kể một câu chuyện về yêu tinh xanh bị cắm sừng nhằm quan sát phản ứng của Mạnh Vân Quyển. Mạnh Vân Quyển vô cùng cảm động, nhưng cậu không dám manh động, vì "lthế lực bí ẩn khiến cậu không thể nói ra sự thật, cậu âm thầm ghi nhớ lòng tốt của chị dâu.

Cố Minh Khê đạt được mục đích, dù hiệu quả không rõ rệt lắm.

"Ngày mai chị đi xem triển lãm anime, mọi người có đi không?"

Cô đúng là một thiên tài! Bộ dạng yêu tinh xanh này vừa không để lộ thân phận, vừa có thể gợi ý cho Mạnh Vân Quyển chuyện anh bị cắm sừng.

"Em trai, ngày mai em rảnh không?" Mục tiêu đã rõ ràng, cô quyết tâm mai sẽ mua cho cậu một cái... mũ màu xanh lá.

Mạnh Vân Quyển: "Em..."

Phó Vân Thâm nhanh nhảu cướp lời: "Ngày mai nó không rảnh, anh rảnh."

Cố Minh Khê: "..."

Cái mặt cá chết này phá đám gì không biết, cẩn thận chị mua cho cưng một cái mũ xanh bây giờ!

Hừ! ╭(╯^╰)╮

Sau bữa tối, Cố Minh Khê gõ cửa phòng Phó Vân Thâm.

"Vào đi, cửa không khóa."

Có vẻ như Phó Vân Thâm đã sớm biết cô sẽ đến tìm nên chẳng buồn đóng cửa. Cố Minh Khê nhẹ nhàng bay vào, đôi cánh xanh sau lưng khiến cô cảm thấy bước đi cũng thanh thoát hơn hẳn.

Tiểu Qua học được không ít kiến thức: [Đây gọi là duy tâm chủ nghĩa.]

Cố Minh Khê: "..."

"Ông xã, em có chuyện muốn nói với anh."

Phó Vân Thâm vừa tắm xong, chỉ khoác trên mình chiếc áo choàng tắm, để lộ cơ ngực săn chắc, quyến rũ.

"Wow."

Cố Minh Khê vừa mê tiền lại vừa mê sắc, ánh mắt không cách nào rời khỏi lồng ngực của Phó Vân Thâm.

[Tiểu Qua, mặt cá chết này đang quyến rũ tui đúng không?]

Tiểu Qua dứt khoát đứng về phía cô: [Đúng vậy! Mặt cá chết thật không biết xấu hổ! Anh ta đang dùng sắc dụ dỗ cô!!!]

Cố Minh Khê thầm mắng trong lòng nhưng vẫn đường hoàng tận hưởng phúc lợi trước mắt: "Cơ ngực tập tốt đấy chứ."

Vừa thốt ra câu đó, bản tính sắc nữ đã lộ tẩy. Phó Vân Thâm liếc nhìn cô vợ táo bạo, cười khẽ: "Sao, muốn sờ à?"

Cố Minh Khê nuốt khan, nghe lời mời gọi của anh, với phương châm đến thì cứ tận hưởng, cô hỏi lại: "Thật không?"

Phó Vân Thâm cười càng tươi: "Tất nhiên... là giả rồi."

Cố Minh Khê nhịn cơn buồn nôn, giọng chua chát: "Em cũng đâu có thiết tha gì mà sờ."

Phó Vân Thâm cười đầy ẩn ý: "Thật sao?"

Cố Minh Khê: "Tất nhiên là thật rồi."

[Giả hết, tất cả đều là giả.]

[Đồ keo kiệt, không cho sờ hả? Ly hôn xong tui đi tìm nam người mẫu, sờ hẳn một trăm anh luôn!!!]

Tiểu Qua hùa theo: [Đúng, Tiểu Khê của chúng ta phải sờ hẳn một vạn anh!!!]

Phó Vân Thâm thu lại nụ cười, nghiêm giọng: "Em tìm anh có chuyện gì? Đến để dụ dỗ anh à?"

"Anh đừng có mà tự luyến." Cố Minh Khê phản bác.

Cô không hề hay biết rằng, chẳng biết từ lúc nào, mình lại trở nên thoải mái đến thế khi ở trước mặt Phó Vân Thâm. Câu này nghe quen quen nhỉ? Thôi bỏ đi, không quan trọng. Cơ ngực dù to đến mấy cũng không quan trọng bằng mạng sống của cậu em chồng.

Cố Minh Khê hắng giọng, bắt đầu màn kịch của mình: "Em... em có một chuyện, không biết có nên nói hay không."

"Ông xã, em..."

Cố Minh Khê ấp úng mãi, nói cũng như không. Phó Vân Thâm kiên nhẫn nhìn cô diễn, thực ra anh đã lờ mờ đoán được cô muốn nói gì.

"Em nói đi, anh nghe."

Cô quyết định đẩy bài toán khó này cho người anh cả như Phó Vân Thâm: "Em nghĩ chuyện này anh nên biết."

Cố Minh Khê nhìn anh đầy tin tưởng.

"Em nói đi, anh nghe."

"Mấy hôm trước em thấy Dao Điệp và Lệ Kính có cử chỉ rất thân mật, không phải kiểu thân mật giữa bạn bè bình thường..." Cố Minh Khê ánh mắt chân thành, tung đòn quyết định: "Em thấy họ hôn nhau."

"Vân Quyển hình như không hề hay biết chuyện này." Cô lộ vẻ lo lắng: "Em chỉ có thể nói với anh thôi."

[Cố lên, mặt cá chết! Anh làm được mà.]

