Nàng đi đến bàn học ngồi xuống, bắt đầu vẽ các kiểu dáng y phục.
Đối với trang phục chủ đạo khai trương, nàng đã có chủ ý, đó chính là trang phục đôi đang thịnh hành.
Màu chủ đạo là gam tím, y phục nữ dùng gam tím nhạt, y phục nam dùng gam tím đậm. Hai người mặc trang phục cùng màu đứng cạnh nhau, khiến người ta vừa nhìn đã biết là một cặp phu thê.
Còn về bản vẽ cho tập ảnh tùy chỉnh trang phục, cũng rất được nàng trau chuốt. Mỗi tuần sẽ cập nhật một mẫu mới, như vậy mỗi khi một tuần trôi qua, mọi người sẽ không kìm được mà muốn đến cửa hàng để “check-in”, khám phá kiểu dáng mới.
Các phu nhân tiểu thư có tiền không thiếu bạc, cái thiếu chính là những món đồ mới lạ. Nếu chuẩn bị khai trương đầy đủ, Tiêu Dao Thành Y Phô nhất định sẽ vang danh thiên hạ.
Nàng không kìm được bắt đầu mong chờ ngày cửa tiệm khai trương sớm đến.
Ở nhà nghỉ ngơi một ngày, Hạ Yên là người không thể ngồi yên, nàng dẫn Lục Vân Sơ vào thành tìm Lục Tú Tú, một mặt để xem nàng có thể thích nghi với cuộc sống ở Cẩm Tú Các không, một mặt là đưa cho nàng bản vẽ trang phục đôi chủ đạo, bảo nàng làm ra.
Hai người đến Cẩm Tú Các, biết nàng đến thăm Lục Tú Tú, Cố Tích trực tiếp dẫn nàng đến khu vực các tú nương học tập và làm việc ở hậu viện.
“Tú Tú, thế nào rồi, có thích nghi được không?” Hạ Yên nhìn Lục Tú Tú, người đã không gặp một ngày, hỏi.
Lục Tú Tú vui vẻ gật đầu: “Vâng, rất tốt, ta rất thích nơi này. Được dạy họ nữ công, ta vô cùng vui vẻ.”
Hạ Yên nhìn Lục Tú Tú, người đã không gặp một ngày mà giữa mày đã nhuộm ý cười, liền biết quyết định của mình không sai.
“Vậy thì tốt. Nàng xem bản vẽ này đi, bộ y phục này chỉ mình nàng làm thôi, hiểu không. Nhất định phải giữ bí mật, chúng ta sẽ dùng vào ngày khai trương.” Hạ Yên kéo nàng ra cửa, đưa bản vẽ cho nàng, dặn dò.
Lục Tú Tú hiểu rõ tầm quan trọng, liếc nhìn bản vẽ rồi gập lại, đặt vào trong lòng: “Nhị đường tẩu yên tâm, Tú Tú nhất định sẽ tận tâm hoàn thành.”
“Tốt. Chú ý nghỉ ngơi, khi rảnh đừng một mình trở về. Nhờ người nhắn lời, bảo đường ca của nàng đến đón.”
Hạ Yên có chút không yên tâm khi nàng một thân con gái một mình ngồi xe bò về thôn, dù sao bây giờ không yên bình, an toàn là quan trọng nhất.
Dặn dò xong những việc quan trọng, nàng lại dẫn Lục Vân Sơ đi quanh cửa tiệm mới một vòng.
Xem xong cửa tiệm, hai người lại dạo chơi trong thành. Phụ nữ mà, bản tính vốn thích mua sắm.
Vừa bước ra từ tiệm trang sức, Lục Vân Sơ đã bị một nữ tử mặc y phục màu hồng ở y quán đối diện thu hút.
Nàng vỗ vỗ Hạ Yên: “Nhị tẩu, người xem... kia hình như là... Thanh Thanh?”
Nữ tử mặc y phục hồng quay mặt nghiêng, Lục Vân Sơ có chút không chắc chắn.
