Nữ Phụ Hào Môn Hóng Drama Phát Tài

Chương 18: Cả nùi drama ở đoàn phim

Giọng máy của Tiểu Qua vẫn đang bắn rap liên thanh: [Ngưỡng Khí trùng hôn ba lần, sinh được ba đứa con trai với ba người vợ khác nhau.]

Cố Minh Khê nghe xong chỉ biết thốt lên: [Wow... Đúng là kỳ nhân dị sĩ mà.]

Cô đã hoàn toàn chìm đắm vào việc hóng hớt. Quả phốt sập phòng của Ngưỡng Khí phải nói là đi một lối riêng quá độc lạ, một lần nữa làm cô chấn động về sự đa dạng của nhân loại và bản tính tồi tệ của đàn ông.

[Mà lão ta lừa ba người vợ bằng cách nào hay vậy, họ đều là người trong giới hết à?] Cố Minh Khê cực kỳ thắc mắc. Có cái năng lượng và tâm trí đó thì dùng vào việc gì không dùng, lại cứ thích đi cắm sừng với lừa gạt các cô gái là thế nào? Cái loại tra nam tuyệt chủng gì thế này không biết? Nhổ vào!

Tiểu Qua đáp: [Cả ba người vợ đều là người ngoài ngành giải trí. Một người ở Pháp, một người ở Anh, người còn lại thì ở trong nước. Họ hoàn toàn không biết đến sự tồn tại của nhau, sợi dây liên kết duy nhất chính là Ngưỡng Khí.]

[Hắn giấu bài siêu kỹ, diễn xuất lại đỉnh chóp nên đến giờ vẫn chưa bị lộ. Đã thế trong mắt ba cô vợ, hắn vẫn luôn là một người chồng thâm tình và có trách nhiệm.]

Cố Minh Khê cạn lời lên tiếng cà khịa: [Hèn gì người ta cứ khen diễn xuất của hắn như mang cả đời thực vào phim, tự nhiên chân thực ghê gớm. Có ai ngờ được thằng cha hãm lờ này ngoài đời lại diễn luôn phim Điệp vụ bất khả thi đâu... Đúng là bậc thầy điện ảnh, đưa diễn xuất hòa quyện vào cuộc sống cơ đấy!]

Giọng cô nặc mùi châm biếm: [Cái này thì ai nhìn vào mà chẳng phải khen một câu kính nghiệp, vừa là bậc thầy diễn xuất vừa là chúa tể quản lý thời gian.]

[Thế còn ba cô gái kia thì sao? Hệ thống có phương thức liên lạc của họ không?] Cố Minh Khê không muốn những người phụ nữ vô tội tiếp tục bị gã tra nam này dắt mũi. Trong khả năng cho phép và không làm ảnh hưởng đến bản thân, cô muốn bắn tin cảnh báo cho họ một chút.

Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, cô nảy ra ý định khác, hay là phốt luôn cho mấy bên săn ảnh đi? Phải chọn mấy nhà có thù hằn với Ngưỡng Khí ấy, như thế mới không lo bị anh ta dùng tiền bịt miệng. Hoặc là cứ tuồn tin cho một lúc mấy nhà luôn, cho anh ta có mọc cánh cũng không đè bài xuống nổi.

[Thôi không cần xin thông tin liên lạc của họ nữa.] Cố Minh Khê quyết định dùng phương án thứ hai, vừa an toàn lại ít rủi ro hơn. Còn về danh tiếng với tương lai của Ngưỡng Khí ấy à? Liên quan gì đến cô chứ! Cái loại rác rưởi làm ra mấy chuyện thất đức này thì xứng đáng gì mà đòi nhận được nhiều tình yêu với tiền bạc của công chúng!

Trong lòng Cố Minh Khê bỗng dâng lên một ngọn lửa chính nghĩa bừng bừng. Lúc này, Tiểu Qua lại tiếp tục lật cuốn sổ tay drama của nó ra đọc tiếp.

[Ủa?] Hệ thống bỗng phát ra một âm thanh máy móc đầy chấm hỏi.

[Sao thế, sao thế?] Dựa theo kinh nghiệm xương máu của mình, Cố Minh Khê biết thừa cứ mỗi lần Tiểu Qua phát ra cái giọng điệu này là y như rằng sắp sửa có siêu bão drama ập đến: [Lại có dưa gì siêu to khổng lồ nữa à?]

Tiểu Qua: [Ngưỡng Khí thực chất bị yếu t*nh tr*ng, cả ba đứa con trai đều không phải giọt máu của hắn.]

