Hạ Tình là kiểu người như thế nào?
Thật ra thời gian Cố Minh Khê tiếp xúc với cô ta không nhiều, nhưng ấn tượng lại rất tốt.
Năng lực làm việc mạnh, biết giữ khoảng cách, còn rất xinh đẹp.
Khác với kiểu nhan sắc phú quý diễm lệ nhân gian của Cố Minh Khê, Hạ Tình là kiểu mỹ nhân mắt nai điển hình, thanh tú động lòng người, đẹp dịu dàng không hề có tính công kích. Cô ta cũng rất biết tận dụng ưu thế ngoại hình để đạt được mục đích của mình.
Một người như vậy, tại sao lại trở thành gián điệp thương mại?
Vì tình yêu?
Cố Minh Khê nhìn Hạ Tình đang báo cáo công việc phía không xa, rơi vào trầm tư.
Chẳng lẽ Hạ Tình là kẻ não yêu đương?
Phó Vân Thâm khi làm việc cực kỳ tập trung, hoàn toàn không bị ánh mắt của Cố Minh Khê ảnh hưởng.
Hạ Tình đang logic rõ ràng báo cáo các hạng mục trọng điểm hiện tại, đồng thời cố gắng phớt lờ ánh nhìn nóng rực từ đối phương.
Cô ta có thể cảm nhận rất rõ rằng Cố Minh Khê đang quan sát mình. Tại sao?
Vì Phó tổng sao?
Hạ Tình hiểu cảm giác ấy của Cố Minh Khê, yêu một người rất dễ khiến bản thân đánh mất chính mình.
Khi gặp lại người kia lần nữa, trái tim Hạ Tình không cách nào tự lừa dối bản thân.
Cố Minh Khê chắc hẳn rất yêu Phó tổng nhỉ.
Phó Vân Thâm không nghe được tiếng lòng của Hạ Tình, nhưng trong lúc cô ta báo cáo công việc, anh cũng âm thầm cẩn thận quan sát cô ta.
Cô ta thật sự sẽ phản bội sao?
Mà nếu phản bội, thì vì lý do gì?
Phó Vân Thâm không thể định tội cho một chuyện còn chưa xảy ra, nhưng anh có thể cho cô ta cơ hội ấy.
"Được rồi, vụ thu mua công ty công nghệ Lâm thị giao cho cô phụ trách. Nếu không còn việc gì nữa thì đi làm tiếp đi."
Vụ thu mua Lâm thị là dự án trọng điểm hiện tại của tập đoàn, liên quan tới chiến lược phát triển giai đoạn sau.
Phó Vân Thâm giao dự án lớn như vậy cho Hạ Tình, đủ để thấy anh coi trọng năng lực của cô ta đến mức nào.
Nghe thấy tên dự án quen thuộc kia, tim Hạ Tình khẽ run lên, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh: "Vâng, Phó tổng."
"Trước thứ sáu tuần này tôi sẽ gửi tài liệu chi tiết cho ngài xem qua..."
Phó Vân Thâm khẽ gật đầu: "Ừm, có vấn đề gì thì báo lại bất cứ lúc nào."
...
Khác biệt giữa báo cáo công việc và nhạc ru ngủ là gì?
Đáp án của Cố Minh Khê là chẳng khác gì cả, cô ngủ mất rồi, còn ngủ cực kỳ ngon.
Trong mơ, cô và hội chị em đang nghỉ dưỡng trên đảo tư nhân, xung quanh toàn là dàn trai đẹp cao mét tám trở lên, body cực phẩm, tận tình phục vụ các cô.
Cố Minh Khê còn chưa kịp lại gần thưởng thức thì chớp mắt một cái, mặt của toàn bộ trai đẹp đều biến thành gương mặt cá chết của Phó Vân Thâm.
Tất cả đồng loạt nhìn cô, giọng trầm thấp khàn khàn: "Quý khách này, không được đâu nhé?"
