Nữ Phụ Hào Môn Hóng Drama Phát Tài

Chương 23: Hóng drama trong buổi casting

[Lưu Diên Hành đúng là trèo cao quá xá quà xa luôn!]

Giang Nam Lộ ở trên bục giám khảo gật đầu cái rụp, trong lòng vô cùng đồng tình với tiếng lòng của Cố Minh Khê.

Chị họ của cô ấy, Giang Nam Triều đích thực là một nữ trung hào kiệt, một đại nữ chủ ngoài đời thực. Năm xưa chị ấy và chồng môn đăng hộ đối, thanh mai trúc mã, cùng nhau đồng cam cộng khổ khởi nghiệp thành công. Hai người từng là cặp đôi kiểu mẫu được công nhận trong giới hào môn, khiến biết bao người phải đỏ mắt ghen tị.

Thế nhưng, chính gã chồng tồi thích chung thủy thiết lập yêu vợ thương con ấy lại đi ngoại tình ở cái tuổi trung niên, bảo là đã gặp được chân ái của đời mình, còn trơ trẽn tuyên bố tình yêu với Giang Nam Triều đã cạn, giờ chỉ còn tình nghĩa. Đã vậy, gã còn âm mưu lén lút tẩu tán tài sản nhưng không thành, kết cục bị bà chị họ tổng tài bá đạo thực thụ đá văng ra khỏi cuộc chơi không trượt phát nào.

Lúc này, mặt Lưu Diên Hành đã đỏ lựng như tôm luộc, anh ta tự định vị bản thân cực kỳ rõ ràng, một món "đồ chơi nam sủng" có nhiệm vụ dỗ dành cho phú bà vui lòng mà thôi. Phú bà thèm khát thân xác và giá trị cảm xúc của anh ta, còn anh ta thì thèm khát tài nguyên, tiền bạc trong tay phú bà. Bản thân Giang Nam Triều lại là một người phụ nữ cực kỳ có mạt lực và khí chất, nên Lưu Diên Hành chưa bao giờ cảm thấy việc mình bám váy chị ấy là điều gì nhục nhã.

Chỉ là, khi cái bí mật này bị bóc trần tuốt tuột trước bàn dân thiên hạ thế này, đầu Lưu Diên Hành như muốn bốc khói nghi ngút. Tâm trạng anh ta lúc này phức tạp vô cùng, vừa có chút nhục nhã, ê chề, lại vừa xen lẫn chút thẹn thùng và cả một tia vui sướng ngầm...

"Hôm nay làm phiền mọi người rồi, vất vả cho các thầy cô quá ạ." Lưu Diên Hành có một bụng lời muốn nói nhưng ngặt nỗi không thể hé răng, anh ta đành dứt khoát cúi người chào thật sâu rồi quay lưng rời đi.

Giang Nam Lộ là người phản ứng lại đầu tiên, cô ấy mỉm cười lịch sự: "Vất vả cho anh rồi. Kết quả thử vai sẽ được thông báo trong vòng một tuần tới nhé."

Bất kể là có đậu hay không, đoàn phim Nữ Đế luôn làm việc chuyên nghiệp, sẽ thông báo đầy đủ đến tận tay diễn viên hoặc người quản lý.

"Tôi xin cảm ơn." Lưu Diên Hành giữ vững phong độ lịch lãm cuối cùng rồi rời khỏi khán phòng.

Đám nhân viên công tác bên dưới coi như đã được hít một quả dưa siêu to khổng lồ, Thị đế đi làm vương tử bóng đêm của đại lão phú bà 50 tuổi!

Oa, mà vị đại lão này lại còn là chị họ ruột của đạo diễn Giang Nam Lộ nữa chứ!

Họ cũng chẳng lấy làm lạ khi Giang Nam Lộ lại thiết diện vô tư, công tư phân minh trong công việc như vậy, sự chịu trách nhiệm đến cùng của cô ấy đối với đứa con tinh thần Nữ Đế khiến mọi người vô cùng an tâm. Ít nhất là ở trong đoàn của đạo diễn Giang, sẽ không bao giờ có chuyện diễn viên cậy quyền cậy thế, giở thói ngôi sao hay thích làm gì thì làm.

