Nữ Phụ Hào Môn Hóng Drama Phát Tài
Chương 1: Hệ thống hóng drama
"Thống thống ơi thống thống à, ai là người phụ nữ độc ác nhất thế giới?" Cố Minh Khê đứng trước gương, cười kiểu "khặc khặc khặc" đầy phản diện.
Đáp lại cô là giọng máy móc của hệ thống: [Là cô.]
[Ting! Tiến độ nhiệm vụ nữ phụ độc ác đạt 100%.]
[Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ hoàn hảo!!!]
[Phần thưởng nhiệm vụ: đang tăng giá trị sinh mệnh, xin chờ...]
Cố Minh Khê ngồi xếp bằng trước cửa sổ sát đất, đôi mắt to xinh đẹp chớp chớp, tràn ngập kích động và hưng phấn.
"Hay hay hay! Cuối cùng ngày lành của mình cũng tới rồi!"
Phải mở ngay một bài Ngày Đẹp tặng cho chính mình mới được.
Năm năm trước, cô xuyên vào thế giới trong tiểu thuyết, còn bị trói buộc với hệ thống nữ phụ độc ác.
Hệ thống nói cô sắp chết.
Nếu chấp nhận liên kết với hệ thống, sau khi hoàn thành nhiệm vụ sẽ được cộng đầy giá trị sinh mệnh, khỏe mạnh bình an sống tới năm chín mươi chín tuổi.
Cố Minh Khê đồng ý, từ đó bắt đầu cuộc sống bận rộn mỗi ngày chọc trời chọc đất, đắc tội khắp nơi để kiếm điểm độc ác.
Đối tượng công lược chủ yếu là đám người nhà cực phẩm của nguyên chủ. Theo quan sát của cô, chỉ cần liên quan tới Phó Vân Thâm, vị hôn phu thanh mai trúc mã kia thì điểm độc ác tăng cực nhanh.
Vậy nên, với thân phận thiên kim thật vừa được đón về nhà, Cố Minh Khê đương nhiên chọn tiếp cận Phó Vân Thâm. Vừa kiếm giá trị sinh mệnh, vừa khiến thiên kim giả cùng gia đình cực phẩm kia khó chịu.
Nhất tiễn song điêu, một công đôi việc.
Gút chóp!
Cố Minh Khê thay thế thiên kim giả, gả vào nhà họ Phó, một hào môn đỉnh cấp. Tiến độ nhiệm vụ nữ phụ độc ác tăng vùn vụt, cô tiếp tục giữ phong cách bá đạo trước đây, thành công trở thành người phụ nữ độc ác khiến cả giới hào môn nghe tên đã sợ mất mật.
Trong cả giới hào môn, không ai không rén khi đối đầu với cô.
Phó Vân Thâm là người chịu hại nặng nhất, thường xuyên bị cô hành đến mức nghiện công việc, chẳng dám về nhà.
Chồng vừa đẹp trai vừa nhiều tiền, còn là cuồng công việc không thích về nhà.
Cuộc sống hào môn của Cố Minh Khê đúng là rất sướng, nhưng dù sướng thế nào cũng không bằng cuộc đời phú bà độc thân nha.
Cô tính toán thấy ông chồng hời của mình này chắc cũng nhịn tới cực hạn rồi, hôm nay nhất định sẽ ký đơn ly hôn với cô.
Chỉ cần nghĩ tới khoản bồi thường Phó Vân Thâm đã hứa, Cố Minh Khê lập tức không nhịn được bật cười.
Cơ thể khỏe mạnh, sắp sửa phát tài, cuộc sống tươi đẹp của cô cuối cùng cũng tới rồi.
Cố Minh Khê nhìn ra ngoài cửa sổ, nắng đẹp rực rỡ, cả người cô ngập trong ánh mặt trời, vui vẻ như thần tiên.
Thật ~ thật là một ngày đẹp trời mà.
