Giải quyết xong chuyện quặng sắt, đại quân lại tiếp tục lên đường.
Hạ Yên lúc rời đi, đã để lại rất nhiều lương khô ở nơi hẻo lánh trong sơn động, đề phòng Lục Thanh Nguyên và những người khác bị hết lương.
“Chàng thật sự yên tâm Tam đệ ở trong mỏ quặng sao?” Xe ngựa chạy trên quan đạo, Hạ Yên thấy Lục Cẩn Nguyên có chút lơ đễnh, liền hỏi.
“Y cũng nên độc lập rồi, chuyện này không khó xử lý, Lão Tam phải nhanh chóng trưởng thành lên.” Rõ ràng có chút không yên tâm, nhưng Lục Cẩn Nguyên vẫn cứng miệng nói.
Hạ Yên liếc y một cái, không vạch trần y.
“Tam đệ rất thông minh, chỉ là thiếu rèn luyện, vẫn luôn đi theo chúng ta. Bây giờ chia xa, đối với y mà nói là một chuyện tốt.”
Nàng vẫn luôn cho rằng Lục Thanh Nguyên là người có tài kinh doanh, lanh lợi khéo léo, chỉ là trước đây vẫn luôn ở trong nhà, gặp chuyện trong lòng có chỗ dựa dẫm, không thể suy nghĩ độc lập.
Bây giờ có cơ hội như vậy, đối với y mà nói không phải là chuyện xấu, rèn giũa thêm chút nữa, sau này biết đâu trong nhà còn có chuyện phải dựa vào y.
Lục Cẩn Nguyên gật đầu.
Suốt chặng đường đi đi dừng dừng, cuối cùng vào giữa tháng Giêng đã đến cửa thành kinh thành.
Người nhà họ Lục ngồi trên xe ngựa vén rèm cửa nhìn cửa thành, trong lòng cảm khái vạn phần.
Đi vòng vèo, trải qua hơn hai năm cuối cùng cũng trở về nơi đây.
Không biết lần này nhà họ Lục sẽ phải đối mặt với điều gì, không biết bao nhiêu người cũ ở kinh thành đang chờ xem trò cười của nhà họ Lục.
Lục Vĩnh Nguyên ngồi phía trước cưỡi ngựa, dẫn theo xe ngựa cùng tiến vào thành hướng về phía phủ tướng quân.
Người đi đường dường như nhận ra y, dừng chân đứng xem.
Cho đến khi đoàn xe đến ngoài cổng Thần Dũng Tướng Quân phủ, Lục Vĩnh Nguyên nhảy xuống ngựa, đi đến trước xe ngựa đầu tiên đỡ Lý thị và Vân Nương xuống.
“Lại trở về rồi, phủ tướng quân thật sự không thay đổi chút nào.” Nàng đứng trước cổng lớn, tay vịn lên sư tử đá ở cửa, cảm khái nói.
Lục Vĩnh Nguyên liếc nhìn những bách tính đang vây quanh xem, “Cứ vào trước đi, Thẩm Quân đã cho người dọn dẹp sạch sẽ rồi.”
Thế là y phất tay, những xe ngựa còn lại đều đi vào từ cửa phụ.
Những bách tính đang đứng xem bên ngoài cửa đều xôn xao bàn tán.
“Mấy hôm trước Nhị công tử Trấn Quốc Hầu phủ đã phái người đến dọn dẹp, hóa ra là người nhà họ Lục đã trở về.”
“Người nhà họ Lục được khôi phục chức vị, trở về kinh thành là chuyện sớm muộn.”
“Nhưng thật đáng tiếc cho Nhị công tử nhà họ Lục, hai chân đã tàn phế.”
“Là vị Thiếu tướng quân nhà họ Lục đó sao?”
“Phải đó, Nhị công tử nhà họ Lục có dung mạo cũng thuộc hàng nhất nhì ở Tuyên Vũ Quốc, đáng tiếc thay.”
“Nhưng may mắn là có hậu duệ, nghe nói y còn có một cặp song sinh nam tử kia.”
“Phu nhân của Nhị công tử nhà họ Lục không biết dung mạo thế nào.”
“Là thứ nữ nhà họ Hạ, chắc là không thể bằng đích tiểu thư Hạ Châu rồi.”
Những người vốn đang hiếu kỳ chuyện nhà họ Lục đều bị phu nhân của Lục Cẩn Nguyên thu hút sự tò mò. Mọi người đều tò mò, rốt cuộc là nữ nhân như thế nào, có thể giúp Thiếu tướng quân nhà họ Lục sinh hạ cặp song sinh nam tử, phúc khí sao mà tốt đến vậy.
Vào đến trong phủ tướng quân, mọi người lần lượt xuống xe ngựa.
Mèo con Kute
Hạ Yên cũng là lần đầu tiên ngắm nhìn kỹ lưỡng toàn bộ phủ tướng quân.
Vừa vào viện, những đình đài lầu các tinh xảo, hành lang hồ nước thanh u tú lệ, cùng với giả sơn lớn, cổ hí đài, v.v., đều thu hút ánh mắt, khiến người ta hoa cả mắt.
Ở chính giữa sân viện là một con đường gạch màu xám xanh thẳng tắp dẫn đến chính sảnh.
Cửa chính sảnh là bốn cánh cửa lá quạt màu đỏ sẫm, hai cánh giữa hơi mở. Cửa sổ gỗ hoa văn hình thoi ở hành lang bên mở ra, sạch sẽ thoáng đãng.
Lục Vĩnh Nguyên và Nghiêm Tề ở lại đây sắp xếp mười mấy vị tướng sĩ, họ định tạm thời giữ những người này ở phủ tướng quân, bảo vệ các nữ quyến trong phủ khi ra ngoài, dù sao cũng vừa mới về kinh, vẫn là vạn sự cẩn trọng thì tốt hơn.
Lục Cẩn Nguyên và Hạ Yên thì dẫn cặp song sinh về viện tử nơi hai người đại hôn. Hạ Yên ngẩng đầu nhìn tên viện tử ‘Lưu Thính Các’, lắc đầu.
“Viện tử này ta có thể đổi tên được không?” Nàng nhìn Lục Cẩn Nguyên bên cạnh, hỏi.
“Nàng thích là được, đợi ngày mai rồi sắp xếp vậy.” Lục Cẩn Nguyên ôm Đại Bảo đang ngủ nói.
Hạ Yên gật đầu, hai người đặt đứa trẻ lên giường trong phòng ngủ cho nghỉ ngơi.
Sau khi sắp xếp ổn thỏa cho đứa trẻ, Hạ Yên đi dạo quanh sân viện, tỉ mỉ ngắm nhìn nơi mình sẽ sinh sống lâu dài sau này.
Phía tây viện tử là một vườn trúc, phía trước là một bãi cỏ lớn, khá thích hợp cho trẻ con chơi đùa.
Trong viện kỳ trân dị thảo cũng nhiều vô số kể, viện tử dành cho người ở ước chừng hơn ba trăm mét vuông, sân viện bên ngoài ước chừng hơn năm trăm mét vuông.
Hạ Yên rất hài lòng với môi trường và diện tích của viện tử, chỉ là tên viện không được hay cho lắm, nàng ngồi trên ghế đá nghĩ tên.
“Đây là lần đầu tiên nàng nhìn kỹ lưỡng toàn bộ nhà họ Lục như vậy đúng không?” Lục Cẩn Nguyên đứng một bên, cười nói.
Hạ Yên nhìn y, “Chẳng phải sao, ngày thứ hai đại hôn nhà chồng đã bị cả nhà lưu đày, người khác e rằng sẽ cho rằng ta khắc phu mất.”
Chuyện này, Hạ Yên thật sự đã đoán đúng một cách tình cờ. Dưới sự lan truyền của đích tỷ Hạ Châu, danh tiếng của nàng ở kinh thành, thật sự là thê t.h.ả.m không nỡ nhìn.
“Oan ức cho nàng rồi.” Lục Cẩn Nguyên vươn tay vỗ vỗ đầu nàng, mừng vì nàng đã không bỏ lại cả nhà họ Lục mà rời đi.
Hạ Yên lắc đầu, “Không oan ức, bây giờ có chàng và con, rất hạnh phúc.”
Lục Cẩn Nguyên trong mắt dâng lên ý cười, ngón tay nâng cằm Hạ Yên lên, cúi người đặt một nụ hôn lên môi nàng.
Sau đó nghiêng đầu ghé vào tai nàng khẽ nói: “Ta tâm duyệt nàng...”
Hạ Yên ngây người nhìn y, tuy hai người rất ân ái, nhưng việc tỏ tình một cách công khai như vậy, đây vẫn là lần đầu tiên.
Bị nàng nhìn chằm chằm, Lục Cẩn Nguyên cũng có chút ngượng ngùng, “Ta đi xem nương bên đó sắp xếp thế nào, nàng mệt thì cùng các con ngủ một lát, lát nữa ăn cơm ta sẽ gọi nàng.”
Bản thân y cũng có chút xấu hổ, nói xong liền đỏ mặt mà chạy trốn.
Hạ Yên nhìn bóng dáng y ngây ngô cười một lúc, sau đó cũng trở về phòng ngủ, cùng các con nghỉ ngơi.
Toàn bộ phủ tướng quân là do Hoàng đế ban tặng khi xưa, chiếm diện tích rất lớn, ở kinh thành cũng thuộc hàng nhất nhì.
Nhưng người nhà họ Lục tương đối giản dị, phủ tướng quân không được tu sửa theo kiểu kim bích huy hoàng, mà là đúng mực, hợp quy tắc. Chỉ vì Lý thị yêu hoa, nên toàn bộ phủ tướng quân được bà trồng rất nhiều giống hoa quý hiếm, điều này khiến phủ tướng quân trông tràn đầy sức sống.
Sau khi người nhà họ Lục nghỉ ngơi xong, tất cả mọi người tập trung ở chính sảnh.
Buổi trưa Lục Vĩnh Nguyên bảo Nghiêm Tề dẫn người đến tửu lầu đóng gói rất nhiều thức ăn mang về, trong nhà đang đợi mua một nhóm hạ nhân về.
Vừa ăn cơm xong, bên ngoài truyền đến tiếng của Thẩm Quân, y dẫn theo năm sáu mươi người đi tới.
“Ta có phải đã mang đến thứ mà phủ các ngươi đang thiếu nhất bây giờ không?” Y chỉ vào đám người phía sau, đắc ý nói.
“Đúng là có thể giải quyết được việc cấp bách trước mắt.” Lục Vĩnh Nguyên biết bây giờ cũng không phải lúc khách sáo.
Sau đó Thẩm Quân lại nhìn Lục Cẩn Nguyên, phất tay gọi đến một vị ma ma và hai nha hoàn có dung mạo bình thường.
“Đây là Trần ma ma, người trong viện của nương ta. Nương ta nói nhà các ngươi có một cặp song sinh, giao cho hạ nhân mới mua chắc chắn sẽ không yên tâm.”
“Trần ma ma là do nương ta tinh tế lựa chọn, hai vị nha hoàn này cũng là người trong viện của nàng.”
Những hạ nhân khác do Thẩm Quân mang đến thì cứ để họ tự sắp xếp, nhưng Trần ma ma và Xuân Vũ, Xuân Phân thì đúng là được đặc biệt sắp xếp cho cặp song sinh.