Cố Minh Khê: [CÁI GÌ CƠ!?]

[Ngưỡng Khí bị vô sinh á!? Ba đứa con trai đều là đổ vỏ, không phải con ruột của hắn luôn!!?] Hóng trúng quả dưa chấn động địa cầu, cô không kìm lòng được mà lặp lại một tràng, nhấn mạnh từng chữ.

Một tiếng sét đánh ngang trời giữa thanh thiên bạch nhật!

"Không thể nào! Chuyện này tuyệt đối không thể nào xảy ra được!!!" Người có phản ứng dữ dội nhất tại hiện trường không ai khác chính là chính chủ Ngưỡng Khí. Anh ta trước giờ cơ thể hoàn toàn khỏe mạnh, không có thói quen xấu, lại còn đam mê thể thao, làm sao có chuyện bị yếu t*nh tr*ng cho được!!! Căn bản là không thể có chuyện đó xảy ra được!!!!!!!!!!

Sự thật phũ phàng này đã hoàn toàn vượt quá nhận thức của Ngưỡng Khí, đánh thẳng vào tử huyệt, đâm trúng lòng tự ái tự tôn của một gã đàn ông. Đúng là chỉ cần hai câu nói, khiến sói con tự bộc lộ nguyên hình.

"Đứa nào? Bước ra đây cho tao, ngon thì ra đây ba mặt một lời đối chất!" Ngưỡng Khí hoàn toàn mất hết lý trí, hóa điên ngay tại chỗ.

Đại diện nhà đầu tư và Giang Nam Lộ lập tức nhìn nhau trao đổi ánh mắt, cả hai đều hiểu ngay đối phương đang tính toán cái gì. Quả không hổ là cô bạn thân chí cốt, làm tốt lắm!

Hiện trường lúc này nổ ra một trận xôn xao náo loạn, vô số người lộ ra những ánh mắt đầy ẩn ý, thậm chí có vài người còn không tự chủ được mà đưa mắt liếc nhìn vào chỗ hiểm của Ngưỡng Khí một cái.

Bình thường nếu chỉ có một người lén lút nhìn thì sẽ chẳng ai nhận ra, nhưng khi cả một đám đông cùng lén lút đổ dồn mắt vào một chỗ thì nó chẳng khác nào đang quang minh chính đại nhìn chằm chằm cả.

Trong lòng và trong mắt Ngưỡng Khí như có một ngọn lửa đang bốc cháy ngùn ngụt, anh ta vội vàng nhích bước để thân hình của gã quản lý che chắn bớt tầm mắt của mọi người, bấy giờ sự bứt rứt, nhục nhã trong lòng mới vơi đi phần nào.

"Nhìn cái gì mà nhìn?" Anh ta trợn mắt giận dữ quát lớn.

"Nhìn cái sừng dài cả mét trên đầu mày chứ nhìn cái gì." Người vừa lên tiếng không ai khác chính là Du Văn Phú, kẻ thù truyền kiếp của Ngưỡng Khí. Hai người vốn là bạn học cùng lớp đại học, đều thuộc kiểu nam thần chính khí, nét đẹp truyền thống giống nhau.

Ngay khi vừa tốt nghiệp, Du Văn Phú đã được tham gia bộ phim điện ảnh của một đạo diễn lớn với vai nam phụ chủ chốt, ẵm luôn giải Tân binh xuất sắc nhất, rồi đến năm thứ hai thì giật cúp Ảnh đế... Có thể nói, sự nghiệp diễn xuất của anh ta thuộc hệ đầu xuôi đuôi không lọt, càng về sau càng đuối.

Trong những năm Ngưỡng Khí lên như diều gặp gió thì sự nghiệp của Du Văn Phú lại dần chạm đáy. Du Văn Phú và Ngưỡng Khí vốn dĩ đã lệch sóng nhau từ trong trứng nước, Du Văn Phú luôn thấy Ngưỡng Khí cực kỳ giả tạo, thế nhưng người xung quanh ai cũng khen anh ta là người trọng tình trọng nghĩa.

Đặc biệt là sau vài lần bị Ngưỡng Khí nẫng tay trên mất mấy vai diễn ngon ghẻ, mức độ ghét bỏ của Du Văn Phú dành cho đối thủ đã tăng lên một tầm cao mới.

Du Văn Phú luôn nung nấu ý định thộp gáy, bắt thóp Ngưỡng Khí vì anh ta không tin trên đời này lại có một gã đàn ông hoàn hảo đến vậy. Không phải đồ giả thì cũng là diễn sâu mà thôi. Du Văn Phú luôn khăng khăng cái định kiến Ngưỡng Khí chẳng phải loại tử tế gì.