???!!!
Cô sợ tới mức tim suýt ngừng đập, bật dậy mở mắt, trước mắt là một gương mặt đẹp trai phóng đại.
!!!
Yêu ma quỷ quái mau tránh ra!
Cố Minh Khê ôm lấy người trước mặt, nhắm ngay cổ cắn một phát.
"Không đau nha, hóa ra chỉ là ác mộng thôi." Cô thở phào nhẹ nhõm, ha ha.
Kết quả còn chưa kịp thả lỏng xong thì gáy cô đã bị người ta túm lên.
"Tôi đau. Nhả ra."
Cố Minh Khê lúc này mới phản ứng kịp.
Một tiếng hét chói tai phá tan bầu không khí yên tĩnh, đồng thời thổi bay sạch chút buồn ngủ còn sót lại.
[Oh my god!!!]
[Hai người đang chơi văn phòng play đó hả???]
[Khặc khặc khặc khặc, Tiểu Qua nghe truyện audio bao nhiêu lần rồi, cuối cùng cũng được xem live action luôn...]
Tiếng cười thiếu đòn của Tiểu Qua vang dội như sấm bên tai.
Phó Vân Thâm không chỉ đau cổ, mà tai cũng đau luôn rồi.
Cố Minh Khê: "... Xin lỗi nha."
"Quý khách... à không... để em bôi thuốc cho anh."
"..."
___Đây là đường phân cách Nại Nại __
Chiều tối, trang viên nhà họ Phó.
Nhà họ Phó là thế gia hào môn đứng hàng đầu. Nhánh của Phó Vân Thâm là dòng chính nắm thực quyền, còn anh hiện tại chính là người cầm quyền của Phó thị. Tuổi còn trẻ đã làm ra thành tích chói mắt, không ngừng thúc đẩy cải cách tập đoàn, đúng chuẩn một doanh nhân đầy tham vọng.
Cố Minh Khê thật sự rất bái phục người nhà họ Phó, cả nhà đúng kiểu quái vật năng lượng, mỗi ngày chỉ ngủ ba bốn tiếng mà vẫn tràn đầy sức sống suốt cả ngày.
Ông trời ơi, họ mới là thánh thể sinh ra để đi làm bán mình cho tư bản đó.
Loại cá mặn phế vật như cô, mỗi ngày phải ngủ hơn mười tiếng mới đủ năng lượng, rõ ràng nên cầm kịch bản nhân sinh người thắng cuộc, nằm không hưởng giàu sang mới đúng.
Người thích đi làm thì cứ đi làm thật nhiều.
Người thích nằm yên thì nên phát tài giàu to.
Đây mới là cách phân phối tài nguyên hợp lý chứ.
Khụ khụ, lạc đề rồi.
Hôm nay hiếm khi cả nhà họ Phó đều có mặt. Bố mẹ chồng, cậu em chồng, cô em chồng ngồi đủ cả.
Khá là náo nhiệt.
Người thì đông nhưng cực kỳ yên tĩnh, bởi nhà họ Phó chú trọng ăn không nói, ngủ không lên tiếng.
Cố Minh Khê đang vui vẻ gặm giò heo, đây là món cô đặc biệt dặn đầu bếp trong nhà hầm cho mình, mềm thơm béo ngậy, ngon tới mức muốn nuốt luôn đầu lưỡi.
Vừa ăn cô vừa hóng CP.
Drama tình yêu của bố mẹ chồng đúng là ngon quá trời ngon.
Để hóng CP toàn diện hơn, Cố Minh Khê từng bám lấy Phó Vân Thâm suốt một tháng, ép anh phải kể chi tiết không sót chút nào về chuyện tình của bố mẹ anh.
Bố mẹ Phó Vân Thâm từ nhỏ tới lớn đều là đối thủ không đội trời chung.
Trong tối ngoài sáng đấu nhau đến long trời lở đất, vậy mà cuối cùng hai người là tử địch ấy lại kết hôn!
