Cuối cùng sau khi đuổi Lục Minh và Trương thị đi, mọi người đã sống những ngày tháng an nhàn.
Ngày đó Hạ Yên đang phơi nắng trong sân, Lục Cẩn Nguyên thì chẻ củi ở góc sân.
Một chú bồ câu đưa thư từ bên ngoài bay vào, đậu xuống gần Lục Cẩn Nguyên.
Lục Cẩn Nguyên đặt rìu xuống, gỡ thư từ chân bồ câu, Hạ Yên thì vào nhà bếp múc nửa bát gạo ra, đặt xuống đất, chú bồ câu rào rào bay tới vui vẻ ăn.
“Sao vậy? Có chuyện gì quan trọng sao?” Nàng thấy thần sắc Lục Cẩn Nguyên không đúng lắm liền hỏi.
Lục Cẩn Nguyên chau mày, suy nghĩ một lát rồi nói thật: “Là thư của Nghiêm Tề, bên y có chút vấn đề, đang cầu cứu chúng ta.”
Hóa ra từ lần trước Nghiêm Tề dưới sự giúp đỡ của hai cha con họ Lục tiễu phỉ thành công, vốn tưởng quay về giao việc sẽ có ngày tháng tốt đẹp, ai ngờ không chỉ bị cấp trên chiếm đoạt công lao, mà cấp trên còn đình chức một loạt người.
Khiến bọn họ trở thành lính tản, không còn được huấn luyện, không được cấp lương thực, không màng sống c.h.ế.t của bọn họ.
Không còn cách nào, Nghiêm Tề chỉ có thể viết thư cầu cứu bọn họ.
“Chàng mau đi tìm đại ca và cha bàn bạc đối sách.” Hạ Yên biết mức độ nghiêm trọng của sự việc, cũng không ngăn cản.
Lục Cẩn Nguyên gật đầu, liền cầm thư đi tìm Lục Vĩnh Nguyên và Lục Vân.
Ba người bàn bạc trong thư phòng rất lâu, đến khi bước ra thì trời đã xám xịt.
Vừa ra khỏi thư phòng, Lục Cẩn Nguyên đã kéo Hạ Yên chạy thẳng về phòng.
“Ta sắp phải đi rồi, có lẽ một thời gian không thể quay về… Nàng và con phải ở nhà thật tốt, đợi ta quay về.” Vừa vào phòng, Lục Cẩn Nguyên liền ôm nàng vào lòng, hôn lên mái tóc nàng, nói.
Hạ Yên cố gắng nặn ra vài chữ từ cổ họng nghẹn lại, “Chàng phải chú ý an toàn, không được bị thương.”
“Còn nữa, ta sẽ chuẩn bị cho chàng hai bầu nước suối linh tuyền mang theo phòng ngừa vạn nhất, cả bạc ta cũng đã tìm ra hết cho chàng.” Lo lắng chàng bị thương, Hạ Yên nói trong nước mắt.
Nàng vội vàng từ không gian lấy ra hai túi nước, còn lấy ra mười vạn lượng ngân phiếu từ không gian.
Lục Cẩn Nguyên không nhìn thấy nhiều ngân phiếu như vậy, có chút kỳ lạ, y vốn định ngày mai truyền tin cho Cố Sầm để y điều động mười vạn lượng ra, ai ngờ Hạ Yên tiện tay đã lấy ra.
“Số ngân phiếu này?” Y hiếu kỳ hỏi, bạc của cửa hàng chỉ khoảng một ngàn lượng, y biết rõ.
Hạ Yên lau nước mắt cười nói: “Cứ yên tâm mà dùng, đều là của nhà họ Lục các chàng, trước khi bị tịch biên gia sản ta đã thu toàn bộ kim ngân châu báu trong kho nhà các chàng vào không gian rồi, cứ yên tâm mà dùng, còn rất nhiều.”
Lục Cẩn Nguyên bất đắc dĩ cười thành tiếng, nha đầu này giấu cũng khá kỹ thật, kim ngân châu báu trong kho nhà họ Lục vô số, đủ để sánh với một phần ba quốc khố. Bây giờ cộng thêm bạc trong tay Cố Sầm, nhà họ Lục e rằng phú khả địch quốc rồi.
“Được, vậy ta nhận lấy, đợi ta xử lý xong mọi chuyện nhất định sẽ lập tức quay về.”
Hạ Yên mắt đỏ hoe gật đầu, sau đó giúp y thu dọn hai bộ y phục tiện lợi, còn đặt thêm mì khô, đồ hộp và các thức ăn liền khác vào gói hành lý.
Trong thời gian một chén trà, tất cả người nhà họ Lục đều tụ tập ở cửa tiễn Lục Cẩn Nguyên.
Trước khi đi Lục Cẩn Nguyên đã dặn dò tất cả người nhà, nhất định phải chăm sóc tốt cho Hạ Yên. Y đặc biệt dặn dò Lục Vân Sơ đừng để chị dâu một mình ra ngoài, sau khi Lục Vân Sơ phát thề ba lượt, y mới chịu buông tha nàng.
Tiếng “Giá” vang lên.
Lục Cẩn Nguyên nhảy lên ngựa, cuối cùng quay đầu nhìn Hạ Yên một cái, thúc ngựa rời đi.
Đợi y đi rồi, những giọt lệ Hạ Yên kìm nén trong khóe mắt mới rơi xuống.
“Nhị tẩu, đừng đau lòng nữa, nhị ca sẽ sớm quay về thôi.” Lục Vân Sơ thấy nàng khóc, vội vàng an ủi.
Đây là lần đầu tiên Lục Cẩn Nguyên rời đi rõ ràng trong một thời gian dài kể từ khi hai người sống chung.
Hạ Yên căn bản không thể nói ra lời ngăn y đi, nàng biết Lục Cẩn Nguyên có những việc y nhất định phải làm, có hoài bão của riêng y.
Là phu nhân của y, nàng nhất định phải ủng hộ y, không thể kéo chân y lại.
Nghĩ đến đây, nàng kiên cường lau khô nước mắt, cùng mọi người vào nhà.
Nói về Lục Cẩn Nguyên bên đó, trải qua ba ngày bôn ba cuối cùng cũng đến biên quan, y ngụy trang thành binh lính dễ dàng tiến vào doanh trại.
Y phong trần mệt mỏi bước vào lều trại của Nghiêm Tề, khẽ nói: “Lại gặp mặt rồi.”
Nghiêm Tề nhìn người đến, vốn tưởng là binh lính, nhưng khi nghe thấy giọng nói thì không giữ được bình tĩnh.
“Thiếu tướng quân, sao người lại đến?” Y kích động che miệng, cố gắng kiểm soát giọng nói, sợ bên ngoài có người nghe thấy.
Lục Cẩn Nguyên trực tiếp ngồi xuống bàn thư, uống ực hai ngụm nước lọc, “Nhận được thư của ngươi, nên đến cứu giúp các ngươi.”
Nghiêm Tề đi đến ngồi đối diện y, “Thật sao, Thiếu tướng quân có biện pháp gì?”
Lục Cẩn Nguyên vẻ mặt nghiêm túc nhìn y, “Các ngươi thật sự nguyện ý đi theo nhà họ Lục?”
“Mạt tướng nguyện ý, đi theo Hoàng đế họ Triệu này, mạt tướng chúng ta sống còn không bằng bách tính cày ruộng, chúng ta đã chịu đủ rồi.” Nghiêm Tề kiên định nói, nếu không nguyện ý theo nhà họ Lục, y sao có thể truyền tin cho y.
“Được, vậy các ngươi trực tiếp rút quân không làm nữa, nói là về quê trồng trọt. Nếu cấp trên gây khó dễ cho các ngươi, các ngươi cứ gây sự vô cớ giả vờ muốn làm lớn chuyện đến trước mặt Thánh thượng, bọn họ nhất định không dám gây khó dễ quá mức.” Lục Cẩn Nguyên ra chủ ý, lúc đến y đã dò la trước, cấp trên hiện giờ của Nghiêm Tề là Tiền Quân chỉ là một kẻ hữu dũng vô mưu, ỷ vào nơi núi cao hoàng đế xa, nhiều lần chiếm đoạt quân công của Nghiêm Tề và các tướng sĩ khác.
Sau đó lại nói: “Đúng rồi, các ngươi đại khái có bao nhiêu người bị chèn ép, nguyện ý đi theo nhà họ Lục?”
Nghiêm Tề lấy ra danh sách đã chuẩn bị sẵn, Lục Cẩn Nguyên lật xem qua loa, ước chừng có bảy tám trăm người.
“Các huynh đệ sớm đã không muốn làm nữa rồi, nếu không phải nghĩ đến cha mẹ vợ con ở nhà, đã sớm phủi đ.í.t bỏ đi rồi.” Nghiêm Tề bất đắc dĩ nói.
Lục Cẩn Nguyên thì thầm dặn dò: “Ngươi nói với các huynh đệ, phàm là người nguyện ý theo nhà họ Lục, bổng lộc hàng tháng sẽ giống như trong quân.”
Nghiêm Tề vui mừng nói: “Đa tạ Thiếu tướng quân, có lời này của người, e rằng số người chỉ có nhiều hơn chứ không ít đi.” Rất nhiều tướng sĩ nhẫn nhục trộm sinh đều là vì bổng lộc hàng tháng để phụng dưỡng gia đình, dù sao người nhà sống tốt, đó là niềm an ủi duy nhất của bọn họ.
“Được, có bao nhiêu lấy bấy nhiêu, các ngươi chia thành từng đợt rời đi, trong vòng nửa tháng đến Vu Sơn tập hợp chờ ta.” Lục Cẩn Nguyên dặn dò, chọn Vu Sơn là do y đã bàn bạc với Lục Vĩnh Nguyên và Lục Vân, mượn danh nghĩa sơn phỉ để luyện binh. Quan trọng nhất là địa thế Vu Sơn cao, tiện cho việc quan sát và ẩn nấp.
Mèo con Kute
“Vâng, mạt tướng tuân mệnh.” Nghiêm Tề hào hứng mong chờ những ngày tháng sau này.
Dặn dò xong, Lục Cẩn Nguyên ném xuống ba vạn lượng ngân phiếu rồi rời đi, y còn có những chuyện quan trọng hơn phải làm.
Nghiêm Tề nắm chặt số ngân phiếu đó, trong lòng đầy cảm động, chỉ có nhà họ Lục mới đáng để các tướng sĩ đi theo.
Ra khỏi doanh trại, y trực tiếp không ngừng ngựa chạy thẳng tới Hộ Quốc Tự.
Suốt đường đi gió mưa không cản, chạy c.h.ế.t năm con ngựa, Lục Cẩn Nguyên cuối cùng đã kịp đến Hộ Quốc Tự trong vòng mười ngày.
Y dưới chân núi thay một bộ y phục, mang theo một người khoác trường bào đen cùng nhau lên núi.
Để không gây chú ý, Lục Cẩn Nguyên dưới chân núi nghỉ ngơi một chút, đợi đến nửa đêm, mới cùng người kia lần mò trong bóng tối lên núi.