Thấy Hạ Yên vì lời nói của Lục Vân Sơ mà sắc mặt trở nên có chút không tự nhiên, Lục Cẩn Nguyên nghiến răng nghiến lợi nói.
Nha đầu này có biết nói chuyện không, câu nào cũng đ.â.m thẳng vào lòng người khác.
"Ta... xin lỗi nhị tẩu," ta không có ý đó... ta chỉ là..." Bị vẻ mặt nghiêm khắc của Lục Cẩn Nguyên dọa sợ, nàng vội vàng xin lỗi, cũng nhận ra mình không nên nói những lời đó.
Hạ Yên định thần lại, mỉm cười nhẹ, thản nhiên nói: "Không sao, ta từ khi sinh ra đến nay ở Hạ phủ chưa đầy một năm, không có tình cảm gì với họ."
"Nếu không phải họ đ.á.n.h chủ ý thay gả lên người ta, giờ đây ta e rằng vẫn còn ở trong thôn làng ngoại ô kinh thành, làm gì có được sự tự do 'núi cao hoàng đế xa' như bây giờ."
Nàng là người hiện đại xuyên không vào sách, đương nhiên càng cách xa gia đình nguyên chủ càng tốt, tránh bị ai nhìn thấu. Nhưng thấy dáng vẻ hối lỗi của tiểu cô tử, nàng đành phải an ủi.
Lục Cẩn Nguyên không yên tâm mà nhìn nàng một lúc, thấy nàng thật sự không để tâm thì mới thở phào nhẹ nhõm.
Cuối cùng còn trừng mắt nhìn Lục Vân Sơ một cái, muốn nàng lần sau nói chuyện chú ý hơn, nghĩ kỹ rồi hãy nói.
Lục Vân Sơ bị lườm nguýt, ngượng ngùng sờ sờ chóp mũi mình, chui ra ngoài xe cùng Lục Thanh Nguyên, không dám vào nữa, sợ lại bị mắng.
Hạ Yên bị hai huynh muội chọc cười, lòng chợt ấm áp, thì ra đây chính là cảm giác được người khác quan tâm. Nàng ngọt ngào mỉm cười với Lục Cẩn Nguyên, khóe mắt cong thành hình trăng lưỡi liềm.
Khiến trong mắt Lục Cẩn Nguyên cũng hiện lên ý cười, vô cùng ái muội...
Đến Mạc Bắc thành, Hạ Yên giả vờ đến Thiên Hạ Tiền Trang rút tiền, lấy ra hai ngàn lượng bạc từ không gian, loanh quanh trong đó hai vòng rồi mới đi ra.
Có tiền rồi, mấy người liền thẳng tiến đến y quán lớn nhất là Hoa Thọ Đường. Đại phu ở trong đó xem kỹ phương t.h.u.ố.c trên tay họ và rất tán thành, bảo họ tiếp tục uống, chân chàng dựa theo châm cứu trước đây, một tháng là có thể đi lại được.
Mèo con Kute
Mọi người vui mừng khôn xiết, vội vàng lại bốc thêm một liệu trình thuốc.
Sau khi khám chân xong, mấy người đ.á.n.h xe ngựa dạo quanh thành, một mặt xem có thể gặp được người quen của phủ Tướng quân không, một mặt sắm sửa chút đồ đạc cho ngôi nhà nghèo nàn của mình.
Nào là gạo, dầu, gia vị, chén đĩa các loại, còn cả kim chỉ mà Lục Tú Tú muốn. Hạ Yên không hiểu về kim chỉ nên mua thẳng tất cả các màu chỉ, lại mua thêm vài tấm vải để mọi người may quần áo, và cả những chiếc chăn quan trọng nhất cũng mua mấy cái, tổng cộng tốn hơn năm mươi lượng bạc.
Nàng mỗi thứ mua một ít, cốt là để tiện cho bản thân lấy đồ từ không gian ra. Dù sao đồ trong không gian đều là vô tận, dùng không hết, nên nàng chẳng lo lắng gì khi lấy ra.
Trong vòng một canh giờ, xe ngựa đã chật ních, không thể tiếp tục dạo phố được nữa, mấy người đành đ.á.n.h xe ngựa về nhà.
Chờ họ về đến nhà, Lục Vận và Lục Vĩnh Nguyên vẫn chưa về.
Hạ Yên ở nhà chuẩn bị làm cơm, Tần Lộ và Lục Thanh Nguyên đi chặt củi gánh nước. Lục Vân Sơ giúp Hạ Yên làm vặt, Lục Tú Tú và Vân Nương đều bị kim chỉ hấp dẫn mà làm nữ công, Lý thị dắt cháu trai Lục Tri Lễ ra ngoài dạo chơi.
Lục Cẩn Nguyên thì ngồi ở miệng bếp giúp Hạ Yên đun lửa, chàng không muốn ở một mình trong phòng, chỉ là đốt lửa thôi nên Hạ Yên cũng không quản chàng nữa.
Cơm vừa làm xong, đã nghe thấy tiếng thôn trưởng cùng Lục Vận trò chuyện.
"Đại ca, cơm vừa xong, chi bằng mời thôn trưởng ở lại dùng bữa tối đi." Hạ Yên thò đầu ra khỏi phòng bếp, nhìn thấy Lục Vĩnh Nguyên đang đi phía trước nói.
Lục Vĩnh Nguyên nghe xong, quay đầu nói với thôn trưởng: "Thôn trưởng thúc, trong nhà cơm vừa xong, xin ngài nể mặt ở lại dùng bữa cơm đạm bạc đi ạ."
Thôn trưởng đã cùng họ bôn ba cả ngày, cũng nên mời lão một bữa cơm.
