Chương 548: Hư ảo chỉ thành - Bệnh tâm lý
Kim Yếm xuyên qua toàn bộ trạm trung chuyển, đến tận cùng phía tây, chạm mặt với
người của Thiện Ương.
Kim Yếm nhìn thấy Kim Tước Ngọc đầu tiên, nàng từ trên cao nhảy xuống, sáp lại trước
mặt Kim Yếm: "Cửu tỷ, buổi tối tốt lành."
"Ừ." Kim Yếm gật đầu một cái, đi thẳng vào chủ đề: "Người ở đâu?"
Kim Tước Ngọc chỉ tay về một tòa nhà nào đó ở phía xa.
"Tòa kia." Kim Tước Ngọc chỉ vào một ngôi nhà tối đen như mực, một chút ánh sáng cũng
không nhìn thấy.
"Chúng tôi tận mắt nhìn bọn hắn chuyển vào trong, lúc trước vẫn còn có người ra ra vào
vào. Khoảng một tiếng trước thì tắt đèn, có lẽ là nghỉ ngơi rồi."
"Không có ai phát hiện ra các người chứ?”
"Đương nhiên rồi, chúng tôi chính là dân chuyên nghiệp đáy." Cái đuôi khổng tước của
Kim Tước Ngọc lại xòe ra.
Kim Yếm không nói thêm gì nữa, trực tiếp đi về phía ngôi nhà kia.
"Hả?2" Kim Tước Ngọc kinh ngạc, "Cửu tỷ, cứ như vậy đi sang đó sao?"
"Bằng không thì sao?"
Kim Tước Ngọc chớp chớp mắt, không nói ra được cái 'bằng không' nào.
Diêm Vương sống muốn tìm ai, vậy đương nhiên là trực tiếp vác xác tới cửa rồi.
Kim Tước Ngọc ra dấu tay với những người phía sau, ý bảo bọn họ ở lại chỗ cũ chờ đợi.
Hai người một trước một sau đến cửa chính của tòa nhà đó, trong suốt quá trình không hề
có bắt kỳ trở ngại nào, thậm chí không cảm giác được có người giám thị ở xung quanh.
Trong lòng Kim Tước Ngọc có chút nơm nớp lo sợ, lại có chút hưng phấn.
Bọn họ thu thập tình báo, đều là lén lén lút lút, vụng vụng trộm trộm, nào có chuyện trực
tiếp đánh tới cửa.
Không ngờ tới, hôm nay nàng vậy mà có thể đi cùng Cửu tỷ......
"Rằm"
Tiếng đá cửa, cắt ngang những suy nghĩ vần vơ của Kim Tước Ngọc, nàng lập tức cảnh
giác nhìn vào bên trong cửa.
Bên trong khung cửa đen ngòm, không có người, không có âm thanh......
Kim Yếm mò ra cái đèn pha yêu dấu của mình, ném vào trong trước.
Ánh đèn trong nháy mắt chiếu rọi không gian bên trong cánh cửa sáng trưng.
Trong nhà trống hoác, đừng nói là người, ngay cả cọng cỏ cũng không nhìn thấy.
"Vãi"
Kim Tước Ngọc vọt vào trong cửa trước, lập tức lao lên cầu thang.
Kim Tước Ngọc bình bịch chạy lên, lại bình bịch chạy xuống, biểu cảm rõ ràng ỉu xìu hẳn.
Người mà bọn họ canh chừng, vậy mà lại chạy mắt ròi......
Chuyện này biết đi tìm ai nói lý đây!!
Nỗi nhục nhã ê chè!!
Kim Tước Ngọc cần thận liếc nhìn Kim Yếm một cái, thấy trên mặt đại ma đầu vẫn không
có cảm xúc gì, lại càng thêm tháp thỏm.
Cửu tỷ sẽ không tức giận chứ?
Chút chuyện nhỏ như thế này mà cũng làm không xong...... Cửu tỷ chắc chắn đã tức giận
rồi.
