Chương 553: Hư ảo chỉ thành - Không biết điều
Lúc Cửu Việt tỉnh táo lại, ánh mắt đầu tiên nhìn thấy chính là cái kén lớn màu trắng dựng
ở bên cạnh hắn.
Đây là cái gì......
Hắn đang ở đâu?
Đau quát
Sự đau đớn không ngừng truyền đến từ trên cơ thể, khiến cho dòng suy nghĩ hỗn loạn
của Cửu Việt dần dần tụ lại, hình ảnh cuối cùng trước khi mắt đi ý thức tràn vào trong
đâu.
Hắn hình như....... bị bắt rồi.
Cửu Việt muốn ngồi dậy, vừa mới nhúc nhích liền phát hiện bản thân bị trói gô lại.
Đừng nói là ngồi dậy, hắn vừa ngắng đầu lên liền cảm thấy váng đầu hoa mắt, cơ thể
nặng nề giống như bị người ta ngâm trong nước mấy ngày máy đêm vậy.
Hắn ý đồ động dụng dị năng, kết quả phát hiện giá trị tinh thần đang ở trạng thái thấp
nhất, căn bản không có cách nào sử dụng dị năng.
Đáng chết.......
Cửu Việt chỉ đành có gắng chuyển động đâu, đánh giá hoàn cảnh.
Hắn lúc này đang nằm trên mặt đắt, cái kén lớn kỳ quái kia dựng ở cách hắn một mét.
Bên cạnh có sô pha bàn trà, ở đằng xa còn có thể nhìn thấy nhà bếp......
Nơi này hoàn toàn khác biệt với hoàn cảnh trong dự tưởng của hắn.
Nơi này càng giống một nơi để cư trú hơn.
"Tam tỷ, hắn tỉnh rồi."
Bên tai Cửu Việt chợt nỗ tung một tiếng gào thét, khiến cho hắn kinh hãi đến mức lông tơ
toàn thân đều dựng đứng lên.
Tiếng bước chân nhanh chóng tới gần, khuôn mặt cuối cùng mà hắn nhìn thấy kia lại xuất
hiện ở phía trên.
Đào Khê túm lấy cổ áo Cửu Việt, kéo hắn lên, có chút vui vẻ nói: "Ngươi rốt cuộc cũng
tỉnh rồi."
Cửu Việt: "......" Có gì đáng để vui mừng chứ.
Cửu Việt không lên tiếng, nghe thấy phía sau vẫn còn có tiếng bước chân, cố gắng quay
đầu lại nhìn.
Đào Khê đặt Cửu Việt ở bên cạnh bàn trà, để bàn trà chống đỡ lấy cơ thể hắn, sau đó
chạy lóc ca lóc cóc dời một chiếc ghế sô pha đơn sang hướng khác.
"Tam tỷ, ngồi đây."
Kim Yếm: "
Kim Yếm không từ chối lòng tốt của Đào Khê, đi thẳng tới bên ghé sô pha ngồi xuống.
Cửu Việt nhìn khuôn mặt trước mắt này, trong nháy mắt nhớ lại khung cảnh lúc nhìn thấy
nàng ở hành lang.
Trong khoảng thời gian từ lúc hắn nhảy ra khỏi cửa sổ đến lúc tiếp đất, đã bị khu rừng
rậm cỗ quái kia tiêu hao cạn kiệt sức lực......
Cũng không biết nàng làm thề nào mà làm được.
Cửu Việt mặc dù chật vật, nhưng vẫn nhếch nhếch khóe môi, lộ ra nụ cười ôn hòa.
"369 tiểu thư, muốn gặp tôi, trực tiếp nói một tiếng là được rồi, cớ gì phải huy động nhân
lực như vậy."
"Ngươi biết thì tốt rồi
Kim Yếm tán mỹ Cửu Việt rất hiểu chuyện, "Đền cho ta vài vạn
điểm sinh tồn là được rồi, coi như là phí xuất trướng của ta."
Đào Khê lập tức bước lên trước, giống hệt như thổ phỉ trừng mắt nhìn hắn: "ID bao
nhiêu."
Cửu Việt: "222"
Nàng sao lại còn hùa theo mà tiếp lời thế?
Đây là lời mà 369 ngươi nên nói sao?
"Bao nhiêu hả." Đào Khê đá Cửu Việt một cước, hung dữ lườm hắn, "Tam tỷ đòi ngươi
điểm sinh tồn là nể mặt ngươi đấy, đừng có không biết điều."
Kim Yếm: "
Ba con chuột chũi này rốt cuộc là đã học được những cái gì vậy.
Không thể không nói, còn rất ra dáng kẻ xấu.
Cũng coi như là để bọn họ làm được kẻ xấu rồi.
Cửu Việt:
Cái tên thổ phỉ gì thế này?
"369 là để cho ngươi gọi sao?" Đào Khê mò ra con dao, "Còn nói nhảm nữa thì đừng
trách ta không khách khí."
Tam tỷ muồn điểm sinh tồn, vậy thì khẳng định phải lấy về tay cho Tam tỷ!
Đây mới là một tên tay sai liếm cẩu hợp cách chứ!
Dưới sự uy hiếp của Đào Khê, Cửu Việt ngay cả cơ hội nói chuyện với Kim Yếm cũng
không có, cuối cùng chỉ có thể đưa điểm sinh tồn trước.
Dù sao hắn cũng không thiếu chút này.......
"Coi như ngươi biết điều." Đào Khê cắt dao nhường lại chỗ.
Cửu Việt chằm chậm thở ra một hơi, cố gắng duy trì tâm thái: "369 tiểu thư, cô bắt tôi tới
đây làm gì? Tôi có chỗ nào đắc tội với cô sao?"
Kim Yếm lười biếng tựa trên sô pha: "Ngươi không biết bản thân đã làm những gì sao?"
"Tôi không biết a." Cửu Việt vẻ mặt đầy vô tội.
Kim Yếm lười phải vòng vo nói nhảm: "Những kẻ tự sát dạo gần đây, không phải có liên
quan đến ngươi sao?"
"Có liên quan đến tôi?" Cửu Việt vừa kinh ngạc vừa vô tội, "Có liên quan gì tới tôi chứ?"
"Ngươi thao túng bọn họ tự sát."
"369 tiểu thư đúng là đề cao tôi quá rồi, tôi làm sao có thẻ thao túng nhiều người tự sát
như vậy được? Hơn nữa, dựa vào đâu mà cô nói là tôi làm chứ?”
Kim Yếm một tay chống một bên mặt, ánh mắt như có như không rơi trên người hắn,
dường như đang nhìn hắn, lại dường như không phải.
Nàng cũng không nói chuyện.
Nhất thời toàn bộ phòng khách tĩnh lặng hẳn đi.
Cửu Việt duy trì biểu cảm trên mặt không đổi, đón lấy ánh mắt của nàng nhìn sâu vào đáy
mắt nàng, muốn tìm tòi nghiên cứu xem nàng đang nghĩ gì.
Tuy nhiên người này lại không giống với những bệnh nhân mà hắn từng gặp.
Hắn có thể dễ dàng nhìn ra được người khác đang nghĩ gì, muốn che giấu điều gì, là sợ
hãi e dè, hay là hưng phắn phẫn nộ.
Sự thăng trầm trong cảm xúc của bọn họ giống hệt như mặt biển trong những ngày bão
táp, rất dễ dàng để nắm bắt và quan sát được.
Tuy nhiên người phụ nữ trước mắt này lại giống như một hồ u tuyền nơi rừng sâu núi
thẳm, không chút sứt mẻ, sâu không thầy đáy.
Nàng đang nhìn cái gì?
Nàng đang nghĩ cái gì?
Không biết qua bao lâu, Cửu Việt đều có chút không kiên trì nổi, lúc muốn dời mắt đi,
người đối diện đột nhiên mở lời: a
"Mục đích ngươi thao túng bọn họ tự sát là gì?"
Tên này không nghe người ta nói chuyện sao? "Tôi đã nói rồi, không phải tôi làm.”
Cho dù có là hắn làm, lúc này khẳng định cũng không thẻ thừa nhận a.
"Ngươi là người của chiến đội Sơn Quỷ, hay là người của Giáo hội Niết Bàn?"
222m
Nàng rốt cuộc là có nghe mình nói chuyện không vậy?
Cửu Việt duy trì sự trầm mặc.
Kim Yếm lại làm như không thèm để ý, tiếp tục hỏi: "Địa điểm tử vong của những người tự
sát có ngụ ý gì không?”
Lần này Cửu Việt phản hồi lại rồi: "Tôi làm sao mà biết được chứ."
"Không sao, ngươi sẽ biết thôi."
Giọng nói của nữ sinh thanh thanh lãnh lãnh, không có nửa điểm cảm xúc dao động, néu
không phải chất giọng của nàng mang theo vài phần nhu hòa, nói là giọng nói điện tử do
AI tạo ra cũng không quá đáng.
Giọng nói này tựa hồ mang theo tiếng vọng, giống như gợn sóng xô vào đáy lòng Cửu
Việt.
“Tí tách, tí tách......"
Gợn sóng hóa thành tiếng nước rơi rớt.
Hắn đứng dưới hiên nhà, đang nhìn những giọt nước trên mái hiên rơi vào trong vại nước
nuôi cá cảnh.
Những chú cá có màu sắc rực rỡ quẫy đuôi, hát lên từng tầng gợn sóng trên mặt nước,
đập nát hình bóng phản chiếu của hắn.
Cửu Việt có chút thất thần nhìn mặt nước, dường như đã quên mát tại sao bản thân lại ở
chỗ này.
"Bác sĩ Cửu Việt, bác sĩ Cửu Việt?"
Cửu Việt hoàn hồn, nhìn về phía người bên cạnh đang gọi mình.
Người nọ đưa tới một thứ được bọc bằng vải đen: "Bác sĩ Cửu Việt, đây là thứ mà cậu
muốn."
Cửu Việt theo bản năng nhận lấy.
Người nọ nhìn hắn, mặt mang ý cười: "Tiên sinh của chúng tôi dặn dò, hy vọng bác sĩ
Cửu Việt có thể hảo hảo phát huy tác dụng của nó."
"àm"
"Vậy thì chúc bác sĩ Cửu Việt may mắn."
Người nọ nói xong lời này, xoay người đi vào trong màn mưa.
Cửu Việt cầm lấy vật kia, không lập tức mở ra, mà là ngắng đầu lên nhìn bầu trời xám xịt.
Khí hậu ở trạm trung chuyển luôn luôn ổn định, thế nhưng để người chơi có cảm giác
chân thật hơn, thỉnh thoảng cũng sẽ sắp xếp mưa rơi, gió thổi vân vân.
Đây là thời tiết mà Cửu Việt ghét nhất.
Tràn ngập hơi thở ẩm ướt.
Cửu Việt thu hồi tầm mắt, mở lớp vải đen trong tay ra.
Bên trong lớp vải đen bọc một chiếc trống lục lạc.
Mặt trống không biết là được làm bằng da gì, bị bôi trát đen kịt một mảng, nhưng nếu nhìn
kỹ,
sẽ phát hiện ra bên trong lớp màu đen đặc sệt đó, ẩn giấu những đường nét như ẩn
như hiện.
Những đường nét đó vặn vẹo xiêu vẹo móc nối với nhau, ghép lại thành một hình thù kỳ
quái, khiến người ta không nói rõ được là đường nét của con quái vật gì.