Anh ta vừa mới điều tra ra manh mối nghi ngờ Ngưỡng Khí bí mật kết hôn sinh con, đang tính tung phốt lên mạng thì tình cờ đi ngang qua đây và nghe thấy cái tin động trời này!

Ngưỡng Khí trùng hôn ba lần, có ba đứa con trai và cả ba lần đều bị cắm sừng đổ vỏ!!?

Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha!

Gã ngụy quân tử cuối cùng cũng lật xe rồi!

Du Văn Phú làm sao bỏ qua cơ hội ngàn năm có một để khịa thẳng mặt kẻ thù truyền kiếp này được. Ngay cả lúc Ngưỡng Khí đang ở thời kỳ đỉnh cao phong độ anh ta còn chẳng sợ đắc tội, huống chi là cái tầm này lão ta sắp toang hoác đến nơi rồi.

Ha ha ha ha ha ha ha ha!!!

Khóe miệng của Du Văn Phú lúc này nhếch lên cao còn khó ép xuống hơn cả nòng súng AK. Anh ta huých hàm, nói ra câu xanh rờn mà tất cả mọi người tại hiện trường đang nghẹn ứ trong họng: "Ơ thế mày không biết bản thân bị yếu t*nh tr*ng à? Hay là mày bị bất lực, không làm ăn gì được đúng không? Khuyên thật lòng là nên đến mấy bệnh viện lớn, uy tín mà khám đi, đàn ông đàn ang gì mà lại không lên nổi thế."

Nói xong, ánh mắt của Du Văn Phú còn cố tình dừng lại ở chỗ ấy của Ngưỡng Khí vài giây, rồi lại hóng hớt hỏi tiếp: "Này Ngưỡng Khí, thời đại nhà Thanh sụp đổ lâu rồi, mày có thể bất lực ở chỗ nào cũng được, chứ cái đầu không được bất lực, kém tắm thế đâu nhé."

Ngưỡng Khí lạnh lùng lườm anh ta: "Mày là thằng hề à?"

Du Văn Phú: "Mày bất lực."

Ngưỡng Khí: "Đồ nhảy nhót tấu hài."

Du Văn Phú mỉm cười: "Mày bất lực :)"

Ngưỡng Khí: "Làm trò lố bịch để gây chú ý."

Du Văn Phú nhắc lại từng chữ: "Mày. Bất. Lực."

Ngưỡng Khí nghiến răng ken két: "Tao khỏe!"

Du Văn Phú nhướn mày: "Mày bất lực."

Ngưỡng Khí bật bãi chửi thề: "Du Văn Phú, mày bị điên à?"

Du Văn Phú giơ ngón tay út lên lắc lắc: "Mày. Bất. Lực."

Ngưỡng Khí: "##@#@#@&%" (Văng tục, chửi bới rất vô văn hóa)

Du Văn Phú: "Mày bất... á..."

Ngưỡng Khí lao lên như một tên điên, tung một cú đấm trời giáng khiến Du Văn Phú ngã nhào ra đất.

Sau tiếng "bịch" khô khốc, Du Văn Phú nằm bò ra sàn, nhưng vẫn cố ngẩng đầu lên nở một nụ cười cực kỳ khiêu khích: "Mày... bất... lực."

"Thằng khốn!"

Ngưỡng Khí điên tiết định nhào vô bồi thêm cho Du Văn Phú một trận ra trò, nhưng gã quản lý đã kịp hoàn hồn, sống chết ôm chặt lấy anh ta: "Bình tĩnh, đừng manh động!"

Nụ cười trên môi Du Văn Phú lúc này trông hãm không chịu nổi, làm Ngưỡng Khí tức đến mức suýt thì cắn nát cả răng hàm.

"Thằng rác rưởi!" Anh ta hậm hực chửi rủa.

Ở trên cao, Cố Minh Khê và Tiểu Qua đã chú ý đến cảnh tượng hỗn loạn, gà bay chó sủa dưới tầng một.

[Ủa, sao dưới kia lại combat nhau rồi?]

Tiểu Qua vội vàng lật cuốn sổ tay drama: [Ngưỡng Khí với kẻ thù truyền kiếp Du Văn Phú đang tẩn nhau, tại vì ông kia suốt ngày chê hắn bất lực.]

[Ơ, nhưng Ngưỡng Khí bất lực là sự thật rành rành ra đấy thôi, mắc gì phải đi đấm người ta nhỉ?]