Hai người kết hôn vì lợi ích, cưới trước yêu sau, sinh được hai trai một gái.
Bà Mạnh Tri Dịch cũng xuất thân từ hào môn đỉnh cấp. Bà thông minh xuất chúng, vạn năm đứng nhất, là thiên chi kiêu nữ được muôn người chú ý, người nhà cực kỳ cưng chiều.
Nhưng theo tuổi tác và trải nghiệm tăng lên, bà dần nhận ra tình yêu bố mẹ dành cho mình giống kiểu nuôi thú cưng hơn, còn em trai mới thật sự được đào tạo như người thừa kế.
Những nỗ lực và thành tựu của Mạnh Tri Dịch đều là để lót đường cho em trai.
Mạnh Tri Dịch nhịn được chắc? Dựa vào cái gì?
Nếu không cho bà, vậy bà tự mình giành lấy.
Mạnh Tri Dịch nhắm mục tiêu vào người luôn đứng thứ hai sau mình, Phó Gia Lương, cái con người này số đúng là quá tốt, ông trời cái gì cũng cho ông.
Con trai trưởng hào môn đỉnh cấp, bộ não thiên tài chỉ đứng sau bà, được đào tạo như người thừa kế chính thức...
Vì cái tên "vạn năm hạng hai" này mà Mạnh Tri Dịch đã tốn không ít công sức.
Bà mắc bệnh TOP chính hiệu, tuyệt đối không chấp nhận đứng dưới người khác.
Nhưng cũng chính vì có đối thủ mạnh như Phó Gia Lương nên bà mới bị khơi dậy lòng hiếu thắng, ngày càng trở nên mạnh mẽ hơn.
Cái con người này có thể lợi dụng một chút.
Không đúng. Phải gọi là đôi bên cùng có lợi.
Thế là, một người thầm yêu nhiều năm, một người chủ động ra tay.
Hai người ăn ý lập tức kết hôn, mỗi người đều mang theo mục đích riêng.
Mạnh Tri Dịch giả vờ là chị gái cuồng em trai, có thể hy sinh tất cả vì em, từng bước tiếp quản tập đoàn, trở thành người đứng đầu không ai bàn cãi.
Bà lạnh lùng quyết đoán, tham vọng ngút trời, bà muốn gì thì tranh lấy thứ đó, rồi đạt được nó.
Tình cảm cũng vậy.
Phó Gia Lương đương nhiên cũng chẳng phải người tốt lành gì. Được nuôi dạy như người thừa kế hào môn hàng đầu, ông không phải kiểu quân tử hiền lành, có lòng kiêu ngạo của riêng mình. Từ nhỏ tới lớn luôn là hạng nhất, duy chỉ nhiều lần vấp phải Mạnh Tri Dịch.
Phó Gia Lương dần sinh tò mò, rồi hiếu thắng với Mạnh Tri Dịch, cuối cùng chìm sâu không thoát nổi.
Khi Mạnh Tri Dịch tìm kiếm đồng minh, giữa một đống người theo đuổi còn chần chừ do dự, Phó Gia Lương là người chủ động tiến lên đầu tiên.
Hai người là kiểu vợ chồng đối kháng.
Trên thương trường cạnh tranh không hề nương tay, nhưng đồng thời cũng là chỗ dựa vững chắc nhất của nhau.
Yêu hận đan xen, vừa là định mệnh vừa là tử địch, cưới trước yêu sau, mỗi một điểm mâu thuẫn đều ngon tới mức khiến người ta hóng không dứt.
Phó Vân Thâm chính là kết tinh tình yêu của họ, là đứa con đầu tiên sau khi Mạnh Tri Dịch và Phó Gia Lương xác định tình cảm.
Tình yêu của bố mẹ như thủy triều đổ hết lên người anh.
