Chương 570: Hư ảo chỉ thành - Ngươi chạy mau đi
"Cứu mạng.
Tiếng kêu thảm thiết vang lên hết đợt này đến đợt khác, sóng sau cao hơn sóng trước, xé
ruột xé gan, không dứt bên tai.
Những âm thanh đó đan xen vào nhau, hội tụ thành một làn sóng âm thanh tuyệt vọng.
Ngoảnh đầu nhìn lại, giống hệt như một bức tranh luyện ngục trần gian đang từ từ hé mở.
"Tân Thời, Tân Thời!"
"Mau đứng lên!"
Người đè trên người bị kéo ra, Tân Thời bị lôi dậy, dưới chân men theo lực lôi kéo mình
mà chạy về phía trước.
"Vút——"
Tân Thời cảm giác được bên hông siết chặt.
Tân Thời theo bản năng cúi đầu nhìn, một đoạn cành cây đen ngòm, mọc đầy khối u đang
quấn lấy eo hắn.
Hắn còn chưa kịp phản ứng, một cỗ lực lôi kéo thô bạo liền từ phía sau mãnh liệt truyền
đến, cả người bị kéo cho hai chân rời khỏi mặt đắt, lôi tuột về phía sau.
“Tân Thời!"
Đào Khê vốn dĩ đang nắm lấy Tân Thời, Tân Thời bị lôi đi, nàng đã nắm chặt lầy hắn ngay
trong thời gian đâu tiên.
Thế nhưng cỗ lực lôi kéo đó quá lớn, Đào Khê căn bản không kéo lại nổi, bản thân ngược
lại còn bị lôi theo.
Tang Đồ bị đám người chia cắt, không thể kịp thời nắm lấy bọn họ, đợi lúc hắn quay đầu
lại, Đào Khê và Tân Thời đã bị lôi ngược lại vài mét.
"Đào Tử! Tân Thời!"
Đám người hoảng loạn giống hệt như thủy triều ùa tới, Tang Đồ bị kẹp ở giữa, không thể
tự chủ được mà nhích ra bên ngoài.
Hắn thử xoay người, muốn đi ngược dòng người xông trở lại, nhưng trước sau trái phải
đều là người, giống hệt như một bàn tay lớn vô hình đẩy xô hắn ra ngoài, không thể quay
đâu.
"Đào Tử! Tân Thời!"
Giọng nói của hắn bị tiếng kêu thảm thiết nhắn chìm, hai người căn bản không nghe tháy.
Sức lực của cành cây lớn đến kỳ lạ, Đào Khê trong nháy mắt bị lôi ngược lại mười máy
mét, mắt thấy khoảng cách tới cái cây cổ quái kia chỉ còn lại vài mét.
Tân Thời ý đồ thao túng kim loại để cắt đứt cành cây đang quấn quanh eo.
Tuy nhiên hắn phát hiện dị năng vậy mà lại không thể sử dụng được.
Phía Đào Khê cũng phát hiện ra rồi, lực chú ý trước đó của bọn họ đều đặt ở việc tìm
kiếm Tang Đồ, và làm sao để không bị phát hiện, căn bản không chú ý tới vấn đề này.
Lúc này nhìn lại bốn phía, tắt cả người chơi đều đang chạy toán loạn ngông cuồng, không
có một ai sử dụng dị năng.
Người của Giáo hội Niết Bàn, đã dùng cách gì, khiến cho tất cả người chơi đều không thể
sử dụng dị năng.
May mà đạo cụ vẫn còn có thể dùng được.
Đào Khê rút cây gậy không phân địch ta của nàng ra, hướng về phía cành cây ở đằng sau
Tân Thời chém tới.
Đào Khê chỉ cảm thấy chém trúng một thứ gì đó cực kỳ giàu tính đàn hồi, lực phản chắn
khổng lồ từ thân gậy truyền tới, tay bị chắn đến tê rằn, hổ khẩu đau nhức.
Mà cành cây kia, không hề sứt mẻ, ngay cả một vết hằn trắng cũng không lưu lại.
Sao có thể......
Cái cành cây này có lai lịch gì vậy!!
Bọn họ đã cách thân cây gần hơn rồi.
"Đáng ghét......" Đào Khê nhét cây gậy dài cho Tân Thời, lầy quả bom hiệu Tang Đồ ra, hét
lên với Tân Thời một tiếng: "Ôm đầu."
Àm ằm——
Tiếng nỗ mạnh với thanh thế to lớn, chắn động đến mức tai người ta đều điếc đặc.
Tân Thời cảm thấy sự trói buộc bên hông nới lỏng ra một chút, hắn xách cây gậy lên,
hướng về phía cành cây đập tới.
Tân Thời liên tiếp đập xuống vài cái, cành cây mãnh liệt buông lỏng, hắn rơi xuống mặt
đất.
Đào Khê một phát kéo giật hắn qua, hai người lập tức chạy về hướng ngược lại.
Chưa chạy được mấy bước, hai người đã bị đám người đang lùi lại phía sau đụng phải.
"Phía trước cũng có!”
"Không thoát được đâu!"
Có người đang gào thét.
Đào Khê và Tân Thời bị kẹp ở giữa, ngẳng đầu liền nhìn thấy cành cây giương nanh múa
vuốt đang bao vây tới.
Cành cây leo lên vách tường, chui ra từ dưới mặt đất, những đoạn cành màu nâu đen đan
xen chi chít thành một tắm lưới khổng lồ, vây nhốt bọn họ ở giữa.
Cành cây đang mọc điên cuồng.
Không phải là sự sinh trưởng chậm chạp, mà là sự lan tràn cuồng bạo, gần như điên loạn.
Những Khối u xấu xí trên cành cây, giống hệt như vô số con mắt, chằm chằm nhìn chòng k
chọc vào con mồi. a
Vô số cành cây màu nâu đen từ tắm lưới lớn đang đan xen vươn xuống, công kích đám =
người.
LÍ
Một đoạn cành cây thô to từ phía bên trái Tân Thời quét ngang tới, hắn mãnh liệt hạ tháp "
người né tránh, cành cây sượt qua da đầu hắn bay vọt qua, mang theo một trận gió tanh
hôi. °
A ời íf " ^
"Tân Thời, phía sau!
_
Tiếng cảnh báo của Đào Khê còn chưa dứt, Tân Thời liền cảm giác được mắt cá chân của
mình bị thứ gì đó quần lấy rồi.
Hắn cúi đầu nhìn, một đoạn cành cây mảnh như ngón tay từ trong kẽ nứt trên mặt đất chui
ra, giống hệt như con rắn quấn lấy bắp chân của hắn.
Hắn nhắc chân muốn hắt văng ra, cành cây kia lại trong nháy mắt siết chặt, trực tiếp thít
sâu vào trong da thịt.
Tân Thời đau đớn hừ rên một tiếng, giơ cây gậy dài trong tay lên đập xuống.
Một cành cây khác vươn ra, cuốn lấy cây gậy dài, kéo giật nó về hướng ngược lại.
Tân Thời theo bản năng đi kéo cành cây kia, ngón tay vừa mới chạm vào đoạn cành đó,
một cỗ hàn ý thấu xương liền từ đầu ngón tay dâng lên.
Bề mặt cành cây mọc đây khối u lạnh lẽo trơn tuột, sờ vào giống hệt như da của một loài
động vật máu lạnh nào đó.
Cành cây mãnh liệt kéo mạnh một cái, cả người Tân Thời bị kéo ngã nhào xuống đất, cằm
đập xuống đắt, răng cắn rách lưỡi, trong miệng toàn là mùi máu tanh.
Cành cây kéo lê hắn xông về hướng thân cây.
“Tân Thò
Đào Khê nhào tới, nắm lấy cành cây đang quán quanh Tân Thời.
Cành cây căng cứng đờ, giống hệt như đang đọ sức với nàng. Móng tay Đào Khê cắm
sâu vào lớp da thịt của cành cây, nước dịch màu đen rỉ ra từ chỗ nứt, tanh hôi khó ngửi.