Hạ Yên thuận theo ánh mắt nàng nhìn qua: “Chắc là nàng ấy, nhưng sao nàng ấy lại ở đây?”
Lục Thanh Thanh mặt vô cảm ngồi trong y quán, bên cạnh đứng hai nam nhân vóc dáng cường tráng.
Từ xa không nhìn rõ đại phu đang nói gì. Chỉ biết khi Lục Thanh Thanh vừa đi ra từ cửa y quán, khóe mắt nàng hơi đỏ, đáy mắt một mảnh đỏ ngầu.
Nam nhân đỡ nàng thì mặt đầy ý cười. Hạ Yên chú ý thấy khi Lục Thanh Thanh nhìn nam tử đang đỡ mình, đáy mắt nàng lộ rõ sự chán ghét.
Nhìn thấy họ sắp đi xa, Lục Vân Sơ muốn đuổi theo.
Mèo con Kute
Hạ Yên một tay kéo nàng lại: “Đừng xốc nổi, về nói chuyện với ca ca của nàng rồi tính.”
Khi đó Lục Thanh Thanh bị cha mẹ nàng giao cho thủ lĩnh Vu Sơn, hẳn là hai kẻ vừa rồi bên cạnh nàng chính là sơn phỉ. Trong tình huống không biết có an toàn hay không, bọn họ không thể hành động bốc đồng. Ít nhất bây giờ có thể biết Lục Thanh Thanh vẫn còn sống.
Đợi đến khi không còn thấy bóng dáng Lục Thanh Thanh, Hạ Yên vội vàng kéo Lục Vân Sơ về nhà, cùng họ bàn bạc đối sách.
Về đến nhà, Lục Vân Sơ không chờ được kéo Lục Vân, kích động nói: “Cha, con vừa cùng nhị tẩu thấy Thanh Thanh trong thành, bên cạnh nàng còn có hai tráng hán theo cùng.”
Lục Vân nghe xong nhìn Hạ Yên một cái, muốn xác nhận Lục Vân Sơ nói có phải thật không.
Hạ Yên gật đầu nói: “Là thật, trong y quán Thanh Thanh trông rất không tình nguyện, hai tráng hán kia trông có vẻ là sơn phỉ.”
Lục Vĩnh Nguyên nghĩ đến lời Lục Tri Triệt, thở dài nói: “Đường muội e là chịu không ít khổ sở rồi, nhị thúc nhị thẩm thật đúng là nhẫn tâm.”
Lục Cẩn Nguyên hé đôi môi mỏng: “Chẳng phải chúng ta đang lo không rõ chuyện trên núi sao, cứ để nhị thúc dẫn đường chẳng phải rất hợp sao?”
Lục Vân trầm ngâm một lát, lúc này thân tín ở biên cương đã gửi thư tới, bày tỏ nguyện ý phái ba trăm binh lính giúp họ tiến lên Vu Sơn. Song, Vu Sơn hiểm trở, dễ thủ khó công, tình hình bên trong đến giờ vẫn chưa rõ.
Chàng xoa xoa giữa hai hàng lông mày, sai Lục Cẩn Nguyên đi gọi cả nhà Lục Minh đến hỏi chuyện.
“Làm gì vậy, có chuyện gì không thể nói thẳng thừng, cứ nhất định bắt chúng ta qua đây, làm gì... khoe nhà mới của các ngươi à.” Ngoài cửa, Lục Minh lải nhải không ngừng.
Lục Cẩn Nguyên liếc xéo hắn một cái, lười biếng chẳng buồn để tâm.
“Hãy nói về tình hình trên Vu Sơn.” Lục Vân chỉ vào băng ghế bảo hắn ngồi xuống, trực tiếp hỏi.
Vừa nghe đến Vu Sơn, ánh mắt Lục Minh thoáng run rẩy, trong lòng dấy lên cảm giác bất an.