Nhưng mà... Nghĩ đi nghĩ lại, cái giọng điệu hóng hớt thứ hai phát ra trong đầu bọn họ nghe sao mà quen tai thế nhỉ? Giống giọng của ai thế cơ chứ?

Ứng viên thử vai số 3 bước vào phòng.

Mắt Cố Minh Khê lập tức sáng lên.

Anh chàng này sở hữu một gương mặt góc cạnh, nam tính và vô cùng kiên nghị, vóc dáng cường tráng săn chắc nhưng không phải kiểu cơ bắp cuồn cuộn, hộ pháp đô con gây ngột ngạt cho người nhìn. Khung xương và những múi cơ của cậu cực kỳ đẹp và gọn gàng, bước đi nhẹ nhàng, linh hoạt, chứng tỏ phần cơ cốt lõi cực kỳ vững chắc.

"Em xin kính chào đạo diễn Giang, chào các thầy cô trong ban giám khảo ạ. Em tên là Quan Thịnh, là một diễn viên võ thuật, em tinh thông võ thuật truyền thống, kiếm pháp, trường thương, đại đao..."

Cố Minh Khê khẽ ồ lên một tiếng đầy thích thú.

"Trông bạn có vẻ là một cao thủ võ lâm thứ thiệt nha, bạn có thể biểu diễn ngay một đoạn kiếm pháp cho mọi người xem được không?" Cố Minh Khê nhớ trong kịch bản nhân vật Ảnh Nhất là một bậc thầy dùng kiếm, hơn nữa cô thấy Quan Thịnh có vẻ đang khá căng thẳng, bảo cậu làm điều mình giỏi nhất sẽ giúp giải tỏa tâm lý.

"Dạ được chứ ạ, thưa cô Cố."

Quan Thịnh vừa dứt lời liền cầm lấy thanh đạo cụ kiếm trên bàn, lập tức múa lên một bài kiếm pháp. Từng chiêu thức, động tác của cậu dứt khoát, liên hoàn, mượt mà như nước chảy mây trôi, tiếng gió rít xé toạc không khí vút vút vang lên liên hồi khắp khán phòng.

Màn múa kiếm của Quan Thịnh chính là sự kết hợp hoàn hảo giữa sức mạnh cơ bắp và tính thẩm mỹ đỉnh cao của võ học.

Sau khi đường kiếm cuối cùng kết thúc, Quan Thịnh thở phào một hơi, cả người thả lỏng hơn rất nhiều, việc được thể hiện trong lĩnh vực chuyên môn sở trường đã giúp cậu tìm lại được cảm giác tự tin và định tâm vốn có.

"Đỉnh thực sự nha." Cố Minh Khê không tiếc lời khen ngợi: "Đúng chất cao thủ võ lâm."

Quan Thịnh ngượng ngùng gãi đầu: "Em cảm ơn ạ."

"Bạn luyện võ bao lâu rồi?" Giang Nam Lộ lên tiếng hỏi vào chuyên môn.

"Dạ võ thuật thì em luyện từ nhỏ, còn kiếm thuật thì mới tập chuyên sâu được một năm nay ạ. Thực ra sở trường lớn nhất của em là dùng trọng kiếm (kiếm nặng) cơ ạ." Thanh kiếm cậu vừa dùng lúc nãy là khinh kiếm (kiếm nhẹ).

"Thế còn cưỡi ngựa thì sao?" Cô ấy tiếp tục hỏi.

Quan Thịnh thành thật đáp: "Dạ em sinh ra và lớn lên trên lưng ngựa ở vùng thảo nguyên, nên kỹ năng cưỡi ngựa của em tốt lắm ạ."

Giang Nam Lộ hài lòng gật đầu: "Tốt lắm, vậy bây giờ bạn và Vân Thư hãy phối hợp diễn phân đoạn này nhé."

