"Được thôi." Cố Minh Khê cười tươi: "Chúng ta đi cùng nhau."
Cô bước lên chiếc xe bảo mẫu của Mạnh Vân Thư. Không gian bên trong rất rộng, thoang thoảng hương thơm dịu nhẹ khiến người ta cảm thấy vô cùng dễ chịu, mấy năm nay cô chỉ chuyên tâm lo giữ mạng sống, thời gian chú ý đến giới giải trí cũng không nhiều.
So với việc hóng drama, mạng của cô quan trọng hơn nhiều. Hơn nữa, mỗi lần nhìn thấy gương mặt cá chết của Phó Vân Thâm vì cô mà xuất hiện biến hóa, cô lại thấy rất thú vị.
Điều kiện ngoại hình của Mạnh Vân Thư cực kỳ tốt, đặc biệt là đôi mắt như biết kể chuyện. Diễn xuất của cô ấy không ngừng tiến bộ, mỗi một tác phẩm đều vô cùng phù hợp với nhân vật, là cô ấy phục vụ cho vai diễn, chứ không phải để vai diễn phục vụ mình.
Sự thành công của Mạnh Vân Thư là điều tất yếu. Sau khi giành được cúp Ảnh hậu, vô số hợp tác tìm đến cô ấy nhiều hơn từ kịch bản, quảng cáo đến đại diện thương hiệu... Những lời khen ngợi như thủy triều dồn dập kéo đến, khiến cô ấy như thể trở thành con cưng của số phận, trung tâm của cả thế giới, ai ai cũng xoay quanh một mình cô ấy.
Nói thật, cảm giác đó lâng lâng như đang bay lên trời, cực kỳ sung sướng, Mạnh Vân Thư cũng từng có lúc lạc lối, nên tự cho mình nghỉ ngơi vài ngày. Khi trở về nhà, cảm giác bình yên vững chãi từ trong ra ngoài bao trùm lấy cô ấy.
Tâm trạng cô ấy dần thay đổi, bình tĩnh ngồi nghiên cứu lại những kịch bản mà trước đây bản thân đã rất vất vả mới giành được, sự nóng nảy phù phiếm cũng dần tan biến.
Môi trường thật sự có thể ảnh hưởng đến con người.
Mấy ngày nay Mạnh Vân Thư luôn ở cạnh Cố Minh Khê, hai người chẳng nói chuyện nhiều, mỗi người chiếm một góc riêng, làm những việc mình thích.
Trên người Cố Minh Khê có một loại năng lượng đặc biệt, sức sống mãnh liệt khiến người khác bất giác muốn đến gần, Mạnh Vân Thư như vậy, mà cô ấy nghĩ anh trai mình cũng vậy.
Sau khi kết hôn, Phó Vân Thâm như biến thành một con người khác hẳn trước kia, trước khi gặp chị dâu Cố Minh Khê, anh giống như một cỗ máy hoạt động tốc độ cao không ngừng nghỉ. Nhưng từ sau khi có giao điểm với chị dâu, anh dần trở nên có hơi người hơn.
Mạnh Vân Thư cảm thấy anh trai cả như vậy mới giống một người sống thật sự, không còn khiến người khác sợ hãi nữa. Nếu là trước đây, cô ấy tuyệt đối không dám trêu chọc anh cả như tối hôm qua.
"Chị dâu, chị với anh cả làm lành rồi à?" Nhân lúc tâm trạng Cố Minh Khê đang tốt, Mạnh Vân Thư lén hỏi.
"Làm lành?" Cố Minh Khê ngơ ngác: "Bọn chị có cãi nhau đâu."
Mạnh Vân Thư thả lỏng tựa vào lưng ghế: "Vậy thì..."
Hai người còn ly hôn không? Câu hỏi ấy cuối cùng cô vẫn không nói ra, không thích hợp: "Chị có vui không?"
Cô ấy khẽ hỏi một câu, chuyện tình cảm giữa anh trai và chị dâu cô không tiện xen vào, nhưng cô thật lòng hy vọng cả hai đều được hạnh phúc.
"Rất vui mà." Cố Minh Khê không hiểu vì sao Mạnh Vân Thư lại hỏi như vậy, nhưng cô vẫn thành thật trả lời. Hiện tại cô rất vui, nếu biến thành một phú bà độc thân thì còn vui hơn nữa.
