Nữ Phụ Cũng Có Hệ Thống Sinh Tồn
Chương 161
“Được rồi, không còn sớm nữa, về nghỉ ngơi đi. Ngày mai nương sẽ chuẩn bị sính lễ cho con.” Trời đã tối, Lý thị bảo hắn về nghỉ, bằng không không biết sẽ nói đến khi nào.
Mèo con Kute
“Vậy nương cũng nghỉ sớm đi.” Lục Thanh Nguyên mỉm cười, nói xong liền chạy đi.
Lý thị phía sau nhìn bóng lưng hắn, “Lớn ngần này rồi mà vẫn không ra dáng.”
Bà bất đắc dĩ mỉm cười.
Cuối cùng cũng đến lượt chuyện đại sự cả đời của đứa con này.
………………………………………………
Vài ngày sau, Cố Sầm trở về kinh, hai gia đình vui vẻ định đoạt hôn sự của Cố Tích và Lục Thanh Nguyên.
Ngày thành thân cũng được định vào khoảng tháng Mười, vừa kịp lúc Lục Vận có thể về kinh.
Lo liệu xong chuyện của Lục Thanh Nguyên, Lý thị chuyển ánh mắt sang Lục Tú Tú.
Hai người yêu nhau, lại không có phụ mẫu chủ hôn, tự nhiên mọi việc đều giao cho Lý thị xử lý.
Thế là Lý thị định ngày thành thân cho hai người vào tháng Ba năm sau.
Cuối cùng là chuyện của Lục Thanh Thanh.
Ban đầu người nhà định để nàng cùng Nghiêm Tề ở bên nhau nhiều hơn để xem xét, nào ngờ phụ mẫu đáng ghê tởm của nàng lại tìm đến, phá hỏng kế hoạch của họ.
“Mau đưa tiền cho lão tử, giờ mở cửa tiệm lớn thế này, lại muốn không quản lão tử sao.”
Bên ngoài tiệm lẩu, Lục Minh và Trương thị ngồi trước cổng lớn. Hai người trông như ăn mày chạy nạn, khắp người bốc ra mùi hôi thối ghê tởm.
Khiến những khách hàng xung quanh đều nhao nhao rời tiệm.
“Muốn ta cho ngươi tiền, đừng có nằm mơ.” Lục Thanh Thanh đứng trong tiệm, giận dữ nhìn hai người.
Thì ra, vợ chồng Lục Minh nghe nói Triệu Tuyên đã làm hoàng đế, vậy hắn ta chính là cậu của hoàng đế. Hai người một đường ăn xin trở về kinh thành, nhưng lại không thể với bộ dạng này mà vào hoàng cung.
Vô tình thấy Lục Thanh Thanh mở tiệm ở đây, liền muốn hỏi nàng tiền, để bản thân chải chuốt sạch sẽ rồi vào cung.
“Đồ nha đầu c.h.ế.t tiệt nhà ngươi, lão tử vào cung gặp cháu trai, chắc chắn sẽ không thiếu phần lợi lộc của ngươi đâu.” Lục Minh vẽ ra một viễn cảnh tươi đẹp.
Lục Thanh Thanh nào có chịu ăn bộ này của hắn, “Còn muốn vào cung? Nằm mơ đi, mau cút khỏi đây, đừng trách ta báo quan.”
Giờ đây đôi phụ mẫu này khiến nàng ghê tởm, một đồng tiền nàng cũng sẽ không ban cho hai người.
Ai ngờ Lục Minh vì muốn vào cung mà đã hóa điên, trực tiếp uy h.i.ế.p Lục Thanh Thanh ngay trước mặt.
“Nếu ngươi không đưa tiền, lão tử sẽ tố giác chuyện đó ra ngoài, khiến ngươi không thể ở lại kinh thành.”
Lục Thanh Thanh vừa nghe, liền sững sờ, làm phụ mẫu mà ra nông nỗi này, quả thực còn không bằng cầm thú.
Nàng mắt đỏ hoe trừng mắt nhìn hai người, chỉ vào khung cửa, quát lên: “Ngươi nói đi, ngươi dám nói ta sẽ đ.â.m đầu vào đây mà c.h.ế.t, hóa thành quỷ cũng sẽ không buông tha cho hai người.”
“Đồ bị ngàn người cưỡi vạn người ngủ, lão tử muốn tiền ngươi có đưa hay không.” Một câu nói vô sỉ của Lục Minh khiến Lục Thanh Thanh ngay lập tức muốn c.h.ế.t.
Lục Minh thấy nàng không đưa, liền đứng dậy đi thẳng đến quầy trong tiệm, chuẩn bị tự mình lấy tiền.
Lục Thanh Thanh giữ chặt không cho hắn lấy, bị hắn một tay đẩy ngã xuống đất.
Mọi người xung quanh bắt đầu xì xào bàn tán về vở kịch này.
Đúng lúc Lục Minh sắp lấy được tiền, liền bị ai đó đạp một cước từ quầy ra.
“Cút!”
Nghiêm Tề vừa định tiến tới thì thấy màn náo loạn này, không nhịn được mà bước lên giúp đỡ.
Đạp xong Lục Minh, chàng đỡ Lục Thanh Thanh dậy.
“Đừng sợ, hôm nay có ta ở đây, ta xem bọn họ dám làm gì.” Nghiêm Tề an ủi.
Chàng thực sự đau lòng cho Lục Thanh Thanh, mỗi khi cuộc sống có chút khởi sắc, lại bị đôi phụ mẫu như vậy quấy nhiễu.
“Lão tử là cậu của Hoàng đế đương triều, ngươi là cái thá gì mà dám đ.á.n.h ta.” Kể từ khi Triệu Tuyên lên làm Hoàng đế, Lục Minh lại cảm thấy mình có thể ngẩng đầu.
“Ta là nhị phẩm tướng quân, đ.á.n.h một kẻ vô phẩm giai như ngươi, còn phải chọn ngày sao?” Nghiêm Tề giả vờ không nghe thấy câu nói trước đó.
Chàng biết đức hạnh của vị nhị lão gia nhà họ Lục này, cũng biết thái độ của gia đình họ Lục đối với hắn bây giờ, tự nhiên sẽ không để hắn vào mắt.
“Nhị phẩm? Ngươi là quan nhị phẩm cớ gì phải bảo vệ nha đầu này, nha đầu này đã sớm bị người ta chà đạp rồi, ngươi vẫn nên tìm lương nhân khác đi.” Lục Minh muốn dùng chuyện Lục Thanh Thanh không còn là thân trong sạch để Nghiêm Tề từ bỏ, như vậy hắn có thể lấy được tiền.
Những người xung quanh vừa nghe, chủ quán này Lục Thanh Thanh lại hỗn loạn đến vậy, liền nhao nhao chỉ trỏ, dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn nàng.