Phân đoạn này chính là cảnh Công chúa Sở Dương lần đầu tiên đưa ra lời khiêu chiến với Ảnh Nhất, thế nhưng Ảnh Nhất đã quỳ sụp xuống và thẳng thừng từ chối.

"Kiếm của Ảnh Nhất một khi rút khỏi vỏ là phải thấy máu. Kiếm của thần, là kiếm để giết người."

Sở Dương tức giận tuốt kiếm vung tới, nhưng Ảnh Nhất vẫn đứng trơ ra đó, không hề có một chút dao động hay né tránh.

"Ngươi không sợ ta sẽ giết ngươi thật sao?" Sở Dương tức tối hất tay, ném mạnh thanh kiếm xuống đất.

"Mạng của Ảnh Nhất là của Công chúa, thần vĩnh viễn không bao giờ chĩa mũi kiếm về phía Công chúa." Ảnh Nhất quỳ rạp dưới đất, khẽ cụp hàng mi xuống, đem toàn bộ sự khiêm nhường, kính cẩn và trung thành tuyệt đối thể hiện ra ngoài. Nhưng sống lưng của chàng vẫn thẳng tắp như cây tùng, chàng từ tốn nhặt thanh kiếm bị vứt sang một bên lên, dùng cả hai tay nâng cao thanh kiếm qua đỉnh đầu.

Cả hai người không ai nói thêm lời nào, cứ thế im lặng đối trì giữa bầu không khí căng thẳng.

Cuối cùng, Sở Dương tiến lên cầm lấy thanh kiếm: "Ảnh Nhất, hãy ghi nhớ thật kỹ những lời ngươi vừa nói ngày hôm nay."

Ánh nắng vàng rực rỡ buông xuống người hai chủ tớ kẻ đứng người quỳ, bóng của Công chúa đổ dài, che khuất đi nửa thân hình của Ảnh Nhất.

Trong khán phòng thử vai lúc này vốn dĩ không có ánh mặt trời, chỉ có những ánh đèn led chuyên dụng rọi xuống sân khấu. Thế nhưng màn phối hợp vừa rồi của hai người đã tái hiện lại mồn một nguyên văn từng câu từng chữ trong tiểu thuyết, khiến Cố Minh Khê vô cùng ấn tượng.

Vào khoảnh khắc đó, họ chính là Sở Dương và Ảnh Nhất bằng xương bằng thịt bước ra từ trang sách. Màn đối thoại và sự giằng xé, đối đầu tâm lý giữa hai nhân vật được co kéo, kiểm soát vô cùng nhịp nhàng, khiến đôi mắt Cố Minh Khê thủy chung khóa chặt trên người họ không rời một giây.

Hiện trường yên ắng đến mức có thể nghe thấy cả tiếng kim rơi.

Mạnh Vân Thư và Quan Thịnh dần thoát khỏi trạng thái nhập vai, cô ấy tiến lên một bước, chủ động đưa tay kéo Quan Thịnh còn đang quỳ trên sàn đứng dậy.

"Thần xin tạ ơn Công chúa." Quan Thịnh lúc này vẫn còn hơi kẹt lại trong tâm lý của nhân vật.

Mạnh Vân Thư phì cười: "Không có gì đâu."

Cô ấy thong thả bước về lại hàng ghế của mình, vừa vặn chạm ngay ánh mắt sáng lấp lánh như sao sa của Cố Minh Khê. Cô nàng khẽ mỉm cười, nụ cười tràn ngập vẻ nhẹ nhõm, tự do tự tại, rồi khẽ hất cằm lên như một chú mèo kiêu kỳ đang chờ đợi được chủ nhân xoa đầu khen thưởng.

"Vân Thư ơi, lúc nãy em chính là Sở Dương thực sự đấy!" Cố Minh Khê không tiếc lời dành cho cô em chồng sự tán thưởng cao nhất của một người xem.

Nụ cười trên môi Mạnh Vân Thư càng thêm rạng rỡ, cô ấy khẽ nhấc nhẹ tà váy đầy thanh lịch: "Em cảm ơn chị dâu."