Trái ngược với tâm trạng phấn khởi của cô, khi Phó Vân Thâm nhìn thấy cảnh này, nội tâm cực kỳ phức tạp, nhưng quyết định của anh sẽ không thay đổi.
Nếu cuộc hôn nhân này đã khiến cả hai trở nên méo mó khác thường, vậy thì kết thúc có lẽ mới là khởi đầu tốt đẹp hơn.
Phó Vân Thâm gõ cửa phòng, kéo Cố Minh Khê ra khỏi giấc mộng đẹp.
Nghe tiếng gõ cửa, cô quay đầu lại, nhìn thấy gương mặt lạnh tanh như bài Poker kia, tâm trạng càng thêm tốt.
"Vân Thâm, anh tới rồi à." Cố Minh Khê đứng dậy, vui vẻ chạy về phía Phó Vân Thâm.
Sắp được giải phóng rồi, nhưng cô vẫn không quên thiết lập hình tượng người vợ si tình oán phụ của mình.
Nhịn một chút biển rộng trời cao, nhịn một chút là mấy chục triệu vào túi.
Cố Minh Khê, mi có thể!
Phó Vân Thâm nhìn đôi mắt cong cong đầy ý cười của cô, có chút thất thần.
Theo động tác chạy tới của cô, dây váy lụa trễ khỏi vai, để lộ mảng da trắng lớn trước ngực. Màu tím nhạt càng tôn làn da cô thêm trắng nõn, da thịt mịn màng như ngọc, quyến rũ đến mê người.
Một mỹ nhân sống động đầy hương sắc chạy ngược nắng về phía mình, vậy mà khúc gỗ Phó Vân Thâm vẫn chẳng hề lay động, xoay người rời đi.
"Qua thư phòng nói chuyện." Anh sẽ không bị sắc đẹp mê hoặc.
Phó Vân Thâm bước nhanh đi trước. Bộ vest đen vừa vặn phô rõ bờ vai rộng, eo hẹp cùng vóc dáng cực phẩm, đôi chân dài miên man còn dài hơn cái mạng hiện giờ của cô, mông lại còn vểnh...
Haiz, tiếc là sau này không được ăn nữa rồi.
Ý nghĩ ấy lập tức biến mất khi Cố Minh Khê chạy theo phía sau, thở hồng hộc muốn đứt hơi.
Cô trợn trắng mắt liên tục sau lưng anh, ngoài miệng vẫn cố nũng nịu: "Vân Thâm, chờ em với nha~"
Mất đi một người đàn ông, nhưng cô lại có được khoản tiền kếch xù cùng vô số người mẫu nam chất lượng cao.
Lời to luôn.
Cố Minh Khê bước vào thư phòng, gương mặt xinh đẹp rực rỡ đỏ ửng vì chạy, làn da trắng như tuyết cũng nhuốm màu hồng nhạt, giống đóa phú quý hoa kiều diễm mê hoặc giữa ngày xuân.
Cô khẽ th* d*c, giọng điệu vừa nũng nịu vừa bất mãn: "Em đã bảo anh chờ em rồi mà."
Đúng lúc ấy, giọng nói của hệ thống nữ phụ độc ác lại vang lên.
[Giá trị sinh mệnh đã được cộng đầy, rất vui được hợp tác cùng ký chủ.]
[Chúc ký chủ thân thể khỏe mạnh, phát tài phát lộc, cuộc đời viên mãn, tạm biệt nha~]
Giọng hệ thống nữ phụ độc ác vui vẻ vang lên, chẳng có chút lưu luyến nào, dứt khoát giải trói cực nhanh.
"Tạm biệt nha, thống thống." Cố Minh Khê cũng chẳng hề không nỡ. Quan hệ của hai người đơn thuần chỉ là đồng nghiệp, một bên giao nhiệm vụ, một bên làm nhiệm vụ.
Cô khỏe mạnh giàu sang sống tới chín mươi chín tuổi, còn hệ thống thăng cấp tăng lương, ai cũng có tương lai xán lạn.
