Trong phòng không bật đèn, lúc Trì Dã mở cửa cho tôi, có lẽ vì sốt quá nặng nên đi đứng có chút không vững.
Tôi vội đỡ anh lên giường nằm. Nhưng vì vóc người anh quá cao, lúc anh nằm xuống, tôi cũng bị trọng lực kéo theo mà ngã xuống.
Vừa vặn, ngã luôn vào l.ồ.ng n.g.ự.c anh.
Phòng bật điều hòa rất ấm, còn Trì Dã nóng ran như lửa. Khi tôi đè lên n.g.ự.c anh, anh mở mắt nhìn tôi.
Ánh nhìn vẫn chưa được tỉnh táo, nhưng lại như có thêm vài phần yếu đuối và trẻ con hơn ngày thường.
"Giang Ấu Vi... em đến rồi à?"
"Đã bảo là mua t.h.u.ố.c hạ sốt cho anh rồi mà..."
"Tốt thật." Trì Dã lầm bầm cắt ngang lời tôi. Ánh mắt anh dần trở nên m.ô.n.g lung: "Anh còn tưởng em sẽ không đến nữa."
"Cả đêm nay, cả cuộc đời này, đều sẽ không đến nữa..."
Tôi hơi sững sờ, không khỏi mở to mắt: "Trì Dã?"
12
Chẳng lẽ, anh cũng đã mơ thấy giấc mơ giống hệt tôi sao? Chẳng lẽ, anh cũng đã sống thêm một kiếp người nữa?
Thế nhưng Trì Dã đã từ từ nhắm mắt lại, chỉ có bàn tay đang nắm lấy tay tôi là siết c.h.ặ.t, c.h.ặ.t đến mức không thể c.h.ặ.t hơn.
Dường như anh sợ rằng chỉ cần buông tay, tôi sẽ tan biến ngay lập tức. Tôi sững sờ nhìn anh, lòng chua xót không sao tả xiết.
"Trì Dã, uống t.h.u.ố.c trước đã, được không anh?"
Nhưng Trì Dã vẫn nắm c.h.ặ.t lấy tay tôi, nhất quyết không chịu buông: "Đừng đi."
"Em không đi, em chỉ đi lấy nước giúp anh thôi."
Anh mơ mơ màng màng mở mắt, dường như không tin lời tôi.
"Em hứa, nửa phút thôi, em sẽ quay lại ngay, có được không?"
Trì Dã chậm rãi nới lỏng tay. Tôi khẽ thở phào một hơi, vội vàng đứng dậy đi lấy nước.
Cứ để cơn sốt này hoành hành, người sẽ bị đốt cháy mất thôi.
Sau khi đút cho Trì Dã uống t.h.u.ố.c và cạn sạch một cốc nước, lúc này tôi mới phần nào yên tâm.
"Anh ngủ một chút đi, em trông chừng anh, đợi anh hạ sốt rồi em mới về."
"Nhưng anh khó chịu quá..."
Trì Dã vén chăn ra, cơn sốt cao khiến khuôn mặt anh đỏ rực. Anh nắm lấy tay tôi, áp những đầu ngón tay mát lạnh của tôi vào bên má, cứ như một đứa trẻ tham lam, chỉ chê làn hơi mát ấy vẫn chưa đủ.
Đến cuối cùng, cả người tôi bị anh kéo vào trong lòng.
Gương mặt tôi bị gió lạnh thổi mát rượi, áp vào phần cổ nóng hổi của anh. Còn anh thì ôm c.h.ặ.t lấy tôi, dường như muốn nghiền nát xương cốt tôi vậy.
Tôi không nhịn được mà hôn nhẹ lên cằm anh: "Anh ngủ một chút đi, sẽ thấy dễ chịu hơn đấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Trì Dã lại chỉ khẽ lắc đầu. Anh nâng mặt tôi lên, đòi tôi tiếp tục hôn mình.
Tôi không nhịn được mà bật cười: "Đang sốt thế này mà vẫn chưa chịu yên sao."
"Giang Ấu Vi..." Trì Dã chỉ nhìn tôi trân trân, nơi đáy mắt đen thẳm có một tia sáng vô cùng yếu ớt: "Em có nhìn thấy anh không?"
"Có."
"Trì Dã, em nhìn thấy anh rồi."
Hốc mắt tôi nóng ran, đau nhức dữ dội. Đến cuối cùng, tôi không sao kìm nén được nữa, những giọt nước mắt cứ thế lăn dài.
Từ hai mươi tuổi đến bốn mươi tuổi, trong suốt hai mươi năm nhật ký, chỉ có duy nhất một câu chấp niệm đó.
Mà tôi, vượt qua thời gian quay trở lại hiện tại, chính là để mang đến cho tôi và Trì Dã một cái kết trọn vẹn.
"Em sẽ không nhìn thấy bất kỳ ai khác nữa."
Tôi nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt Trì Dã, cúi đầu đặt một nụ hôn rất nhẹ, rất khẽ lên môi anh: "Anh có tin em không?"
13
Sau khi Chu Tư Thần đưa Hứa Nhiên về ký túc xá, bất ngờ nhận được điện thoại của một người bạn cùng lớp: "Tư Thần, vừa nãy tao thấy bạn gái mày đấy."
"Còn cầm theo t.h.u.ố.c, chắc là mang đến cho mày phải không?"
Nhịp tim Chu Tư Thần khẽ lay động: "Mày thấy cô ấy ở đâu?"
"Ngay dưới lầu ký túc xá chúng ta ấy. Nhưng chẳng phải mày không còn ở ký túc xá trường nữa à?"
Chu Tư Thần bỗng cảm thấy gương mặt mát lạnh. Anh ta theo bản năng đưa tay lên chạm vào, những bông tuyết lạnh buốt đã tan thành từng giọt nước.
Là trận tuyết đầu mùa. Anh ta nhớ ra, anh ta và Giang Ấu Vi cũng đến với nhau vào dịp tuyết đầu mùa.
Có phải cô cũng nhớ đến những chuyện này không? Vì thế nên mới cố tình chạy đến ký túc xá nam, như một cách lạt mềm buộc c.h.ặ.t để cầu hòa?
Chu Tư Thần không khỏi bật cười. Anh ta chưa bao giờ nghĩ đến chuyện chia tay thật sự với cô.
Chỉ là dạo gần đây cô làm loạn dữ quá, anh ta mới cảm thấy hơi phiền nên gần gũi với Hứa Nhiên hơn một chút.
Nhưng đối với Hứa Nhiên, anh ta hoàn toàn không có tâm tư đó. Thậm chí đêm hôm đó, đến cuối cùng, anh ta vẫn đẩy Hứa Nhiên ra.
Cho dù cô ta đã gần như trút bỏ hết quần áo, ôm lấy anh ta khóc nức nở, anh ta vẫn bỏ đi.
"Tối nay tính về đó ở một đêm."
"Cô ấy vẫn chưa đi đúng không?"
"Tao đang hẹn hò với bạn gái ở dưới lầu, không thấy cô ấy ra ngoài."
"Cảm ơn nhé người anh em, tao về đây."
Chu Tư Thần cúp máy, rảo bước nhanh về phía tòa ký túc xá.
Tuyết rơi dần dày đặc, mặt đất đã phủ một lớp trắng xóa.
Chu Tư Thần nghĩ thầm, sang năm anh ta tốt nghiệp rồi. Có khi nào nên cầu hôn cô vào lễ tốt nghiệp không nhỉ? Cô nhất định sẽ vô cùng, vô cùng hạnh phúc cho xem.
Tôi vội đỡ anh lên giường nằm. Nhưng vì vóc người anh quá cao, lúc anh nằm xuống, tôi cũng bị trọng lực kéo theo mà ngã xuống.
Vừa vặn, ngã luôn vào l.ồ.ng n.g.ự.c anh.
Phòng bật điều hòa rất ấm, còn Trì Dã nóng ran như lửa. Khi tôi đè lên n.g.ự.c anh, anh mở mắt nhìn tôi.
Ánh nhìn vẫn chưa được tỉnh táo, nhưng lại như có thêm vài phần yếu đuối và trẻ con hơn ngày thường.
"Giang Ấu Vi... em đến rồi à?"
"Đã bảo là mua t.h.u.ố.c hạ sốt cho anh rồi mà..."
"Tốt thật." Trì Dã lầm bầm cắt ngang lời tôi. Ánh mắt anh dần trở nên m.ô.n.g lung: "Anh còn tưởng em sẽ không đến nữa."
"Cả đêm nay, cả cuộc đời này, đều sẽ không đến nữa..."
Tôi hơi sững sờ, không khỏi mở to mắt: "Trì Dã?"
12
Chẳng lẽ, anh cũng đã mơ thấy giấc mơ giống hệt tôi sao? Chẳng lẽ, anh cũng đã sống thêm một kiếp người nữa?
Thế nhưng Trì Dã đã từ từ nhắm mắt lại, chỉ có bàn tay đang nắm lấy tay tôi là siết c.h.ặ.t, c.h.ặ.t đến mức không thể c.h.ặ.t hơn.
Dường như anh sợ rằng chỉ cần buông tay, tôi sẽ tan biến ngay lập tức. Tôi sững sờ nhìn anh, lòng chua xót không sao tả xiết.
"Trì Dã, uống t.h.u.ố.c trước đã, được không anh?"
Nhưng Trì Dã vẫn nắm c.h.ặ.t lấy tay tôi, nhất quyết không chịu buông: "Đừng đi."
"Em không đi, em chỉ đi lấy nước giúp anh thôi."
Anh mơ mơ màng màng mở mắt, dường như không tin lời tôi.
"Em hứa, nửa phút thôi, em sẽ quay lại ngay, có được không?"
Trì Dã chậm rãi nới lỏng tay. Tôi khẽ thở phào một hơi, vội vàng đứng dậy đi lấy nước.
Cứ để cơn sốt này hoành hành, người sẽ bị đốt cháy mất thôi.
Sau khi đút cho Trì Dã uống t.h.u.ố.c và cạn sạch một cốc nước, lúc này tôi mới phần nào yên tâm.
"Anh ngủ một chút đi, em trông chừng anh, đợi anh hạ sốt rồi em mới về."
"Nhưng anh khó chịu quá..."
Trì Dã vén chăn ra, cơn sốt cao khiến khuôn mặt anh đỏ rực. Anh nắm lấy tay tôi, áp những đầu ngón tay mát lạnh của tôi vào bên má, cứ như một đứa trẻ tham lam, chỉ chê làn hơi mát ấy vẫn chưa đủ.
Đến cuối cùng, cả người tôi bị anh kéo vào trong lòng.
Gương mặt tôi bị gió lạnh thổi mát rượi, áp vào phần cổ nóng hổi của anh. Còn anh thì ôm c.h.ặ.t lấy tôi, dường như muốn nghiền nát xương cốt tôi vậy.
Tôi không nhịn được mà hôn nhẹ lên cằm anh: "Anh ngủ một chút đi, sẽ thấy dễ chịu hơn đấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Trì Dã lại chỉ khẽ lắc đầu. Anh nâng mặt tôi lên, đòi tôi tiếp tục hôn mình.
Tôi không nhịn được mà bật cười: "Đang sốt thế này mà vẫn chưa chịu yên sao."
"Giang Ấu Vi..." Trì Dã chỉ nhìn tôi trân trân, nơi đáy mắt đen thẳm có một tia sáng vô cùng yếu ớt: "Em có nhìn thấy anh không?"
"Có."
"Trì Dã, em nhìn thấy anh rồi."
Hốc mắt tôi nóng ran, đau nhức dữ dội. Đến cuối cùng, tôi không sao kìm nén được nữa, những giọt nước mắt cứ thế lăn dài.
Từ hai mươi tuổi đến bốn mươi tuổi, trong suốt hai mươi năm nhật ký, chỉ có duy nhất một câu chấp niệm đó.
Mà tôi, vượt qua thời gian quay trở lại hiện tại, chính là để mang đến cho tôi và Trì Dã một cái kết trọn vẹn.
"Em sẽ không nhìn thấy bất kỳ ai khác nữa."
Tôi nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt Trì Dã, cúi đầu đặt một nụ hôn rất nhẹ, rất khẽ lên môi anh: "Anh có tin em không?"
13
Sau khi Chu Tư Thần đưa Hứa Nhiên về ký túc xá, bất ngờ nhận được điện thoại của một người bạn cùng lớp: "Tư Thần, vừa nãy tao thấy bạn gái mày đấy."
"Còn cầm theo t.h.u.ố.c, chắc là mang đến cho mày phải không?"
Nhịp tim Chu Tư Thần khẽ lay động: "Mày thấy cô ấy ở đâu?"
"Ngay dưới lầu ký túc xá chúng ta ấy. Nhưng chẳng phải mày không còn ở ký túc xá trường nữa à?"
Chu Tư Thần bỗng cảm thấy gương mặt mát lạnh. Anh ta theo bản năng đưa tay lên chạm vào, những bông tuyết lạnh buốt đã tan thành từng giọt nước.
Là trận tuyết đầu mùa. Anh ta nhớ ra, anh ta và Giang Ấu Vi cũng đến với nhau vào dịp tuyết đầu mùa.
Có phải cô cũng nhớ đến những chuyện này không? Vì thế nên mới cố tình chạy đến ký túc xá nam, như một cách lạt mềm buộc c.h.ặ.t để cầu hòa?
Chu Tư Thần không khỏi bật cười. Anh ta chưa bao giờ nghĩ đến chuyện chia tay thật sự với cô.
Chỉ là dạo gần đây cô làm loạn dữ quá, anh ta mới cảm thấy hơi phiền nên gần gũi với Hứa Nhiên hơn một chút.
Nhưng đối với Hứa Nhiên, anh ta hoàn toàn không có tâm tư đó. Thậm chí đêm hôm đó, đến cuối cùng, anh ta vẫn đẩy Hứa Nhiên ra.
Cho dù cô ta đã gần như trút bỏ hết quần áo, ôm lấy anh ta khóc nức nở, anh ta vẫn bỏ đi.
"Tối nay tính về đó ở một đêm."
"Cô ấy vẫn chưa đi đúng không?"
"Tao đang hẹn hò với bạn gái ở dưới lầu, không thấy cô ấy ra ngoài."
"Cảm ơn nhé người anh em, tao về đây."
Chu Tư Thần cúp máy, rảo bước nhanh về phía tòa ký túc xá.
Tuyết rơi dần dày đặc, mặt đất đã phủ một lớp trắng xóa.
Chu Tư Thần nghĩ thầm, sang năm anh ta tốt nghiệp rồi. Có khi nào nên cầu hôn cô vào lễ tốt nghiệp không nhỉ? Cô nhất định sẽ vô cùng, vô cùng hạnh phúc cho xem.