Giang Nam Lộ sau đó tiếp tục yêu cầu Quan Thịnh thử thêm hai phân cảnh khác nhau nữa. Sau khi hỏi xong một vài câu hỏi chuyên môn mà mình hứng thú, cô ấy mới mỉm cười cho phép cậu rời đi.

"Kết quả thử vai sẽ được thông báo cụ thể trong vòng một tuần tới nhé."

Quan Thịnh gập người cúi chào một góc 90 độ đầy cung kính: "Dạ vâng, em xin cảm ơn các thầy cô trong ban giám khảo nhiều ạ. Điện thoại của em luôn bật chế độ online 24/24 ạ."

Anh chàng thực sự vô cùng trân trọng cơ hội ngàn năm có một này. Thú thật, lúc nhận được lời mời đến casting, cậu đã vừa kích động vừa lo lắng đến mức mất ăn mất ngủ mấy ngày liền, Quan Thịnh bước chân vào ngành từ khi còn nhỏ, lăn lộn mười mấy năm trời với tư cách là một diễn viên võ thuật, đóng vai phụ, đóng quần chúng, thậm chí làm diễn viên đóng thế trầy da tróc vảy cho các ngôi sao nam khác, chứ chưa bao giờ có cơ hội được chạm tay vào một vai nam chính nào cả.

Cứ hễ có vai diễn, bất kể lớn nhỏ là cậu lại đâm đầu vào đóng. Năng lực chuyên môn của Quan Thịnh cực kỳ mạnh, nhưng ngặt một nỗi cậu lại không có tư bản chống lưng, công ty quản lý nhỏ bé thì cũng đang trên đà phá sản đến nơi rồi. Để duy trì cái ước mơ đóng phim này, cậu thường xuyên phải chạy tới chạy lui khắp các phim trường để làm thuê làm mướn, từ đóng vai quần chúng qua đường cho đến làm phục vụ bàn trong nhà hàng... kiếm từng đồng để nuôi dưỡng đam mê.

Ước mơ, đối với những người ở tầng đáy như cậu là một từ ngữ quá đỗi xa xỉ, nhưng mỗi khi được đứng trước ống kính và hóa thân vào nhân vật, Quan Thịnh mới thực sự cảm nhận được niềm vui sướng và hạnh phúc tột cùng. Cậu vô cùng biết ơn đạo diễn Giang Nam Lộ đã trao cho mình cơ hội này, cậu sẽ dốc hết 200% sức lực để nắm giữ lấy nó.

Quan Thịnh không biết liệu lần này mình có thành công đổi đời hay không, nhưng ít nhất cậu đã cháy hết mình và không còn điều gì phải hối tiếc nữa rồi.

Cậu thực sự khao khát có được thành công lần này. Trong suốt cả sự nghiệp diễn xuất của mình, cậu chưa một lần được nếm trải cảm giác đóng vai nam chính, một nhân vật có máu có thịt, có hào quang và góc khuất của riêng mình, có một hành trình trưởng thành rõ rệt qua từng thước phim.

Tổng cộng có 5 nam diễn viên tham gia thử vai cho nhân vật Ảnh Nhất, và người cuối cùng được chốt chọn chính là Quan Thịnh.

[Ủa mà Quan Thịnh có dưa gì không ấy?]

Cố Minh Khê thực ra cũng ưng Quan Thịnh lắm, cậu với Mạnh Vân Thư đứng cạnh nhau trông cứ như nam nữ chính xé truyện bước ra vậy. Nhưng cô vẫn phải hỏi cho chắc, dù có vừa mắt đến mấy mà dính phốt nặng thì cũng xin là bái bai ngay lập tức. Tiền đầu tư xương máu của cô tuyệt đối không thể vì một gã đàn ông mà đổ sông đổ bể được, đứng trước vấn đề liên quan đến tiền tài, Cố Minh Khê lúc nào cũng lý trí đến đáng sợ.

Tiểu Qua lật đật giở cuốn sổ tay bát quái ra tra cứu: [Ui hổng phốt đen gì đâu á! Nhưng mà anh chàng này có một cái biệt danh nghe kêu lắm nha.]