"Em không vui à?" Cố Minh Khê rất nhạy bén. Người thường hỏi kiểu này đa phần chính bản thân họ đang không vui.
"Là chuyện công việc sao? Hay là chuyện tình cảm?" Cố Minh Khê nghiêm túc nói: "Đều có thể tâm sự với chị nha, miệng chị kín lắm đó."
Cố Minh Khê thích hóng drama thật, nhưng miệng rất kín, cô biết chuyện gì nên nói, chuyện gì không nên nói.
Mạnh Vân Thư bật cười, đôi mắt cũng cong lên đầy ý cười, giống như nước soda cam mùa hè đang sủi bọt lăn tăn mát lạnh: "Ừm... hình như em chẳng có phiền não gì cả."
Cô ấy tinh nghịch nghiêng đầu: "Chị dâu, bây giờ em đang rất xuân phong đắc ý luôn á. Sự nghiệp đi lên, lượng fan tăng mạnh, những kịch bản em muốn đóng... Tất cả đều khiến em cảm thấy rất hạnh phúc. Về tình cảm thì không có phiền não." Mạnh Vân Thư nói: "Tạm thời em chưa muốn yêu đương."
Đàn ông trong giới giải trí phần lớn đều là ngoài sáng bóng bẩy, bên trong mục ruỗng. Dù sao cô ấy cũng chưa gặp được mấy người thật sự bình thường. Người thì sập phòng, người thì sập đạo đức, người thì sập hình tượng... chỉ là fan chưa biết mà thôi.
Nhiều lúc cô ấy cũng rất cạn lời, bất kể là giới giải trí hay xã hội ngoài đời, người ta luôn dùng tiêu chuẩn khác nhau để đánh giá đàn ông và phụ nữ, vô hạn bao dung với đàn ông, nhưng lại vô cùng khắt khe với phụ nữ.
Nam minh tinh ngoại tình sập phòng cũng chẳng ảnh hưởng gì đến sự nghiệp, fan còn ra sức tẩy trắng. Nữ minh tinh chỉ cần có một chút tì vết, thậm chí không có tì vết cũng sẽ bị tung tin đồn bẩn, bị chửi rủa đủ kiểu.
Mạnh Vân Thư là người có năng lực đồng cảm rất mạnh, nên nhiều khi cô ấy cảm thấy thế giới này thật sự hết cứu rồi, nhưng bởi vì xung quanh cô ấy vẫn có những người đáng yêu, và chính bản thân cô ấy cũng rất đáng yêu, nên cô ấy lại cảm thấy thế giới này thật ra cũng rất dễ thương, vẫn có thể trở nên tốt đẹp hơn.
Cô ấy có thể làm nhiều chuyện ý nghĩa hơn, không nhất thiết cứ phải yêu đương. Cô ấy có tiền, có nhan sắc, yêu chính mình, gia đình cũng yêu cô ấy, còn có vô số tình cảm cuồng nhiệt từ fan hâm mộ nữa, cô ấy chẳng cần tình yêu của đàn ông.
Nghĩ vậy, Mạnh Vân Thư cũng nói thẳng với Cố Minh Khê như thế: "Độc thân rất vui, độc thân cả đời cũng tốt mà." Cô ấy nhún vai: "Có thể tập trung vào chính mình. Đàn ông sao có thể quan trọng bằng sự nghiệp của em được? Sự nghiệp huy hoàng của em mới chỉ vừa bắt đầu thôi~"
Khi nói những lời ấy, cả người cô ấy như đang phát sáng: "Đương nhiên, nếu gặp được đúng người, em cũng có dũng khí để bất chấp tất cả."
Cố Minh Khê cực kỳ tán thành: "Chị đồng ý! Em nhất định sẽ làm được mọi điều mình muốn, lưu danh sử sách điện ảnh, mang tác phẩm bước ra quốc tế, chinh phục cả thế giới! Đàn ông đều phải tránh sang một bên cho chúng ta!"
Mạnh Vân Thư nở nụ cười thật lớn: "Dạ! Đàn ông gì đó đều tránh sang một bên hết đi, tất cả kịch bản hay mau nhào vào lòng tôi nào! Em muốn diễn cho thật đã, diễn hết tất cả những vai mà em muốn diễn. Làm một mỹ nữ vui vẻ hạnh phúc!"