“Ta không biết.” Hắn cứng miệng như vịt c.h.ế.t, không muốn nói thêm điều gì.
Lục Vân lạnh lùng liếc hắn: “Ngươi còn có một nữ nhi trên núi, chúng ta cần nắm rõ tình hình để đi cứu người.”
“Nha đầu Thanh Thanh bây giờ đang sống những ngày sung sướng trên núi, nào cần các ngươi cứu chứ.” Lục Minh tỏ vẻ thờ ơ, nghĩ đến bộ dạng tên thủ lĩnh sơn phỉ yêu thích Lục Thanh Thanh, làm sao có thể để nàng chịu tội được.
“Nha đầu Thanh Thanh là một cô nương thanh bạch, ngươi vì muốn bảo toàn mạng sống mà đem nàng dâng cho sơn phỉ, giờ còn nói nàng đang sống sung sướng, có người cha nào như ngươi sao, đó là nữ nhi ruột thịt của ngươi đấy.” Lục Vân tức đến mức không thốt nên lời, quả thực chưa từng thấy kẻ nào m.á.u lạnh vô tình đến vậy.
Ngoài cửa, Lục Triết Kiệt đang lén lút đi theo, bỗng chạy vào, quỳ xuống trước mặt Lục Vân.
“Đại bá, người hãy cứu nhị tỷ của ta đi, nhị tỷ nàng không hề muốn đi theo sơn phỉ, là cha mẹ đã cho nàng uống mê dược, ta đều đã thấy cả rồi.” Lục Triết Kiệt rơi lệ, cầu xin chàng.
Hắn rất rõ nhị tỷ đã bị sơn phỉ mang đi như thế nào, vợ chồng Lục Minh thấy Lục Thanh Thanh thề c.h.ế.t không chịu, liền cho nàng uống nước có pha mê d.ư.ợ.c do sơn phỉ đưa. Lục Triết Kiệt muốn ngăn cản, nhưng hắn dù sao còn nhỏ, bị nương mình bịt chặt miệng.
Đối với cha mẹ hiện tại, hắn không biết nên dùng tâm trạng thế nào để đối mặt.
“Rầm!”
Nghe nói Lục Thanh Thanh bị mê d.ư.ợ.c mới bị sơn phỉ mang đi, Lục Vân tức giận vỗ mạnh xuống chiếc bàn trước mặt, chiếc bàn lập tức vỡ vụn bay tứ tung. Vợ chồng Lục Minh bị chưởng khí chấn động mà ngã ngồi bệt xuống đất.
Lục Cẩn Nguyên phản ứng nhanh nhạy, một bước đã đứng chắn trước mặt Hạ Yên.
Hạ Yên cũng là lần đầu thấy cha chồng nổi giận lớn đến vậy, sợ đến mức không dám thở mạnh. Quả nhiên không hổ danh là Thần Dũng Đại tướng quân, dáng vẻ khi nổi giận quả thực khiến người thường không dám đối mặt.
Vỗ bàn vẫn chưa hả giận, Lục Vân đứng dậy đạp mạnh vào n.g.ự.c Lục Minh, khiến Lục Minh ngồi trên đất trượt đi rất xa.
“Ngươi đúng là súc sinh, khốn nạn hơn cả ch.ó lợn!” Lục Vân mắng c.h.ử.i té tát.
Lục Cẩn Nguyên lo Lục Vân tức giận hại thân, bèn nói: “Nhị thúc, hổ dữ còn không ăn thịt con, bây giờ đồng ý cùng đi Vu Sơn vẫn còn kịp.”
“Không, ta không đi, đi rồi sơn phỉ sẽ lấy mạng ta.” Lục Minh thổ ra một ngụm máu, run rẩy nói. Từ nhỏ bị huyết mạch áp chế, hắn luôn rất sợ Lục Vân, huống hồ Lục Vân bây giờ cường tráng đến mức có thể đ.ấ.m c.h.ế.t một con hổ, sao hắn có thể không sợ hãi cơ chứ.