Chuyện Dao Điệp và Lệ Kính cùng cắm sừng Mạnh Vân Quyển, cô không thể trực tiếp nói cho cậu biết vì sẽ phát sinh nhiều hệ lụy không đáng có. Để Phó Vân Thâm xử lý là ổn thỏa nhất.

Phó Vân Thâm nhìn cô thật sâu: "Anh sẽ xử lý."

"Ơ?"

Cố Minh Khê vốn đã chuẩn bị tinh thần bị anh chất vấn, thậm chí đã nghĩ ra vài cách đối phó. Anh không hỏi chi tiết sao? Không xác nhận nguồn tin thật giả à?

Cô chớp mắt hỏi thẳng: "Phó Vân Thâm, anh không nghi ngờ em sao?"

Phó Vân Thâm cũng thẳng thắn không kém: "Anh tin em."

"Anh sẽ sắp xếp người điều tra tình hình của Dao Điệp và Lệ Kính, sau đó thông báo cho Vân Quyển."

Cách anh giải quyết vấn đề luôn trực diện và đánh thẳng vào trọng tâm.

"Vậy giao cho anh nhé!" Tảng đá trong lòng Cố Minh Khê được trút bỏ: "Em cũng tin anh."

"Em đi ngủ đây, bye bye." Cô ngáp một cái rồi đứng dậy rời đi.

"Minh Khê, cảm ơn em." Giọng nói từ tính, trầm ấm vang lên từ phía sau. Cố Minh Khê dừng bước, đôi mắt tròn xoe xoay chuyển, nảy ra một ý tưởng hay ho.

"Nếu anh muốn cảm ơn em, thì em muốn sờ... cơ ngực!"

Tiểu Qua: [Cưng thật sự chấp niệm với cơ ngực quá đấy.]

Cố Minh Khê: [Ăn uống sắc dục là bản tính con người mà.]

Phó Vân Thâm đáp lại: "Sờ một cái, một nghìn vạn tệ."

Anh biết rõ cô vợ mình mê tiền thế nào. Giữa tiền và sắc, chắc chắn cô sẽ chọn cái trước.

Cố Minh Khê nhìn cơ ngực anh, ánh mắt lóe lên: "Ok luôn."

Phó Vân Thâm thấy ánh mắt đó là biết ngay cô lại đang tính kế gì rồi. "Chuyển khoản trước đi."

Nụ cười trên mặt Cố Minh Khê vụt tắt, cô thử mặc cả: "Em chuyển cho anh ba nghìn vạn, cầu cho anh ngàn lần vui vẻ, ngàn lần khỏe mạnh, ngàn lần hạnh phúc được không?"

Phó Vân Thâm nhìn thẳng vào mắt cô, đuôi mắt nhếch lên: "Lời chúc của em, anh nhận. Còn khoản chuyển khoản của em, anh chưa thấy."

Cố Minh Khê: "Thôi vậy, em cũng đâu có thiết tha gì mà sờ."

"Có thể rẻ hơn không?" Cô bày ra vẻ mặt đau khổ: "Một ngàn tệ một lần." Đây là cái giá cao nhất cô có thể chấp nhận được.

Phó Vân Thâm nở nụ cười đầy nguy hiểm: "Em nghĩ sao?"

Cố Minh Khê: "...Em nghĩ là anh không đồng ý rồi."

Trước khi Phó Vân Thâm kịp đuổi theo, Cố Minh Khê đã chạy biến. Cánh cửa phòng đóng lại, Phó Vân Thâm không nhịn được cười, bất lực lắc đầu: "Đồ nhát gan."

Ngày hôm sau, mưa gió bão bùng. Triển lãm anime bị hủy, Cố Minh Khê cũng chẳng buồn đi nữa. Mục đích của cô vốn đã đạt được, chẳng có gì phải luyến tiếc. Cô cuộn mình trong nhà, thưởng thức mỹ vị và xem phim, tiết trời mưa bão thế này, ở nhà cày phim là tuyệt nhất.

Vài ngày sau, hôn ước giữa Mạnh Vân Quyển và Dao Điệp chính thức hủy bỏ, tạo nên một cơn địa chấn trong giới thượng lưu. Mạnh Vân Quyển làm đúng như những gì đã nói, công khai lý do thực sự của việc hủy hôn. Trong phút chốc, sự kiện này trở thành tâm điểm bàn tán xôn xao.

Chẳng cần Mạnh Vân Quyển phải nhúng tay, cuộc sống của Dao Điệp và Lệ Kính đã đảo lộn hoàn toàn.

Không còn sự bảo kê của Mạnh Vân Quyển, công ty của Lệ Kính rơi vào cảnh gió dập sóng vùi. Dù đã có tâm lý chuẩn bị, cậu ta vẫn bị vắt kiệt sức lực, phải đi cầu ông lạy bà khắp nơi để duy trì hoạt động tối thiểu của công ty. Lệ Kính có năng lực, công ty cũng phát triển khá tốt, nhưng cậu ta dường như quên mất một điều: Trên thế giới này có biết bao người tài năng, tại sao lại chỉ có cậu ta thăng tiến nhanh đến vậy?