Không còn cách nào, trong thời đại này, trinh tiết của nữ tử quá đỗi quan trọng.
Lúc này Lục Thanh Thanh thực sự hận không thể tìm một cái khe đất mà chui vào, nàng vô phương nhìn ánh mắt của mọi người xung quanh.
Hận ý dâng trào, nàng rút con d.a.o găm phòng thân ra, đ.â.m thẳng về phía Lục Minh.
Nghiêm Tề một tay kéo nàng lại: “Không đáng.”
Nếu vì loại người như vậy mà phải vào tù, thực sự quá không đáng.
“Người đâu, bắt lấy kẻ giả mạo hoàng thân quốc thích này, mang về.” Nghiêm Tề gọi binh sĩ đến, bịt miệng vợ chồng Lục Minh rồi đưa đi.
Chàng cho phép nhân viên trong tiệm nghỉ ngơi hai ngày, rồi đưa Lục Thanh Thanh đang khóc không thành tiếng về tướng quân phủ.
Lúc đến chàng không đi xe ngựa mà cưỡi ngựa, cảm nhận được ánh mắt của mọi người, chàng kéo áo choàng của mình ra, bọc lấy Lục Thanh Thanh trước người, che đi ánh mắt của tất cả mọi người.
Trở về tướng quân phủ, Nghiêm Tề kể lại chuyện vừa rồi cho gia đình họ Lục.
Lý thị giận đến suýt chút nữa không thở nổi: “Hai kẻ súc sinh yểu mệnh đó, đây là muốn bức c.h.ế.t Thanh Thanh sao?”
Làm phụ mẫu không yêu thương con cái đã đành, lại còn bức hại con cái đến mức này.
Lý thị đau lòng an ủi Lục Thanh Thanh: “Chúng ta không sợ, ta muốn xem ai dám truyền tin đồn bậy bạ, ta sẽ bảo biểu huynh của con c.h.ặ.t đ.ầ.u hắn.”
Lục Cẩn Nguyên vừa hay ở nhà nghe chuyện, liền vội vã chạy đến nói: “Cứ định bừa một tội danh, để hai người đó bị lưu đày đến nơi hoang vu.”
Lục Cẩn Nguyên nhìn Nghiêm Tề, trong mắt thoáng qua một tia hung ác, nói.
Dù lời nói là vậy, nhưng Nghiêm Tề đã hiểu ý trong ánh mắt đó của chàng.
Lưu đày đến nơi hoang vu, gần như không ai có thể đến được nơi, đa số đều không chịu nổi dày vò trên đường mà c.h.ế.t bất đắc kỳ tử.
Nghiêm Tề mím môi gật đầu, trên đường đi nhất định phải bảo người ‘chăm sóc tốt’ cho vợ chồng Lục Minh.
“Cho Tú Tú trở về, đưa Thanh Thanh đến Ổ Vân Sơn Trang ở vài ngày đi.” Hạ Yên lo lắng những lời đồn đại mấy ngày nay sẽ làm tổn thương nàng.
Ai ngờ Nghiêm Tề lại quỳ trước mặt Lý thị nói.
“Phu nhân, xin người hãy để ta đưa Thanh Thanh đến biên quan sống đi, ta thề sẽ bảo vệ nàng cả đời được an toàn, bình yên.”
Vốn dĩ Lục Cẩn Nguyên có ý để Nghiêm Tề thay Lục Vân trấn thủ biên quan, nhưng Nghiêm Tề không nỡ xa Lục Thanh Thanh, nên chưa đưa ra câu trả lời.
Giờ đây Lục Thanh Thanh ở lại kinh thành, nhất định sẽ có lời ra tiếng vào lọt vào tai nàng, kinh thành không thích hợp để nàng ở lâu nữa.
Vì vậy chàng muốn đưa Lục Thanh Thanh cùng đi biên quan, cả đời này không trở về nữa.
Lý thị liếc nhìn Hạ Yên, Hạ Yên gật đầu.
Nàng cảm thấy đây là một lựa chọn không tồi.
Ba ngày sau, Nghiêm Tề dẫn Lục Thanh Thanh lên đường đi biên quan.
Còn vợ chồng Lục Minh thì không chịu nổi giày vò, c.h.ế.t trên đường lưu đày.
Cho đến khoảnh khắc cuối cùng, Lục Minh vẫn còn lẩm bẩm, hắn là cậu của Hoàng đế…
Tháng Chạp, Vân Nương sinh hạ nam nhi, đặt tên là Lục Tri Văn.
Tháng Tư năm sau, Lục Vân Sơ sinh hạ nam nhi, đặt tên là Thẩm Ngạn.
Tháng Sáu, Hạ Yên như nguyện sinh hạ nữ nhi, đặt tên là Lục Tri Hạ.
………………
—————— Chính văn kết thúc ——————
Phiên ngoại một: Triệu Khoát VS Lý Nguyệt Tâm
Triệu Khoát bảy tuổi mắt đỏ hoe, một tay xách ch.ó con, một tay cầm d.a.o găm, ngồi xổm bên bụi cỏ, do dự không quyết.
“Thái tử ca ca, huynh đang làm gì vậy?” Giọng nói non nớt từ phía sau chàng vang lên.
Lý Nguyệt Tâm nhìn Thái tử, tò mò hỏi.
Triệu Khoát dùng tay áo lau nước mắt: “Phụ hoàng ta bắt ta g.i.ế.c ch.ó con.”
“A, tại sao vậy? Huynh không thích ch.ó con sao?” Lý Nguyệt Tâm không nỡ nhìn ch.ó con, hỏi.
Triệu Khoát lắc đầu: “Ta thích, nhưng phụ hoàng nói đây là thứ mà con nít thích, người nói ta là Thái tử, không thể thích những thứ này. Nhưng ta không nỡ để ch.ó con c.h.ế.t.”
Chàng tủi thân nhìn Lý Nguyệt Tâm, không biết phải làm sao.
Lý Nguyệt Tâm nhìn Triệu Khoát, rồi lại nhìn ch.ó con.
“Huynh đưa ch.ó con cho ta đi, ta mang về nuôi. Huynh về cứ nói là đã chôn nó rồi.”
Nàng thật sự không đành lòng nhìn ch.ó con cứ thế mà c.h.ế.t.
“Làm vậy thật sự được sao?” Triệu Khoát do dự hỏi.
Lý Nguyệt Tâm gật đầu: “Thái tử ca ca cứ thử xem sao, không thử sao biết được.”
Cuối cùng Triệu Khoát đến Ngự thiện phòng kiếm một ít m.á.u gà dính lên d.a.o găm, quả nhiên đã lừa được qua loa.
Sau đó, mỗi lần Lý Nguyệt Tâm vào cung, đều mang theo ch.ó con, cùng Triệu Khoát vui đùa.
Nàng cũng trở thành người bạn duy nhất trong tuổi thơ của Triệu Khoát…
Thoáng cái, hai người đều đã trưởng thành, Lý Nguyệt Tâm trở thành bạch nguyệt quang khắc sâu trong lòng Triệu Khoát.
Chàng muốn cưới nàng làm Thái tử phi.
Và Lý Nguyệt Tâm là đích nữ của Đại học sĩ, Hoàng thượng cũng đồng ý yêu cầu của chàng.
Nhưng vào khoảnh khắc ban hôn, chàng bất ngờ biết được, trong lòng Lý Nguyệt Tâm, lại tơ vương nhị đệ Triệu Tuyên đã xuất gia từ lâu của mình.
Nhưng người phụ nữ chàng yêu, sao có thể từ bỏ, dù Lý Nguyệt Tâm không thích chàng, chàng cũng phải giữ nàng bên mình để bảo vệ nàng.
“Hôm nay là đại hôn của chúng ta, vì sao nàng không cười một cái?” Triệu Khoát mặc hồng y, nhìn Lý Nguyệt Tâm cũng một thân hồng y đang ngồi đoan trang trên giường.
“Không thích, nào có ý cười?” Lý Nguyệt Tâm lạnh lùng nhìn chàng.
Nàng không muốn vào cung, nhưng kẻ này uy h.i.ế.p nàng, khiến nàng đành phải đồng ý hôn sự.
Trong lòng nàng, không muốn chia sẻ nam nhân của mình với ai, Triệu Khoát thân là Thái tử, không phải là lương nhân trong lòng nàng.
Còn Triệu Khoát thì cho rằng nàng vẫn còn nghĩ đến Triệu Tuyên, dùng sức bóp cằm nàng.
“Hiện giờ ta mới là phu quân của nàng, nếu nàng dám nghĩ đến người khác, đừng ép ta phải tru diệt cả nhà nàng.” Chàng quát lên.
Vốn là lời tình tứ, bất đắc dĩ biến thành lời đe dọa.
Vừa nói ra Triệu Khoát đã hối hận, nhưng một người kiêu ngạo như chàng sao có thể cúi đầu.
Sau đó, chàng đè nàng xuống giường, cưỡng ép nàng hoàn thành động phòng hoa chúc…
Những ngày ở Đông Cung, Lý Nguyệt Tâm vốn tưởng sẽ rất khó khăn, nhưng không ngờ lại trôi qua vô cùng tự do tự tại, trừ việc mỗi đêm đều phải đối mặt với Triệu Khoát.
Hậu viện của Triệu Khoát dường như chỉ là hư thiết, chàng dường như chưa từng đến đó, ngày ngày đều lưu lại trong phòng nàng, ngay cả khi nàng đến kỳ cũng vậy, chỉ tĩnh lặng ôm nàng ngủ.
Có một ngày Thái tử xã giao, say rượu, được khiêng về tẩm cung Đông Cung, giao cho Lý Nguyệt Tâm.
Lý Nguyệt Tâm nhìn Triệu Khoát say mèm, vốn không muốn quản chàng, nhưng nàng nghe thấy tiếng chàng lầm bầm: “Nguyệt Tâm… Nguyệt Tâm…”
Lý Nguyệt Tâm ngồi bên giường rất lâu, lòng nàng rối bời, nàng sai người mang nước đến, lau mồ hôi trên trán Triệu Khoát.
Triệu Khoát mơ mơ màng màng nắm lấy tay nàng: “Nguyệt Tâm, đừng rời xa cô, cô thề chỉ đối tốt với một mình nàng.”
“Huynh thật sự thích ta đến vậy sao?” Lý Nguyệt Tâm nghiêm túc nhìn chàng, sau đó cúi người ghé vào tai chàng hỏi.
Cảm nhận được giọng nói quen thuộc bên tai, Triệu Khoát khẽ nheo mắt mở ra.
Nhìn thấy người yêu dùng ánh mắt phức tạp nhìn mình, chàng cười kéo tay nàng đặt lên ngực: “Cô… chỉ yêu mình nàng…” Chàng nói đứt quãng.
Sau đó kéo Lý Nguyệt Tâm ngã xuống giường, chàng cúi người lên…
Lần đầu tiên cảm nhận được sự đáp lại của nàng, Triệu Khoát kích động như một tên nhóc choai choai đến tận nửa đêm, không chịu dừng lại…
Sáng hôm sau tỉnh dậy, Triệu Khoát ngồi bên giường một trận ảo não, cho rằng mình đã say rượu mà cưỡng ép nàng.
Nhưng mấy ngày sau đó, sự thay đổi của Lý Nguyệt Tâm khiến chàng mừng như điên.
Nàng sẽ cười với chàng, sẽ nói chuyện với chàng, sẽ giúp chàng rót trà…
Tất cả những điều này đều là những thứ chàng không dám mơ ước.
Nhưng sự thật bày ra trước mắt, thì ra mình cũng có ngày chờ đến hoa nở.
……………….
Thái tử phi Lý Nguyệt Tâm có thai, Triệu Khoát vừa tan triều nghe được tin này, kích động lập tức chạy đến.
“Ta sắp làm cha rồi sao?”
Lý Nguyệt Tâm nhìn chàng gật đầu.
“Thật tốt quá.” Triệu Khoát ôm nàng xoay hai vòng.
Cuối cùng nghĩ đến nàng vừa mới mang thai, lại vội vàng đặt nàng xuống.
Dặn dò tất cả mọi người trên dưới Đông Cung, hành sự cẩn thận, chăm sóc tốt Thái tử phi.
Nhưng không ngờ, vị phụ hoàng kia của chàng, lại dám vươn tay đến Đông Cung, dám làm tổn thương nàng và hài tử của họ.
Khoảnh khắc này Triệu Khoát nổi giận, người chàng coi như trân bảo lại bị người ta làm hại như vậy, chàng liền đi cho Hoàng đế uống t.h.u.ố.c độc mãn tính, muốn độc c.h.ế.t người…
Lý Nguyệt Tâm biết chàng đã làm gì, vừa vui mừng vừa bất an…
Khi sinh nở, Thái tử phi khó sinh, may mắn được Lục thiếu phu nhân cứu sống.
Chuyện này hoàn toàn khiến Thái tử phát điên.
Chàng sai người đổ mấy thùng dầu lớn vào Dưỡng Tâm điện, vác kiếm muốn tự tay g.i.ế.c c.h.ế.t vị phụ hoàng độc ác kia.
Khi chàng g.i.ế.c vua xong, Lục Cẩn Nguyên dẫn binh đến.
Triệu Khoát biết, mình không còn hy vọng làm Hoàng đế nữa, để Lý Nguyệt Tâm và hài tử không bị làm khó, chàng chọn ở lại Dưỡng Tâm điện, cùng phụ hoàng táng thân tại đây.
Đột nhiên Lý Nguyệt Tâm vừa sinh xong đã đến, nàng khóc lóc gọi chàng ra ngoài…
Chàng mắt đẫm lệ nhìn nàng lắc đầu, chàng biết sự tồn tại của mình sẽ khiến rất nhiều người bị làm khó.
Nhưng không ngờ cô nha đầu vốn ngã trầy da cũng khóc nửa ngày trời, lại dám xông vào biển lửa, muốn cùng chàng c.h.ế.t chung.
Chàng có thể c.h.ế.t, nhưng làm sao có thể nhẫn tâm nhìn nàng cùng c.h.ế.t theo.
Khoảnh khắc cuối cùng, chàng ôm Lý Nguyệt Tâm xông ra khỏi biển lửa…
Lý Nguyệt Tâm mỉm cười dựa vào lòng chàng, nàng biết mình đã đ.á.n.h cược thắng rồi.
Cuối cùng, Triệu Khoát bị biếm làm thứ dân, dẫn theo Lý Nguyệt Tâm đi xa sống ẩn dật...
Con cái của họ được giao cho Đại học sĩ Lý Trị, người mà mọi người đều tin tưởng, nuôi dưỡng thành người.
--- Ngoại truyện Hai: Tiểu Đoàn Sữa Lục Tri Hạ ---
Lục Tri Hạ, tiểu cô nương duy nhất thuộc thế hệ cháu của Lục gia, đang tróc chu (bốc cái) rồi.
Trong số một đám cháu trai, tiểu đoàn sữa này càng được sủng ái hơn.
Vào ngày nàng tróc chu, ngay cả Hoàng đế Triệu Tuyên và Hoàng hậu Từ Uyển Nguyệt cũng dẫn theo Thái tử Triệu Uyên đến.
"Tri Hạ xem thích gì, tự mình đi bốc đi."
Vì lo lắng đứa trẻ sẽ ngã khỏi bàn, Lục gia trải thẳng tấm vải đỏ lên trên thảm, để đứa trẻ có thể tự do bò.
Lục Tri Hạ nằm sấp trên đất, cười tủm tỉm nhìn quanh một vòng.
Đột nhiên nhìn thấy Thái tử Triệu Uyên, lúc này đã ba tuổi, nàng từ từ đứng dậy, lảo đảo đi về phía chàng.
Vồ lấy ôm Triệu Uyên, "Ta... muốn... ca ca."
Lục Tri Hành và Lục Tri Chu đứng một bên ghen tị nhìn Triệu Uyên, thầm nghĩ sau này nhất định phải bắt muội muội nhà mình tránh xa tên tiểu tử này một chút.
Triệu Uyên bị ôm bất ngờ giật mình, lập tức đẩy tiểu đoàn sữa ra.
Tiểu đoàn sữa ngồi phịch xuống đất, ra sức khóc ré lên, như thể chịu ấm ức lớn lắm.
Thấy Lục Tri Hạ ngã ngồi dưới đất, Triệu Uyên sực tỉnh, hối hận về hành động của mình, muội muội đáng yêu như vậy, sao có thể đẩy ngã muội muội được chứ.
Nếu không phải Triệu Uyên được Từ Uyển Nguyệt ôm lên, Lục Tri Hành và Lục Tri Chu thật sự không nhịn được muốn xông lên đ.á.n.h chàng một trận.
Lục Cẩn Nguyên, một người cha cuồng con gái, ôm lấy con gái, đau lòng dỗ dành. Ánh mắt chàng nhìn Triệu Uyên như muốn ăn tươi nuốt sống hắn.
Khiến Triệu Uyên sợ hãi trốn thẳng vào lòng Từ Uyển Nguyệt.
Tiểu đoàn sữa được Lục Cẩn Nguyên ôm trên tay dỗ dành hồi lâu vẫn còn khóc, "Bảo bối làm sao vậy? Ngã đau sao?"
Lục Cẩn Nguyên lo lắng hỏi.
Ai ngờ tiểu đoàn sữa mắt ngấn lệ chỉ chỉ vào Triệu Uyên, nức nở nói, "Ca ca... ôm..."
Thật là, tức đến mức Lục Cẩn Nguyên nói không ra lời, liền mắng Lục Tri Hạ là đồ nhóc vô lương tâm.
Cuối cùng, tiểu đoàn sữa ngồi trên đùi Triệu Uyên mới ngừng khóc.
Triệu Tuyên nhìn thấy bật cười lớn, lớn tiếng nói, "Mau gả Thái tử cho khuê nữ của ngươi đi!"
Hai đứa trẻ thật quá đáng yêu, Triệu Tuyên nhìn hai đứa trẻ, cảm thấy cực kỳ thích hợp.
Cứ như vậy, chờ sau khi ta trăm tuổi, Lục gia lại là một chỗ dựa vững chắc, ai dám không phục Thái tử kế vị chứ.
"Cút! Con gái lão tử mới tróc chu đã muốn tìm phu quân cho nó sao... hai mươi năm nữa hẵng nói!" Lục Cẩn Nguyên nói.
Nữ nhi của chàng, còn phải ở nhà lâu hơn một chút, dù sao Lục Tri Hạ đáng yêu như vậy, sao có thể lo không gả đi được chứ.
Nhưng chàng đâu biết, nữ nhi này của mình, hoàn toàn di truyền tính nhan khống (chỉ thích người đẹp) của mẫu thân nàng.
Trong thế hệ này, trừ Lục Tri Hành và Lục Tri Chu, thì chỉ có Triệu Uyên là anh tuấn nhất, hoàn hảo di truyền tất cả ưu điểm của Triệu Khoát và Lý Nguyệt Tâm.
Khi nghiêm túc thì mang bá khí và sự quả quyết của Triệu Khoát, lúc bình thường lại có khí chất thư sinh của Lý Nguyệt Tâm, khiến người ta nhìn vào lòng tràn đầy vui vẻ.
Hai phẩm chất này thể hiện trên cùng một người, thật sự khó khiến người ta không yêu.
Từ khi Lục Tri Hạ hiểu chuyện, mỗi ngày nàng đều lẩm bẩm muốn vào cung thăm Thái tử ca ca.
Khiến Lục Cẩn Nguyên tức đến đỏ mặt, còn Hạ Yên chỉ mỉm cười.
Nếu có duyên, thanh mai trúc mã cũng không tệ, nàng sẽ không cố ý sắp xếp cho hai người ở bên nhau, cũng sẽ không ngăn cản sự phát triển của họ.
Tất cả đều xem mệnh số...
Ngày đó, buổi tối Lục Cẩn Nguyên lại càng siêng năng hơn.
Hạ Yên cạn lời nhìn chàng, "Chàng bị làm sao vậy?"
Lục Cẩn Nguyên, "...Nha đầu này xem như luyện hỏng rồi. Ta muốn sinh một nữ nhi mới, chỉ thích một mình phụ thân nàng thôi."
Hạ Yên, "..................."
Cuối cùng, hai người lại vui mừng có thêm một con trai.
Mèo con Kute
“Vậy nương cũng nghỉ sớm đi.” Lục Thanh Nguyên mỉm cười, nói xong liền chạy đi.
Lý thị phía sau nhìn bóng lưng hắn, “Lớn ngần này rồi mà vẫn không ra dáng.”
Bà bất đắc dĩ mỉm cười.
Cuối cùng cũng đến lượt chuyện đại sự cả đời của đứa con này.
………………………………………………
Vài ngày sau, Cố Sầm trở về kinh, hai gia đình vui vẻ định đoạt hôn sự của Cố Tích và Lục Thanh Nguyên.
Ngày thành thân cũng được định vào khoảng tháng Mười, vừa kịp lúc Lục Vận có thể về kinh.
Lo liệu xong chuyện của Lục Thanh Nguyên, Lý thị chuyển ánh mắt sang Lục Tú Tú.
Hai người yêu nhau, lại không có phụ mẫu chủ hôn, tự nhiên mọi việc đều giao cho Lý thị xử lý.
Thế là Lý thị định ngày thành thân cho hai người vào tháng Ba năm sau.
Cuối cùng là chuyện của Lục Thanh Thanh.
Ban đầu người nhà định để nàng cùng Nghiêm Tề ở bên nhau nhiều hơn để xem xét, nào ngờ phụ mẫu đáng ghê tởm của nàng lại tìm đến, phá hỏng kế hoạch của họ.
“Mau đưa tiền cho lão tử, giờ mở cửa tiệm lớn thế này, lại muốn không quản lão tử sao.”
Bên ngoài tiệm lẩu, Lục Minh và Trương thị ngồi trước cổng lớn. Hai người trông như ăn mày chạy nạn, khắp người bốc ra mùi hôi thối ghê tởm.
Khiến những khách hàng xung quanh đều nhao nhao rời tiệm.
“Muốn ta cho ngươi tiền, đừng có nằm mơ.” Lục Thanh Thanh đứng trong tiệm, giận dữ nhìn hai người.
Thì ra, vợ chồng Lục Minh nghe nói Triệu Tuyên đã làm hoàng đế, vậy hắn ta chính là cậu của hoàng đế. Hai người một đường ăn xin trở về kinh thành, nhưng lại không thể với bộ dạng này mà vào hoàng cung.
Vô tình thấy Lục Thanh Thanh mở tiệm ở đây, liền muốn hỏi nàng tiền, để bản thân chải chuốt sạch sẽ rồi vào cung.
“Đồ nha đầu c.h.ế.t tiệt nhà ngươi, lão tử vào cung gặp cháu trai, chắc chắn sẽ không thiếu phần lợi lộc của ngươi đâu.” Lục Minh vẽ ra một viễn cảnh tươi đẹp.
Lục Thanh Thanh nào có chịu ăn bộ này của hắn, “Còn muốn vào cung? Nằm mơ đi, mau cút khỏi đây, đừng trách ta báo quan.”
Giờ đây đôi phụ mẫu này khiến nàng ghê tởm, một đồng tiền nàng cũng sẽ không ban cho hai người.
Ai ngờ Lục Minh vì muốn vào cung mà đã hóa điên, trực tiếp uy h.i.ế.p Lục Thanh Thanh ngay trước mặt.
“Nếu ngươi không đưa tiền, lão tử sẽ tố giác chuyện đó ra ngoài, khiến ngươi không thể ở lại kinh thành.”
Lục Thanh Thanh vừa nghe, liền sững sờ, làm phụ mẫu mà ra nông nỗi này, quả thực còn không bằng cầm thú.
Nàng mắt đỏ hoe trừng mắt nhìn hai người, chỉ vào khung cửa, quát lên: “Ngươi nói đi, ngươi dám nói ta sẽ đ.â.m đầu vào đây mà c.h.ế.t, hóa thành quỷ cũng sẽ không buông tha cho hai người.”
“Đồ bị ngàn người cưỡi vạn người ngủ, lão tử muốn tiền ngươi có đưa hay không.” Một câu nói vô sỉ của Lục Minh khiến Lục Thanh Thanh ngay lập tức muốn c.h.ế.t.
Lục Minh thấy nàng không đưa, liền đứng dậy đi thẳng đến quầy trong tiệm, chuẩn bị tự mình lấy tiền.
Lục Thanh Thanh giữ chặt không cho hắn lấy, bị hắn một tay đẩy ngã xuống đất.
Mọi người xung quanh bắt đầu xì xào bàn tán về vở kịch này.
Đúng lúc Lục Minh sắp lấy được tiền, liền bị ai đó đạp một cước từ quầy ra.
“Cút!”
Nghiêm Tề vừa định tiến tới thì thấy màn náo loạn này, không nhịn được mà bước lên giúp đỡ.
Đạp xong Lục Minh, chàng đỡ Lục Thanh Thanh dậy.
“Đừng sợ, hôm nay có ta ở đây, ta xem bọn họ dám làm gì.” Nghiêm Tề an ủi.
Chàng thực sự đau lòng cho Lục Thanh Thanh, mỗi khi cuộc sống có chút khởi sắc, lại bị đôi phụ mẫu như vậy quấy nhiễu.
“Lão tử là cậu của Hoàng đế đương triều, ngươi là cái thá gì mà dám đ.á.n.h ta.” Kể từ khi Triệu Tuyên lên làm Hoàng đế, Lục Minh lại cảm thấy mình có thể ngẩng đầu.
“Ta là nhị phẩm tướng quân, đ.á.n.h một kẻ vô phẩm giai như ngươi, còn phải chọn ngày sao?” Nghiêm Tề giả vờ không nghe thấy câu nói trước đó.
Chàng biết đức hạnh của vị nhị lão gia nhà họ Lục này, cũng biết thái độ của gia đình họ Lục đối với hắn bây giờ, tự nhiên sẽ không để hắn vào mắt.
“Nhị phẩm? Ngươi là quan nhị phẩm cớ gì phải bảo vệ nha đầu này, nha đầu này đã sớm bị người ta chà đạp rồi, ngươi vẫn nên tìm lương nhân khác đi.” Lục Minh muốn dùng chuyện Lục Thanh Thanh không còn là thân trong sạch để Nghiêm Tề từ bỏ, như vậy hắn có thể lấy được tiền.
Những người xung quanh vừa nghe, chủ quán này Lục Thanh Thanh lại hỗn loạn đến vậy, liền nhao nhao chỉ trỏ, dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn nàng.
Không còn cách nào, trong thời đại này, trinh tiết của nữ tử quá đỗi quan trọng.
Lúc này Lục Thanh Thanh thực sự hận không thể tìm một cái khe đất mà chui vào, nàng vô phương nhìn ánh mắt của mọi người xung quanh.
Hận ý dâng trào, nàng rút con d.a.o găm phòng thân ra, đ.â.m thẳng về phía Lục Minh.
Nghiêm Tề một tay kéo nàng lại: “Không đáng.”
Nếu vì loại người như vậy mà phải vào tù, thực sự quá không đáng.
“Người đâu, bắt lấy kẻ giả mạo hoàng thân quốc thích này, mang về.” Nghiêm Tề gọi binh sĩ đến, bịt miệng vợ chồng Lục Minh rồi đưa đi.
Chàng cho phép nhân viên trong tiệm nghỉ ngơi hai ngày, rồi đưa Lục Thanh Thanh đang khóc không thành tiếng về tướng quân phủ.
Lúc đến chàng không đi xe ngựa mà cưỡi ngựa, cảm nhận được ánh mắt của mọi người, chàng kéo áo choàng của mình ra, bọc lấy Lục Thanh Thanh trước người, che đi ánh mắt của tất cả mọi người.
Trở về tướng quân phủ, Nghiêm Tề kể lại chuyện vừa rồi cho gia đình họ Lục.
Lý thị giận đến suýt chút nữa không thở nổi: “Hai kẻ súc sinh yểu mệnh đó, đây là muốn bức c.h.ế.t Thanh Thanh sao?”
Làm phụ mẫu không yêu thương con cái đã đành, lại còn bức hại con cái đến mức này.
Lý thị đau lòng an ủi Lục Thanh Thanh: “Chúng ta không sợ, ta muốn xem ai dám truyền tin đồn bậy bạ, ta sẽ bảo biểu huynh của con c.h.ặ.t đ.ầ.u hắn.”
Lục Cẩn Nguyên vừa hay ở nhà nghe chuyện, liền vội vã chạy đến nói: “Cứ định bừa một tội danh, để hai người đó bị lưu đày đến nơi hoang vu.”
Lục Cẩn Nguyên nhìn Nghiêm Tề, trong mắt thoáng qua một tia hung ác, nói.
Dù lời nói là vậy, nhưng Nghiêm Tề đã hiểu ý trong ánh mắt đó của chàng.
Lưu đày đến nơi hoang vu, gần như không ai có thể đến được nơi, đa số đều không chịu nổi dày vò trên đường mà c.h.ế.t bất đắc kỳ tử.
Nghiêm Tề mím môi gật đầu, trên đường đi nhất định phải bảo người ‘chăm sóc tốt’ cho vợ chồng Lục Minh.
“Cho Tú Tú trở về, đưa Thanh Thanh đến Ổ Vân Sơn Trang ở vài ngày đi.” Hạ Yên lo lắng những lời đồn đại mấy ngày nay sẽ làm tổn thương nàng.
Ai ngờ Nghiêm Tề lại quỳ trước mặt Lý thị nói.
“Phu nhân, xin người hãy để ta đưa Thanh Thanh đến biên quan sống đi, ta thề sẽ bảo vệ nàng cả đời được an toàn, bình yên.”
Vốn dĩ Lục Cẩn Nguyên có ý để Nghiêm Tề thay Lục Vân trấn thủ biên quan, nhưng Nghiêm Tề không nỡ xa Lục Thanh Thanh, nên chưa đưa ra câu trả lời.
Giờ đây Lục Thanh Thanh ở lại kinh thành, nhất định sẽ có lời ra tiếng vào lọt vào tai nàng, kinh thành không thích hợp để nàng ở lâu nữa.
Vì vậy chàng muốn đưa Lục Thanh Thanh cùng đi biên quan, cả đời này không trở về nữa.
Lý thị liếc nhìn Hạ Yên, Hạ Yên gật đầu.
Nàng cảm thấy đây là một lựa chọn không tồi.
Ba ngày sau, Nghiêm Tề dẫn Lục Thanh Thanh lên đường đi biên quan.
Còn vợ chồng Lục Minh thì không chịu nổi giày vò, c.h.ế.t trên đường lưu đày.
Cho đến khoảnh khắc cuối cùng, Lục Minh vẫn còn lẩm bẩm, hắn là cậu của Hoàng đế…
Tháng Chạp, Vân Nương sinh hạ nam nhi, đặt tên là Lục Tri Văn.
Tháng Tư năm sau, Lục Vân Sơ sinh hạ nam nhi, đặt tên là Thẩm Ngạn.
Tháng Sáu, Hạ Yên như nguyện sinh hạ nữ nhi, đặt tên là Lục Tri Hạ.
………………
—————— Chính văn kết thúc ——————
Phiên ngoại một: Triệu Khoát VS Lý Nguyệt Tâm
Triệu Khoát bảy tuổi mắt đỏ hoe, một tay xách ch.ó con, một tay cầm d.a.o găm, ngồi xổm bên bụi cỏ, do dự không quyết.
“Thái tử ca ca, huynh đang làm gì vậy?” Giọng nói non nớt từ phía sau chàng vang lên.
Lý Nguyệt Tâm nhìn Thái tử, tò mò hỏi.
Triệu Khoát dùng tay áo lau nước mắt: “Phụ hoàng ta bắt ta g.i.ế.c ch.ó con.”
“A, tại sao vậy? Huynh không thích ch.ó con sao?” Lý Nguyệt Tâm không nỡ nhìn ch.ó con, hỏi.
Triệu Khoát lắc đầu: “Ta thích, nhưng phụ hoàng nói đây là thứ mà con nít thích, người nói ta là Thái tử, không thể thích những thứ này. Nhưng ta không nỡ để ch.ó con c.h.ế.t.”
Chàng tủi thân nhìn Lý Nguyệt Tâm, không biết phải làm sao.
Lý Nguyệt Tâm nhìn Triệu Khoát, rồi lại nhìn ch.ó con.
“Huynh đưa ch.ó con cho ta đi, ta mang về nuôi. Huynh về cứ nói là đã chôn nó rồi.”
Nàng thật sự không đành lòng nhìn ch.ó con cứ thế mà c.h.ế.t.
“Làm vậy thật sự được sao?” Triệu Khoát do dự hỏi.
Lý Nguyệt Tâm gật đầu: “Thái tử ca ca cứ thử xem sao, không thử sao biết được.”
Cuối cùng Triệu Khoát đến Ngự thiện phòng kiếm một ít m.á.u gà dính lên d.a.o găm, quả nhiên đã lừa được qua loa.
Sau đó, mỗi lần Lý Nguyệt Tâm vào cung, đều mang theo ch.ó con, cùng Triệu Khoát vui đùa.
Nàng cũng trở thành người bạn duy nhất trong tuổi thơ của Triệu Khoát…
Thoáng cái, hai người đều đã trưởng thành, Lý Nguyệt Tâm trở thành bạch nguyệt quang khắc sâu trong lòng Triệu Khoát.
Chàng muốn cưới nàng làm Thái tử phi.
Và Lý Nguyệt Tâm là đích nữ của Đại học sĩ, Hoàng thượng cũng đồng ý yêu cầu của chàng.
Nhưng vào khoảnh khắc ban hôn, chàng bất ngờ biết được, trong lòng Lý Nguyệt Tâm, lại tơ vương nhị đệ Triệu Tuyên đã xuất gia từ lâu của mình.
Nhưng người phụ nữ chàng yêu, sao có thể từ bỏ, dù Lý Nguyệt Tâm không thích chàng, chàng cũng phải giữ nàng bên mình để bảo vệ nàng.
“Hôm nay là đại hôn của chúng ta, vì sao nàng không cười một cái?” Triệu Khoát mặc hồng y, nhìn Lý Nguyệt Tâm cũng một thân hồng y đang ngồi đoan trang trên giường.
“Không thích, nào có ý cười?” Lý Nguyệt Tâm lạnh lùng nhìn chàng.
Nàng không muốn vào cung, nhưng kẻ này uy h.i.ế.p nàng, khiến nàng đành phải đồng ý hôn sự.
Trong lòng nàng, không muốn chia sẻ nam nhân của mình với ai, Triệu Khoát thân là Thái tử, không phải là lương nhân trong lòng nàng.
Còn Triệu Khoát thì cho rằng nàng vẫn còn nghĩ đến Triệu Tuyên, dùng sức bóp cằm nàng.
“Hiện giờ ta mới là phu quân của nàng, nếu nàng dám nghĩ đến người khác, đừng ép ta phải tru diệt cả nhà nàng.” Chàng quát lên.
Vốn là lời tình tứ, bất đắc dĩ biến thành lời đe dọa.
Vừa nói ra Triệu Khoát đã hối hận, nhưng một người kiêu ngạo như chàng sao có thể cúi đầu.
Sau đó, chàng đè nàng xuống giường, cưỡng ép nàng hoàn thành động phòng hoa chúc…
Những ngày ở Đông Cung, Lý Nguyệt Tâm vốn tưởng sẽ rất khó khăn, nhưng không ngờ lại trôi qua vô cùng tự do tự tại, trừ việc mỗi đêm đều phải đối mặt với Triệu Khoát.
Hậu viện của Triệu Khoát dường như chỉ là hư thiết, chàng dường như chưa từng đến đó, ngày ngày đều lưu lại trong phòng nàng, ngay cả khi nàng đến kỳ cũng vậy, chỉ tĩnh lặng ôm nàng ngủ.
Có một ngày Thái tử xã giao, say rượu, được khiêng về tẩm cung Đông Cung, giao cho Lý Nguyệt Tâm.
Lý Nguyệt Tâm nhìn Triệu Khoát say mèm, vốn không muốn quản chàng, nhưng nàng nghe thấy tiếng chàng lầm bầm: “Nguyệt Tâm… Nguyệt Tâm…”
Lý Nguyệt Tâm ngồi bên giường rất lâu, lòng nàng rối bời, nàng sai người mang nước đến, lau mồ hôi trên trán Triệu Khoát.
Triệu Khoát mơ mơ màng màng nắm lấy tay nàng: “Nguyệt Tâm, đừng rời xa cô, cô thề chỉ đối tốt với một mình nàng.”
“Huynh thật sự thích ta đến vậy sao?” Lý Nguyệt Tâm nghiêm túc nhìn chàng, sau đó cúi người ghé vào tai chàng hỏi.
Cảm nhận được giọng nói quen thuộc bên tai, Triệu Khoát khẽ nheo mắt mở ra.
Nhìn thấy người yêu dùng ánh mắt phức tạp nhìn mình, chàng cười kéo tay nàng đặt lên ngực: “Cô… chỉ yêu mình nàng…” Chàng nói đứt quãng.
Sau đó kéo Lý Nguyệt Tâm ngã xuống giường, chàng cúi người lên…
Lần đầu tiên cảm nhận được sự đáp lại của nàng, Triệu Khoát kích động như một tên nhóc choai choai đến tận nửa đêm, không chịu dừng lại…
Sáng hôm sau tỉnh dậy, Triệu Khoát ngồi bên giường một trận ảo não, cho rằng mình đã say rượu mà cưỡng ép nàng.
Nhưng mấy ngày sau đó, sự thay đổi của Lý Nguyệt Tâm khiến chàng mừng như điên.
Nàng sẽ cười với chàng, sẽ nói chuyện với chàng, sẽ giúp chàng rót trà…
Tất cả những điều này đều là những thứ chàng không dám mơ ước.
Nhưng sự thật bày ra trước mắt, thì ra mình cũng có ngày chờ đến hoa nở.
……………….
Thái tử phi Lý Nguyệt Tâm có thai, Triệu Khoát vừa tan triều nghe được tin này, kích động lập tức chạy đến.
“Ta sắp làm cha rồi sao?”
Lý Nguyệt Tâm nhìn chàng gật đầu.
“Thật tốt quá.” Triệu Khoát ôm nàng xoay hai vòng.
Cuối cùng nghĩ đến nàng vừa mới mang thai, lại vội vàng đặt nàng xuống.
Dặn dò tất cả mọi người trên dưới Đông Cung, hành sự cẩn thận, chăm sóc tốt Thái tử phi.
Nhưng không ngờ, vị phụ hoàng kia của chàng, lại dám vươn tay đến Đông Cung, dám làm tổn thương nàng và hài tử của họ.
Khoảnh khắc này Triệu Khoát nổi giận, người chàng coi như trân bảo lại bị người ta làm hại như vậy, chàng liền đi cho Hoàng đế uống t.h.u.ố.c độc mãn tính, muốn độc c.h.ế.t người…
Lý Nguyệt Tâm biết chàng đã làm gì, vừa vui mừng vừa bất an…
Khi sinh nở, Thái tử phi khó sinh, may mắn được Lục thiếu phu nhân cứu sống.
Chuyện này hoàn toàn khiến Thái tử phát điên.
Chàng sai người đổ mấy thùng dầu lớn vào Dưỡng Tâm điện, vác kiếm muốn tự tay g.i.ế.c c.h.ế.t vị phụ hoàng độc ác kia.
Khi chàng g.i.ế.c vua xong, Lục Cẩn Nguyên dẫn binh đến.
Triệu Khoát biết, mình không còn hy vọng làm Hoàng đế nữa, để Lý Nguyệt Tâm và hài tử không bị làm khó, chàng chọn ở lại Dưỡng Tâm điện, cùng phụ hoàng táng thân tại đây.
Đột nhiên Lý Nguyệt Tâm vừa sinh xong đã đến, nàng khóc lóc gọi chàng ra ngoài…
Chàng mắt đẫm lệ nhìn nàng lắc đầu, chàng biết sự tồn tại của mình sẽ khiến rất nhiều người bị làm khó.
Nhưng không ngờ cô nha đầu vốn ngã trầy da cũng khóc nửa ngày trời, lại dám xông vào biển lửa, muốn cùng chàng c.h.ế.t chung.
Chàng có thể c.h.ế.t, nhưng làm sao có thể nhẫn tâm nhìn nàng cùng c.h.ế.t theo.
Khoảnh khắc cuối cùng, chàng ôm Lý Nguyệt Tâm xông ra khỏi biển lửa…
Lý Nguyệt Tâm mỉm cười dựa vào lòng chàng, nàng biết mình đã đ.á.n.h cược thắng rồi.
Cuối cùng, Triệu Khoát bị biếm làm thứ dân, dẫn theo Lý Nguyệt Tâm đi xa sống ẩn dật...
Con cái của họ được giao cho Đại học sĩ Lý Trị, người mà mọi người đều tin tưởng, nuôi dưỡng thành người.
--- Ngoại truyện Hai: Tiểu Đoàn Sữa Lục Tri Hạ ---
Lục Tri Hạ, tiểu cô nương duy nhất thuộc thế hệ cháu của Lục gia, đang tróc chu (bốc cái) rồi.
Trong số một đám cháu trai, tiểu đoàn sữa này càng được sủng ái hơn.
Vào ngày nàng tróc chu, ngay cả Hoàng đế Triệu Tuyên và Hoàng hậu Từ Uyển Nguyệt cũng dẫn theo Thái tử Triệu Uyên đến.
"Tri Hạ xem thích gì, tự mình đi bốc đi."
Vì lo lắng đứa trẻ sẽ ngã khỏi bàn, Lục gia trải thẳng tấm vải đỏ lên trên thảm, để đứa trẻ có thể tự do bò.
Lục Tri Hạ nằm sấp trên đất, cười tủm tỉm nhìn quanh một vòng.
Đột nhiên nhìn thấy Thái tử Triệu Uyên, lúc này đã ba tuổi, nàng từ từ đứng dậy, lảo đảo đi về phía chàng.
Vồ lấy ôm Triệu Uyên, "Ta... muốn... ca ca."
Lục Tri Hành và Lục Tri Chu đứng một bên ghen tị nhìn Triệu Uyên, thầm nghĩ sau này nhất định phải bắt muội muội nhà mình tránh xa tên tiểu tử này một chút.
Triệu Uyên bị ôm bất ngờ giật mình, lập tức đẩy tiểu đoàn sữa ra.
Tiểu đoàn sữa ngồi phịch xuống đất, ra sức khóc ré lên, như thể chịu ấm ức lớn lắm.
Thấy Lục Tri Hạ ngã ngồi dưới đất, Triệu Uyên sực tỉnh, hối hận về hành động của mình, muội muội đáng yêu như vậy, sao có thể đẩy ngã muội muội được chứ.
Nếu không phải Triệu Uyên được Từ Uyển Nguyệt ôm lên, Lục Tri Hành và Lục Tri Chu thật sự không nhịn được muốn xông lên đ.á.n.h chàng một trận.
Lục Cẩn Nguyên, một người cha cuồng con gái, ôm lấy con gái, đau lòng dỗ dành. Ánh mắt chàng nhìn Triệu Uyên như muốn ăn tươi nuốt sống hắn.
Khiến Triệu Uyên sợ hãi trốn thẳng vào lòng Từ Uyển Nguyệt.
Tiểu đoàn sữa được Lục Cẩn Nguyên ôm trên tay dỗ dành hồi lâu vẫn còn khóc, "Bảo bối làm sao vậy? Ngã đau sao?"
Lục Cẩn Nguyên lo lắng hỏi.
Ai ngờ tiểu đoàn sữa mắt ngấn lệ chỉ chỉ vào Triệu Uyên, nức nở nói, "Ca ca... ôm..."
Thật là, tức đến mức Lục Cẩn Nguyên nói không ra lời, liền mắng Lục Tri Hạ là đồ nhóc vô lương tâm.
Cuối cùng, tiểu đoàn sữa ngồi trên đùi Triệu Uyên mới ngừng khóc.
Triệu Tuyên nhìn thấy bật cười lớn, lớn tiếng nói, "Mau gả Thái tử cho khuê nữ của ngươi đi!"
Hai đứa trẻ thật quá đáng yêu, Triệu Tuyên nhìn hai đứa trẻ, cảm thấy cực kỳ thích hợp.
Cứ như vậy, chờ sau khi ta trăm tuổi, Lục gia lại là một chỗ dựa vững chắc, ai dám không phục Thái tử kế vị chứ.
"Cút! Con gái lão tử mới tróc chu đã muốn tìm phu quân cho nó sao... hai mươi năm nữa hẵng nói!" Lục Cẩn Nguyên nói.
Nữ nhi của chàng, còn phải ở nhà lâu hơn một chút, dù sao Lục Tri Hạ đáng yêu như vậy, sao có thể lo không gả đi được chứ.
Nhưng chàng đâu biết, nữ nhi này của mình, hoàn toàn di truyền tính nhan khống (chỉ thích người đẹp) của mẫu thân nàng.
Trong thế hệ này, trừ Lục Tri Hành và Lục Tri Chu, thì chỉ có Triệu Uyên là anh tuấn nhất, hoàn hảo di truyền tất cả ưu điểm của Triệu Khoát và Lý Nguyệt Tâm.
Khi nghiêm túc thì mang bá khí và sự quả quyết của Triệu Khoát, lúc bình thường lại có khí chất thư sinh của Lý Nguyệt Tâm, khiến người ta nhìn vào lòng tràn đầy vui vẻ.
Hai phẩm chất này thể hiện trên cùng một người, thật sự khó khiến người ta không yêu.
Từ khi Lục Tri Hạ hiểu chuyện, mỗi ngày nàng đều lẩm bẩm muốn vào cung thăm Thái tử ca ca.
Khiến Lục Cẩn Nguyên tức đến đỏ mặt, còn Hạ Yên chỉ mỉm cười.
Nếu có duyên, thanh mai trúc mã cũng không tệ, nàng sẽ không cố ý sắp xếp cho hai người ở bên nhau, cũng sẽ không ngăn cản sự phát triển của họ.
Tất cả đều xem mệnh số...
Ngày đó, buổi tối Lục Cẩn Nguyên lại càng siêng năng hơn.
Hạ Yên cạn lời nhìn chàng, "Chàng bị làm sao vậy?"
Lục Cẩn Nguyên, "...Nha đầu này xem như luyện hỏng rồi. Ta muốn sinh một nữ nhi mới, chỉ thích một mình phụ thân nàng thôi."
Hạ Yên, "..................."
Cuối cùng, hai người lại vui mừng có thêm một con trai.