Đối với trang phục chủ đạo khai trương, nàng đã có chủ ý, đó chính là trang phục đôi đang thịnh hành.
Màu chủ đạo là gam tím, y phục nữ dùng gam tím nhạt, y phục nam dùng gam tím đậm. Hai người mặc trang phục cùng màu đứng cạnh nhau, khiến người ta vừa nhìn đã biết là một cặp phu thê.
Còn về bản vẽ cho tập ảnh tùy chỉnh trang phục, cũng rất được nàng trau chuốt. Mỗi tuần sẽ cập nhật một mẫu mới, như vậy mỗi khi một tuần trôi qua, mọi người sẽ không kìm được mà muốn đến cửa hàng để “check-in”, khám phá kiểu dáng mới.
Các phu nhân tiểu thư có tiền không thiếu bạc, cái thiếu chính là những món đồ mới lạ. Nếu chuẩn bị khai trương đầy đủ, Tiêu Dao Thành Y Phô nhất định sẽ vang danh thiên hạ.
Nàng không kìm được bắt đầu mong chờ ngày cửa tiệm khai trương sớm đến.
Ở nhà nghỉ ngơi một ngày, Hạ Yên là người không thể ngồi yên, nàng dẫn Lục Vân Sơ vào thành tìm Lục Tú Tú, một mặt để xem nàng có thể thích nghi với cuộc sống ở Cẩm Tú Các không, một mặt là đưa cho nàng bản vẽ trang phục đôi chủ đạo, bảo nàng làm ra.
Hai người đến Cẩm Tú Các, biết nàng đến thăm Lục Tú Tú, Cố Tích trực tiếp dẫn nàng đến khu vực các tú nương học tập và làm việc ở hậu viện.
“Tú Tú, thế nào rồi, có thích nghi được không?” Hạ Yên nhìn Lục Tú Tú, người đã không gặp một ngày, hỏi.
Lục Tú Tú vui vẻ gật đầu: “Vâng, rất tốt, ta rất thích nơi này. Được dạy họ nữ công, ta vô cùng vui vẻ.”
Hạ Yên nhìn Lục Tú Tú, người đã không gặp một ngày mà giữa mày đã nhuộm ý cười, liền biết quyết định của mình không sai.
“Vậy thì tốt. Nàng xem bản vẽ này đi, bộ y phục này chỉ mình nàng làm thôi, hiểu không. Nhất định phải giữ bí mật, chúng ta sẽ dùng vào ngày khai trương.” Hạ Yên kéo nàng ra cửa, đưa bản vẽ cho nàng, dặn dò.
Lục Tú Tú hiểu rõ tầm quan trọng, liếc nhìn bản vẽ rồi gập lại, đặt vào trong lòng: “Nhị đường tẩu yên tâm, Tú Tú nhất định sẽ tận tâm hoàn thành.”
“Tốt. Chú ý nghỉ ngơi, khi rảnh đừng một mình trở về. Nhờ người nhắn lời, bảo đường ca của nàng đến đón.”
Hạ Yên có chút không yên tâm khi nàng một thân con gái một mình ngồi xe bò về thôn, dù sao bây giờ không yên bình, an toàn là quan trọng nhất.
Dặn dò xong những việc quan trọng, nàng lại dẫn Lục Vân Sơ đi quanh cửa tiệm mới một vòng.
Xem xong cửa tiệm, hai người lại dạo chơi trong thành. Phụ nữ mà, bản tính vốn thích mua sắm.
Vừa bước ra từ tiệm trang sức, Lục Vân Sơ đã bị một nữ tử mặc y phục màu hồng ở y quán đối diện thu hút.
Nàng vỗ vỗ Hạ Yên: “Nhị tẩu, người xem... kia hình như là... Thanh Thanh?”
Nữ tử mặc y phục hồng quay mặt nghiêng, Lục Vân Sơ có chút không chắc chắn.