Cố Minh Khê nhìn cô em chồng bỗng nhiên thổ lộ lòng mình trước mặt cô mà hơi ngơ ngác, nhưng tuyệt đối không phá hỏng bầu không khí, lập tức giơ cả hai tay lên hô lớn: "Làm hai mỹ nữ vui vẻ hạnh phúc!!!"
Tiểu Qua: [Làm một hệ thống hóng drama vui vẻ!]
Chị Diệp — quản lý ngồi ở ghế phụ — nghe mọi người trò chuyện, khóe môi không nhịn được cong lên, cũng gia nhập đội hình: "Làm ba đại mỹ nữ vui vẻ hạnh phúc!!!"
Nữ trợ lý đang lái xe cũng không chịu thua: "Làm bốn đại mỹ nữ vui vẻ hạnh phúc!!!"
Vừa dứt lời, bốn đại mỹ nữ cùng một hệ thống đều bật cười, trong xe bảo mẫu tràn ngập bầu không khí vui vẻ.
Người vui vẻ dường như luôn đặc biệt may mắn, suốt quãng đường bọn họ đi cực kỳ thuận lợi, nhanh chóng tới nơi tổ chức lễ khai máy. Bên ngoài cổng vô cùng náo nhiệt, fan của các nghệ sĩ đều tới gặp thần tượng của mình, bảng đèn và banner cổ vũ cực kỳ bắt mắt.
Mạnh Vân Thư chỉ cần liếc qua cửa kính đã nhìn thấy fan nhà mình, lập tức mở cửa sổ ra vẫy tay chào đám con gái bên ngoài, đột nhiên cô nhớ ra Cố Minh Khê vẫn còn ở trong xe, thế là cả người trực tiếp nằm chắn bên cửa sổ, che mất tầm nhìn vào bên trong.
"Oa oa oa!"
"Vân Thư!"
"Chị Vân Thư!"
"Chị ơi!"
"Mẹ ơi!"
"Woa!!! Woa!!! Woa!!!"
Tiếng gọi đủ kiểu vang lên, fan ai nấy đều nhiệt tình vô cùng, khiến cái nóng ngoài trời càng thêm bùng cháy, Mạnh Vân Thư chiều fan 360 độ, chủ trương không để ai đến đây tay trắng trở về.
Giữa thời tiết hơn ba mươi độ, fan từ khắp nơi đổ về, sáng sớm đã đứng chờ ở đây chỉ để được gặp cô ấy một lần, cuộc gặp mặt chưa đến ba phút ấy, bọn họ đã chuẩn bị từ rất lâu, mang theo đầy ắp mong chờ và yêu thương.
Đôi mắt của những cô gái trẻ đều sáng lấp lánh, tình cảm tràn đầy ấy tưới mát trái tim Mạnh Vân Thư, khiến trong lòng cô ấy nở rộ những đóa hoa rực rỡ xinh đẹp.
Sao có thể không cảm động chứ? Sao có thể không yêu họ được đây?
Mãi đến khi xe bảo mẫu chạy vào bên trong khu vực tổ chức, không còn nhìn thấy bóng dáng fan trong gương chiếu hậu nữa, Mạnh Vân Thư mới kéo cửa kính lên, nhưng nụ cười trên môi vẫn chưa hề biến mất.
"Chị Diệp, phiền chị chuẩn bị trà đậu xanh hoặc trà sữa cho fan nhé. Trời nóng thế này đừng để mọi người bị say nắng."
Chị Diệp gật đầu: "Được."
Cố Minh Khê vẫn luôn dịu dàng nhìn Mạnh Vân Thư.
Bọn họ đều đang phát sáng, dù là những cô gái trong đám đông kia, hay Mạnh Vân Thư đang ở trước mắt cô.
Cố Minh Khê cảm nhận được tình cảm chân thành và nhiệt liệt nhất từ những cô gái ấy.
"Để chị mời cho, gần đây chị kiếm được chút tiền." Cố Minh Khê chủ động nhận việc, trước khi Mạnh Vân Thư kịp mở miệng từ chối, cô đã chặn trước: "Cho chị một cơ hội tiêu tiền để ủng hộ sự nghiệp ảnh hậu thế giới đi."
Nụ cười của Mạnh Vân Thư ngọt như mật: "Được~ Cảm ơn chị dâu, chị dâu muôn năm!"
Cố Minh Khê xua tay: "Không có gì. Chị đặt xong rồi, lát nữa sẽ giao tới. Chị Diệp, lúc đó phiền mọi người phát giúp nhé."