[Biệt danh gì thế?] Cố Minh Khê tò mò.

[Chiến thần làm thuê của phim trường Hoành đ**m! Anh ta đúng kiểu cuồng công việc, hở ra là đi làm thuê kiếm tiền, cuộc sống ngoài đóng phim ra thì toàn là đi làm thêm làm mướn đủ thứ nghề thôi à.]

Cố Minh Khê nghe vậy thì có chút thắc mắc: [Diễn xuất tốt như vậy, ngoại hình lại sáng sủa, đẹp trai, con người trông cũng rất thành thật, kiên định, tại sao bao năm qua lại không thể phất lên được nhỉ?]

Nhưng rồi nghĩ lại một chút, cô liền tự thông suốt: [Mà thôi, cái showbiz này muốn nổi tiếng đâu phải cứ chỉ dựa vào mấy thứ đó là đủ đâu.]

[Đúng thế đấy, anh ta không có tư bản chống lưng, không có tài nguyên ngon, lại càng không biết chiêu trò cọ nhiệt hay marketing đánh bóng tên tuổi gì cả, chưa kể cái công ty quản lý cùi bắp còn suốt ngày kéo chân sau nữa chứ...] Tiểu Qua nghiêm túc phân tích.

Cố Minh Khê gật gù đánh giá: [Được, rất tốt. Lần này anh ta nhất định sẽ hot hòn họt cho coi.]

[Ơ sao cưng lại khẳng định chắc nịch thế? Cưng nhìn ra được tiềm năng bùng nổ ẩn giấu nào của Quan Thịnh rồi sao?]

Cố Minh Khê đắc ý: [Bởi vì dự án này có tui và Tiểu Nam thầu chứ sao nữa. Tui tin tưởng tuyệt đối vào năng lực của bản thân mình và Tiểu Nam nha."

Quan Thịnh có thực lực là một chuyện, nhưng điều quan trọng nhất là hiện tại cô đã vung tiền trở thành nhà đầu tư lớn nhất của Nữ Đế, cô và Giang Nam Lộ giờ đây nắm trong tay quyền phát ngôn lớn nhất đoàn phim, nói một cách chính xác hơn chính là quyền kiểm soát và định đoạt tuyệt đối.

[Lần trước tui với Tiểu Nam song kiếm hợp bích đã tạo nên một cú nổ lớn mang tầm hiện tượng rồi. Lần này cũng sẽ không ngoại lệ, nhất định sẽ hot, hot đến mức nổ tung màn ảnh luôn cho xem! Kịch bản xuất sắc, diễn viên thực lực, đạo diễn có tâm, đội ngũ chế tác đỉnh cao... Tui thực sự không tìm ra nổi một lý do nào để dự án Nữ Đế này có thể thất bại được cả. Chúng ta cầm chắc phần thắng trong tay rồi!] Cố Minh Khê bỗng chốc thấy máu nóng trong người chảy cuồn cuộn, tinh thần rực lửa.

Tiểu Qua cũng bị lây cái sự nhiệt huyết đó, reo hò ầm ĩ: [Đúng vậy! Tiểu Khê và Tiểu Qua vô địch, chắc chắn chiến thắng!!!]

Dàn nhân viên công tác và các sếp lớn có mặt tại hiện trường bỗng dưng bị dội cho một gáo máu gà, ai nấy đều ngơ ngác... Ủa alo, sao tự dưng bầu không khí lại trở nên sục sôi, hừng hực khí thế như phim anime shounen thế này?

"Nhưng mà... liệu Quan Thịnh có gánh nổi một dự án cấp đại chế tác quy mô lớn như thế này không? Tôi e là cậu ấy chưa đủ tầm để trấn áp được đại cảnh." Đạo diễn phụ trách tuyển chọn diễn viên rụt rè lên tiếng bày tỏ sự lo ngại của mình.

