Ngọc Linh cảm thấy tim mình đập mạnh khi bị lôi vào một căn phòng tối tăm, nơi ánh sáng duy nhất đến từ một chiếc đèn bàn nhỏ. Cô cố gắng bình tĩnh, nhưng sự sợ hãi đang chực chờ nuốt chửng mình. Đổng Quân đứng đó, đôi mắt lạnh lẽo như dao, mang vẻ uy nghiêm nhưng cũng đầy đe dọa.
“Ngọc Linh,” hắn lên tiếng, giọng điệu chế nhạo. “Cô thật sự nghĩ rằng mình có thể xâm nhập vào nơi này mà không bị phát hiện sao?”
Ngọc Linh nuốt nước bọt, cố gắng giữ vững tinh thần. “Tôi chỉ muốn biết sự thật,” cô nói, giọng đầy quyết tâm. “Và tôi sẽ không dừng lại cho đến khi tìm thấy nó.”
“Thật đáng tiếc,” Đổng Quân cười nhạt. “Cô sẽ không bao giờ có cơ hội ấy. Kế hoạch của tôi đã được thực hiện. Giờ đây, cô chỉ là một con cờ trong trò chơi của tôi.”
Trong lòng Ngọc Linh dâng lên sự phẫn nộ. Cô không thể để hắn chiến thắng. Nhưng trước khi cô kịp phản ứng, một cánh cửa mở ra, và Trịnh Hải, một trong những tay sai của Đổng Quân, bước vào. Hắn ta có vẻ mặt lạnh lùng, như thể đã chờ đợi khoảnh khắc này từ lâu.
“Đưa cô ấy đi,” Đổng Quân ra lệnh, không chút do dự.
Ngọc Linh cảm thấy chân mình như bị đè nặng. Cô biết mình không thể để mình bị bắt giữ. Nhưng khi Trịnh Hải tiến lại gần, cô đã quá muộn. Hắn ta nắm lấy cánh tay cô, kéo cô ra khỏi phòng. Những suy nghĩ hỗn loạn chạy qua đầu Ngọc Linh. Tô Vân và Lục Minh sẽ không biết chuyện gì đang xảy ra với cô.
---
Tô Vân và Lục Minh đang ở bên ngoài căn cứ của Đổng Quân, chuẩn bị cho cuộc giải cứu. Tô Vân lén lút quan sát từ một góc khuất, lòng đầy lo lắng. “Chúng ta không thể chậm trễ,” cô nói, ánh mắt kiên định. “Ngọc Linh có thể gặp nguy hiểm bất cứ lúc nào.”
“Cô ấy là một hacker tài giỏi, nhưng nếu bị bắt, mọi thứ sẽ khó khăn hơn,” Lục Minh đồng tình, giọng nghiêm túc. “Chúng ta cần có kế hoạch.”
“Đúng vậy,” Tô Vân đáp, “nhưng phải hành động nhanh chóng. Nếu Đổng Quân phát hiện ra cô ấy đã xâm nhập, hắn sẽ không nương tay.”
Lục Minh gật đầu, cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí. “Chúng ta cần phân chia lực lượng. Tôi sẽ vào bên trong, còn cô sẽ tìm cách đánh lạc hướng bảo vệ.”
Tô Vân cảm thấy hồi hộp, nhưng cũng tự tin. “Tôi sẽ sử dụng bóng tối để che giấu mình. Hãy cẩn thận, Lục Minh.”
“Cô cũng vậy,” anh đáp, rồi nhanh chóng lẩn vào bóng tối.
Tô Vân hít một hơi sâu, tập trung vào sức mạnh bên trong. Cô cảm nhận được bóng tối xung quanh, tạo thành một lớp bảo vệ. Với mỗi bước đi, cô trở nên vô hình hơn, như một phần của đêm.
---
Ngọc Linh bị nhốt trong một căn phòng chật hẹp, cảm giác hoảng loạn đang lan tỏa. Cô không thể để mình bị gục ngã. “Mình phải tìm cách thoát ra,” cô tự nhủ. Nhưng trước tiên, cô cần phải tìm hiểu xem Đổng Quân đang tính toán gì.
Bất ngờ, cửa phòng mở ra. Hồ Ly bước vào, ánh mắt đầy bí ẩn. “Ngọc Linh,” cô ta nói, giọng điệu ngọt ngào nhưng lạnh lùng. “Cô không nên ở đây.”
“Cô là ai?” Ngọc Linh hỏi, không thể che giấu sự nghi ngờ.
“Tôi là người mà cô sẽ gặp trong những giấc mơ tồi tệ nhất,” Hồ Ly đáp, nụ cười trên môi khiến Ngọc Linh cảm thấy lạnh gáy. “Nhưng đừng lo, tôi không có ý định làm hại cô.”
Ngọc Linh không tin tưởng. “Tại sao cô lại ở đây?”
“Tôi chỉ muốn giúp cô thoát khỏi nơi này,” Hồ Ly nói, nhưng Ngọc Linh cảm thấy có điều gì đó không đúng. “Đổng Quân không thể giữ cô mãi mãi.”
“Giúp tôi?” Ngọc Linh cười châm biếm. “Cô đang làm việc cho hắn!”
“Đúng, nhưng không phải hoàn toàn,” Hồ Ly thừa nhận. “Tôi có mục đích riêng.”
“Và mục đích đó là gì?” Ngọc Linh hỏi, lòng cô đầy cảnh giác.“Tôi muốn thấy Đổng Quân sụp đổ,” Hồ Ly đáp, ánh mắt rực lửa. “Và nếu cô giúp tôi, chúng ta có thể làm được điều đó.”
---
Tô Vân lén lút di chuyển qua những hành lang tối tăm, cảm giác như mình đang bước vào một cơn ác mộng. Cô nghe thấy tiếng bước chân và cảm thấy mồ hôi lạnh chảy dài trên lưng. “Phải tìm Ngọc Linh,” cô thầm nghĩ.
Khi đến gần một căn phòng, Tô Vân nghe thấy tiếng nói của Đổng Quân và Trịnh Hải. Cô dừng lại, lắng nghe.
“Cô ấy đã xâm nhập vào hệ thống của chúng ta,” Đổng Quân nói, giọng hắn đầy tức giận. “Chúng ta không thể để cô ta sống.”
“Cô ta là một hacker giỏi, nhưng không đáng lo ngại,” Trịnh Hải đáp. “Chúng ta có thể xử lý.”
“Đừng xem thường,” Đổng Quân cảnh cáo. “Nếu để cô ta thoát, mọi kế hoạch của chúng ta sẽ bị đổ bể.”
Tô Vân cảm thấy lửa giận bùng lên trong lòng. Cô không thể để Ngọc Linh gặp nguy hiểm. Cô quyết định hành động ngay lập tức.
---
Ngọc Linh nhìn Hồ Ly, không biết có nên tin tưởng hay không. “Nếu cô muốn giúp tôi, hãy cho tôi biết cách thoát ra,” cô nói, ánh mắt kiên định.
“Được,” Hồ Ly đáp, “nhưng trước tiên, cô phải làm theo những gì tôi nói.”
“Cô muốn tôi làm gì?” Ngọc Linh hỏi, cảm giác hồi hộp tăng cao.
“Chúng ta cần một kế hoạch. Đổng Quân sẽ không dễ dàng buông tha cho cô,” Hồ Ly nói, ánh mắt đầy quyết tâm. “Hãy cho tôi biết những gì cô đã biết về hắn.”
---
Tô Vân đã tìm thấy cửa vào căn phòng mà Ngọc Linh đang bị giam giữ. Cô hít một hơi sâu, cảm nhận sức mạnh từ bóng tối đang tràn ngập trong lòng. “Mình phải cứu cô ấy,” cô tự nhủ.
Khi mở cửa, Tô Vân thấy Ngọc Linh và Hồ Ly đang nói chuyện. “Ngọc Linh!” cô gọi, vừa bước vào.
Ngọc Linh quay lại, ánh mắt sáng lên. “Tô Vân!”
“Chúng ta phải đi ngay bây giờ,” Tô Vân nói, nhưng cảm giác lo lắng vẫn không rời khỏi cô. “Đổng Quân sẽ không để chúng ta thoát.”
“Cô ấy đang giúp tôi,” Ngọc Linh nói, nhìn Hồ Ly. “Cô ấy muốn lật đổ Đổng Quân.”
Tô Vân cảm thấy nghi ngờ. “Có thực sự đáng tin không?” cô hỏi.
“Chúng ta không có thời gian để tranh cãi,” Hồ Ly đáp, vẻ mặt nghiêm túc. “Nếu không hành động ngay, mọi thứ sẽ bị hủy hoại.”
Tô Vân nhìn vào mắt Ngọc Linh, rồi lại quay sang Hồ Ly. “Được, nhưng nếu có gì không ổn, tôi sẽ không ngần ngại.”
Hồ Ly gật đầu. “Hãy theo tôi.”
Cả ba người nhanh chóng rời khỏi căn phòng, nhưng Tô Vân không thể shake off cảm giác hồi hộp. Đổng Quân sẽ không dễ dàng từ bỏ. Họ phải nhanh chóng tìm đường thoát, trước khi mọi thứ trở nên tồi tệ hơn.