Càng nhiều cành cây ùa tới, quấn lên người Tân Thời.
Những cành cây đó thít sâu vào trong da thịt, Tân Thời chỉ cảm tháy toàn thân phát lạnh,
máu trong toàn thân dường như đều bị đóng băng.
Giây khắc đó, Tân Thời phảng phất như nhìn thấy cái chết.
Lạnh quá......
Đau quá......
Tân Thời hoàn toàn bị khống ché, hắn gian nan nhìn Đào Khê đang gắt gao nắm chặt lầy
bản thân: "Đào Tử, buông tay......"
"Không được!"
Giọng điệu Đào Khê kiên định, nắm càng lúc càng chặt, trong lòng bàn tay có máu nhỏ
giọt.
Tân Thời có chút sót ruột: "Cả hai chúng ta đều sẽ chết đáy."
Đào Khê chỉ lắc lắc đầu, nàng không thể nào bỏ lại Tân Thời một mình được.
Trong tay nàng đã không còn bom nữa rồi, còn có đạo cụ gì có thể dùng được...... Đúng
rồi, đạo cụ 'Túp lều nương tựa' mà Tam tỷ đưa cho bọn họ!
Giây tiếp theo Đào Khê nhớ ra 'Túp lều nương tựa' đang ở trong tay Tang Đồ.
Tang Đồ không có ở quanh đây......
Đào Khê lại thử dị năng một lần nữa, vẫn không được......
Đúng lúc này, cành cây xung quanh đã phát hiện ra cái kẻ vướng víu là Đào Khê, vài đoạn
cành vươn tới chỗ nàng.
Tân Thời càng sốt ruột hơn: "Buông ta ra, ngươi chạy mau đi!!"
"Chạy cái rắm!" Đào Khê bực dọc, "Ngươi nhìn bốn phía xem, có thể chạy thoát được
sao?2I"
Tầm mắt Tân Thời quét qua bốn phía, tim nghẹn lại.
Kén cây do cành cây đan xen vào nhau đã vây nhốt bọn họ hoàn toàn ở giữa, người chơi
ở gân đó đang dùng đạo cụ ý đồ xông ra ngoài.
Tuy nhiên không một ai thành công.
Tang Đồ bị đám người cuốn ra bên ngoài, đợi lúc hắn muốn quay lại, bên trong đột nhiên
bạo phát ra một lượng lớn cành cây, đan xen thành lưới, ngăn cản hắn ở bên ngoài.
Cành cây vẫn đang tiếp tục sinh trưởng, truy đuổi những người trốn thoát như bọn họ.
Tang Đồ không thể không dùng đạo cụ bảo vệ bản thân trước, lúc này xung quanh còn có
mắy người chơi khác đang chen chúc.
Bọn họ kinh hãi nhìn những cành cây không ngừng công kích Túp lều nương tựa.
"Ngôi nhà này có thể chống đỡ được bao lâu?"
"Chúng ta sẽ chết ở chỗ này sao?"
"Tân thế giới gì chứ ha ha...... Hóa ra là muốn mạng của chúng ta...... Đám người đó bị
điên rồi sao?"
"Động tĩnh lớn như vậy, sao vẫn chưa có ai tới?"
"Chúng nó có công kích vào đây không a?" Có người hỏi Tang Đồ.
"Ngươi nói chuyện đi chứ? Ngôi nhà này có thể chống đỡ được bao lâu alI"
Tang Đồ đang lo lắng cho Tân Thời và Đào Khê, có chút mắt kiên nhẫn: "Không biết."
Có người đột nhiên chỉ vào Tang Đồ: "Hắn, hắn và đám người kia là cùng một giuộc, tôi
nhớ khuôn mặt này của hắn!!"
Lời này vừa thốt ra, những người xung quanh nhao nhao nhìn về phía Tang Đồ.
Tang Đồ vừa mới mở bảng điều khiển trò chơi, nhìn thấy tin nhắn Tam tỷ gửi tới cách đây
không lâu, nghe tháy lời này, hắn mãnh liệt ngắng đầu lên, chạm phải vài đôi mắt đỏ ngầu.