Dù Mạnh Vân Quyển không trực tiếp tham gia quản lý, nhưng với tư cách là bạn thân của đại thiếu gia nhà họ Mạnh, cậu ta đã cầm trên tay tấm vé thông hành hạng sang. Nhờ đó, biết bao cánh cửa kinh doanh đã rộng mở với cậu ta. Nay cậu ta cắm sừng Mạnh Vân Quyển? Dù hai nhà Phó – Mạnh chưa hề lên tiếng, những kẻ thức thời đã tự biết phải làm gì. Một bên là người bà con xa của Lệ Chiêu, người phụ nữ thép cũng chẳng buồn đứng ra bảo vệ, một bên là nhị công tử của gia tộc hàng đầu, nên chọn ai, chẳng cần nói cũng biết. Hơn nữa, hành vi đâm sau lưng bạn thân hơn mười năm của Lệ Kính đã chứng minh nhân cách tệ hại của cậu ta, đối tác nào còn dám hợp tác với kẻ như vậy?

Rời xa Mạnh Vân Quyển, cả Lệ Kính và Dao Điệp mới thực sự thấm thía cơn lốc xoáy của thế giới bên ngoài. Hoàn cảnh của Dao Điệp cũng chẳng khá khẩm hơn, cô ta là phó giáo sư tại Học viện Mỹ thuật Hải Thị. Đó là vinh dự mà cô ta giành được bằng tài năng và thực lực, thứ mà cô ta luôn tự hào và trân trọng. Thế nhưng, cô ta đã bị đình chỉ công tác. Nguyên nhân xuất phát từ việc có người tố cáo đời tư của cô ta hỗn loạn. Không chỉ vụ thăng chức lên giáo sư tan thành mây khói, mà vị trí phó giáo sư cũng bị tạm dừng.

Dao Điệp không phục, đến phòng giáo vụ tranh luận nhưng không thành, ngược lại còn bị đối thủ không đội trời chung mỉa mai.

"Dao Điệp, cô thật sự rất ngu."

Dao Điệp sững người: "Là cô tố cáo tôi?"

Đối thủ của cô là Uông Thụ Thanh, cũng là một phó giáo sư, người luôn cạnh tranh gay gắt với Dao Điệp. Chị ta ghét cay ghét đắng vẻ thanh cao giả tạo của Dao Điệp, cho rằng tài năng nghệ thuật của mình chẳng hề kém cạnh. Nếu không phải Dao Điệp có tên hôn phu đại gia phía sau bảo kê, thì với cái tính đắc tội người khác như cơm bữa đó, sao cô ta có thể sống sót yên ổn ở đây? Uông Thụ Thanh phải chật vật suốt mười năm mới lên được chức phó giáo sư, trong khi Dao Điệp chỉ mất chưa đầy hai năm đã được đặc cách thăng tiến và tổ chức vô số triển lãm tranh.

Ha ha.

Uông Thụ Thanh thừa nhận Dao Diệp có tài, nhưng ở cái học viện mỹ thuật này, ai mà chẳng có tài? Trên sân trường vào lễ khai giảng, học sinh và giáo viên đầy rẫy những người tài năng. Dao Điệp giỏi, nhưng chưa phải là người giỏi nhất. Khi có bao nhiêu người tranh giành vị trí giáo sư chính thức, duy nhất Dao Điệp, người vừa mới thăng chức lại được chọn. Nhiều người không phục, nhưng vì bệ đỡ của Dao Điệp quá cứng nên đành ngậm bồ hòn làm ngọt. Người ta thường bảo, ở đời phải biết cúi đầu.

Uông Thụ Thanh đã tự thuyết phục bản thân như vậy, nào ngờ Dao Điệp lại tự mình làm hỏng tất cả. Ngoại tình với bạn thân của hôn phu? Bị từ hôn? Uông Thụ Thanh đã tốn không ít công sức để dò la tin tức, và giờ chị ta thấy vô cùng hả hê. Dao Điệp đúng là kẻ ngu ngốc, cầm trên tay quân bài thắng lại tự mình đánh nát. Những bằng chứng mà cô ta tự dâng lên, Uông Thụ Thanh nhất quyết không bỏ lỡ, và chính chị ta là người đầu tiên đứng ra tố cáo.

Uông Thụ Thanh nhìn đối phương bằng ánh mắt coi thường: "Cô không biết mình bị hôn phu từ hôn vì tội ngoại tình sao?"

"Cô... cô..." Dao Điệp tức đến nghẹn lời: "Cô nói bậy!"

Uông Thụ Thanh bật cười thành tiếng: "Về soi gương đi, xem cái vẻ mặt chột dạ và nực cười của cô bây giờ kìa."

Nhìn Dao Điệp cắn răng chịu nhục, tâm trạng Uông Thụ Thanh vô cùng sảng khoái. Những ngày qua, Dao Điệp cứ sống trong cảnh tự lừa dối bản thân, chịu đựng sự bức bối, nay lại bị phơi bày bộ mặt thật trước mặt bao đồng nghiệp và sinh viên.

"Con tiện nhân này!!!"

Dao Điệp đỏ mắt, lao vào đánh nhau với Uông Thụ Thanh. Cô ta phát điên, quên sạch hình tượng bạch nguyệt quang thanh khiết vốn có. Uông Thụ Thanh cũng chẳng phải dạng vừa, túm lấy tóc Dao Điệp và giáng cho ba cái tát đanh thép. Phòng giáo vụ rơi vào hỗn loạn, vở kịch này kết thúc khi cả hai bị cảnh sát đưa về đồn để giáo dục.

Lệ Kính đến đón Dao Điệp về. Trước đó, khi tin từ hôn nổ ra, cô ta đã bị mẹ ruột mắng nhiếc thậm tệ và đuổi khỏi nhà. Đứa em gái vốn luôn thần tượng cô ta cũng nhìn cô ta với ánh mắt đầy thất vọng rồi đứng về phía mẹ. Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, Dao Điệp đã nếm trải cảm giác bị người thân quay lưng, từ thiên đường rơi xuống địa ngục.