Theo góc nhìn thương mại của ông ta, chọn Quan Thịnh thà chọn Lưu Diên Hành còn hơn. Ít nhất người ta cũng là Thị đế có danh tiếng, có lưu lượng và một lượng fan hâm mộ đông đảo sẵn sàng cày số liệu, Nữ Đế thậm chí còn chưa cần lên sóng thì đã được bảo chứng trước một mức tỷ suất người xem ổn định rồi.

Cái thời buổi thị trường phim ảnh hiện nay, tư duy làm phim đã thay đổi chóng mặt so với ngày xưa rồi, không có nhiệt độ thì rất khó sống sót.

Lưu lượng là vua, cái triết lý thời thượng ấy từ lâu đã bóp nghẹt sự sáng tạo của không ít đoàn phim.

Nhưng Giang Nam Lộ thì không thỏa hiệp, cô ấy nhướng mày, hỏi ngược lại một câu đầy sắc bén: "Tại sao lại không gánh nổi? Là do ông nhìn không trúng bản thân cái IP Nữ Đế này, hay là không tin tưởng vào danh tiếng và tay nghề làm phim của tôi?"

Cô ấy xưa nay không bao giờ có thói quen đi tự chứng minh bản thân trước những lời nghi ngờ vô căn cứ. Cố Minh Khê là nhà đầu tư lớn nhất đứng sau chống lưng, bản thân cô ấy vừa là đạo diễn vừa là cổ đông góp vốn, nắm trong tay quyền sinh quyền sát tuyệt đối. Giang Nam Lộ một khi đã bộc lộ phong mang thì khí tràng sắc sảo ấy đủ khiến người khác phải lạnh gáy.

"Dạ đâu có, tôi đâu có ý đó." Đạo diễn tuyển chọn cười lảng tránh: "Tôi đương nhiên là tin tưởng vào đạo Giang cùng các đồng nghiệp xuất sắc ở đây rồi ạ."

Dù mở miệng nói vậy nhưng trong lòng ông ta vẫn thầm bĩu môi. Cái kiểu kịch bản đại nữ chủ này, nhân vật nam chính rất dễ biến thành công cụ làm nền, làm bàn đạp cho nữ chính tỏa sáng rồi bị tế trời chứ béo bở gì, chưa kể đoàn phim Nữ Đế lần này từ đạo diễn cho đến biên kịch đa số đều là nữ giới, mấy người phụ nữ này thì hiểu cái quái gì về gu xem phim của đại chúng cơ chứ?

Tất nhiên, là một con cáo già nơi công sở, ông đạo diễn tuyển chọn này thừa biết cái gì nên nói và cái gì nên nuốt ngược vào trong lòng.

Sau một hồi tranh luận nảy lửa, vai diễn Ảnh Nhất lập tức được chốt hạ cho Quan Thịnh.

Tiếp theo, ban giám khảo chuyển sang thảo luận về vai diễn vị hoàng tử "bạch thiết hắc" của phe địch. Lần này, cái tên được lựa chọn lại là một nhân vật từng gây ra tranh cãi vô cùng nảy lửa trong giới: Bùi Gia Hữu.

Nói về Bùi Gia Hữu thì đúng là một câu chuyện truyền kỳ của giới giải trí. Năm xưa khi cậu đang ngồi ăn thịt xiên nướng vỉa hè, ngoại hình quá mức rực rỡ và nổi bật của cậu đã lọt vào mắt xanh của một người săn tìm ngôi sao đi ngang qua. Người đó kinh thiên động địa trước nhan sắc ấy, kiên trì bám đuôi nài nỉ suốt ba tháng trời mới thành công ký được hợp đồng, mang Bùi Gia Hữu về công ty để tiến hành các khóa đào tạo bài bản.

Bùi Gia Hữu vừa debut đã nổi tiếng ngay lập tức. Dù thời điểm đó cậu bị gán mác là bình hoa di động với nét diễn có phần đơ cứng, nhưng ngặt nỗi cái khuôn mặt thanh thuần, mỹ mạo xuất chúng kia lại có tính đắp nặn và phản chiếu màn ảnh cực kỳ mạnh.

Nhan sắc là một con dao hai lưỡi, và câu nói này áp dụng lên người các mỹ nam cũng chuẩn xác không kém.

Đùng một cái, scandal Bùi Gia Hữu ra tay đấm vỡ mặt ông chủ công ty quản lý leo thẳng lên vị trí top 1 hot search kèm theo chữ BẠO đỏ chót. Từ đỉnh cao lưu lượng rơi xuống đáy vực sâu, cậu hoàn thành chuỗi thăng trầm chỉ trong vòng một nốt nhạc.

Bùi Gia Hữu lên tiếng tố cáo công ty quản lý làm ăn bất chính, ép buộc cậu phải đi tiếp khách, dắt mối cho các đại gia và chính thức đâm đơn kiện công ty ra tòa. Ngược lại, phía công ty quản lý lại đóng vai nạn nhân, mắng Bùi Gia Hữu là kẻ ăn cháo đá bát, không biết ơn người nâng đỡ, sau khi nổi tiếng thì liên tục giở thói ngôi sao, hống hách, thậm chí còn bạo lực học đường, bắt nạt trợ lý thân cận.

Đôi bên khẩu chiến kịch liệt, ông nói gà bà nói vịt. Ngặt một nỗi Bùi Gia Hữu lại không thể đưa ra được những chứng cứ pháp lý đắt giá, trong khi phía công ty cũ lại tung ra được lời khai của người quản lý cùng đống bằng chứng tố cậu bắt nạt trợ lý. Vụ lùm xùm hủy hợp đồng này cứ thế dây dưa, kéo dài đằng đẵng suốt gần hai năm trời.

Bùi Gia Hữu cứ thế mờ nhạt dần rồi mất hút khỏi giới giải trí, ai cũng nghĩ cậu đã nản lòng thoái ẩn quay về làm người thường. Thế nhưng không ai ngờ được rằng, lần này cậu lại chủ động liên hệ với đạo diễn Giang Nam Lộ, sau khi Giang Nam Lộ xem đoạn video thử vai qua mạng do chính cậu gửi tới đã quyết định cho chàng trai này một cơ hội.

Khi Bùi Gia Hữu bước vào hiện trường buổi casting ngày hôm nay, trạng thái của cậu tốt đến mức khiến ai nấy đều phải kinh ngạc. Nhan sắc đỉnh cao năm nào vẫn vẹn nguyên không một vết xước, đôi mắt vẫn trong vắt như hồ nước mùa thu, nhưng so với nét non nớt của vài năm trước, khí chất của cậu lúc này đã trầm ổn, nội liễm và trưởng thành hơn rất nhiều.

Màn thể hiện của cậu trên sân khấu chỉ có thể dùng bốn chữ để hình dung: Thoát thai hoán cốt.

Đặc biệt là trong phân đoạn diễn tay đôi với Mạnh Vân Thư, cậu hoàn toàn không hề bị lu mờ trước khí tràng của nữ chính. Hai người đối diễn mà phản ứng hóa học b*n r* tung tóe, giằng co kịch liệt vô cùng mãn nhãn.

Giang Nam Lộ không giấu nổi sự tò mò, lên tiếng hỏi: "Bùi Gia Hữu, thời gian qua bạn đi bế quan tu luyện diễn xuất ở đâu thế? Tiến bộ vượt bậc luôn ấy."

Bùi Gia Hữu khẽ mỉm cười, nụ cười thanh khiết tựa như một đóa hoa nhài trắng muốt vừa nở rộ trong ban mai, thoang thoảng mang theo một thứ hương vị dịu nhẹ, điềm tĩnh: "Dạ, thời gian qua em đi thi vào biên chế ạ... Em đầu quân cho một nhà hát kịch nói."

[Ối mẹ ơi, Bùi Gia Hữu có dưa bự chấn động nè!!!]

Gần như ngay lập tức, một giọng nói nam trầm ấm, êm tai bỗng chốc vang lên song song cùng thứ âm thanh máy móc quen thuộc ngay trong đại não của tất cả những người có mặt.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn