Nữ Hoàng Bóng Tối

Chương 11: Bí Mật Động Trời

Tô Vân và Ngọc Linh lao ra khỏi cánh cửa, ánh sáng yếu ớt phía trước như một ngọn hải đăng trong bóng tối. Mặc dù đã thoát khỏi những bước chân đuổi theo, cảm giác căng thẳng vẫn không buông tha họ. Hơi thở hổn hển, cả hai chạy dọc theo hành lang chật hẹp, hướng tới tiếng vang của ánh sáng và hy vọng.

“Chúng ta phải tìm cách rời khỏi nơi này ngay lập tức,” Tô Vân nói, đôi mắt xanh lấp lánh quyết tâm. Cô biết rằng không thể chần chừ thêm. Mỗi giây trôi qua đều có thể mang đến hiểm nguy.

Ngọc Linh gật đầu, không nói gì, nhưng sự quyết tâm trong ánh mắt cô thể hiện rõ ràng. Họ dừng lại trước một ngã rẽ, nơi có một cửa sổ nhỏ mở ra một không gian bên ngoài. Nhưng không phải là một lối thoát an toàn. Dưới kia, những con phố ngập tràn bóng tối và sự hỗn loạn.

“Chúng ta có thể trèo ra ngoài,” Ngọc Linh đề xuất, nhanh chóng đánh giá tình hình. “Nhưng sẽ rất nguy hiểm.”

“Không có lựa chọn nào khác,” Tô Vân đáp, cảm thấy nỗi lo lắng dâng trào. “Chúng ta không thể để Đổng Quân bắt được.”

Cả hai cùng nhau trèo qua cửa sổ, Tô Vân cảm thấy không khí bên ngoài lạnh buốt. Khi họ chạm đất, cô nghe thấy tiếng bước chân từ phía xa. “Nhanh lên!” cô thúc giục.

Họ chạy về phía một con hẻm tối, nơi mà ánh sáng không thể chạm tới. Tô Vân cảm nhận được sự đe dọa đang rình rập. Không chỉ Đổng Quân, mà còn là một bóng hình quen thuộc, khiến trái tim cô thắt lại. Hồ Ly. Cô không thể quên ánh mắt lạnh lẽo và nụ cười kiêu ngạo của em gái mình.

“Chúng ta phải tìm cách liên lạc với những người còn lại,” Ngọc Linh nói, cố gắng giữ vững tinh thần. “Họ có thể đang tìm kiếm chúng ta.”

“Đúng vậy,” Tô Vân nói, lòng đầy quyết tâm. “Nhưng trước hết, chúng ta phải thoát khỏi cái bẫy này.”

Họ tiếp tục chạy qua những con đường hẹp, không biết rằng Hồ Ly đang theo dõi từ bóng tối. Tô Vân cảm thấy một nỗi lo lắng dâng lên trong lòng. Cô không chỉ chạy trốn Đổng Quân, mà còn phải đối mặt với em gái mình, người đã bị biến thành một phần của bóng tối.

“Có một nơi an toàn gần đây,” Ngọc Linh thốt lên khi họ rẽ vào một góc phố nhỏ. “Tôi biết một căn nhà hoang, chúng ta có thể tạm thời ẩn nấp ở đó.”

“Đi nhanh lên,” Tô Vân nói, lòng đầy hồi hộp. Họ lao vào căn nhà cũ kỹ, cánh cửa kêu kẽo kẹt khi đóng lại. Bên trong tối tăm, mùi ẩm mốc và bụi bặm hòa quyện trong không khí.

“Chúng ta sẽ ở đây một lúc,” Ngọc Linh nói, thở hổn hển. “Cần suy nghĩ về kế hoạch tiếp theo.”

Tô Vân gật đầu, nhưng tâm trí cô lại không ngừng quay cuồng với hình ảnh của Hồ Ly. “Tôi không thể tin em ấy lại trở thành kẻ thù,” cô thốt lên, giọng nói trầm xuống.

“Có thể em ấy không còn là chính mình,” Ngọc Linh trấn an. “Đổng Quân có thể đã lợi dụng Hồ Ly.”

“Nhưng tại sao?” Tô Vân không thể hiểu nổi. “Tại sao em ấy lại để bản thân bị lợi dụng?”

“Đôi khi, người ta tìm kiếm sức mạnh trong những nơi tối tăm nhất,” Ngọc Linh đáp. “Chúng ta cần phải tìm hiểu xem điều gì đã xảy ra với em ấy.”

Tô Vân gật đầu, nhưng nỗi đau trong lòng vẫn không thể nguôi ngoai. Cô quyết định rằng không chỉ phải giải cứu Ngọc Linh, mà còn phải cứu lấy Hồ Ly. “Chúng ta sẽ tìm cách đưa em ấy trở lại.”

“Cô có chắc không?” Ngọc Linh hỏi, ánh mắt nghi ngờ.

“Chắc chắn,” Tô Vân kiên quyết. “Em ấy là em gái tôi. Tôi không thể bỏ rơi em ấy.”

