Khi ánh sáng từ ngọn đèn dầu vụt tắt, cả căn phòng như ngừng thở. Một cảm giác nặng nề bao trùm, khiến từng người trong nhóm cảm thấy lạnh lẽo. Lý Nguyệt nắm chặt tay, cố gắng giữ bình tĩnh. “Có ai không?” cô lên tiếng, âm thanh vang vọng giữa bốn bức tường tối tăm.
“Tôi ở đây,” Tôn Minh trả lời, giọng anh trầm và mạnh mẽ. “Hãy đứng gần nhau.”
“Chúng ta cần tìm cách thắp sáng lại,” Vân Tịch nói, bàn tay cô đã đưa lên, những vệt sáng bắt đầu lấp ló từ đầu ngón tay. “Có thể tôi sẽ tạo ra một phép thuật nhỏ.”
“Đừng làm gì liều lĩnh,” Thiên Bảo lên tiếng, đôi mắt anh quét xung quanh. “Có thể có kẻ theo dõi chúng ta.”
Lý Nguyệt gật đầu, cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí. “Vân Tịch, hãy cẩn thận. Nếu có kẻ nào ở đây, chúng ta không thể để họ biết sức mạnh của mình.”
Vân Tịch hít một hơi thật sâu, rồi khẽ niệm chú. Một ánh sáng dịu dàng lóe lên, dần dần làm sáng căn phòng. Hình ảnh của cuốn sách cổ vẫn còn đó, nhưng giờ đây, nó như tỏa ra một sức hút kỳ lạ. Những trang sách lật mở, và một giọng nói vang lên, “Chỉ những ai đủ dũng cảm mới có thể khai thác sức mạnh này.”
“Chúng ta phải tìm ra bí mật trong những trang sách này,” Lý Nguyệt nói, ánh mắt cô hướng về phía cuốn sách. Cô cảm thấy như có một sức mạnh nào đó đang chờ đợi họ.
“Nhưng trước tiên, hãy kiểm tra xung quanh xem có ai không,” Tôn Minh đề nghị, anh đi một vòng quanh căn phòng, đôi mắt cảnh giác.
Trong khi đó, Vân Tịch bắt đầu đọc những dòng chữ trong cuốn sách. “Có một phần nói về sức mạnh của Nữ Oa. Để khai thác sức mạnh, chúng ta cần thực hiện một nghi lễ.”
“Đúng vậy,” Lý Nguyệt nói, cảm giác hồi hộp lại dâng lên. “Nhưng nghi lễ này sẽ yêu cầu những vật phẩm đặc biệt mà chúng ta chưa chuẩn bị.”
“Chúng ta có không gian tùy thân,” Thiên Bảo nhắc nhở. “Có thể tìm thấy những vật phẩm cần thiết trong đó.”
Vân Tịch gật đầu, ánh mắt tràn đầy quyết tâm. “Chúng ta cần phải tìm ra cách để thu thập những vật phẩm này và thực hiện nghi lễ ngay lập tức. Thời gian không còn nhiều.”
“Để tôi đi lấy,” Tôn Minh đề nghị. “Các bạn hãy tiếp tục đọc sách, tôi sẽ quay lại nhanh chóng.”
“Cẩn thận,” Lý Nguyệt dặn dò, trong lòng cô không khỏi lo lắng. “Hãy để lại dấu hiệu nếu có gì bất thường.”
Tôn Minh bước ra ngoài, để lại không gian yên tĩnh. Trong lúc chờ đợi, Lý Nguyệt và Vân Tịch tiếp tục nghiên cứu cuốn sách. Những từ ngữ trong đó như sống dậy, nhảy múa trước mắt họ, chứa đựng những bí mật cổ xưa.
“Có một phần nói rằng sức mạnh của Nữ Oa có thể được hồi sinh thông qua tình yêu và hy vọng,” Vân Tịch nói, giọng cô nhẹ nhàng. “Chúng ta cần phải kết nối những nguồn sức mạnh này.”
“Nhưng chúng ta phải cẩn thận với Hắc Đế,” Lý Nguyệt lo lắng. “Hắn có thể đang ở gần đây.”
Đột nhiên, một tiếng động lớn vang lên từ bên ngoài. Cả hai cô gái lập tức dừng lại, ánh mắt hướng về phía cửa. “Đó là Tôn Minh?” Vân Tịch hỏi.