May thay, Lệ Kính vẫn luôn đứng về phía cô ta. Dao Điệp siết chặt tay hắn. Uông Thụ Thanh nhìn đôi tình nhân đang dính lấy nhau, từ trên xuống dưới đánh giá: "Đây là tình nhân của cô à?"

"Chậc chậc chậc, đúng là nhặt được hạt vừng mà đánh mất cả quả dưa hấu."

Nói xong, Uông Thụ Thanh lái xe rời đi, để lại hai kẻ với gương mặt khó coi đứng trơ trọi giữa phố.

"Em có hối hận không?" Về đến nhà, Lệ Kính cất tiếng hỏi Dao Điệp.

Chưa đầy một tuần kể từ khi ngã bài với Mạnh Vân Quyển, cả hai đã rơi vào cảnh vô cùng chật vật. Dao Điệp nhìn Lệ Kính, cậu ta đã tiều tụy đi rất nhiều, đôi mắt vốn dĩ dịu dàng như nước nay đã tràn đầy những tia máu, chẳng còn chút thanh khiết nào như xưa.

Cô ta kiên định đáp: "Em không hối hận."

"Được ở bên anh, em chưa bao giờ hối hận."

Dao Điệp sớm đã chẳng còn đường lui. Cô ta chỉ có thể bám lấy Lệ Kính trước mắt, tựa như kẻ sắp chết đuối đang cố nắm chặt lấy cọng rơm cứu mạng cuối cùng. Thế nhưng, cô ta đâu biết rằng, cọng rơm này cũng chỉ là một ảo vọng hư vô.

Sắc mặt Lệ Kính dịu lại một chút, cậu ta ôm chặt lấy Dao Điệp, siết mạnh đến mức khiến cô ta đau nhói. Dao Điệp cắn răng, vòng tay ôm lấy cậu ta, với một lực đạo tương tự.

"Chúng ta đi thôi."

"Sang nước Y."

Một ngày nọ, Lệ Kính bàn bạc với Dao Điệp, nhưng thực chất là thông báo. Dao Điệp không muốn đi: "Nhưng... còn công việc của em..."

Học viện Mỹ thuật Hải Thị là nơi cô ta đã chật vật mới thi đỗ được vào biên chế. Dù cho không còn cơ hội thăng tiến, nhưng đây vẫn là bát cơm sắt vững chãi.

Dao Điệp nghĩ, chỉ cần cho cô ta cơ hội, cô ta chắc chắn sẽ xoay chuyển được tình thế. Cô ta tin vào bản thân, tin vào tài năng của mình.

"Em định vứt bỏ anh sao?" Lệ Kính phản vấn. Những ngày qua, cậu ta bị dồn ép đến đường cùng. Thay vì tiếp tục vùng vẫy trong tầm ảnh hưởng của nhà họ Mạnh, chi bằng làm lại từ đầu, vào chỗ chết để tìm đường sống. Cậu ta ép Dao Điệp phải đi theo mình, tuyệt đối không buông tha cho cô ta.

Dao Điệp rùng mình. Có khoảnh khắc, cô ta thậm chí nghi ngờ rằng nếu mình nói không, kẻ trước mặt này sẽ giết cô ta không chút do dự.

"Tất nhiên là không rồi, em tuyệt đối sẽ không vứt bỏ anh."

Lệ Kính v**t v* cổ cô ta, giọng nói đầy ma mị: "Cô bé ngoan."

...

Dao Điệp đến học viện nộp đơn từ chức, Uông Thụ Thanh cũng có mặt ở đó.

"Cô hài lòng rồi chứ?" Dao Điệp càng lúc càng gầy gò, trông như một con búp bê sứ sắp vỡ vụn.

"Cô định nghỉ việc?" Uông Thụ Thanh không thể tin nổi: "Cô phát điên rồi à?"

Cảm xúc của Uông Thụ Thanh dành cho Dao Điệp rất phức tạp, chị ta từng ngưỡng mộ tài năng của Dao Điệp, từng nghĩ cả hai sẽ trở thành tri kỷ, nào ngờ bản thân chưa từng lọt vào mắt đối phương, chị ta coi Dao Điệp là đối thủ để cạnh tranh công bằng, nhưng đối phương lại dựa vào bệ đỡ cứng cáp để cướp đi những thứ vốn thuộc về chị ta.

"Ở lại đây để bị cô châm chọc sao?" Dao Điệp thờ ơ đáp, cô ta thấy mệt mỏi lắm rồi.

"Đúng vậy." Uông Thụ Thanh không ngần ngại thừa nhận: "Tôi đã được duyệt lên giáo sư rồi."

Uông Thụ Thanh muốn Dao Điệp phải chứng kiến từng bước thăng tiến, một đường bay lên tận mây xanh của chị ta, chị ta muốn Dao Điệp phải ngước nhìn mình.

Dao Điệp không chút biểu cảm: "Ồ, vậy tôi chúc mừng cô đạt được ước nguyện."

"Không bao giờ gặp lại."

Lẽ ra Uông Thụ Thanh phải thấy vui, nhưng chị ta lại chẳng thấy thỏa mãn như tưởng tượng: "Cô định đi đâu?"

Dao Điệp: "Liên quan gì đến cô à?"

Uông Thụ Thanh: "Tôi chỉ muốn biết, cô có tiền đồ xán lạn gì mà lại từ bỏ công việc ở đây? Cô cứ thế buông xuôi số phận sao?"

Trong mắt Uông Thụ Thanh rực lên ngọn lửa, chị ta cố chấp muốn một câu trả lời.

Dao Điệp: "Ra nước ngoài tu nghiệp."

Uông Thụ Thanh: "?"

"Từ chức để đi tu nghiệp, não cô bị chập mạch à?" Uông Thụ Thanh vặn hỏi: "Học viện có biết bao dự án trao đổi nước ngoài, sao phải nghỉ việc?"

Chị ta chợt lóe lên một ý nghĩ: "Không lẽ cô định cùng tình nhân trốn chạy đấy chứ?"

Dao Điệp mím môi: "Liên quan gì đến cô."

Cô ta rảo bước rời đi.

"Dao Điệp, cô sẽ hối hận thôi."

"Cô nhất định sẽ hối hận."

Cô ta sẽ không hối hận.

Bước chân của Dao Điệp ngày càng nhanh, ngày càng nhanh, cho đến khi bóng dáng cô ta biến mất nơi cuối đường.

Ngày rời đi, em gái ruột của Dao Điệp là Dao Mộng tìm đến, nhìn thấy hành lý đã thu dọn xong xuôi.

"Chị định đi đâu?" Dao Mộng nhận ra điều gì đó bất thường: "Chị theo em về nhà đi. Mẹ cũng đã bớt giận rồi, chị về đó nhận lỗi với mẹ đi."

Dao Mộng nhìn chị gái mình, cô ta không thể hiểu nổi sự lựa chọn của Dao Diệp. Rõ ràng đã từng yêu anh Vân Quyển đến thế, tại sao lại ngoại tình? Tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này? Dao Mộng vừa không hiểu, lại vừa oán trách chị mình.

Dao Điệp đáp: "Chị không về."

Cô ta tuyệt đối sẽ không nhận sai.

"Chị không về nhà mà định cứ sống mãi ở nhà người đàn ông đó sao?" Dao Mộng cố gắng lý trí: "Anh ta không phải người tốt đâu."

"Nhà họ Mạnh và nhà họ Phó cũng sẽ không làm khó chị nữa đâu... chị..."

"Cái gì mà không làm khó chị nữa?" Dao Điệp lập tức phản bác câu mà cô ta quan tâm nhất: "Mẹ lén chị đi tìm Mạnh Vân Quyển rồi à? Lén đến nhà họ Mạnh rồi à? Mẹ vào đó bằng cách nào?"

Sau khi sự việc vỡ lở, Dao Điệp đã liên lạc với Mạnh Vân Quyển không ít lần, nhưng lần nào cũng chỉ nhận lại sự im lặng. Cô ta cũng từng đến nhà họ Mạnh, đúng lúc gặp Mạnh Vân Thư và bị đối phương mắng cho một trận tơi bời. Kể từ đó, Dao Điệp không còn đi tìm Mạnh Vân Quyển hay bén mảng đến nhà họ Phó nữa. Lòng tự trọng của cô ta không cho phép.

"Mẹ đi xin lỗi mà!"

Dao Điệp rất giận dữ: "Chuyện của chị, không cần các người quản!!!"

Dao Mộng: "Chúng em không quản chị thì ai quản chị đây?"

"Chị à, chị lớn tuổi rồi, làm ơn hiểu chuyện một chút đi." Dao Mộng cũng bị thái độ của chị gái làm cho nổi giận, cô ta cố bình tĩnh lại: "Về nhà với em."

Dao Điệp hất tay Dao Mộng ra: "Chị không hiểu chuyện?"

"Chị không hiểu chuyện???" Dao Điệp bật cười lớn: "Chị quá hiểu chuyện đấy!!!"

"Lúc nhà mình phá sản, bố bỏ mặc ba mẹ con mình chạy mất, là ai đã đuổi đám chủ nợ đi? Là ai đã trả hết số nợ đó? Tiền học phí của em là ai đóng? Tiền thuốc men của mẹ là ai trả?"

Những cảm xúc bị kìm nén bấy lâu nay của Dao Điệp bùng nổ ngay trước mặt người thân thiết nhất.

"Là chị đấy."

"Là chị đã đi vay tiền Mạnh Vân Quyển và Lệ Kính, mỗi ngày ngồi vẽ suốt mười mấy tiếng đồng hồ, dùng từng bản thảo để trả lại số tiền đó, đôi tay của chị suýt chút nữa là phế bỏ rồi. Sao lúc trước không thấy các người bảo chị mất mặt, bây giờ lại thấy chị mất mặt xấu hổ rồi?"

Dao Mộng: "Em chưa bao giờ nghĩ như thế. Chị đừng có đánh tráo khái niệm. Tất cả những gì chị hy sinh cho cái nhà này, mẹ và em đều nhìn thấy hết."

Dao Điệp không chút lay chuyển: "Vậy tại sao mấy ngày qua mọi người không đến tìm chị?"

Cô ta rất để ý điều này. Dao Điệp không thể quên được sau khi bị từ hôn, cô ta đã cãi nhau một trận kịch liệt với mẹ rồi bị đuổi ra khỏi cửa. Vậy thì thanh xuân và sức lực cô ta bỏ ra cho cái nhà này suốt bao năm qua là gì? Nhà chẳng phải là bến đỗ sao? Tại sao vào lúc cô ta cô độc và bất lực nhất, lại bị chính mẹ ruột và em gái đuổi đi?

Lệ Kính, là người duy nhất cô ta còn có thể bám víu. Cô  ta không dám buông tay, và cũng không thể buông tay. Dao Mộng biết mẹ có nỗi khổ riêng. Gia đình họ thế lực mỏng manh, chỉ có cách mẹ đích thân đuổi Dao Điệp ra khỏi cửa, cho mọi người thấy Dao Điệp đã bị trừng phạt, thì nhà họ Mạnh và nhà họ Phó mới không tiếp tục làm khó chị gái cô ta nữa.