Cố Minh Khê bĩu môi: [Gã tra nam thối tha ấy mà, thẹn quá hóa giận chứ gì nữa.]

[Ủa, cơ mà Du Văn Phú cũng có phốt này!]

Nụ cười hớn hở trên mặt Du Văn Phú bỗng chốc cứng đờ.

Khóe môi Ngưỡng Khí lại khẽ nhếch lên, trong lòng nhen nhóm một tia hy vọng nhen nhóm. Anh ta cầu trời khấn phật cho quả phốt của Du Văn Phú phải nổ tung trời bùng nổ hơn nữa, để nó đè bẹp dí cái scandal của mình xuống.

Đây vốn là chiêu trò đánh lạc hướng dư luận quen thuộc trong showbiz mà, lấy một cái phốt siêu to khổng lồ khác để lấp l**m đi vụ bê bối hiện tại. Cho đến tận lúc này, Ngưỡng Khí vẫn chưa nhận thức được rằng vụ việc của mình không đơn thuần là sập nhà, bay màu hình tượng, mà tội trùng hôn là đi tù như chơi. Phen này anh ta chạy đằng trời.

[Du Văn Phú là một tín đồ cuồng nhiệt, tin tưởng mù quáng rằng người ngoài hành tinh thực sự tồn tại trong vũ trụ. Qua lời giới thiệu của một người bạn qua mạng, hắn đã gia nhập 'Hiệp hội nghiên cứu người ngoài hành tinh'. Nhưng thực chất, đây lại là một tổ chức tà giáo chuyên tẩy não hội viên.]

Du Văn Phú: "!"

"Không thể nào! Đó rõ ràng là một tổ chức nghiên cứu khoa học chính thống về sinh vật ngoài Trái Đất mà!"

Ngưỡng Khí cạn lời khinh bỉ: "Đồ không có não."

Du Văn Phú bật lò xo: "Mày bất lực!"

Càng nghĩ Du Văn Phú càng thấy lạnh sống lưng, hoang mang tột độ: "Không được, tôi phải gọi điện hỏi thẳng mặt người đứng đầu hiệp hội mới được!"

Chị quản lý của anh ta vội vàng đè chặt tay anh t lại: "Hỏi han cái gì, chúng ta tự đi báo cảnh sát trước!"

"Khoan hồng cho người thành khẩn, nghiêm trị kẻ ngoan cố. Từ trước đến giờ cậu chưa từng đứng ra tuyên truyền hay quảng cáo cho cái hiệp hội người ngoài hành tinh này đúng không?" Chị quản lý đau đầu muốn nổ tung não rồi.

Du Văn Phú trả lời ngay tắp lự, không cần suy nghĩ: "Tất nhiên là không rồi, các chị có ai thèm tin trên đời này có người ngoài hành tinh đâu mà em nói làm gì. Em là đang âm thầm nghiên cứu, đợi ngày làm cho tất cả mọi người phải trầm trồ ố á đấy chứ."

Quản lý của Du Văn Phú: "..."

Là âm thầm đi tù, khiến tất cả mọi người bật ngửa thì có. Chị cũng lạy cậu luôn! Quản lý trúng một nghệ sĩ thiếu năng lượng não như thế này đúng là tổn thọ, lo nghĩ bạc cả tóc.

Nhưng mà thôi, nếu đặt lên bàn cân so sánh với cái ông nhà bên kia, thì xem ra chị vẫn còn may mắn chán... nhỉ?

Cố Minh Khê: "..."

[Mấy ông sao nam trong cái giới này ai cũng bất ổn vậy sao?]

Cuốn sổ tay drama của Tiểu Qua lại tiếp tục cập nhật thông tin mới. Đúng là showbiz lắm dưa, sờ vào ai là người đó có tiểu phẩm liền.

[Dụ Đảo lén lút ngủ với fan, thường xuyên chọn phi tần trong chính hội người hâm mộ của mình...]

Đang yên đang lành tự dưng drama ập xuống đầu, mồ hôi hột của Dụ Đảo lập tức tuôn ra như tắm, cậu ta gượng cười đến mức méo mó cả mặt: "Không, không phải tôi, tôi chưa từng làm chuyện đó bao giờ."

Anh trai à, diễn xuất của anh còn phải rèn luyện thêm nhiều nhé, trông giả trân thế kia ai mà tin cho nổi.

Trong khi đó, đạo diễn Giang Nam Lộ đã bắt đầu âm thầm lập ra một danh sách đen trong đầu. Ok, thanh niên này nhân phẩm kém, diễn xuất cũng tồi, chính thức (out)!