Theo lý mà nói, một đứa trẻ lớn lên trong tình yêu như vậy đáng lẽ phải là kiểu mặt trời nhỏ sáng sủa vui vẻ mới đúng, nhưng Phó Vân Thâm lại trưởng thành thành một tảng băng.
Ừm... Không biết lớn kiểu gì thành ra vậy luôn?
Vấn đề này quá sâu xa, bỏ qua.
Cố Minh Khê tiếp tục hóng CP.
Điểm hay nhất của tình yêu bố mẹ chính là đôi khi chẳng cần nói gì cả, chỉ cần một ánh mắt, một động tác thôi cũng đủ thấy sự ăn ý và thân mật giữa họ.
Phó Vân Thâm chỉ cần nhìn cô một cái là biết ngay trong đầu cô đang nghĩ mấy chuyện quỷ quái gì, thuận tay gắp thêm một miếng giò heo cho cô để cô bận ăn mà bớt nghĩ linh tinh.
Cố Minh Khê liếc nhìn, gắp trả lại cho anh: "Béo quá, em không thích ăn."
Phó Vân Thâm bình tĩnh gia nhập đội gặm giò heo.
Dù đã nhìn thấy rất nhiều lần, Mạnh Vân Thư vẫn không cách nào quen nổi cảnh tượng đóa hoa cao lãnh như anh trai mình ngồi gặm giò heo.
Có lẽ đây chính là dáng vẻ của tình yêu?
Mạnh Vân Thư là người duy nhất trong nhà còn FA từ trong bụng mẹ nên cô ấy không hiểu.
Cô ấy giống mẹ mình, yêu diễn xuất, yêu sự nghiệp.
Đàn ông còn không hấp dẫn bằng một kịch bản hay.
Còn chuyện chưa từng yêu thì diễn phim tình cảm kiểu gì?
Chẳng lẽ vì chưa từng giết người nên không thể đóng vai sát nhân sao?
Cô ấy có thể quan sát, tìm hiểu, thậm chí tự trải nghiệm.
Mạnh Vân Thư không bài xích yêu đương, chỉ đơn giản là không có thời gian thôi. Cô ấy vừa giành được cúp ảnh hậu, sự nghiệp đang ở thời kỳ đỉnh cao.
Lẽ nào tình yêu fan dành cho cô chưa đủ nhiều sao? Lẽ nào hoa tươi và tiếng vỗ tay chưa đủ nhiều sao?
Mạnh Vân Thư không cần thứ tình yêu hư vô mờ mịt của đàn ông, nhưng cô ấy cực thích hóng drama CP của bố mẹ và anh chị dâu.
Anh trai song sinh Mạnh Vân Quyển cùng vị hôn thê AK thanh mai trúc mã AK mối tình đầu cũng ngọt phát ngấy.
Nhà họ mỗi cặp đôi đều có phong cách riêng, khiến Mạnh Vân Thư hóng drama CP ăn no mỗi ngày, thỉnh thoảng còn tìm được cảm hứng diễn xuất.
Mạnh Tri Dịch và Phó Gia Lương đều rất quan tâm sự nghiệp lẫn tình cảm của cô ấy, nhưng không thúc ép kết hôn. Dù cả đời độc thân cũng chẳng sao, hạnh phúc mới là quan trọng nhất.
Mạnh Vân Thư rất thích Cố Minh Khê.
Cho dù danh tiếng của chị dâu trong giới hào môn cực kỳ tệ.
Cô ấy nhìn người chưa bao giờ dựa vào lời người khác nói, mà sẽ tự mình quan sát, tự nghe, tự tiếp xúc.
Cố Minh Khê là một người rất thần kỳ.
Nếu người nhà họ Phó đều là những gam màu trắng đen xám, tính cách mạnh mẽ, không giỏi biểu đạt cảm xúc... thì Cố Minh Khê là người đầy màu sắc, giống như cầu vồng có màu sắc rõ ràng, vô cùng rực rỡ.
Cô rất biết bày tỏ cảm xúc, biết cách yêu thương, cũng rất biết yêu người khác.
Mạnh Vân Thư rất thích Cố Minh Khê, chỉ tiếc là Cố Minh Khê không biết, hai người tiếp xúc không nhiều.
Phần lớn thời gian Cố Minh Khê đều xoay quanh Phó Vân Thâm. Dù sao cũng liên quan tới giá trị sinh mệnh, cô hận không thể buộc anh vào thắt lưng rồi mang theo mỗi ngày.
Tiểu Qua cảm thán: [Yên tĩnh ghê trời, cứ như chết rồi ấy.]
Cố Minh Khê cực kỳ nhạy cảm với chữ "chết", lập tức phản ứng: [Cái miệng quạ đen đó mau phi phi phi đi!]
Tiểu Qua: [... Phi phi phi!]
[Hai đứa em chồng của cưng nhíu mày nhìn cưng mấy lần rồi đó. Họ ghét cưng hả?]
Cố Minh Khê bình tĩnh đáp: [Tại tui đẹp quá mà, ngày nào soi gương tui cũng ngắm mình thêm vài lần.]
Phó Vân Thâm: "..."
Có lẽ anh nên thấy may mắn vì hiện tại ngoài anh ra không ai nghe được tiếng lòng của Cố Minh Khê.
Nhưng hôm nay trợ lý Vương lại nghe được.
Tại sao? Hệ thống bị bug sao?
Phó Vân Thâm không chắc cụ thể bug là gì, chỉ âm thầm ghi nhớ trong lòng để tiếp tục quan sát.
"Anh cả, cổ anh sao thế?" Mạnh Vân Thư mắt tinh, liếc một cái đã thấy miếng băng trắng nơi cổ áo sơ mi của Phó Vân Thâm.
"Vô tình bị quẹt trúng thôi." Phó Vân Thâm theo phản xạ chạm lên cổ, lại bị Cố Minh Khê gõ vào tay nên đặt xuống.
"Nhiễm trùng đó." Là hung thủ gây ra vết thương này, Cố Minh Khê có chút chột dạ nho nhỏ.
Phó Vân Thâm đầy ẩn ý nhìn cô một cái.
Mạnh Vân Quyển như hiểu ra điều gì, quay sang em gái: "Em quá ngây thơ rồi."
Phó Vân Thâm cảnh cáo nhìn em trai một cái, người kia lập tức ngồi thẳng nhận sai: "Em sai rồi."
Trên gương mặt xinh đẹp của Mạnh Vân Thư đầy dấu chấm hỏi.
Ủa? Sao tự dưng nhận lỗi rồi? Cô ấy bỏ lỡ cái gì à?
Mạnh Tri Dịch bình tĩnh lên tiếng: "Ăn nhiều vào."
Ý là dùng đồ ăn chặn miệng con lại.
Mạnh Vân Quyển nháy mắt đã hiểu cmn ý của mẫu hậu đại nhân: "Dạ dạ."
"Anh hai, dạo này chị dâu hai bận gì thế?" Mạnh Vân Thư thuận miệng hỏi: "Lâu rồi em chưa gặp chị ấy."
Nhắc tới vị hôn thê thanh mai trúc mã của mình, vẻ lạnh lùng trên mặt Mạnh Vân Quyển dịu đi vài phần: "Cô ấy gần đây đi khắp nơi để tìm cảm hứng vẽ thực vật."
Diêu Điệp là họa sĩ, thường xuyên ra ngoài du lịch. Có lúc đi một mình, có lúc đi cùng Mạnh Vân Quyển.
"Ồ ồ." Mạnh Vân Thư gật đầu.
Tiểu Qua đột nhiên kích động: [Tiểu Khê, có quả dưa siêu to khổng lồ nè!]
Cố Minh Khê đang gặm cái giò heo khác, nghe vậy lập tức ngẩng đầu: [Quả dưa siêu to khổng lồ gì đó? Dưa hấu hả?]