Ngọc Linh im lặng một chút, rồi nói: “Vậy thì chúng ta cần có một kế hoạch.”

“Đúng vậy,” Tô Vân nói, ánh mắt dừng lại ở góc nhà tối tăm, nơi mà bóng tối như đang lén lút chờ đợi. “Chúng ta phải tìm cách tiếp cận Hồ Ly mà không để Đổng Quân phát hiện.”

Họ bắt đầu thảo luận về những gì cần làm, nhưng trong lòng Tô Vân, một nỗi lo sợ ngày càng lớn. Liệu cô có thể cứu được em gái mình hay sẽ mất đi cả hai?

Nhưng rồi, một tiếng động bất ngờ vang lên từ phía ngoài. Tô Vân và Ngọc Linh lập tức im bặt, lắng nghe. Tiếng bước chân, tiếng nói, và rồi một giọng nói quen thuộc vang lên. “Tôi biết các cô ở đây.”Là Hồ Ly. Tim Tô Vân đập thình thịch, nhưng cô không thể để nỗi sợ hãi chi phối. Cô cần phải đối mặt với em gái mình.

“Chúng ta không thể ở đây lâu,” Ngọc Linh nói, nhìn quanh như tìm kiếm lối thoát. “Hãy chuẩn bị sẵn sàng.”

“Không,” Tô Vân nói, giọng cô kiên quyết. “Tôi sẽ không trốn tránh. Tôi phải nói chuyện với Hồ Ly.”

“Cô điên rồi!” Ngọc Linh phản đối. “Em ấy không còn là người mà cô biết nữa.”

“Nhưng em ấy vẫn là em gái tôi,” Tô Vân đáp. “Và tôi sẽ không để em ấy rơi vào tay Đổng Quân.”

“Được rồi, nhưng tôi sẽ đứng bên ngoài,” Ngọc Linh nói, ánh mắt đầy lo lắng. “Cô phải cẩn thận.”

Tô Vân gật đầu, quyết tâm tràn đầy. Cô tiến về phía cửa, nơi ánh sáng yếu ớt từ bên ngoài hắt vào, và mở cửa. Bên ngoài, Hồ Ly đứng đó, ánh mắt lạnh lẽo như băng.

“Tô Vân,” Hồ Ly nói, nụ cười của cô ta không còn vẻ ngọt ngào như trước. “Cuối cùng cũng gặp lại.”

“Tại sao em lại làm vậy?” Tô Vân hỏi, lòng tràn ngập đau đớn. “Tại sao lại theo Đổng Quân?”

“Bởi vì anh ta đã cho tôi sức mạnh,” Hồ Ly đáp, giọng nói trầm lắng. “Và tôi sẽ không bao giờ từ bỏ nó.”

“Em có biết mình đang làm gì không?” Tô Vân cố gắng lay chuyển tâm trí em gái. “Đổng Quân chỉ lợi dụng em.”

“Chị không hiểu,” Hồ Ly nói, ánh mắt sắc lạnh. “Chị không biết cảm giác khi bị người khác xem thường. Tôi đã từng sống trong bóng tối quá lâu. Giờ tôi sẽ là người điều khiển bóng tối.”

“Tôi không thể để điều này xảy ra,” Tô Vân nói, nước mắt tràn khóe mắt. “Em là em gái tôi. Chúng ta có thể tìm cách khác.”

“Chị không thể hiểu,” Hồ Ly lạnh lùng đáp. “Tôi không cần chị.”

“Nhưng tôi cần em,” Tô Vân thốt lên. “Em là người duy nhất còn lại.”

Hồ Ly im lặng một chút, như đang đấu tranh với chính mình. Nhưng rồi, cô ta bước lùi lại, ánh mắt kiên quyết. “Nếu chị muốn lấy lại em gái mình, chị phải đối mặt với tôi.”

“Đừng như vậy, Hồ Ly,” Tô Vân nói, lòng tràn đầy nỗi xót xa. “Tôi sẽ không chiến đấu với em.”

“Vậy thì chuẩn bị sẵn sàng cho sự thất bại,” Hồ Ly nói, và trước khi Tô Vân kịp phản ứng, cô ta đã biến mất vào bóng tối.

“Tô Vân!” Ngọc Linh kêu lên, lao đến bên cô. “Cô có sao không?”

“Em ấy… đã đi,” Tô Vân thở hổn hển. “Nhưng tôi sẽ tìm cách đưa em ấy trở về.”

“Chúng ta phải lập kế hoạch ngay,” Ngọc Linh nói, ánh mắt vẫn đầy lo lắng. “Đổng Quân sẽ không để yên đâu.”

“Đúng vậy,” Tô Vân nói, lòng tràn đầy quyết tâm. “Tôi sẽ không để em ấy rơi vào tay hắn.”

Cả hai cùng nhau bắt đầu thảo luận, nhưng trong lòng Tô Vân, nỗi lo sợ không ngừng dâng lên. Liệu có thể cứu được Hồ Ly không? Cô không thể để em gái mình trở thành nô lệ của bóng tối.

truyenfull,truyenfull vn