“Không biết,” Lý Nguyệt trả lời, tim cô đập thình thịch. “Chúng ta phải kiểm tra.”Cả hai nhanh chóng di chuyển về phía cửa, nhưng trước khi họ kịp ra ngoài, Tôn Minh đã trở lại, nét mặt anh căng thẳng. “Có một bóng đen vừa lướt qua. Tôi không thể nhìn rõ.”
“Bóng đen?” Vân Tịch nhíu mày. “Có thể là Hắc Đế hoặc một trong những thuộc hạ của hắn.”
“Chúng ta không thể ở lại đây lâu,” Lý Nguyệt nói, giọng cô quyết liệt. “Chúng ta cần phải hoàn thành nghi lễ ngay bây giờ.”
“Đúng vậy,” Tôn Minh đồng ý. “Hãy bắt đầu thu thập những vật phẩm cần thiết.”
Vân Tịch gật đầu và tập trung vào cuốn sách. “Theo mô tả, chúng ta cần một viên đá quý, một nhành cây có sức sống mạnh mẽ và một vật phẩm đại diện cho tình yêu.”
“Có thể tôi có một số thứ trong không gian tùy thân,” Thiên Bảo nói, anh bước tới gần. “Để tôi kiểm tra.”
Khi Thiên Bảo mở không gian tùy thân, ánh sáng từ bên trong chiếu sáng khuôn mặt anh. “Tôi có viên đá quý này,” anh nói, đưa ra một viên đá lấp lánh. “Còn cây thì… chúng ta có thể tìm ở gần đây.”
“Và vật phẩm đại diện cho tình yêu…” Vân Tịch nói, ánh mắt cô dừng lại trên Lý Nguyệt. “Có thể chính là tình bạn của chúng ta. Nhưng chúng ta cũng cần một vật phẩm cụ thể.”
“Có thể là một bông hoa,” Tôn Minh đề xuất. “Chúng ta có thể tìm thấy hoa dại gần đây.”
“Đi thôi,” Lý Nguyệt nói, cảm giác hồi hộp trào dâng. “Chúng ta sẽ cùng nhau tìm.”
Bốn người nhanh chóng rời khỏi căn phòng, ánh sáng từ không gian tùy thân vẫn chiếu sáng phía sau họ. Họ đi qua những hành lang tối tăm, từng bước chân vang lên trong không khí. Từng bóng đen dường như lẩn khuất quanh họ, và mỗi tiếng động đều khiến tim họ đập nhanh hơn.
Khi đến gần cửa ra, bỗng dưng một cơn gió lạnh thổi qua, mang theo hơi thở của cái ác. “Cẩn thận,” Lý Nguyệt thì thầm. “Có vẻ như chúng ta không đơn độc.”
“Chúng ta phải nhanh chóng tìm những gì cần thiết,” Tôn Minh thúc giục, ánh mắt anh vẫn không rời khỏi những bóng tối xung quanh.
“Đi nào,” Vân Tịch nói, quyết tâm trong giọng nói của cô rõ ràng. “Chúng ta sẽ không để kẻ thù ngăn cản.”
Họ bước ra ngoài, ánh sáng của mặt trời ló dạng sau những đám mây. Nhưng những gì họ thấy không chỉ là vẻ đẹp của thiên nhiên. Bầu không khí nặng nề, như báo hiệu một điều gì đó sắp xảy ra. Những âm thanh từ xa vang lên, như tiếng gầm gừ của những con quái vật đang rình rập.
“Chúng ta phải tìm hoa dại ngay bây giờ,” Lý Nguyệt nói, cảm giác lo lắng dâng trào. “Thời gian không còn nhiều.”
Họ chia ra, mỗi người một hướng, mắt vẫn không rời khỏi những bóng tối xung quanh. Hơi thở của họ hòa lẫn với không khí trong lành, nhưng sự lo lắng vẫn hiện hữu. Liệu họ có thể tìm thấy những vật phẩm cần thiết và thực hiện nghi lễ trước khi bị bóng tối nuốt chửng?
Trong khoảnh khắc ấy, một tiếng động vang lên từ phía sau, khiến họ quay lại. Một bóng đen lướt qua, nhanh như chớp. Lý Nguyệt cảm nhận được một cơn lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Họ đang bị theo dõi, và cuộc chiến với thời gian đã bắt đầu.