Chồng tôi chưa kịp trả lời.
Đào Nhiên lại nhắn tiếp: 【Con của em không thể là đứa con ngoài giá thú được, nếu không thì em còn mặt mũi nào mà sống nữa! Nếu anh không kết hôn với em, em sẽ làm một bản PPT bóc phốt hết những chuyện tốt anh đã làm rồi gửi vào hòm thư toàn công ty đấy!】
Vì lời đe dọa này mà chồng tôi mới quyết định tạm thời xoa dịu Đào Nhiên, làm thủ tục ly hôn giả với tôi để kết hôn với cô ta.
Tôi mò vào lịch sử tìm kiếm của anh ta, còn phát hiện anh ta từng gõ cụm từ tìm kiếm xem làm sao để mua được giấy tờ giả.
Chẳng biết anh ta định dùng cái giấy giả đó để lừa Đào Nhiên hay là lừa tôi nữa đây.
Ngày hôm sau, chồng tôi lại tiếp tục nhắc lại chuyện cũ.
Anh ta còn kéo cả Hạ Tri Hứa sang để làm thuyết khách.
Cả hai nói rằng dự án bất động sản hợp tác với công ty lần này là cơ hội trăm năm có một.
Tôi vẫn kiên quyết tỏ ra không muốn ly hôn.
Chồng tôi khẳng định sẽ sang tên toàn bộ nhà cửa và tiền tiết kiệm cho tôi, đảm bảo tuyệt đối sẽ không lừa dối tôi.
Đến lúc này, tôi mới miễn cưỡng gật đầu đồng ý.
Chúng tôi lập thỏa thuận, cùng đến Cục Dân chính làm thủ tục và nhận giấy chứng nhận ly hôn.
Chồng tôi bảo phải diễn kịch cho trọn vai, nên anh ta sẽ tạm thời chuyển đến ở tại căn hộ của công ty.
Tôi níu lấy tay anh ta: "Chồng ơi, anh sẽ không bỏ rơi em thật đấy chứ?"
Tôi nhìn anh ta với ánh mắt tội nghiệp: "Em biết bản thân không giỏi kiếm tiền, cũng chẳng biết cách lấy lòng người khác như những người phụ nữ ngoài kia. Nhưng chồng ơi, em thực lòng yêu anh, hức..."
Chồng tôi ôm lấy tôi, xót xa xoa nhẹ lên mặt tôi: "Mấy người phụ nữ bên ngoài vừa thực dụng vừa trần tục, sao so sánh được với sự thuần khiết, ngoan ngoãn của em. Ngoan nhé, đợi anh kiếm được tiền sẽ quay về mua túi xách cho em."
Tôi khẽ gật đầu.
Chồng tôi thu dọn đồ đạc chuyển đi.
Hạ Tri Hứa lại gửi cho tôi một ảnh chụp màn hình WeChat.
Đó là tin nhắn Đào Nhiên gửi cho anh ấy:
【Em kết hôn rồi.】
Ngay trong chiều hôm đó, chồng tôi đã cùng Đào Nhiên đăng ký kết hôn.
Tôi cất bản báo cáo kiểm tra sức khỏe vào túi xách, chuẩn bị đến công ty của chồng để đưa cho anh ta...
Còn về phần Hạ Tri Hứa, tôi phải tính cách làm sao để anh ấy đồng ý kết hôn với mình.
Nếu không thì khoản tiền trả góp nhà hàng tháng biết tính thế nào?
Tuy rằng tiền tiết kiệm còn rất nhiều, nhưng tính tôi vốn chỉ muốn thu vào chứ nhất quyết không chịu chi ra...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tuy chồng tôi ngoại tình, nhưng đối xử với tôi như vậy cũng coi như có tình có nghĩa.
Tôi không thể giấu diếm tình trạng bệnh tật của anh ta được.
Hơn nữa, hiện tại anh ta đã có vợ mới, hai người họ chắc chắn có thể cùng nhau đối mặt với bệnh tật, minh chứng cho một tình yêu vĩ đại.
Tôi nên trao cho họ cơ hội này.
Còn về Hạ Tri Hứa, tạm thời tôi vẫn chưa nghĩ ra phương án nào tối ưu.
Ngày thứ hai sau khi ly hôn, tôi đến công ty của chồng.
Trên tay tôi là hộp cơm bento vừa mới mua.
Vừa đến nơi, tôi đã thấy chồng mình và Đào Nhiên đang khoác tay nhau bước ra.
Hộp cơm trên tay tôi rơi "Xoảng" một tiếng thật mạnh xuống sàn.
Âm thanh lớn đến mức thu hút sự chú ý của rất nhiều người xung quanh.
Nước mắt tôi lập tức lăn dài như chỗi hạt đứt dây.
Chồng tôi vội vã gạt tay Đào Nhiên ra, hoảng hốt gọi tôi: "Vợ ơi!"
Tôi lùi lại một bước, lắc đầu nghẹn ngào: "Anh... anh và cô ta... hai người..."
"Em nghe anh giải thích đã..."