Cố Minh Khê cảm nhận được liên kết giữa hai bên đã hoàn toàn cắt đứt, nhưng bước chân đuổi theo Phó Vân Thâm vẫn không dừng lại.
Mấy mục tiêu nhỏ của tui ơi, chờ tui với!
Cố Minh Khê lấy khí thế chạy thi thể lực 800 mét, lao tới hùng hổ không gì cản nổi.
[Ting ting ting... Bạn tốt hệ thống hóng drama của cưng đã online.]
"Meo meo meo meo???"
Thứ đồ chơi gì?
Cố Minh Khê còn chưa kịp suy nghĩ kỹ thì bản thỏa thuận ly hôn Phó Vân Thâm đưa tới đã thu hút toàn bộ sự chú ý của cô.
"Chúng ta chia tay đi. Việc phân chia tài sản sau ly hôn đều đã ghi rõ trong thỏa thuận này, một trăm triệu tiền bồi thường, hai căn biệt thự ngoại ô và căn hộ lớn ở trung tâm thành phố... Chỉ cần cô ký tên, tất cả đều là của cô."
Dù hệ thống nữ phụ độc ác đã rời đi, Cố Minh Khê vẫn kiên định giữ vững thiết lập oán phụ si tình của mình. Càng tới thời khắc cuối cùng càng không thể lơ là cảnh giác.
Nước mắt cô nói tới là tới, từng giọt từng giọt rơi xuống như chuỗi trân châu đứt dây.
Cố Minh Khê còn đặc biệt nghiên cứu cách khóc sao cho đẹp nhất, từng luyện tập trước gương không biết bao nhiêu lần.
"Vân Thâm, anh không yêu em nữa sao?" Cô ngẩng đầu nhìn anh, đôi mắt mờ hơi nước, môi khẽ run lên: "Em không muốn ly hôn... Chúng ta đừng ly hôn được không?"
Ngoài mặt thì diễn sâu đầy tình cảm, bên trong Cố Minh Khê lại đang điên cuồng véo đùi mình để khỏi bật cười thành tiếng.
Phó Vân Thâm lạnh nhạt nói: "Ly hôn, hoặc ra đi tay trắng."
"Cố Minh Khê, cô là người thông minh." Anh đưa ra lựa chọn.
Cố Minh Khê cắn môi nhận lấy thỏa thuận ly hôn, hàng chữ đen nhìn kiểu gì cũng hóa thành màu vàng kim lấp lánh. Sau một lúc trầm mặc, cô khẽ lên tiếng: "Em..."
[Há há há há há há há...] Cố Minh Khê ngửa mặt cười điên cuồng trong lòng.
Cô cuối cùng cũng hết khổ tận cam lai rồi! Hai năm vét được gần bốn trăm triệu tài sản, mỗi năm nhẹ nhàng đạt hai mục tiêu nhỏ luôn á~
Ủa? Tiếng gà gáy ở đâu vậy?
Phó Vân Thâm nhìn quanh, anh nghi ngờ mình nghe nhầm.
Tiếng cười khanh khách này sao lại quen đến thế, rõ ràng là giọng của Cố Minh Khê.
Nhưng hiện tại chẳng ai mở miệng nói chuyện cả, Cố Minh Khê vẫn đang ôm bản thỏa thuận ly hôn khóc sướt mướt.
Phó Vân Thâm day trán, nghĩ bụng sau khi xử lý xong đống việc này nhất định phải nghỉ ngơi một thời gian.
Hai tay anh đặt trên bàn, cơ bắp nơi cánh tay hơi căng lên, gương mặt tuấn tú lạnh tanh không chút cảm xúc, hoàn toàn không lo Cố Minh Khê sẽ không ký.
Phó Vân Thâm từ trước tới nay luôn quyết đoán, chuyện đã quyết thì tuyệt đối không hối hận.
Điều này Cố Minh Khê hiểu rất rõ.
Phó Vân Thâm im lặng chờ đợi, mà giọng nói quen thuộc kia lại càng lúc càng lớn, càng lúc càng kích động... thậm chí còn bắt đầu hát luôn.
[Oh yeah yeah yeah! Cuối cùng cũng ly hôn rồi! Biệt thự siêu sang, penthouse trung tâm thành phố, tiền bồi thường cả trăm triệu, tui tới đây la la la~ Tui là tui chướng mắt cái bản mặt cá chết này lâu lắm rồi, sau khi ly hôn tui phải bao mười... không, một trăm mẫu nam trẻ đẹp, đổi mỗi ngày một anh hắc hắc hắc~]
Ai là mặt cá chết?
Tôi à?
Phó Vân Thâm cuối cùng cũng xác định được đây chính là tiếng lòng của Cố Minh Khê.
Mỗi lần cô mơ mơ màng màng mất tỉnh táo, thường xuyên dùng kiểu này để mắng anh.
Bao nuôi mẫu nam? Bao nuôi tiểu bạch kiểm?
Phó Vân Thâm khó chịu đẩy đẩy lưỡi vào má, ánh mắt trở nên sâu tối khó lường.
Cố Minh Khê nhập vai cực sâu, trực tiếp xem Phó Vân Thâm như đống vàng biết đi, sự thâm tình trong mắt căn bản không giấu nổi, cô quyết định kéo đẩy thêm một lần nữa, tiến lên nắm lấy tay anh.
Ủa??? Sao anh không né?
Cố Minh Khê bỏ qua chi tiết nhỏ không quan trọng này, tiếp tục tăng lực công kích.
Bàn tay Phó Vân Thâm rất lớn, lòng bàn tay khô ráo ấm áp, gân xanh nổi rõ trên mu bàn tay, tràn đầy cảm giác mạnh mẽ và an toàn.
Cố Minh Khê theo thói quen v**t v* đầu ngón tay anh: "Vân Thâm, em thề em sẽ thay đổi, em không muốn ly hôn với anh. Anh quên rồi sao? Lúc kết hôn chúng ta từng hứa sẽ ở bên nhau mãi mãi, anh còn từng hứa với bố mẹ em rằng sẽ khiến em hạnh phúc..."
[Mất đi ông chồng mặt cá chết hàng top chất lượng cao, nhưng ngoài kia còn biết bao anh đẹp trai trẻ tuổi dịu dàng chu đáo đang chờ tui nha~]
[Tui mất một con cá, nhưng tui có cả cái ao luôn đó!!!]
[Tui ghét nhất kiểu bắt người khác thề thốt với đạo đức ép buộc ấy, mau mau mau mau... lạnh lùng từ chối tui đi, cảnh cáo tui đi, để tui còn thuận nước đẩy thuyền ký đơn ly hôn rồi ôm lấy cuộc sống tươi đẹp.]
[Tạm biệt nha chồng cũ, hôm nay tui chính thức dong buồm ra khơi la la la~]
Hoàn toàn trái ngược với giọng điệu u oán níu kéo bên ngoài, tiếng lòng của Cố Minh Khê lại vui tươi sáng rực.
Chậc.
Phó Vân Thâm đột nhiên bật cười, bàn tay lớn trở tay nắm lấy tay cô. Gương mặt lạnh lùng như băng tuyết đầu đông dần tan chảy: "Được thôi, chúng ta không ly hôn nữa."
Cố Minh Khê còn đang chìm đắm trong màn diễn xuất nghệ thuật của mình, không thể thoát ra: "Sao anh có thể tuyệt tình với em như vậy... hử?"
Khoan đã, cô vừa nghe thấy cái gì cơ?
Hệ thống hóng drama phát ra giọng cười ma quái: [Chồng cưng nói không ly hôn nữa á nha.]
"Hả???" Đôi mắt to tròn của Cố Minh Khê đầy vẻ hoang mang: "Anh nói không ly hôn ư?"
Cố Minh Khê cố gắng giữ bình tĩnh, nặn ra nụ cười cứng ngắc: "Thật sao? Chúng ta thật sự không ly hôn nữa à?"
Cô đứng bật dậy, hai tay chống lên bàn, một giọt nước mắt rơi xuống, nhỏ lên đường gân xanh trên mu bàn tay Phó Vân Thâm.
"Thật tốt quá, em biết mà, anh vẫn yêu em."
Phó Vân Thâm ngẩng đầu, lòng bàn tay đón lấy giọt lệ như viên trân châu đang rơi xuống, nóng bỏng.
Anh đưa khăn giấy cho cô, cố ý hỏi: "Em không vui sao?"
Cố Minh Khê không nhận khăn giấy, chỉ dùng mu bàn tay lau nước mắt, nghẹn ngào nói: "Vui chứ, vui lắm luôn, vui muốn chết đi được."
[Hu hu hu biệt thự của tui, tiền của tui, penthouse của tui, trai đẹp của tui hu hu hu hu...]
Cô không vui chút nào.
Khóe môi Phó Vân Thâm cong lên: "Minh Khê, tôi rất mong chờ sự thay đổi em nói."
[Thay đổi cái đầu anh ấy, người cần cải tạo chính là cái tên mặt cá chết tự cho mình là đúng này! Tức chết tui rồi!!!]
Cố Minh Khê trơ mắt nhìn bản thỏa thuận ly hôn bị bỏ vào máy hủy giấy, trái tim cô cũng tan nát thành từng mảnh vụn theo luôn.
Phó Vân Thâm nói: "Yên tâm, tôi nói được làm được."
[Đừng mà!!!]
Tâm trạng Phó Vân Thâm cực kỳ tốt, còn thong thả báo lịch trình với cô: "Lát nữa tôi phải về công ty xử lý việc, ngày mai tôi đi công tác nước ngoài, khoảng ba ngày. Có việc gì em có thể liên hệ với trợ lý Hạ."
Cố Minh Khê giờ chẳng còn tâm trạng dây dưa, chỉ miễn cưỡng nặn ra nụ cười: "Em sẽ nhớ anh... Ý em là, em có thể gọi điện cho anh không?"
"Em không muốn phải thông qua người khác để liên lạc với anh."
[Đến lúc đó tui sẽ mỗi tiếng gọi kiểm tra anh một lần, làm phiền chết anh luôn.]
Phó Vân Thâm đáp cực kỳ dứt khoát: "Được."
Giọng hệ thống lại vang lên: [Nhắc tới trợ lý Hạ mới nhớ, cô ta có quả drama to lắm nha.]
Cố Minh Khê theo phản xạ hỏi ngay: [Drama gì đó? Có đủ sốc không?]
Hệ thống bắt đầu thao thao bất tuyệt.
[Như zị nè, trợ lý Hạ và tổng tài công ty đối thủ của chồng cưng có một đứa con, cô ta đúng kiểu nữ chính mang thai bỏ chạy đấy. Hắn đuổi cô ta chạy, cô ta chạy ra nước ngoài sinh con rồi quay về. Hiện tại còn bị tra nam dỗ ngon dỗ ngọt để đánh cắp bí mật công ty nữa...]
[Chồng cưng sẽ vì cô ta làm lộ bí mật mà mất một dự án lớn.]
Cố Minh Khê hóng được quả drama siêu to khổng lồ, cả người chấn động.
[Tổng tài bá đạo bước ra đời thật luôn á? Anh đuổi cô chạy, cô chạy không thoát? Trợ lý Hạ có mọc cánh cũng khó thoát nổi?]
Bước chân Phó Vân Thâm khựng lại.
...?
Trợ lý Hạ là gián điệp thương mại?
Nhắc tới cái này là anh không buồn ngủ nữa rồi.