Chị Diệp đáp: "Được, không phiền đâu."
Cô ấy nhìn qua gương chiếu hậu, thấy hai đại mỹ nhân tuyệt sắc với hai phong cách hoàn toàn khác nhau, quản lý Diệp có chút tiếc nuối vì Cố Minh Khê không vào giới giải trí, chỉ riêng gương mặt tuyệt mỹ ấy thôi cũng đủ để cô giết ra một khoảng trời riêng.
Thật đáng tiếc là Cố Minh Khê không muốn gia nhập vào giới giải trí, chị Diệp lại nhìn qua gương chiếu hậu lần nữa, tiếp tục cảm thán.
Lần này lại bị Cố Minh Khê bắt gặp tại trận, cô còn nháy mắt một cái với chị.nTim quản lý Diệp đập thình thịch, sức hút của đại mỹ nhân rực rỡ đúng là không có kẽ hở nào chống đỡ nổi!!!
Cố Minh Khê cười càng vui hơn: "Chị Diệp, chị có thể quang minh chính đại ngắm em mà. Em biết em đẹp lắm rồi~"
Mặt quản lý Diệp đỏ bừng, gật đầu: "Được rồi, đại mỹ nữ Cố."
Mạnh Vân Thư che miệng cười trộm. Nhiều năm trước, lần đầu tiên nhìn thấy Cố Minh Khê, cô ấy cũng ngẩn người như vậy. Đến tận bây giờ đôi khi cô ấy vẫn nhìn đến thất thần.
Cố Minh Khê thật sự rất đẹp. Là người đẹp thứ hai mà Mạnh Vân Thư từng gặp trong đời, người còn lại là mẹ cô ấy, bà Mạnh Tri Dịch.
Đối với thời thiếu nữ của Mạnh Vân Thư, Cố Minh Khê và Mạnh Tri Dịch chính là hiện thân của chủ nghĩa nữ anh hùng.
___Đây là đường phân cách Nại Nại ___
Ngoài cổng lớn, trong đám đông ríu rít náo nhiệt, ai nấy đều bàn tán sôi nổi.
"Vân Thư đẹp quá đi!"
"Đại mỹ nữ vừa đẹp vừa tốt bụng! Tôi yêu chị ấy cả đời luôn!!!"
"Ghen tị với mấy người ghê." Fan nhà khác có chút chua chát.
Trước khi Mạnh Vân Thư tới, xe của mấy nghệ sĩ khác cũng đã chạy qua, có vài người trực tiếp lái thẳng vào trong, chỉ để lại khói xe cho fan, không có so sánh thì không có đau thương.
Có người còn cố tìm lý do hộ idol nhà mình nào là công ty quản lý không cho phép, nào là bị bệnh sợ lây cho fan, nào là gấp lịch trình... Nhưng sau khi Mạnh Vân Thư xuất hiện, có vài người hoàn toàn không tự an ủi nổi nữa, tức giận bỏ đi ngay tại chỗ.
Mấy người bảo mình không phải idol mà là diễn viên, không cần chiều fan, thế nhưng những số liệu kia cái nào chẳng phải fan ngày đêm cày cho? Hơn nữa, diễn xuất của mấy người cũng đâu có tốt. Diễn xuất của mấy người còn hơn được ảnh hậu sao? Người ta là ảnh hậu mà còn nhiệt tình với fan đến thế, học hỏi thái độ chuyên nghiệp của người ta đi. Còn chưa thật sự nổi tiếng mà bệnh ngôi sao đã bày ra trước rồi.
"Nóng chết mất, Hậu Nghệ mau tới bắn mặt trời đi."
"Trời thì nóng mà lòng thì lạnh."
"Tôi chịu hết nổi rồi."
Có người lén "leo tường", trực tiếp gia nhập hàng ngũ Tiểu Vân Đóa, tên fandom của Mạnh Vân Thư.
Các Tiểu Vân Đóa đều vô cùng kích động, bàn luận sôi nổi không ngừng.
Fan được Mạnh Vân Thư đúng là số hưởng mà, hihi~
"Mọi người có thấy đại mỹ nữ trên xe của Vân Thư không?"
"Tôi thấy rồi! Đẹp đến mức tôi suýt bật nhảy luôn."
"Có ai chụp được không?"
"Tôi chụp được rồi!!!"