Tiền bạc và quyền thế có thể đè chết người. Trong những ngày tháng Dao Điệp oán trách mẹ, Dao Mộng đã cùng mẹ quỳ gối trước cổng nhà họ Phó không biết bao nhiêu ngày... Mạnh Vân Quyển vốn mềm lòng, cuối cùng cũng đồng ý gặp mặt hai mẹ con. Thực ra cậu chẳng làm gì cả, chỉ đơn giản là muốn cắt đứt sạch sẽ mối quan hệ với Dao Điệp. Mẹ Dao Điệp không tin, muốn cậu lập văn bản cam kết.

Lúc này, Mạnh Tri Dịch xuất hiện: "Bà yêu con gái bà, tôi cũng yêu con trai tôi. Xin đừng tiếp tục gây tổn thương cho con trai tôi nữa, nếu không bà sẽ biết một người mẹ đang phẫn nộ có thể làm ra những gì đấy. Hai người đi đi."

Dao Mộng ngay từ đầu đã biết Mạnh Vân Quyển và gia đình cậu sẽ không làm khó ba mẹ con. Qua bao năm tiếp xúc, Dao Mộng hiểu rõ Mạnh Vân Quyển và gia đình cậu đều là những người tử tế. Chị gái đã bỏ lỡ một người tốt như vậy, thật sự quá đáng tiếc. Nhưng Dao Mộng biết, những lời tâm can này không thể nói cho cô chị đang đâm đầu vào ngõ cụt nghe.

"Chúng em rất yêu chị, chúng ta về nhà đi, được không?" Dao Mộng gần như cầu xin.

"Không được. Các người yêu chị thì hãy tôn trọng mọi quyết định của chị." Dao Điệp dịu bớt cơn giận.

"Chị không về nhà, vậy chị định đi đâu?" Dao Mộng quyết định đổi chủ đề: "Chị thu dọn nhiều hành lý thế này, chuẩn bị đi công tác à?"

"Chị sắp ra nước ngoài, bắt đầu lại từ đầu." Dao Điệp nhẹ nhàng nói: "Chị sẽ quay về thăm mọi người."

"Chị đi một mình?" Dao Mộng lập tức phủ định khả năng này: "Chị định đi cùng Lệ Kính?"

Dao Mộng rất thông minh, cô ta đang là sinh viên năm ba của một trường đại học hàng đầu trong nước, phải xin nghỉ học để về xử lý chuyện gia đình. "Vì một người đàn ông mà chị định vứt bỏ mẹ và em sao?" Giọng Dao Mộng trở nên gay gắt.

"Chị không vứt bỏ mọi người." Dao Điệp phản bác: "Chị chỉ đi lánh tạm một thời gian, bọn chị sẽ quay lại."

Dù Dao Mộng khuyên thế nào, Dao Điệp vẫn không thay đổi quyết định. Mẹ Dao đích thân ra mặt, hai mẹ con dùng những lời lẽ sát thương nhất để công kích lẫn nhau. Mẹ Dao tức giận vì Dao Điệp tự ý nghỉ việc, đau lòng vì thái độ của con gái: "Trong mắt con, mẹ là người như thế sao?"

"Con mặc kệ mẹ!"

Mẹ Dao đau đớn đến tận cùng, buông lời tàn nhẫn: "Nếu con khăng khăng muốn ra nước ngoài với tên đó, chúng ta từ mặt nhau."

Cơn giận bốc lên đầu, Dao Điệp đáp trả: "Được thôi, từ mặt thì từ mặt."

Lần này, Dao Điệp chủ động rời xa mẹ và em gái, cùng Lệ Kính cao chạy xa bay. Cô ta không biết rằng, ngày máy bay cất cánh, Dao Mộng và mẹ đã đứng nhìn theo cho đến khi cô ta khuất bóng.

"Chị ấy sẽ không quay đầu lại đâu." Dao Mộng muốn níu kéo chị, nhưng mẹ cô ta ngăn lại: "Để nó đi đi."

Mẹ Dao dõi theo bóng lưng Dao Diệp, bà mỉm cười, một nụ cười đầy đau đớn: Nếu đó là sự tự do con khao khát, mẹ sẵn lòng để con đi.

Mẹ Dao đổ bệnh ngay sau khi về nhà. Dao Điệp đổi số điện thoại, Dao Mộng không cách nào liên lạc được với chị. Sau 30 ngày nằm liệt giường, mẹ Dao qua đời. Dao Mộng một mình lo liệu tang lễ, cô ta không còn mẹ, cũng chẳng còn chị gái. Dao Mộng hận Dao Điệp. Nếu không phải vì sự cố chấp của chị, mẹ đã không đổ bệnh. Dao Mộng bán nhà, rời khỏi thành phố đau thương ấy, vĩnh viễn không bao giờ quay lại.

Mãi bốn tháng sau, Dao Điệp ở nước ngoài mới biết tin mẹ mất. Lệ Kính mở một công ty trung gian phục vụ người đồng hương, công việc làm ăn khá khẩm. Dao Điệp học cao học, nhưng chưa kết thúc học kỳ đầu đã mang thai, cô ta đành bảo lưu kết quả để dưỡng thai. Tin dữ ập đến, Dao Điệp quá đau buồn dẫn đến sảy thai, đứa trẻ không giữ được. Dao Điệp muốn về nước, nhưng Lệ Kính không có cảm giác an toàn nên đã ngăn cản. Cậu ta không muốn cô ta về nước, sợ rằng cô ta sẽ không bao giờ quay lại. Lệ Kính giấu hộ chiếu của Dao Điệp, hai người cãi vã kịch liệt, Dao Điệp lại phải nhập viện.

Vì lý do sức khỏe, Dao Điệp không thể về nước. Cô ta muốn liên lạc với em gái, nhưng Dao Mộng đã đổi số từ lâu và công khai từ mặt chị gái. Dao Điệp tuyệt vọng, Lệ Kính thừa cơ lợi dụng: "Anh sẽ không bao giờ vứt bỏ em. Tiểu Điệp, chúng ta chỉ còn lại nhau thôi."

Bố mẹ Lệ Kính chết trong một vụ tai nạn xe hơi khi cậu ta còn là sinh viên năm nhất. Người dì họ Lệ Chiêu là một nhân vật có tầm ảnh hưởng, nhưng sau vụ bê bối từ hôn, bà đã thất vọng về cậu ta hoàn toàn. Lệ Chiêu cho cậu ta một khoản tiền, chỉ cho cậu ta một con đường, coi như chấm dứt duyên nợ. Cậu ta không có người thân, không có bạn bè, không có sự nghiệp bằng phẳng, chỉ còn mỗi Dao Điệp.

"Đừng rời bỏ em." Dao Điệp nức nở.

Họ chỉ còn lại nhau. Lệ Kính kiên định gật đầu.

Lệ Kính là một kẻ cực kỳ cực đoan, cậu ta quản lý Dao Diệp rất nghiêm ngặt, không cho phép cô có quan hệ Điệp thiết với bất kỳ ai, đặc biệt là đàn ông. Dao Điệp sống trong sự áp chế, vừa phải chăm sóc tâm trạng của Lệ Kính. Sau khi quay lại trường học, cô ta ngoại tình và bị Lệ Kính bắt quả tang tại chỗ.

Kẻ cắm sừng người, cuối cùng cũng bị cắm sừng.

Lệ Kính tha thứ cho Dao Điệp, nhưng vào ngày kỷ niệm ngày cưới sắp tới, cậu ta đã đánh thuốc mê cô ta, rồi ôm lấy cô ta nhảy xuống sông tự sát cùng nhau.

Mọi chuyện về Dao Điệp và Lệ Kính giờ đây chẳng còn liên quan gì đến Mạnh Vân Quyển nữa. Kể từ khi họ xuất ngoại, cậu không còn bận tâm tìm hiểu tin tức về hai kẻ đó. Trong đám tang của mẹ Dao Điệp, Mạnh Vân Quyển có đến viếng. Dao Mộng không nói gì nhiều, chỉ lặng lẽ xin lỗi cậu. Mạnh Vân Quyển cũng không nói thêm lời nào, cậu lặng lẽ rời đi. Yêu và hận, đến đây là kết thúc. Cuộc sống vẫn tiếp diễn, Mạnh Vân Quyển vẫn tiếp tục bước những bước về phía trước.

Cố Minh Khê cũng chẳng buồn để tâm đến ngoại truyện của cặp đôi kia, chẳng đáng để bản thân phải vì hai kẻ không liên quan mà ảnh hưởng tâm trạng. Hệ thống cho cô biết cốt truyện gốc.

[Trong nguyên tác, Dao Điệp và Lệ Kính diễn kịch rất giỏi. Sau khi đẩy Mạnh Vân Quyển ngã lầu, chúng cắt đứt liên lạc, chỉ coi nhau là bạn thường. Dao Điệp một lòng chăm sóc Mạnh Vân Quyển, còn Mạnh Tri Dịch và Phó Gia Lương khuyên cô ta hãy sống cho bản thân vì còn trẻ. Họ đối xử với Dao Điệp như con đẻ, ủng hộ cô ta tái giá. Có lẽ vì áy náy, Dao Điệp không đồng ý...]

[Sự nghiệp của Lệ Kính chỉ thực sự bứt phá sau khi Lý Ly và Thẩm Nhiên bỏ trốn. Tổng giám đốc Lý và Lệ Chiêu dốc hết tài sản tìm con nhưng cuối cùng cả hai thảm tử nơi đất khách. 80% tài sản của họ rơi vào tay Lệ Kính, hắn dùng số tiền đó làm đòn bẩy cho dự án cốt lõi, đưa công ty vào Top 100 doanh nghiệp, đồng thời gặp được chân mệnh thiên nữ của đời mình.]

[Mạnh Vân Quyển không bao giờ tỉnh lại. Ngày anh trút hơi thở cuối cùng, Dao Điệp không rõ mình nên đau lòng hay nhẹ nhõm, nhưng Lệ Kính thì thực sự trút bỏ được gánh nặng. Nếu không phải Phó Vân Thâm canh chừng chặt chẽ, hắn đã thuyết phục Dao Điệp tiễn đưa Mạnh Vân Quyển một đoạn đường sớm hơn vì sợ anh là mối đe dọa.]

[Khi Dao Điệp sắp thừa kế khối di sản trị giá hàng trăm triệu của Mạnh Vân Quyển, và Lệ Kính sắp cưới chân mệnh thiên nữ, Phó Vân Thâm đã ra tay. Sau một tháng tra tấn, anh tống cả hai vào tù và sắp xếp người chăm sóc kỹ lưỡng cho chúng. Kẻ sát nhân phải đền tội, nhưng Mạnh Vân Quyển đã vĩnh viễn không thể quay trở về.]

Cố Minh Khê và Phó Vân Thâm im lặng hồi lâu.

Hệ thống Tiểu Qua nhỏ giọng: [Tiểu Khê, cưng buồn sao? Cốt truyện cũ là giả, thực tại mới là thật.]

Cố Minh Khê đáp: [Tui biết, chỉ là tui cảm thấy rất đau lòng thôi.]

Sau khi gả cho Phó Vân Thâm, người chào đón cô nhiệt tình nhất chính là Mạnh Vân Quyển, một thiếu niên chân thành và nồng nhiệt. Trái tim cô không phải bằng đá, sự chân thành đổi lấy chân thành, mấy năm nay cô đã sớm coi Mạnh Vân Quyển như em trai ruột. Dù sau này có ly hôn với Phó Vân Thâm, cô vẫn sẽ giữ liên lạc với họ. Cô và Phó Vân Thâm ly hôn vì không hợp tính cách, không hề có lỗi lầm nguyên tắc nào, nên cô không thấy việc chia tay xong là phải đoạn tuyệt.

[Cảm ơn vì đã đến, Tiểu Qua.]

Tiểu Qua không hiểu lắm nhưng vẫn đáp lời: [Không có gì. Vậy... có muốn hóng dưa không?]

Cố Minh Khê đáp không chút do dự: [Có!!!]

Đúng là khi tâm trạng đi xuống, chỉ có hóng dưa mới là liều thuốc giải cứu hiệu quả nhất.

Đêm đó, Cố Minh Khê cùng hệ thống hóng dưa đến tận 2 giờ sáng mới ngủ. Hôm sau, đến tận trưa mới dậy, Mạnh Vân Quyển đã đợi sẵn với vẻ mặt bí hiểm, bảo ăn cơm xong sẽ đưa cô đi một nơi.

"Oce." Cố Minh Khê đồng ý ngay.

Địa điểm bí ẩn chính là câu lạc bộ của Mạnh Vân Quyển. Cậu đưa cô vào gara xe. Những hàng xe sang rực rỡ sắc màu, đủ mọi kiểu dáng từ màu sắc cầu vồng cho đến những gam màu cơ bản như trắng, đen, bạc... mắt Cố Minh Khê như bị làm lóa.

"Wow!" Cô thốt lên kinh ngạc. "Em đưa chị đến đây là để khoe mấy báu vật này à?"

Mạnh Vân Quyển lôi từ đâu ra một chùm chìa khóa, leng keng trên tay: "Không, đây là báu vật của chị. Chị dâu, đây là quà cảm ơn của em. Cảm ơn chị đã nhắc nhở, anh cả đều kể cho em nghe cả rồi."

Mạnh Vân Quyển lén lút chuẩn bị một sự bất ngờ lớn.

"Dạo này chị không phải thích chơi xe sao? Chị có thể đổi xe đi mỗi ngày, cả tháng không trùng lặp!"

Cách cậu tặng xe sang nhẹ nhàng như không.

"Nhưng... chị chơi là chơi 'KartRider' (game đua xe) mà." Cố Minh Khê mất một lúc mới nghe thấy tiếng mình.

"Không sao, xe nào cũng là xe." Mạnh Vân Quyển cười: "Xe thật đi còn đã hơn. Chị dâu, đưa em đi dạo phố đi. Chúng ta đi tới đích đến tiếp theo."

Cố Minh Khê: "Hả? Đợi đã, chị chưa..."

Dù cô mê tiền, nhưng thế này... có phải quá thoáng rồi không?

Mạnh Vân Quyển đã tham khảo ý kiến anh cả, nghiên cứu kỹ làm sao để Cố Minh Khê nhận quà mà không thấy áp lực: "Chị dâu, em là em trai khác cha khác mẹ của chị mà. Chúng ta là người một nhà, không cần khách sáo. Nếu chị không nhận, tức là chị không coi em là người nhà rồi."

Dưới sự kiên trì không biết mệt mỏi của Mạnh Vân Quyển, danh nghĩa của Cố Minh Khê lại có thêm hàng chục chiếc xe sang.

Cô lái chiếc xe thể thao màu đỏ, chở Mạnh Vân Quyển đi dạo phố, theo địa chỉ cậu cung cấp, cả hai chạy thẳng đến một khu nghỉ dưỡng suối nước nóng ở vùng ngoại ô.

"Surprise!"

"Đây cũng là quà cảm ơn của em đấy!!!"

"Thời tiết bắt đầu chuyển lạnh, ngâm suối nước nóng là đúng bài nhất rồi."

Cố Minh Khê đứng hình, lần đầu tiên cảm nhận được cảm giác bị ép buộc nhận quà từ tay cậu em chồng tổng tài. Cô cố gắng từ chối: "Đủ rồi, đủ rồi, đừng tặng thêm gì nữa."

"Chị thực sự không làm gì cả, chuyện điều tra các thứ đều là do anh cả của em đích thân làm mà."

Mạnh Vân Quyển chốt hạ một câu: "Chị dâu, mọi thứ của anh cả đều là của chị."

"Khu nghỉ dưỡng này, chị nhất định phải nhận lấy."

Cố Minh Khê: "..."

"Ok, chị nhận."

Lời đã nói đến mức này, nếu cô không nhận thì quả thật là không biết điều rồi.

...

Mặc dù việc phải ăn đống dưa bở từ Dao Điệp và Lệ Kính khiến cô thấy ghê tởm, nhưng bù lại, thu hoạch cũng cực kỳ hậu hĩnh.

Cứ cái đà này, có phải cô đang nằm im hóng dưa mà vẫn vui vẻ trở thành phú bà rồi không?!!!

Tiểu Qua lên tiếng, giọng máy móc cũng không giấu nổi vẻ phấn khích: [Tiểu Khê, điểm 'ăn dưa' tăng vọt!!!]

[Tui... tui vừa mở khóa được tính năng mới rồi nè!!!]

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn