“Thiếu phu nhân bây giờ đã tỉnh rồi, thiếu tướng quân và các tiểu thiếu gia đang ở bên cạnh nàng.” Thu Nguyệt nói.
Lý thị đứng dậy định đi ra ngoài, “Ta đi xem nàng một chút.”
“Thiếu tướng quân nói thiếu phu nhân tâm trạng vẫn chưa ổn định lắm, không muốn ai quấy rầy, chỉ cần chàng ấy và các tiểu thiếu gia ở bên là được rồi.”
Lý thị dừng bước, cũng phải, khi yếu đuối thì sự bầu bạn của phu quân và con cái mới là quan trọng nhất.
“Vậy được rồi, ta đã biết, ngày mai ta sẽ đi thăm, nhớ đem thêm chút đồ ăn về cho chúng.”
Thu Nguyệt gật đầu đáp lời, cùng các nha hoàn bên cạnh mang cơm canh trở về.
Buổi tối, cả nhà bốn người ngủ chung một giường, sát cánh bên nhau, mang lại cho Hạ Yên cảm giác an toàn trọn vẹn.
Sáng mùng hai Tết, trước cổng tướng quân phủ đỗ hai cỗ xe ngựa, lần lượt khởi hành đi Thượng Thư phủ và Thái Phó phủ.
Hôm nay Hạ Quảng không đứng chờ ở cửa để đón hai người, chủ yếu là vì Hạ phủ có rất nhiều thân thích tới, Hạ Quảng vì muốn giữ thể diện nên không đích thân ra đón, mà sai quản gia đứng đợi ở cửa.
Tiểu tư theo sau Hạ Yên và Lục Cẩn Nguyên, ôm theo hạ lễ đã chuẩn bị sẵn.
Đến tiền sảnh Hạ phủ, bên trong có sáu bảy người ngồi rải rác.
“Bái kiến Thiếu tướng quân.” Mấy người thấy Lục Cẩn Nguyên ngồi trên xe lăn bước vào, vội vàng ngừng trò chuyện, đứng dậy nghênh đón.
Bọn họ đều là anh chị em của Hạ Quảng và Tần thị, đặc biệt chọn ngày mùng hai này tới, chỉ là muốn nịnh bợ thiếu tướng quân.
“Đây chắc là nhị chất nữ Hạ Yên rồi, giờ đã lớn phổng phao xinh đẹp thế này, còn nhớ ta không, ta là cô nhỏ của ngươi.” Cô nhỏ Hạ Vương thị kéo tay Hạ Yên, thân thiết nói, cứ như thể quan hệ giữa bọn họ rất tốt vậy.
Nào ngờ Hạ Yên căn bản không ăn cái bộ này, nàng rút tay mình về, ngữ khí nhàn nhạt nói: “Thứ lỗi, ta không nhớ, ta năm tuổi đã tới trang tử mưu sinh, không hề nhớ các vị.”
Cô nhỏ Hạ Vương thị có chút ngượng ngùng, xắn nhẹ tay áo, gượng cười nói: “Không sao, không sao, từ từ rồi sẽ quen.”
“Thiếu tướng quân ngồi ghế trên đi.” Hạ Quảng nhìn ánh mắt có chút lạnh nhạt của Hạ Yên, cảm thấy có chút bất lực, đứa con gái không nuôi bên cạnh làm sao mà thân thiết được.
Hạ Yên đẩy Lục Cẩn Nguyên đến vị trí danh dự, sau đó đứng cạnh chàng, hai người im lặng một lát không nói gì.
Hạ Quảng lo lắng hai người buồn chán, “Ngươi đưa Thượng tướng quân đi dạo một chút đi.”
Hạ Yên cũng đang có ý này, nàng muốn đi xem giấc mơ của mình rốt cuộc có phải là thật không, “Ta muốn tới viện mà nương ta từng sống khi còn sinh thời để xem.”
Hạ Quảng nhất thời có chút hoảng hốt, trước đây khi đón nàng về gả thay, bảo nàng ở trong viện của Bạch thị lúc còn sống, nàng nói gì cũng không chịu đi. Sao bây giờ lại tự mình đề nghị muốn đi, Hạ Quảng có chút nghi hoặc, nhưng cũng không từ chối.
“Ngươi dẫn Thiếu tướng quân và tiểu thư đến Uyển Viên.” Hắn quay đầu nói với quản gia bên cạnh.
Chờ bọn họ rời đi, mấy vị bảy cô tám dì bắt đầu léo nhéo nói không ngớt.
【Các ngươi xem Hạ Yên kia kìa, mắt cứ như mọc trên đỉnh đầu vậy, còn coi thường chúng ta nữa chứ.】
【Phải đó, bất quá cũng chỉ là thứ nữ, nay bay lên cành cao rồi, chẳng thèm để ý tới thân thích nghèo khó nữa.】
【Cái Hạ Châu này cũng không biết nghĩ gì nữa, hôn sự tốt thế này mà lại không chịu.】
【Phải đó, Thượng tướng quân tuy chân đã phế rồi, nhưng nhà người ta vẫn có tới ba vị quan triều đình cơ mà.】
【Hạ Châu đúng là có mắt không tròng, nói gì mà Thượng tướng quân phế rồi, ta thấy người ta giờ có cả đôi quý tử song sinh, trên giường hẳn là không ít công phu, phế chỗ nào chứ.】
Mấy người nói đi nói lại, càng nói càng quá đáng.
Hạ Quảng tức giận vỗ một cái vào bàn, “Thôi được rồi, tất cả đều chán sống rồi sao, sau lưng bàn tán quan nhị phẩm triều đình, không muốn giữ mạng nữa à.”
“Ngươi cái lão trượng nhân này, gia thế đủ đầy thật đấy, bây giờ đang lén lút cười thầm chứ gì, có một đứa con rể quan vị còn cao hơn cả ngươi. Ngươi nói xem cái Hạ Châu này nghĩ cái gì, hôn sự tốt như thế mà lại chủ động dâng tặng hai tay, nhường cho một thứ nữ.”
Cô nhỏ Hạ Vương thị lải nhải không ngừng, hoàn toàn không nhận ra vẻ mặt Hạ Quảng đã sắp nổi giận.
“Đừng có lải nhải mãi không dứt, muốn nịnh bợ con rể ta thì bớt nói lại, không ai coi các ngươi là người câm đâu.” Nói xong Hạ Quảng phất tay bỏ đi, để lại nha hoàn rót trà cho mấy người.
Rời khỏi tiền sảnh, Hạ Quảng cũng đi về phía Uyển Viên, trên đường đi hắn nghĩ đến lúc đổi hôn sự, Hạ Châu quỳ dưới đất khóc lóc, nói gì mà nghe quận chúa nói Lục gia sắp bị tịch thu gia sản rồi, nói thế nào cũng không chịu gả.
Còn lấy cái c.h.ế.t ra uy h**p, Tần thị càng đưa ra đề nghị để Hạ Yên gả thay. Hạ Quảng trong lòng cười lạnh, đúng là bọn phụ nữ ngu dốt, Lục gia làm sao có thể dễ dàng sụp đổ như vậy, cho dù bị tịch thu gia sản thì nhất định cũng sẽ đông sơn tái khởi.
chỉ biết tham lam lợi ích trước mắt, kẻ như vậy cũng không xứng gả vào Lục gia. Giờ đây dáng vẻ Hạ Châu đau khổ khóc lóc, so với khi được ban hôn năm xưa quả là một sự đối lập rõ rệt, khiến người ta chán ghét.
Không muốn gả thì tốt, y nợ Hạ Yên rất nhiều, cứ để Hạ Yên đến tướng quân phủ sống cuộc đời trên người khác đi.
Vì thế Hạ Quảng mới ngầm đồng ý chuyện Hạ Yên thay gả.
Điều Hạ Yên và những người khác không biết là, đêm trước khi nàng xuất giá, Hạ Quảng đã viết thư gửi đến tay Lục Cẩn Nguyên ở tướng quân phủ, nói rõ chuyện thay đổi tân nương.
Cùng với bức họa của Hạ Yên cũng được gửi đi. Lúc đó Lục Cẩn Nguyên đã biết chuyện Hạ gia đón nhị tiểu thư từ trang viên về, điều khiến y bất ngờ là Hạ Quảng lại thành thật nói cho y biết.
Thế nên đối với việc Hạ Châu và Hạ Yên hoán đổi hôn sự, hai bên không ai cảm thấy có gì không ổn.
Nhìn Hạ Yên hiện giờ sống tốt như vậy, y cũng cảm thấy an ủi sâu sắc, cuối cùng cũng có thể ăn nói được với Bạch thị...
Bên này Hạ Yên và Lục Cẩn Nguyên sau khi đến Uyển Viên, Hạ Yên đi dạo trong sân, cảm thấy rất quen thuộc.
Cái sân này dù mười mấy năm không có người ở, nhưng bên trong lại được dọn dẹp sạch sẽ, chắc chắn có người ngày ngày đến quét dọn.
Nàng đi một vòng trong sân, liền đẩy cửa vào trong nhà, nhìn mực chưa phai trên bàn và dưới đất, như thể Bạch thị dạy nàng viết chữ vẫn còn hiện rõ mồn một.
Mèo con Kute
Khóe mắt nàng lập tức đỏ hoe, nàng đi thẳng đến sau một bức tranh trên tường, hạ bức tranh xuống, bên trong có một chỗ lõm vào, đặt một chiếc hòm gỗ.
Hạ Yên lấy hòm gỗ ra đặt lên bàn.
Mở hòm gỗ, bên trong là một phong thư và đầy ắp vàng bạc châu báu.
Nội dung thư như sau:
Phu quân tự mình xem xét:
Xin cho phép thiếp lần cuối gọi chàng như vậy. Gả cho chàng sáu năm qua, mỗi ngày đều là những ngày vui vẻ nhất của thiếp. Thiếp chưa từng làm bất cứ điều gì phản bội chàng, tất cả đều do Tần thị giá họa cho thiếp, nàng ta ghen tị với tình cảm phu quân dành cho thiếp.
Nhưng nay sự đã rồi, thiếp nói thêm cũng vô ích, nếu có thể khiến gia đình phu quân được an bình. Thiếp nguyện ý đến ni cô am xuất gia, thiếp nhất định mỗi ngày sẽ cầu phúc trước Phật tổ cho chàng và con gái.
Còn một việc xin chàng, đó là xin phu quân nhất định phải chăm sóc tốt cho con gái Yên Nhi của chúng ta, nó chính là mạng sống của thiếp. Chàng nhất định phải bảo vệ nó, nếu không thiếp hóa thành quỷ cũng sẽ không tha thứ cho chàng.
Hòm châu báu này là tất cả những gì thiếp còn lại. Lưu lại cho con gái Hạ Yên của thiếp, xem như là của hồi môn thiếp tặng cho con.
Hãy nói với Yên Nhi rằng nương của nó rất yêu nó.
Bạch thị lưu