[Nữ ba bị cánh săn ảnh tóm sống cảnh bí mật hẹn hò với bốn người đàn ông khác nhau trong cùng một ngày...]

Nữ diễn viên vai ba vừa bị điểm mặt chỉ tên thì tim liền nhảy lên đến tận cuống họng, cô nàng điên cuồng xua tay phủ nhận.

[...Nhưng thực chất, bốn người đàn ông đó lần lượt là huấn luyện viên thể hình cá nhân, thầy dạy nghi lễ, thầy dạy võ thuật và thầy dạy diễn xuất. Để hoàn thành tốt vai diễn lần này, cô ấy đã dốc hết sức lực đầu tư, đúng kiểu người con gái khao khát được tiến bộ mà.]

Hòn đá tảng đè nặng trong lòng nữ ba cuối cùng cũng được trút bỏ, cô nàng ngại ngùng nở một nụ cười bẽn lẽn. Đạo diễn Giang Nam Lộ lúc này mới khẽ mỉm cười, vô cùng hài lòng với thái độ kính nghiệp của cô nàng. Đây mới đúng là tinh thần mà một diễn viên thực thụ cần có chứ.

Nhìn xem, các sao nữ thì ra sức tập luyện tiến bộ từng ngày, còn các sao nam thì thi nhau sập nhà hàng loạt.

Mà đỉnh nhất là một ông sập phòng, kéo theo một dây phát nổ banh chành luôn. Ba nam chính của phim giờ chỉ còn sót lại đúng một mống độc nhất là Trịnh Ngọ.

Giang Nam Lộ lấy lại phong độ rất nhanh, nổ phốt tầm này lại hay, coi như thanh lọc đoàn phim, đá văng hết mấy cái thành phần sập nhà với phạm pháp ra ngoài. Chị đẹp lại một lần nữa cảm thán, cô bạn thân chí cốt đúng là ngôi sao may mắn cứu rỗi đời cô ấy mà.

[Vết cào trên cổ của chỉ đạo võ thuật hoàn toàn không phải do mèo nhà cào, mà là bị vợ tẩn cho một trận ra trò. Lý do là vì lão ta lỡ tay làm vỡ tan tành đống mỹ phẩm của vợ, rồi đổ vấy cho chú mèo tội nghiệp vô tội. Ai dè cô vợ check camera giám sát và tóm sống ngay tại trận...]

Cố Minh Khê gật gù nhận xét: [Vu oan cho mèo con, đúng là người xấu mèo tốt! Trận đòn này đáng đời lắm, không oan chút nào!]

Tiểu Qua đồng tình ra mặt: [Quá xấu tính, dám vu oan cho mèo!]

Mọi người xung quanh đồng loạt ném ánh mắt kỳ thị về phía chỉ đạo võ thuật: "Người xấu mèo tốt nha".

Mặt ông chỉ đạo võ thuật lúc này hết đỏ lại chuyển sang đen, biến hóa khôn lường, vô cùng đặc sắc. Lão tự hứa từ nay về sau có cho tiền cũng không dám đổ thừa cho mèo nữa, chỉ cầu xin mèo và vợ đại nhân lượng thứ cho thôi!

Drama... vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại.

[Tiểu Trương bên tổ đạo cụ hôm qua lúc tan làm, vì muốn tiết kiệm hai tệ tiền xe máy điện công nghệ nên đã quyết định đi bộ về nhà. Kết quả là bị chó dại cắn, đi tiêm phòng dại mất toi một triệu rưỡi.]

Cố Minh Khê xót xa: [Số hưởng gì mà khổ thế không biết.]

Cậu chàng Tiểu Trương với số phận hẩm hiu nở một nụ cười còn héo úa hơn cả hoa mười giờ: "Mọi người ơi thuốc tiêm phòng dại nó buốt thấu xương thấu tủy luôn á!!!"

Mọi người nghe xong chỉ biết lắc đầu, đúng là cái số đã nghèo còn mắc cái eo, khổ thân hơn chữ khổ.

"Có người bị say nắng ngất xỉu rồi kìa!!"

Giang Nam Lộ lập tức phản ứng cực nhanh: "Mau, mau khiêng người ta vào chỗ râm mát đi, bác sĩ của đoàn phim tới ngay đây."

Hóa ra cái người này vì mải mê hóng drama quá mức đến độ quên cả bản thân, trước khi nhắm mắt xuôi tay ngất đi một giây vẫn còn cố thều thào đúng một chữ: "Dưa..."

Quả drama đặc sắc thế này, dù có ngất cũng quyết không thể bỏ lỡ được mà!

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn