“Cho nên Cố bá phụ có thể yên tâm, chúng ta đồng lòng hợp tác nhất định sẽ khiến hai chữ Tiêu Dao nổi tiếng khắp nơi.”
Hạ Yên một tràng thao thao bất tuyệt vẽ ra viễn cảnh, khiến Cố Sâm ngớ người ra, trong khoảnh khắc có cảm giác tương kiến hận vãn với nàng.
Mèo con Kute
“Nghe một lời nói của nàng, ta đều cảm thấy mình sống bao năm qua thật uổng phí. Thậm chí không bằng một cô nương như nàng suy nghĩ thấu đáo, hôm nay Cố Sâm đã được lĩnh giáo rồi.”
Ánh mắt Cố Sâm tràn đầy sự kính phục, hắn nhìn con gái đang thoa mặt ở một bên, vừa hận rèn sắt không thành thép, lại vừa mừng vì nàng có thể gặp được Hạ Yên.
Có một người bạn huệ chất lan tâm như Hạ Yên ở bên, hẳn là không cần lo lắng cho con gái sau này nữa.
Cố Tích ra ngoài làm ăn, là vì bỏ nhà ra đi. Gia đình thấy nàng tuổi cũng không còn nhỏ, muốn nàng xem mắt định chuyện hôn nhân, nhưng nàng không muốn thành thân, liền lén trốn ra ngoài, do duyên số mà đến Mạc Bắc Thành, còn gặp được Hạ Yên.
“Cố bá phụ khách sáo rồi, Hạ Yên phận nữ lưu chi bối, không thể như ngài mà đi nam chạy bắc. Chỉ có thể đưa ra vài ý tưởng hợp tác với ngài, những việc khác vẫn phải nhờ ngài vất vả thực hiện.” Kiếp trước Hạ Yên với gia cảnh giàu có, nàng hiểu rõ cha mẹ kiếm tiền rất vất vả, cho nên cũng đặc biệt kính phục Cố Sâm.
“Chung quy là ta chiếm lợi lộc, vậy thì khi chúng ta ký thỏa thuận, nàng tám ta hai, ta bỏ người bỏ bạc, nàng đưa ra ý tưởng và phương án chi tiết hơn.” Cố Sâm nói.
Hạ Yên cười khẽ, nếu không phải đã sớm biết mối quan hệ của hắn và Lục Cẩn Nguyên, nàng e rằng còn cho rằng đầu óc Cố Sâm có vấn đề, lại phân chia lợi nhuận như vậy.
Tuy nhiên nàng cũng không vạch trần, nghĩ bụng Lục Cẩn Nguyên không muốn nhiều người biết đến.
“Vậy thì đa tạ Cố bá phụ, ta đi chuẩn bị d.ư.ợ.c thiện. Ngài và phu quân ta cứ soạn thảo khế ước thư đi, lát nữa ta trực tiếp ký là được.” Nói xong nàng liền đi vào nhà bếp, chuẩn bị bữa trưa.
Để lại Lục Cẩn Nguyên và Cố Sâm nhìn nhau, cuối cùng đành đứng dậy đi đến thư phòng soạn thảo khế ước thư.
Cuối cùng Cố Sâm lại bị d.ư.ợ.c thiện chinh phục, đối với Hạ Yên hắn bái phục đến ngũ thể nhập địa.
Về kế hoạch mở cửa hàng do Hạ Yên viết, thật sự là nàng nói gì thì hắn làm theo đó.
Khiến Hạ Yên còn có chút thụ sủng nhược kinh.
…………………………………………
Thoáng chốc, Tết Trung Thu sắp đến, trên phố khắp nơi đều nhộn nhịp, mọi người đang chuẩn bị những thứ cần dùng cho ngày lễ. Bánh trung thu, lồng đèn, đèn hoa đăng,... khắp nơi đều bày bán.
Hạ Yên đến tiệm may, muốn cùng Cố Tích thương lượng việc ra mắt bộ y phục đôi. Trước đó việc kinh doanh đồ may đo khi cửa tiệm mới khai trương quá đắt khách, nên tạm thời gác lại ý tưởng này. Nay Tết Trung Thu chính là cơ hội để ra mắt sản phẩm mới, hai người đã đính ước hoặc đã thành thân, mặc y phục đôi đi dạo hội hoa đăng ban đêm, sẽ có một phong vị riêng.
Trên đường đến tiệm, Hạ Yên cố ý kéo Lục Cẩn Nguyên cùng đến. Hai người mặc y phục cùng tông màu tím. Lục Cẩn Nguyên mặc tông tím đậm, Hạ Yên thì mặc tông tím nhạt. Nam tuấn nữ tú, lại thêm y phục đặc chế, thu hút ánh nhìn của rất nhiều người.
“Có hai người các ngươi giúp tiệm quảng bá, bộ y phục đôi này chắc chắn không lo ế rồi.” Cố Tích nhìn hai người xứng đôi, cười đùa nói.
Hạ Yên khoác tay Lục Cẩn Nguyên cố ý nói: “Vì để bán y phục đôi, đã phải ‘bán đứng’ sắc đẹp của phu quân ta, ta lỗ nặng rồi.”
Lục Cẩn Nguyên mím môi cười.
Hai vị nữ nhân người ta nói chuyện, y cũng không tiện ở lại lâu, liền đi vào tìm Lục Thanh Nguyên.
“Bụng ngươi sao vẫn chưa thấy rõ có thai?” Đợi Lục Cẩn Nguyên đi rồi, Cố Tích tò mò nhìn một lúc vào bụng Hạ Yên, nghi hoặc nói.
Hạ Yên cười nói: “Vẫn còn sớm mà, ta mới hơn hai tháng, thường thì khoảng năm tháng là có thể thấy rõ rồi.”
“Ồ, ra vậy. Thật ngưỡng mộ ngươi, có phu quân tuấn tú, chu đáo, sắp tới lại còn có con của hai người nữa. Ai da... ta một mình cô quạnh...” Cố Tích cảm thán nói.
Bỏ nhà ra đi, không phải vì nàng không muốn thành thân, mà là nàng không muốn thành thân với người xa lạ. Nàng luôn cảm thấy ít nhất cũng phải có thời gian tìm hiểu, xem có hợp nhau không, chứ không thể vừa gặp mặt đã đính hôn.
“Ngươi nếu muốn... cũng có thể mà...” Hạ Yên vừa nói vừa nhướng mày, ánh mắt rơi xuống người Lục Thanh Nguyên ở quầy.
Cố Tích thuận theo ánh mắt của nàng nhìn qua, lập tức mặt đỏ bừng.
Y... cũng không phải là không được. Người tài giỏi lanh lợi, tiệm mỗi ngày cơ bản đều do y quản lý, mình thì ngồi chơi.
Có thiện cảm thì có, nhưng cũng không biết y nghĩ thế nào. Cố Tích âm thầm nghĩ trong lòng, liếc nhìn Hạ Yên, nói nhỏ: “Hay là... ngươi giúp ta hỏi ý tứ của y?”
Hạ Yên lại nhướng mày nhìn nàng. Chà, cô nương thật dũng mãnh. Nhưng mà hợp với tính cách của nàng, gặp tình yêu thì chủ động tấn công.
Hạ Yên gật đầu đồng ý, cúi đầu nói: “Cứ giao cho ta.”
Hai người này chắc chắn có cơ hội, Hạ Yên nhìn từ kinh nghiệm sống bấy lâu của mình. Hai người này chắc chắn là "rùa nhìn đậu xanh", càng nhìn càng hợp mắt.
Lục Thanh Nguyên ở quầy bị hai người nhìn đến rợn cả tóc gáy, cảm thấy rất không tự nhiên.
Sau khi bàn bạc xong chuyện y phục đôi, Hạ Yên liền cùng Lục Cẩn Nguyên về trước, ở nhà vừa làm bánh trung thu vừa đợi Lục Thanh Nguyên về.
Hai người mang theo nguyên liệu làm bánh trung thu về, Hạ Yên, Vân Nương và Lục Vân Sơ bắt đầu làm trong bếp. Bánh trung thu làm xong được nướng trong lò đất ở sân.
Bánh trung thu Hạ Yên làm khác với các tiệm khác bán, có rất nhiều hình dạng và các loại nhân khác nhau. Ví dụ như nhân đậu đỏ, nhân trứng muối, nhân chà bông, nhân hạt dẻ,...
Vài ngày trước nàng đã nhờ nhạc phụ Lục Vận và vài người khác giúp làm khuôn bánh trung thu, và hộp quà gỗ để đựng bánh trung thu.
Không phải để bán, nghĩ là đặt ở tiệm, tặng cho khách hàng đến mua sắm trong ngày. Lại còn gửi đến phủ các khách hàng lớn thường ngày, cũng là một tấm lòng.
“Nhị tẩu, nhân bánh trung thu còn có thể có nhiều loại như vậy sao?” Lục Vân Sơ rất hứng thú với việc làm bánh trung thu, cảm thấy rất thú vị.
Hạ Yên nói: “Còn có thể làm nhiều loại nhân hơn, nhưng hôm nay ta đi muộn nên nhiều nguyên liệu không mua được.”
Không chỉ dừng lại ở bánh trung thu, vì đã dùng đến lò đất, Hạ Yên dứt khoát làm thêm vài món điểm tâm khác. Bánh đậu xanh, bánh hạt óc chó, bánh củ năng, bánh hoa quế, bánh trứng muối...
Số loại phong phú đến mức Vân Nương và Lục Vân Sơ phải cảm thán, ở kinh thành lâu như vậy mà chưa từng được ăn những món điểm tâm này.
“Nhị tẩu, ta thích làm những món này, người có thể dạy ta không? Người đang m.a.n.g t.h.a.i bất tiện, sau này muốn ăn ta có thể làm cho người.” Lục Vân Sơ thấp thỏm nhìn Hạ Yên, lo lắng nàng không muốn dạy mình.
Ai ngờ Hạ Yên lại thờ ơ nói: “Được thôi, ngươi thích thì ta sẽ dạy ngươi. Sau này biết đâu có thể mở một tiệm tráng miệng, con gái có thêm một nghề thủ công cũng chẳng hại gì.”
Thấy Hạ Yên bằng lòng dạy mình, Lục Vân Sơ vui vẻ ôm chầm lấy Hạ Yên mà nhảy cẫng lên tại chỗ.
Lục Cẩn Nguyên nghe thấy tiếng động liền vội vàng chạy đến, một tay tóm lấy cổ áo Lục Vân Sơ, kéo nàng ra.
“Ngươi cho ta chú ý một chút.” Lục Cẩn Nguyên mặt đen lại nhìn nàng.
Lục Vân Sơ nhất thời vui quá, quên mất chuyện nhị tẩu mình đang mang thai. “Xin lỗi nhị tẩu, ta nhất thời vui quá...”
“Không sao, ta đâu phải làm bằng giấy.” Hạ Yên nói xong còn liếc nhìn Lục Cẩn Nguyên một cái, ý bảo y cứ lo việc của mình đi.
Phu nhân của mình đã lên tiếng, Lục Cẩn Nguyên đành phải khó chịu mà bỏ đi. Trước khi đi còn trừng mắt nhìn Lục Vân Sơ một cái, ý bảo nàng chú ý một chút, đừng có vô phép.
Lục Vân Sơ lè lưỡi trêu chọc vào bóng lưng y.
“Nhị ca cũng chỉ có nhị tẩu người mới trị được y, thật đáng ghét quá.” Lục Vân Sơ chỉnh lại cổ áo của mình, lầm bầm nói.