“Nàng nhìn gì mà ngẩn người vậy?” Lục Cẩn Nguyên thấy nàng thất thần, cúi đầu hỏi.
Hạ Yên thu hồi ánh mắt, khẽ đáp: “Thái tử phi thật sự rất xinh đẹp.”
Lục Cẩn Nguyên nhìn nàng, khóe môi cong lên: “Không bằng nàng...”
Hạ Yên đỏ mặt liếc hắn.
Những người xung quanh đều tỏ vẻ kinh ngạc, họ chưa từng thấy Thiếu tướng quân dỗ dành người khác như vậy, quả thật khác một trời một vực so với ngày thường.
“Ta cứ thấy Thái tử phi có gì đó hơi lạ.” Hạ Yên khẽ lẩm bẩm.
Lục Cẩn Nguyên lấy cho nàng một miếng bánh: “Trước hết hãy lo cho bản thân nàng đi đã, cứ nhìn chằm chằm như vậy, người ta còn tưởng nàng có ý đồ bất chính.”
Hạ Yên nghe vậy, thu hồi ánh mắt, im lặng c.ắ.n hai miếng bánh, nói thật, nàng cũng hơi đói rồi.
Trong điện ca múa tưng bừng, vũ công thay lượt hết lần này đến lần khác.
Khiến Hạ Yên đã buồn ngủ rũ rượi, nàng thật sự khâm phục định lực của những người này.
“Ta muốn ra ngoài dạo một lát...” Hạ Yên chán nản chớp chớp mắt, nhìn Lục Cẩn Nguyên.
Lục Cẩn Nguyên bất đắc dĩ, may mắn trong cung có không ít người của mình, liền gật đầu: “Đừng đi quá xa, có chuyện gì cứ gọi lớn, có ám vệ ở đó.”
Hắn ghé sát tai nàng dặn dò.
Hạ Yên gật đầu, nàng vẫn rất quý trọng tính mạng.
Nói rồi, nàng liền cùng nha hoàn đi dạo quanh ngoài điện.
Chẳng cần nói gì khác, cảnh sắc hoàng cung này quả thật là đứng đầu thiên hạ, cung điện uy nghiêm tráng lệ, chẳng trách lại là nơi mà mỗi hoàng tử đều tranh giành.
“Chà, ta cứ tưởng là ai, thay một thân y phục mà suýt chẳng nhận ra.” Đằng sau Hạ Yên, một giọng nói quen thuộc vang lên.
Hạ Yên câm nín nhắm mắt lại, rồi mở ra quay người, cất tiếng: “Thiệu Dương công chúa.” Đúng là âm hồn bất tán.
“Quả nhiên người đẹp vì lụa, thay một thân y phục liền ra dáng người.” Thiệu Dương công chúa châm chọc.
Từ sau lần ở Ngọa Vân sơn trang trở về, nàng ta đã bị phạt cấm túc, vừa ra ngoài liền gặp Hạ Yên, chẳng phải là ông trời cho nàng ta cơ hội báo thù sao.
“Không dám sánh với Thiệu Dương công chúa. Dù có thay y phục thế nào, vẫn chẳng thể trông ra người.” Hạ Yên cúi mi giễu cợt.
Thiệu Dương công chúa ngạc nhiên tột độ, chợt trừng lớn mắt, chỉ tay vào Hạ Yên: “Ngươi dám mắng ta!”
Hạ Yên cong cong khóe mắt, khóe môi nhếch lên nụ cười lạnh: “Kẻ nào mắng ta, ta mắng lại kẻ đó, công bằng.”
“Ta thấy ngươi đang tìm c.h.ế.t, hôm nay là ở trong hoàng cung. Ta muốn xem ai có thể cứu được ngươi.” Thiệu Dương công chúa giận dữ nhìn: “Đi, đẩy nàng ta xuống hồ cho ta, để nàng ta mát mẻ một chút.”
Nàng ta nhìn đám nha hoàn phía sau, muốn họ đẩy Hạ Yên xuống hồ sen gần đó.
Bây giờ mới là tháng ba, nước hồ lạnh lẽo, rơi xuống hồ thì bệnh tật là điều khó tránh khỏi.
Nhưng Hạ Yên không hề sợ hãi nàng ta, ngược lại còn nhìn chằm chằm nàng ta không chút e ngại.
Trong lòng Hạ Yên thầm niệm: Dám đẩy ta xuống nước, dù thế nào cũng phải kéo Thiệu Dương công chúa cùng xuống.
Hai nha hoàn bước tới vài bước, nào ngờ từ xa có tiếng bước chân vọng lại.
“Các ngươi đang làm gì vậy?”
Thái tử phi Lý Nguyệt Tâm trong điện cảm thấy buồn bực, liền dẫn nha hoàn ra ngoài dạo chơi, ai ngờ lại thấy cảnh Thiệu Dương công chúa ỷ thế h.i.ế.p người.
“Hoàng tẩu... Thiệu Dương chỉ đang nói chuyện với Thiếu tướng quân phu nhân thôi.” Thiệu Dương nhìn thấy người tới, trong lòng thót lại.
Đây chính là bảo bối của Thái tử đường huynh, trước đây va chạm một lần, Thái tử suýt nữa thì phế đi chân nàng ta rồi.
Thiệu Dương lúc này nhìn thấy Thái tử phi, cảm giác đầu gối mình vẫn còn âm ỉ đau.
Lý Nguyệt Tâm đương nhiên biết những lời này của nàng ta đều là giả dối, liền nghiêm mặt nói: “Nói xong chưa, vừa hay ta cũng muốn nói chuyện với Thiếu tướng quân phu nhân.”
Nàng căm ghét nhất là Thiệu Dương ỷ thế h.i.ế.p người, cái vẻ mắt mọc trên đỉnh đầu đó. Nếu không phải xuất thân tốt hơn người khác, thì quả thật là một kẻ vô dụng đích thực, sao có thể đi đến đâu cũng được người ta nâng niu.
Thiệu Dương công chúa liếc Hạ Yên một cái, không cam lòng dẫn nha hoàn rời đi trước.
“Hạ Yên tạ Thái tử phi đã giải vây.” Hạ Yên biết Thái tử phi chẳng qua chỉ là không ưa Thiệu Dương công chúa thôi, nhưng đã ra tay giúp mình, một lời cảm ơn vẫn nên nói.
Lý Nguyệt Tâm khẽ cười: “Không cần khách khí, sau này gặp nàng ta thì tránh xa một chút là được, kẻo lại dính một thân thị phi.”
Nhìn nàng khẽ vuốt bụng mình, Hạ Yên nghĩ đến khi mình mang thai, nếu Thái tử phi biết con của mình sẽ cùng mình mất mạng... thì sẽ đau lòng đến nhường nào.
Ánh mắt thương xót của Hạ Yên khiến Lý Nguyệt Tâm cảm thấy lạ, nhưng lại không khiến người ta ghét bỏ. Nàng luôn cảm thấy Hạ Yên có chút quen thuộc.
“Chúng ta đã gặp nhau trước đây chưa? Cứ có cảm giác quen thuộc.” Lý Nguyệt Tâm cười nói.
Hạ Yên nghĩ ngợi, nhưng ký ức một thời gian dài ở giữa nàng đều không có... “Có lẽ thật sự đã gặp rồi cũng nên.” Nàng đáp.
“Đi cùng ta đến đó ngồi một lát đi.” Lý Nguyệt Tâm nhìn thấy đình nghỉ mát không xa, tay vuốt bụng nói.
Mèo con Kute
Hạ Yên nghĩ đến việc nàng đã m.a.n.g t.h.a.i bảy tháng, e là đứng mỏi rồi, vội vàng gật đầu đồng ý.
Không vì gì khác, nàng chỉ thấy Thái tử phi rất dễ hòa hợp, nàng rất thích kiểu người thanh nhã như hoa lan này.
“Thiếu tướng quân đối xử với nàng rất tốt sao?” Thái tử phi hiếu kỳ hỏi.
Lục Cẩn Nguyên từ năm tuổi đã thường xuyên ra vào hoàng cung, cùng Thái tử Triệu Khoát, Nhị hoàng tử, Thẩm Quân, Lý Nguyệt Tâm đều là học trò của Đại học sĩ, nên đối với Lục Cẩn Nguyên, nàng ít nhiều cũng có chút hiểu biết.
Vì vậy, nàng rất tò mò một người mặt lạnh như vậy sẽ hòa hợp với phu nhân ra sao.
Hạ Yên gật đầu: “Hắn đối xử với ta rất tốt.” Những điều khác không dám nói nhiều, dù sao nàng biết Thái tử không phải là người trong lòng của Lý Nguyệt Tâm, nói nhiều, chẳng phải là đ.â.m kim vào tim người ta sao.
“Có thể nhìn ra, nụ cười của nàng sẽ không lừa dối người khác.” Lý Nguyệt Tâm cười nói.
Nàng không hề nhận ra, nụ cười của mình cũng chẳng khác gì Hạ Yên...
Hạ Yên nhìn nụ cười thấu hiểu của Thái tử phi, cảm thấy đôi mắt mình sáng rực, nhất thời không tìm được lời nào để hình dung.
Quả thật là tồn tại như ánh trăng sáng trong lòng tất cả đàn ông, chẳng trách Thái tử lại tình căn thâm chủng với nàng.
“Trời đã lạnh, nên trở về cung thôi.”
Thái tử Triệu Khoát chẳng biết từ lúc nào đã xuất hiện sau lưng hai người, cất tiếng.
“Tham kiến Thái tử.” Hạ Yên vội vàng đứng dậy vấn an.
Nào ngờ Triệu Khoát chẳng thèm liếc nàng một cái, đi thẳng đến trước mặt Lý Nguyệt Tâm, nắm lấy tay nàng đỡ dậy.
“Về thôi.” Lý Nguyệt Tâm khi đi mỉm cười với Hạ Yên, ý bảo nàng sớm về điện.
Trên đường trở về Đông cung, Thái tử nhìn nàng hai lần.
“Nàng đã lâu không cười như vậy rồi.” Hắn mím môi nói.
Lý Nguyệt Tâm trở lại vẻ mặt thường ngày, nhàn nhạt nói: “Trò chuyện với nàng ấy rất thoải mái.”
“Ta cho người thường xuyên mời nàng ấy vào cung bầu bạn với nàng, thế nào?” Triệu Khoát nhìn nàng rất lâu bằng đôi mắt sâu thẳm, nói.
Lý Nguyệt Tâm lắc đầu, nàng ấy thân phận đặc thù, ta sao có thể hại nàng ấy.
“Không cần.”
Triệu Khoát khẽ cười, tay đặt lên eo nàng: “Sao vậy? Đông cung sẽ nuốt chửng người sao?”
“Đông cung sẽ không, nhưng hoàng cung này chưa chắc. Thái tử nếu thật lòng vì ta, xin đừng nhắc đến chuyện này nữa.” Giọng Lý Nguyệt Tâm rất nhẹ, giữa hàng lông mày ẩn chứa tia cười lạnh.
Nụ cười trên mặt Triệu Khoát cứng đờ, sau đó hắn giả vờ như không thấy biểu cảm vừa rồi của nàng.
Giọng trầm thấp nói: “Tùy nàng.”
Rồi nhẹ nhàng ôm lấy nàng, che chắn bụng nàng đi về phía Đông cung...