"Anh còn giải thích cái gì nữa?" Giọng nói lấn lướt của Đào Nhiên vang lên, "Hai người đã ly hôn rồi! Còn ở đây vương vấn không đành lòng cái gì nữa chứ?"
Đào Nhiên nhìn tôi bằng ánh mắt không chút kiêng nể: "Chị à, anh Tuấn Sinh bây giờ là chồng của tôi. Mong chị hãy tự trọng, đừng làm kẻ thứ ba can thiệp vào hôn nhân của chúng tôi!"
Hạ Tri Hứa gãi đầu, cất lời với tôi: "Chị à, anh Tuấn Sinh chiều qua đã đăng ký kết hôn rồi, bây giờ anh ấy đúng là chồng người ta thật. Chị nên nghĩ thoáng ra một chút."
Tôi vẫn cố chấp nhìn chồng: "Chồng ơi, không phải anh nói chúng mình chỉ ly hôn giả, sau này sẽ tái hôn sao?"
Đào Nhiên bật cười mỉa mai: "Không lừa chị như thế thì làm sao chị chịu buông tay, cứ bám riết lấy anh ấy như đỉa hút m.á.u thế được!"
"Đủ rồi!" Chồng tôi quát lớn một tiếng, nghiêm giọng quở trách Đào Nhiên.
Sau đó, anh ta kéo tôi ra một góc vắng người.
Chồng tôi nói: "Vợ ơi, anh có lỗi với em. Nhưng người phụ nữ đó thừa lúc anh uống say đã leo lên giường với anh, lại còn m.a.n.g t.h.a.i con của anh. Nếu anh không chịu trách nhiệm, cô ta sẽ hủy hoại danh dự của anh. Anh thực sự không còn cách nào khác mới phải kết hôn với cô ta. Vợ ơi, em phải tin anh, người anh yêu duy nhất chỉ có em."
Tôi sụt sịt: "Có thật không?"
Anh ta gật đầu: "Nếu không thực lòng có tình cảm với em, làm sao anh có thể để lại toàn bộ nhà cửa và tiền tiết kiệm cho em được?"
"Nhưng anh đã có con với người khác rồi."
"Vợ ơi, đợi cô ta sinh đứa bé ra xong, anh sẽ ly hôn với cô ta để tái hôn với em. Anh chỉ đang tạm thời xoa dịu cô ta để giảm thiểu thiệt hại cho chúng ta xuống mức thấp nhất. Em vốn là người luôn biết nghĩ cho cục diện chung, em nhất định phải hiểu cho tấm lòng của anh."
Tôi gật đầu tỏ ý bản thân hoàn toàn hiểu được.
Đào Nhiên lại nhắn tiếp: 【Con của em không thể là đứa con ngoài giá thú được, nếu không thì em còn mặt mũi nào mà sống nữa! Nếu anh không kết hôn với em, em sẽ làm một bản PPT bóc phốt hết những chuyện tốt anh đã làm rồi gửi vào hòm thư toàn công ty đấy!】
Vì lời đe dọa này mà chồng tôi mới quyết định tạm thời xoa dịu Đào Nhiên, làm thủ tục ly hôn giả với tôi để kết hôn với cô ta.
Tôi mò vào lịch sử tìm kiếm của anh ta, còn phát hiện anh ta từng gõ cụm từ tìm kiếm xem làm sao để mua được giấy tờ giả.
Chẳng biết anh ta định dùng cái giấy giả đó để lừa Đào Nhiên hay là lừa tôi nữa đây.
Ngày hôm sau, chồng tôi lại tiếp tục nhắc lại chuyện cũ.
Anh ta còn kéo cả Hạ Tri Hứa sang để làm thuyết khách.
Cả hai nói rằng dự án bất động sản hợp tác với công ty lần này là cơ hội trăm năm có một.
Tôi vẫn kiên quyết tỏ ra không muốn ly hôn.
Chồng tôi khẳng định sẽ sang tên toàn bộ nhà cửa và tiền tiết kiệm cho tôi, đảm bảo tuyệt đối sẽ không lừa dối tôi.
Đến lúc này, tôi mới miễn cưỡng gật đầu đồng ý.
Chúng tôi lập thỏa thuận, cùng đến Cục Dân chính làm thủ tục và nhận giấy chứng nhận ly hôn.
Chồng tôi bảo phải diễn kịch cho trọn vai, nên anh ta sẽ tạm thời chuyển đến ở tại căn hộ của công ty.
Tôi níu lấy tay anh ta: "Chồng ơi, anh sẽ không bỏ rơi em thật đấy chứ?"
Tôi nhìn anh ta với ánh mắt tội nghiệp: "Em biết bản thân không giỏi kiếm tiền, cũng chẳng biết cách lấy lòng người khác như những người phụ nữ ngoài kia. Nhưng chồng ơi, em thực lòng yêu anh, hức..."
Chồng tôi ôm lấy tôi, xót xa xoa nhẹ lên mặt tôi: "Mấy người phụ nữ bên ngoài vừa thực dụng vừa trần tục, sao so sánh được với sự thuần khiết, ngoan ngoãn của em. Ngoan nhé, đợi anh kiếm được tiền sẽ quay về mua túi xách cho em."
Tôi khẽ gật đầu.
Chồng tôi thu dọn đồ đạc chuyển đi.
Hạ Tri Hứa lại gửi cho tôi một ảnh chụp màn hình WeChat.
Đó là tin nhắn Đào Nhiên gửi cho anh ấy:
【Em kết hôn rồi.】
Ngay trong chiều hôm đó, chồng tôi đã cùng Đào Nhiên đăng ký kết hôn.
Tôi cất bản báo cáo kiểm tra sức khỏe vào túi xách, chuẩn bị đến công ty của chồng để đưa cho anh ta...
Còn về phần Hạ Tri Hứa, tôi phải tính cách làm sao để anh ấy đồng ý kết hôn với mình.
Nếu không thì khoản tiền trả góp nhà hàng tháng biết tính thế nào?
Tuy rằng tiền tiết kiệm còn rất nhiều, nhưng tính tôi vốn chỉ muốn thu vào chứ nhất quyết không chịu chi ra...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tuy chồng tôi ngoại tình, nhưng đối xử với tôi như vậy cũng coi như có tình có nghĩa.
Tôi không thể giấu diếm tình trạng bệnh tật của anh ta được.
Hơn nữa, hiện tại anh ta đã có vợ mới, hai người họ chắc chắn có thể cùng nhau đối mặt với bệnh tật, minh chứng cho một tình yêu vĩ đại.
Tôi nên trao cho họ cơ hội này.
Còn về Hạ Tri Hứa, tạm thời tôi vẫn chưa nghĩ ra phương án nào tối ưu.
Ngày thứ hai sau khi ly hôn, tôi đến công ty của chồng.
Trên tay tôi là hộp cơm bento vừa mới mua.
Vừa đến nơi, tôi đã thấy chồng mình và Đào Nhiên đang khoác tay nhau bước ra.
Hộp cơm trên tay tôi rơi "Xoảng" một tiếng thật mạnh xuống sàn.
Âm thanh lớn đến mức thu hút sự chú ý của rất nhiều người xung quanh.
Nước mắt tôi lập tức lăn dài như chỗi hạt đứt dây.
Chồng tôi vội vã gạt tay Đào Nhiên ra, hoảng hốt gọi tôi: "Vợ ơi!"
Tôi lùi lại một bước, lắc đầu nghẹn ngào: "Anh... anh và cô ta... hai người..."
"Em nghe anh giải thích đã..."
"Anh còn giải thích cái gì nữa?" Giọng nói lấn lướt của Đào Nhiên vang lên, "Hai người đã ly hôn rồi! Còn ở đây vương vấn không đành lòng cái gì nữa chứ?"
Đào Nhiên nhìn tôi bằng ánh mắt không chút kiêng nể: "Chị à, anh Tuấn Sinh bây giờ là chồng của tôi. Mong chị hãy tự trọng, đừng làm kẻ thứ ba can thiệp vào hôn nhân của chúng tôi!"
Hạ Tri Hứa gãi đầu, cất lời với tôi: "Chị à, anh Tuấn Sinh chiều qua đã đăng ký kết hôn rồi, bây giờ anh ấy đúng là chồng người ta thật. Chị nên nghĩ thoáng ra một chút."
Tôi vẫn cố chấp nhìn chồng: "Chồng ơi, không phải anh nói chúng mình chỉ ly hôn giả, sau này sẽ tái hôn sao?"
Đào Nhiên bật cười mỉa mai: "Không lừa chị như thế thì làm sao chị chịu buông tay, cứ bám riết lấy anh ấy như đỉa hút m.á.u thế được!"
"Đủ rồi!" Chồng tôi quát lớn một tiếng, nghiêm giọng quở trách Đào Nhiên.
Sau đó, anh ta kéo tôi ra một góc vắng người.
Chồng tôi nói: "Vợ ơi, anh có lỗi với em. Nhưng người phụ nữ đó thừa lúc anh uống say đã leo lên giường với anh, lại còn m.a.n.g t.h.a.i con của anh. Nếu anh không chịu trách nhiệm, cô ta sẽ hủy hoại danh dự của anh. Anh thực sự không còn cách nào khác mới phải kết hôn với cô ta. Vợ ơi, em phải tin anh, người anh yêu duy nhất chỉ có em."
Tôi sụt sịt: "Có thật không?"
Anh ta gật đầu: "Nếu không thực lòng có tình cảm với em, làm sao anh có thể để lại toàn bộ nhà cửa và tiền tiết kiệm cho em được?"
"Nhưng anh đã có con với người khác rồi."
"Vợ ơi, đợi cô ta sinh đứa bé ra xong, anh sẽ ly hôn với cô ta để tái hôn với em. Anh chỉ đang tạm thời xoa dịu cô ta để giảm thiểu thiệt hại cho chúng ta xuống mức thấp nhất. Em vốn là người luôn biết nghĩ cho cục diện chung, em nhất định phải hiểu cho tấm lòng của anh."
Tôi gật đầu tỏ ý bản thân hoàn toàn hiểu được.