Hạ Yên thuận theo ánh mắt nàng nhìn qua: “Chắc là nàng ấy, nhưng sao nàng ấy lại ở đây?”
Lục Thanh Thanh mặt vô cảm ngồi trong y quán, bên cạnh đứng hai nam nhân vóc dáng cường tráng.
Từ xa không nhìn rõ đại phu đang nói gì. Chỉ biết khi Lục Thanh Thanh vừa đi ra từ cửa y quán, khóe mắt nàng hơi đỏ, đáy mắt một mảnh đỏ ngầu.
Nam nhân đỡ nàng thì mặt đầy ý cười. Hạ Yên chú ý thấy khi Lục Thanh Thanh nhìn nam tử đang đỡ mình, đáy mắt nàng lộ rõ sự chán ghét.
Nhìn thấy họ sắp đi xa, Lục Vân Sơ muốn đuổi theo.
Mèo con Kute
Hạ Yên một tay kéo nàng lại: “Đừng xốc nổi, về nói chuyện với ca ca của nàng rồi tính.”
Khi đó Lục Thanh Thanh bị cha mẹ nàng giao cho thủ lĩnh Vu Sơn, hẳn là hai kẻ vừa rồi bên cạnh nàng chính là sơn phỉ. Trong tình huống không biết có an toàn hay không, bọn họ không thể hành động bốc đồng. Ít nhất bây giờ có thể biết Lục Thanh Thanh vẫn còn sống.
Đợi đến khi không còn thấy bóng dáng Lục Thanh Thanh, Hạ Yên vội vàng kéo Lục Vân Sơ về nhà, cùng họ bàn bạc đối sách.
Về đến nhà, Lục Vân Sơ không chờ được kéo Lục Vân, kích động nói: “Cha, con vừa cùng nhị tẩu thấy Thanh Thanh trong thành, bên cạnh nàng còn có hai tráng hán theo cùng.”
Lục Vân nghe xong nhìn Hạ Yên một cái, muốn xác nhận Lục Vân Sơ nói có phải thật không.
Hạ Yên gật đầu nói: “Là thật, trong y quán Thanh Thanh trông rất không tình nguyện, hai tráng hán kia trông có vẻ là sơn phỉ.”
Lục Vĩnh Nguyên nghĩ đến lời Lục Tri Triệt, thở dài nói: “Đường muội e là chịu không ít khổ sở rồi, nhị thúc nhị thẩm thật đúng là nhẫn tâm.”
Lục Cẩn Nguyên hé đôi môi mỏng: “Chẳng phải chúng ta đang lo không rõ chuyện trên núi sao, cứ để nhị thúc dẫn đường chẳng phải rất hợp sao?”
Lục Vân trầm ngâm một lát, lúc này thân tín ở biên cương đã gửi thư tới, bày tỏ nguyện ý phái ba trăm binh lính giúp họ tiến lên Vu Sơn. Song, Vu Sơn hiểm trở, dễ thủ khó công, tình hình bên trong đến giờ vẫn chưa rõ.
Chàng xoa xoa giữa hai hàng lông mày, sai Lục Cẩn Nguyên đi gọi cả nhà Lục Minh đến hỏi chuyện.
“Làm gì vậy, có chuyện gì không thể nói thẳng thừng, cứ nhất định bắt chúng ta qua đây, làm gì... khoe nhà mới của các ngươi à.” Ngoài cửa, Lục Minh lải nhải không ngừng.
Lục Cẩn Nguyên liếc xéo hắn một cái, lười biếng chẳng buồn để tâm.
“Hãy nói về tình hình trên Vu Sơn.” Lục Vân chỉ vào băng ghế bảo hắn ngồi xuống, trực tiếp hỏi.
Vừa nghe đến Vu Sơn, ánh mắt Lục Minh thoáng run rẩy, trong lòng dấy lên cảm giác bất an.
“Ta không biết.” Hắn cứng miệng như vịt c.h.ế.t, không muốn nói thêm điều gì.
