Nữ Phụ Cũng Có Hệ Thống Sinh Tồn

Chương 158

Hạ Yên cười cười, nói: "Chuyện nhỏ thôi, không cần bận tâm. Cây trâm này rất hợp với Từ tiểu thư, vậy hãy để ta tặng ngươi."

 

Nàng nhấc cây trâm trên quầy lên, cài vào mái tóc của Từ Uyển Nguyệt, đoạn nói: "Cũng chúc Từ tiểu thư trong kỳ tuyển tú có thể đại phóng quang mang."

 

"Cái này không được đâu, ta vẫn là......" Từ Uyển Nguyệt tuy không hiểu vì sao Hạ Yên lại nói như vậy, nhưng vẫn muốn từ chối.

 

Hạ Yên vỗ nhẹ mu bàn tay nàng, nói: "Được mà, cứ quyết định như vậy đi."

 

Thấy nàng kiên quyết, Từ Uyển Nguyệt cũng không tiện từ chối nữa, đành gật đầu cảm ơn, sau đó cùng nha hoàn rời đi. Hạ Yên nhìn bóng lưng nàng, Từ Uyển Nguyệt dung mạo tươi tắn hào phóng, tính cách cũng thuộc dạng dám yêu dám hận, gặp chuyện quả quyết, biết cân nhắc nặng nhẹ, quả là một lựa chọn không tồi.

 

Cộng thêm cha nàng ta lại là chính nhất phẩm Thái úy, binh mã của Tuyên Võ Quốc giờ đây ngoài Lục gia ra, tất cả đều thuộc quyền quản lý của Từ Thái úy này.

 

Hạ Yên càng nhìn nàng càng thấy vừa mắt.

 

“Sao lại ngưỡng mộ Từ tiểu thư này đến vậy?” Cố Tích từ lầu trên đi xuống, tò mò hỏi.

 

Hạ Yên khẽ cười, “Bí mật. Sau này muội sẽ rõ.”

 

“Thật thần bí...” Cố Tích vắt óc suy nghĩ cũng không tài nào hiểu được tại sao.

 

“Thôi được rồi, vài hôm nữa chẳng phải sẽ biết sao, suy nghĩ hão huyền gì vậy.” Hạ Yên vỗ nhẹ vai nàng, sau đó quay về phủ Đại tướng quân.

 

Nửa tháng sau, cuối cùng cũng đến ngày tuyển tú mà mọi người đều mong chờ.

 

Đương nhiên, chỉ có một người không mong chờ, đó chính là Triệu Tuyên.

 

Toàn bộ hậu cung đã bị hắn tống khứ đi hết, giờ lại có thêm một đám sắp dọn vào, khiến hắn thật sự đau đầu.

 

Mà người mong chờ nhất thì lại là Hạ Yên.

 

Nàng chưa từng thấy cảnh chọn hậu phi thời cổ đại như thế này, thật sự muốn chiêm ngưỡng cảnh tượng hoành tráng đó.

 

Sáng sớm tinh mơ, trước cổng cung đã tụ tập vô số xe ngựa, bao vây kín mít đại môn.

 

Các quý nữ đều đeo khăn che mặt xuống xe trước cổng, rồi bước vào hoàng cung.

 

Từng hàng quý nữ, thấy Hạ Yên đều ngẩn người ra.

 

“Hoàng thượng thật có phúc lớn.”

 

Triệu Tuyên cười bất đắc dĩ, “Biểu tẩu thật biết trêu chọc người khác.”

 

Vì Hạ Yên tò mò, Lục Cẩn Nguyên đã đưa nàng lên tầng hai Dưỡng Tâm Điện để ngắm nhìn khung cảnh từ xa.

 

Mà Triệu Tuyên không muốn sớm đối mặt với nhiều người như vậy, cũng đi theo trốn ở đây.

 

Việc tuyển tú nữ rất nghiêm ngặt, bây giờ trông có vài trăm người, đợi đến khi hắn phải đi xem thì cũng chỉ còn lại bốn năm mươi người.

 

“Nhưng sau này, e là sẽ không còn những ngày tháng yên tĩnh nữa.” Hạ Yên cảm thán, nhiều nữ nhân như vậy ở trong hậu cung, ngày nào cũng có người đến thỉnh an, đủ khiến người ta phiền não đến c.h.ế.t.

 

“Ai bảo không phải chứ, sau này gặp những nơi có nhiều phi tử, còn phải đi đường vòng.” Triệu Tuyên cười khổ.

 

Ở Hộ Quốc Tự lâu ngày, hắn chưa từng gặp mấy nữ nhân, giờ lại phải đối mặt với nhiều nữ nhân như vậy, thậm chí còn phải có được họ… Nghĩ đến đây, hắn có chút sợ hãi.

 

“Chọn hậu thôi, đâu có bắt ngươi chọn mấy chục nữ nhân vào hậu cung, nghĩ gì vậy.” Lục Cẩn Nguyên không nhịn được lườm hắn một cái.

 

Thật dám nghĩ, nhiều nữ nhân như vậy cũng không sợ không ứng phó xuể.

Mèo con Kute

 

Triệu Tuyên chợt bừng tỉnh, cũng phải, “Vậy ta định vị trí hậu vị, rồi chọn thêm hai ba người nữa được không?”

 

Lục Cẩn Nguyên gật đầu, “Ứng phó cho phải phép là được rồi, nhưng nếu ngươi thấy mình chịu đựng được, có thể chọn nhiều hơn một chút.”

 

Đây không phải là chuyện hắn có thể tự mình quyết định.

 

Triệu Tuyên lập tức lắc đầu.

 

Hắn không có phúc hưởng, bốn người đã là giới hạn tinh thần mà hắn có thể chấp nhận rồi.

 

Hạ Yên lén cười một tiếng.

 

Làm hòa thượng lâu ngày, thấy nhiều nữ nhân như vậy, quả thật là sợ hãi mà.

 

Đến gần buổi chiều, cuối cùng việc tuyển tú phía trước cũng xong xuôi, đã chọn ra ba mươi lăm người, chờ Triệu Tuyên đến xem.

 

“Đi thôi, không trốn được đâu.”

 

Hạ Yên hiểu tâm trạng của hắn, cười đi trước, nàng rất tò mò về những quý nữ này, phải nhanh chóng đến xem rồi.

 

Đến nơi các tú nữ tụ tập, phía trước đặt mấy chiếc ghế dựa.

 

Triệu Tuyên đi đến ngồi chính giữa, Hạ Yên và Lục Cẩn Nguyên ngồi một bên, Lý thị ngồi ở phía còn lại.

 

Dưới đất, trong số các tú nữ, Chu Tư và Chu Vũ thấy Hạ Yên thì sắc mặt đại biến, ai nấy đều không dám ngẩng đầu.

 

Mà Từ Uyển Nguyệt sau sự kinh ngạc, rất nhanh đã khôi phục lại vẻ bình tĩnh.

 

Chẳng trách hôm đó ở Tiêu Dao Các, người này lại nhắc đến chuyện tuyển tú, hóa ra lại là Đoan Vương phi.

 

Nàng thầm nghĩ trong lòng.

 

Triệu Tuyên thấy Hạ Yên nhìn con gái trưởng của Từ Thái úy mấy lần, liền nghiêng đầu hỏi.

 

“Biểu tẩu quen biết?”

 

Hạ Yên gật đầu, “Đã gặp qua một lần, tính cách không tệ, ngươi có thể chú ý thêm.”

 

Nàng thật sự cảm thấy Từ Uyển Nguyệt khá phù hợp với vị trí hậu vị này, có nàng ấy ở đó, chắc Triệu Tuyên sẽ bớt đi rất nhiều phiền phức.

 

Triệu Tuyên nghe xong cũng nhìn Từ Uyển Nguyệt hai lần, cảm thấy đúng là không tệ, tươi tắn hào phóng, trông rất nổi bật giữa đám tú nữ, gia thế cũng cực kỳ vững chắc.

 

Quan trọng nhất là trông rất có duyên.

 

Từ Uyển Nguyệt bị hắn nhìn đến nỗi mặt hơi đỏ, có chút không thoải mái mà cúi đầu xuống.

 

“Tiểu thư nhà Đại Tư Mã, tiến lên.”

 

Đến lượt xem xét từng người một, người đầu tiên chính là hai vị tiểu thư nhà Đại Tư Mã.

 

Triệu Tuyên nghiêng đầu nhìn phản ứng của Hạ Yên, Hạ Yên và Lý thị ngồi cạnh đồng thời lắc đầu.

 

Hạ Yên lắc đầu là vì đã biết phẩm hạnh của hai người họ, còn Lý thị lắc đầu là cũng biết chuyện nhà Đại Tư Mã.

 

Bà cảm thấy lứa phi tử đầu tiên nhất định phải có phẩm hạnh và tam quan chính trực.

 

Triệu Tuyên phất tay.

 

Thái giám lập tức nói, “Rớt tuyển.”

 

Liền có cung nữ tiến lên, dẫn Chu Tư và Chu Vũ đi.

 

Chu Vũ đã tốn rất nhiều tiền để lo lót, sao cam lòng rời đi, nàng lập tức quỳ xuống đất nhìn Hạ Yên.

 

“Thần nữ không biết đã đắc tội với Đoan Vương phi ở điểm nào, xin Vương phi chỉ rõ.”

 

Nàng c.h.ế.t cũng phải c.h.ế.t cho rõ ràng, vừa rồi nàng chú ý thấy Hạ Yên lắc đầu, Hoàng thượng mới gạch tên nàng.

 

Hạ Yên thấy nàng ta dám chất vấn mình ngay trước mặt, mím môi nói, “Gia đình Đại Tư Mã này lại không cho đích nữ đến tham gia tuyển tú, mà lại để hai vị thứ nữ đến, không biết nghĩ gì.”

 

Bỏ qua đích nữ không quan tâm, lại dồn hết tâm sức vào thứ nữ.

 

Vốn dĩ Hạ Yên không có phân biệt đích thứ gì cả, nhưng thấy Chu Vũ cãi lý không tha người, muốn dằn mặt nàng ta một chút.

 

Nhưng Chu Vũ nóng đầu, “Đoan Vương phi bản thân cũng xuất thân là thứ nữ, tại sao lại xem thường thứ nữ!”

 

Lời này vừa thốt ra, ngay cả Chu Tư đứng một bên cũng sợ hãi, lập tức quỳ xuống đất không dám nhúc nhích.

 

Mà các tú nữ khác đều cúi đầu, không dám thở mạnh.

 

Lục Cẩn Nguyên càng nheo mắt, ánh mắt trở nên sắc bén.

 

Triệu Tuyên càng phất tay với Lục Cẩn Nguyên, ý là ngươi cứ tùy ý xử lý.

 

Nhưng Lục Cẩn Nguyên biết trong trường hợp công khai như thế này, mình không thể cướp công, bèn liếc nhìn Triệu Tuyên, để hắn tự xử lý.

 

Triệu Tuyên bất đắc dĩ, đành phải làm kẻ ác.

 

“Chu gia tiểu thư lời lẽ bất cẩn, x.úc p.hạ.m Đoan Vương phi, lôi xuống trượng trách hai mươi, Đại Tư Mã giáng chức xuống nhị phẩm.”

 

Hai vị tiểu thư Chu gia mềm nhũn ngồi bệt xuống đất, ánh mắt Chu Tư nhìn Chu Vũ như muốn g.i.ế.c người.

 

Sau chuyện này, trong kinh thành còn ai dám đến cầu hôn nữa.

 

Còn Đại Tư Mã thì đang ngồi yên ở nhà, tai họa từ trên trời giáng xuống.

 

Điều này càng khiến mọi người hiểu rõ, Đoan Vương phi không thể đắc tội, bằng không họ sẽ phải chịu tội.

 

Xử lý xong chuyện của Chu gia tiểu thư, tuyển tú lại tiếp tục.

 

Lần lượt qua hơn mười người, không có ai lọt vào mắt xanh của Triệu Tuyên.

 

Hắn cảm thấy quý nữ này cứ như khúc gỗ, không đủ linh động.