Thôn trưởng lắc đầu muốn từ chối, Lục Vận liền khoác vai lão, kéo lão đến ngồi vào bàn ăn ở đại sảnh: "Hôm nay chạy vạy cả ngày, may mắn có ngươi ở đây, nếu không chúng ta mới đến nào biết gì. Ngươi đừng khách sáo với lão đệ này nữa, tối nay chúng ta hãy uống một chén thật đã."
Nghe có rượu uống, thôn trưởng cười đáp ứng.
"Tam đệ, đệ đi nói với người nhà thôn trưởng một tiếng, tiện thể gọi nương và Tri Lễ về nhà ăn cơm." Lục Cẩn Nguyên gọi Lục Thanh Nguyên lại nói.
Lục Thanh Nguyên "ồ" một tiếng rồi ra ngoài.
Ai ngờ Lục Thanh Nguyên vừa ra khỏi cửa không bao lâu đã bị rất nhiều nông phụ vây lấy, chàng dở khóc dở cười muốn chạy cũng không thoát được.
Cuối cùng là Lý thị, người đang dắt cháu đi dạo, nhìn thấy, muốn lên giải cứu, ai dè khi mọi người biết bà là nương của Lục Thanh Nguyên thì cũng bị vây kín.
Lục Tri Lễ lanh lợi thấy vậy vội vàng chạy về nhà gọi cứu binh.
"Cứu mạng! Bà nội và tam thúc bị yêu quái quấn lấy rồi!" Lục Tri Lễ vừa vào đến cửa lớn đã hổn hển kêu lên.
Hạ Yên từ phòng bếp đi ra, hỏi: "Làm sao vậy? Yêu quái gì?"
Lục Tri Lễ vội vàng kéo tay nàng đi ra ngoài cửa. Nhị thẩm chọc người hắn từng thấy, trong lòng hắn, cảnh tượng này chỉ có nhị thẩm mới có thể giải quyết được.
Lục Cẩn Nguyên lo lắng nên bảo Lục Vân Sơ cũng đi theo xem có chuyện gì.
Đi đến nơi nhìn một cái, Hạ Yên thầm cười trong lòng, quả đúng là yêu quái rồi, cái lũ yêu quái đang ầm ĩ muốn làm nhạc mẫu của Lục Thanh Nguyên.
Thì ra, hai ngày nay mọi người đã dò la rõ ràng. Nhà họ Lục có ba nhi tử một khuê nữ, trong ba nhi tử thì người duy nhất chưa cưới vợ chính là lão tam Lục Thanh Nguyên.
Khi Lục Thanh Nguyên cùng Tần Lộ lên núi chặt củi, nhiều phụ nhân đã lén lút nhìn thấy. Cái dáng vẻ tuấn tú ấy, lại có thể làm việc, trong nhà còn giàu có chuẩn bị xây nhà lớn, lập tức trở thành mục tiêu chọn rể của các bà mẹ cho con gái mình.
Hôm nay thấy Lục Thanh Nguyên một mình ra ngoài, mọi người liền như đã hẹn trước, muốn chàng cùng con gái mình xem mắt.
Lục Thanh Nguyên đứng nguyên tại chỗ, xung quanh có ít nhất mười ba phụ nhân vây quanh chàng, nhao nhao kể lể những ưu điểm của con gái mình, hệt như Đường Tăng niệm kinh, khiến chàng phát điên mà bịt tai lại.
"Nhị tẩu, cứu mạng!" Khi chàng nhìn thấy Hạ Yên đang đứng ở vòng ngoài cười trộm, vội vàng cầu cứu.
Mười mấy phụ nhân thuận theo ánh mắt của chàng nhìn qua, không nghe rõ Lục Thanh Nguyên nói gì, tưởng đây là khuê nữ chưa xuất giá của nhà họ Lục, các bà mẹ có con trai lại động tâm tư.
Thấy mọi người lại muốn vây quanh mình.
Hạ Yên vội vàng nói: "Ta là nhị tức phụ của nhà họ Lục, đến gọi bà bà và tiểu thúc tử về ăn cơm."
Nghe nói nàng là nhị tức phụ của nhà họ Lục, các phụ nhân dừng bước. Một cô nương xinh đẹp đến vậy mười dặm tám thôn chưa từng thấy, các phụ nhân nhìn rõ dung mạo nàng đều thấy có chút tiếc nuối.
"Người nhà họ Lục kia, ngươi làm mẹ thì nói sao?"
"Đúng vậy, hôn nhân đại sự, đều nên nghe lời cha mẹ, con trai ngươi cũng không còn nhỏ nữa."
"Chi bằng là con gái ta đi, con gái ta không chỉ người khá đẹp, mà làm việc cũng chẳng kém ai."
"Cái dáng vẻ tròn trịa của con gái nhà ngươi, đừng dọa người ta sợ. Vẫn là con gái nhà ta đi, người gầy gầy cao cao."
Lý thị bị sự nhiệt tình của mọi người làm cho đau đầu, nhìn Hạ Yên, chờ nàng đến giải vây.
“Các vị đại thẩm, tiểu thúc nhà ta quả thật rất ưu tú, nhưng chúng ta chỉ vừa mới đến đây vài ngày, các vị không muốn tìm hiểu kỹ hơn ư?” Hạ Yên thấy Lý thị khó lòng chống đỡ, vội vàng tiến lên giải vây.
Phụ nhân thứ nhất: “Đã tìm hiểu kỹ lắm rồi, rất hợp ý ta.”
Phụ nhân thứ hai: “Chỉ cần chàng ấy vừa ý con gái ta, tiền sính lễ dễ thương lượng thôi.”