Lục Vân lạnh lùng liếc hắn: “Ngươi còn có một nữ nhi trên núi, chúng ta cần nắm rõ tình hình để đi cứu người.”
“Nha đầu Thanh Thanh bây giờ đang sống những ngày sung sướng trên núi, nào cần các ngươi cứu chứ.” Lục Minh tỏ vẻ thờ ơ, nghĩ đến bộ dạng tên thủ lĩnh sơn phỉ yêu thích Lục Thanh Thanh, làm sao có thể để nàng chịu tội được.
“Nha đầu Thanh Thanh là một cô nương thanh bạch, ngươi vì muốn bảo toàn mạng sống mà đem nàng dâng cho sơn phỉ, giờ còn nói nàng đang sống sung sướng, có người cha nào như ngươi sao, đó là nữ nhi ruột thịt của ngươi đấy.” Lục Vân tức đến mức không thốt nên lời, quả thực chưa từng thấy kẻ nào m.á.u lạnh vô tình đến vậy.
Ngoài cửa, Lục Triết Kiệt đang lén lút đi theo, bỗng chạy vào, quỳ xuống trước mặt Lục Vân.
“Đại bá, người hãy cứu nhị tỷ của ta đi, nhị tỷ nàng không hề muốn đi theo sơn phỉ, là cha mẹ đã cho nàng uống mê dược, ta đều đã thấy cả rồi.” Lục Triết Kiệt rơi lệ, cầu xin chàng.
Hắn rất rõ nhị tỷ đã bị sơn phỉ mang đi như thế nào, vợ chồng Lục Minh thấy Lục Thanh Thanh thề c.h.ế.t không chịu, liền cho nàng uống nước có pha mê d.ư.ợ.c do sơn phỉ đưa. Lục Triết Kiệt muốn ngăn cản, nhưng hắn dù sao còn nhỏ, bị nương mình bịt chặt miệng.
Đối với cha mẹ hiện tại, hắn không biết nên dùng tâm trạng thế nào để đối mặt.
“Rầm!”
Nghe nói Lục Thanh Thanh bị mê d.ư.ợ.c mới bị sơn phỉ mang đi, Lục Vân tức giận vỗ mạnh xuống chiếc bàn trước mặt, chiếc bàn lập tức vỡ vụn bay tứ tung. Vợ chồng Lục Minh bị chưởng khí chấn động mà ngã ngồi bệt xuống đất.
Lục Cẩn Nguyên phản ứng nhanh nhạy, một bước đã đứng chắn trước mặt Hạ Yên.
Hạ Yên cũng là lần đầu thấy cha chồng nổi giận lớn đến vậy, sợ đến mức không dám thở mạnh. Quả nhiên không hổ danh là Thần Dũng Đại tướng quân, dáng vẻ khi nổi giận quả thực khiến người thường không dám đối mặt.
Vỗ bàn vẫn chưa hả giận, Lục Vân đứng dậy đạp mạnh vào n.g.ự.c Lục Minh, khiến Lục Minh ngồi trên đất trượt đi rất xa.
“Ngươi đúng là súc sinh, khốn nạn hơn cả ch.ó lợn!” Lục Vân mắng c.h.ử.i té tát.
Lục Cẩn Nguyên lo Lục Vân tức giận hại thân, bèn nói: “Nhị thúc, hổ dữ còn không ăn thịt con, bây giờ đồng ý cùng đi Vu Sơn vẫn còn kịp.”
“Không, ta không đi, đi rồi sơn phỉ sẽ lấy mạng ta.” Lục Minh thổ ra một ngụm máu, run rẩy nói. Từ nhỏ bị huyết mạch áp chế, hắn luôn rất sợ Lục Vân, huống hồ Lục Vân bây giờ cường tráng đến mức có thể đ.ấ.m c.h.ế.t một con hổ, sao hắn có thể không sợ hãi cơ chứ.