Nữ Phụ Cũng Có Hệ Thống Sinh Tồn

Chương 125

 

“Hóa ra các người đều chung một lòng, chỉ muốn bắt nạt ta.” Tôn thị đứng dậy, chỉ tay vào họ gầm lên.

 

“Nếu không phải nàng lo chuyện bao đồng, ai có thời gian rỗi để quản nàng chứ, biết điều thì mau về đi.” Lục Cẩn Nguyên lạnh lùng nghiến răng nói.

 

Tôn thị vẫn chưa hiểu rốt cuộc mình đã làm gì mà khiến người ta chán ghét, thẳng thừng nói, “Ta lo chuyện bao đồng chỗ nào chứ, trong phòng ngươi chỉ có một mình Hạ Yên, ta giới thiệu người cho ngươi còn gọi là lo chuyện bao đồng sao?”

 

Nàng không nghĩ thông, những nam nhân khác đều hận không thể nạp thêm vài thiếp thất, phủ tướng quân này bị ma ám rồi, không một ai nạp thiếp cả.

 

“Còn thò tay vào hậu viện của ta rồi, đây vẫn không gọi là lo chuyện bao đồng ư?” Lục Cẩn Nguyên nắm c.h.ặ.t t.a.y thành quyền, càng siết càng chặt.

 

Lý thị nhìn ra nếu nói thêm hai câu nữa, Lục Cẩn Nguyên nhất định sẽ nổi giận, liền lên tiếng, “Nàng vẫn là nên lo chuyện nhà mình đi, chuyện phủ tướng quân không cần nàng bận tâm.”

 

Bà ra hiệu bằng mắt cho Hà thị, bảo nàng mau đưa Tôn thị rời đi, tránh để thấy chướng mắt.

 

“Được rồi mau đi đi, cẩn thận lão tam biết chuyện hôm nay, nàng sẽ gặp họa đó.” Hà thị đứng dậy nói.

 

Thật không hiểu, Tôn thị này ra ngoài có phải là để quên não ở nhà rồi không. Từ lúc ăn tiệc bốc cái vừa rồi có thể thấy, ánh mắt của Lục Cẩn Nguyên vẫn luôn chú ý đến Hạ Yên.

 

Hai người bây giờ quấn quýt như keo sơn, Lục Cẩn Nguyên làm sao có thể nạp thiếp, lại còn nạp một cô gái ngay cả nàng cũng không vừa mắt, Hà thị nhất thời cạn lời.

 

Tôn thị nghe lời Hà thị nói, nhớ lại lời cảnh cáo của phu quân mình lúc ra cửa. Rồi nhìn sắc mặt của Lục Cẩn Nguyên, đành phải đứng dậy rời đi.

 

Lý thị gật đầu với Hà thị, tiễn họ rời đi.

 

“Tam cữu mẫu này của con cũng là người không có đầu óc, nếu không nể mặt cữu cữu của con, ta thật sự lười mà để ý đến nàng ta.” Lý thị bất lực nói, thấy sắc mặt Lục Cẩn Nguyên không tốt, liền thẳng thắn an ủi.

 

Lục Cẩn Nguyên không chút suy nghĩ nói, “Để cữu cữu quản nàng ta nhiều hơn, nếu không sớm muộn gì cũng xảy ra chuyện. Sau này nàng ta dám nhắc đến chuyện nạp thiếp nữa, đừng trách ta không nể mặt cữu cữu.”

 

Nói xong y liền vẫy tay gọi tiểu tư đến, đẩy xe lăn rời khỏi viện của Lý thị.

 

Đối với người em dâu này, Lý thị cũng khá bất lực, nghĩ bụng đành phải mấy ngày nữa về nhà mẹ đẻ một chuyến, răn dạy kỹ lưỡng em trai thứ ba của mình.

 

Lục Cẩn Nguyên mặt mày xanh mét trở về viện của mình.

 

Hạ Yên thấy sắc mặt y không đúng, “Sao vậy? Chàng không phải đến viện của nương sao? Sao lại không vui vẻ thế này?”

 

“Trừ nàng ra, đời này ta tuyệt đối sẽ không có người phụ nữ thứ hai nào nữa.” Lục Cẩn Nguyên ngước mắt nhìn nàng, nghiêm túc nói.

 

Lát nữa chuyện tam cữu mẫu nói về việc nạp thiếp nhất định sẽ lan truyền trong phủ, y nghĩ tốt nhất vẫn nên sớm cho Hạ Yên một viên t.h.u.ố.c an thần, tránh để nàng nghe được lại suy nghĩ lung tung.

 

Hạ Yên ánh mắt hơi khựng lại, “Nương bảo chàng nạp thiếp sao?”

 

Nghĩ đến việc y vừa từ viện của Lý thị đi ra, ngoài bà ra thì còn ai có thể bảo Lục Cẩn Nguyên nạp thiếp chứ.

 

Mèo con Kute

“Làm sao có thể, nương ta thích nàng như vậy, làm sao có thể đề nghị ta nạp thiếp.” Lục Cẩn Nguyên bất lực nói.

 

Tảng đá trong lòng Hạ Yên hạ xuống, không phải mẹ chồng nàng là được, nếu là Lý thị, nàng còn không biết sau này phải đối mặt với bà thế nào.

 

“Vậy chàng tại sao lại đột nhiên nói ra những lời này?” Hạ Yên hỏi.

 

“Là tam cữu mẫu của ta, muốn để cháu gái của nàng ta vào cửa phủ tướng quân. Ta nghĩ chuyện này chắc chắn không giấu được, chi bằng nói trước cho nàng, tránh nàng suy nghĩ lung tung.” Lục Cẩn Nguyên nhìn nàng, đáy mắt tràn ngập vẻ dịu dàng.

 

Hạ Yên khóe môi nở nụ cười, “Yên tâm, ta sẽ không nghĩ nhiều đâu.”

 

“Vì sao?” Lúc này đến lượt Lục Cẩn Nguyên có chút ngẩn người, những người phụ nữ khác nghe tin trượng phu mình nạp thiếp không phải đều nên rất hoảng loạn sao...

 

Hạ Yên ánh mắt thản nhiên, nhìn thẳng vào y, nghiêm túc nói, “Nghe cho kỹ đây, lời này ta chỉ nói một lần. Ta Hạ Yên tuyệt đối không chấp nhận chuyện tam thê tứ thiếp, nam nhân của ta chỉ được phép có một mình ta.

 

Nếu như chàng gặp được người phụ nữ khác mà mình yêu thích, hãy thẳng thắn nói với ta. Ta sẽ nhường vị trí không làm khó chàng. Nhưng nếu chàng dám nạp thiếp... cẩn thận ta phế đi cái chân thứ ba của chàng, sau đó phủi m.ô.n.g bỏ đi.”

 

Nàng đã ở thế giới này lâu như vậy, tư tưởng đã vượt xa thời đại, tuyệt đối không thể chấp nhận chia sẻ trượng phu của mình với những người phụ nữ khác. Người khác nàng không thể quản, nhưng trượng phu của mình thì tuyệt đối không được.

 

Lục Cẩn Nguyên nghe xong nghiến răng, một cái tát vào m.ô.n.g Hạ Yên, “Nàng dám phủi m.ô.n.g bỏ đi, ta sẽ trói nàng trên giường, để nàng ba ngày không xuống giường được.”

 

Hạ Yên không ngờ y dám vỗ m.ô.n.g nàng ngay trong viện, nàng vội vàng nhìn xung quanh, may mà các nha hoàn đều rất thức thời không nhìn về phía này.

 

“Ta chỉ thuận miệng nói thôi, chàng đảm bảo không nạp thiếp là được rồi.”

 

“Thuận miệng nói? Đây là lời có thể thuận miệng nói ra sao?” Lục Cẩn Nguyên căng mặt, vẻ khó chịu tràn đầy.

 

Hạ Yên có chút không hiểu, “Đến mức phải giận như vậy sao?”

 

Lục Cẩn Nguyên thấy nàng vẻ mặt vô tâm vô phế, liền kéo nàng ngồi lên đùi mình, nhanh chóng xoay bánh xe lăn vào trong nhà.

 

Vào đến trong nhà, y dùng sức đóng cửa lại, không có lệnh của y, không cho phép bất kỳ ai quấy rầy.

 

Hôm nay nếu y không chấn chỉnh phu cương, thật sự không chế ngự nổi nữ nhân này.

 

Đóng cửa xong, y đứng dậy bế bổng Hạ Yên lên, trực tiếp ném nàng lên giường, sau đó đứng bên giường bắt đầu cởi y phục.

 

Hạ Yên ngây người, “Sao vậy?”

 

“Chẳng sao cả... chỉ là muốn lại có thêm một nữ nhi...” Lục Cẩn Nguyên đè nàng xuống, nói.

 

“Đây... đây là giữa ban ngày mà...” Hạ Yên chỉ tay ra ngoài trời, cười khổ.

 

Lục Cẩn Nguyên chu đáo hạ rèm giường xuống, khiến ánh sáng trên giường trở nên mờ ảo, tạo cảm giác dần nhập cảnh giới.

 

Y kề sát tai Hạ Yên nói, “Sợ gì chứ, chẳng phải chúng ta chưa từng... ân ái giữa ban ngày đâu...”

 

Sau đó nâng mặt nàng, hôn lên môi nàng từ sâu đến cạn, hôn đến mức vô cùng dịu dàng.

 

Môi Lục Cẩn Nguyên dần di chuyển xuống tai nàng, lướt qua cổ Hạ Yên, cuối cùng dừng lại ở vành tai nàng, “Ngoan ngoãn ở bên ta, không được đi đâu cả... ta thề, đời này sẽ không có người phụ nữ thứ hai nào nữa...”

 

Nói xong lại cúi đầu hôn lên đôi môi nàng, hôn đến mức nàng hơi thở rối loạn, mới rời khỏi môi nàng.

 

Hạ Yên hơi thở không ổn định, ngón tay bấu chặt lấy eo y, sau đó thì thầm.

 

“Được thôi, ta cũng không nỡ rời xa chàng.”

 

Lời này giống như được tiếp thêm sức lực cho Lục Cẩn Nguyên vậy, khiến y lập tức tinh thần phấn chấn, làm Hạ Yên đến ngày hôm sau eo cũng không thẳng lên nổi.

 

Hạ Yên tỉnh dậy thì đã đến buổi chiều rồi, Lục Cẩn Nguyên đã sớm không còn ở bên cạnh nàng.

 

Nàng cử động cơ thể đau nhức, bực tức đ.ấ.m vào chiếc gối nơi Lục Cẩn Nguyên đã ngủ.

 

Lục Cẩn Nguyên nên may mắn rằng y bây giờ không có trong phòng ngủ, nếu không thì một trận đòn chắc chắn không thoát khỏi.

 

“Thiếu phu nhân, thiếu tướng quân sai chúng tôi mang chút cơm canh đến.” Ngoài cửa, nha hoàn nghe thấy động tĩnh bên trong liền đứng ngoài cửa nói.

 

Hạ Yên vốn định nói không cần, nhưng nghe thấy tiếng bụng mình reo, đành phải để nha hoàn mang cơm canh vào.

 

Nha hoàn còn chu đáo chuẩn bị nước rửa mặt đặt ở một bên, rồi lui xuống.

 

Các nàng đều biết thói quen của Hạ Yên, không thích để các nàng hầu hạ sau chuyện đó.