Có phải là bọn họ đã làm bại lộ hành tung rồi không......
Làm sao đây làm sao đây!
Lão bản lão bản lão bản tìm lão bản......
Kim Tước Ngọc vội vàng gửi tin nhắn cho Thiện Ương.
Gửi tin nhắn xong, Kim Tước Ngọc lúc này mới nhỏ giọng nói chuyện với Kim Yếm.
"Cửu tỷ, bọn họ là tận mắt nhìn thấy người đi vào, tuyệt đối không có đi ra."
"Ừ
Kim Yếm không hề nghi ngờ năng lực của bọn họ.
Đối phương biến mát từ trong nhà, khẳng định là đã đề phòng một tay, vô cùng cần thận.
Kim Yếm để cái bóng lượn một vòng, không có manh mối gì.
Đối phương nếu đã cần thận như vậy, đương nhiên sẽ không lưu lại manh mối gì.
Kim Yếm: "Về trước đã."
Kim Tước Ngọc có lẽ cảm thấy bản thân không giúp được gì, lại còn canh chừng để mắt
dấu người, vô cùng áy náy: "Cửu tỷ, ngài còn có chuyện khác cần tôi làm không?"
"Không có."
"Được rồi......
Kim Yếm đưa mắt nhìn Kim Tước Ngọc rời đi, mở bảng điều khiển trò chơi, xem lại lời
mời kết bạn.
400258 vẫn chưa thông qua lời mời kết bạn của nàng.
Kim Yếm gửi lại thêm một lần nữa.
400258 vẫn luôn không thông qua lời mời kết bạn của Kim Yếm, Kim Yếm lại không thể
nhắn giúp hắn, nên cũng hết cách với hắn.
Sáng sớm ngày hôm sau, Kim Yếm trước tiên hỏi tiến triển của ba con chuột chũi.
Đào Khê và Tân Thời canh chừng bên đó, Tang Đồ tạm thời không có tin tức.
Không có ba con chuột chũi, Kim Yếm chỉ có thể ra ngoài giải quyết ba bữa cơm một
ngày.
Nàng vừa ăn cơm xong đi từ trong quán ra, chưa đi được bao xa liền nghe thấy có người
đang gào thét cái gì đó.
Nàng nhìn về phía âm thanh truyền tới một cái, đúng lúc nhìn thấy một cọc đất đâm vỡ
kính, chui ra từ trong một tòa nhà nào đó, chọc thẳng lên bầu trời.
Mà trên cọc đất kia, vẫn còn treo một người.
Máu tươi dọc theo cọc đất tí tách rơi xuống mặt đất.
Đám người phía dưới giật nảy mình, chạy tán loạn tứ phía.
"Lại chết một người?"
"Phiền thật đấy, quần áo mới của tôi...... đều bị dính máu rồi."
"Xui xẻo chết đi được, sáng sớm tinh mơ đã gặp phải tự sát."
"Chuyện này chưa xong nữa à, ba đại chiến đội không tra ra được nguyên nhân gì sao?"
"Bọn họ hiện tại còn ốc không mang nồi mình ốc, làm gì có thời gian quản việc này."
"Đi thôi đi thôi, kẻo lại bị lây nhiễm......
Có lẽ là do khoảng thời gian này đã nhìn thấy cảnh tượng này quá nhiều rồi, mọi người
ngoại trừ cảm thấy xui xẻo và sợ hãi ra, hoàn toàn không có tâm trạng để hóng hót, ríu rít
tản đi.
Cọc đất kia cứ như vậy đâm thẳng tắp chọc ở đó, không hề biến mát.
Kim Yếm nhìn thấy trong cửa sổ thò ra cọc đất, có người đang ló đầu ra nhìn, dường như
bị cảnh tượng này hù dọa, nửa ngày không nhúc nhích.
Kim Yếm vốn định rời đi, khóe mắt quét đến người bị treo trên cọc đất, bước chân lại
khựng lại.
Nàng bước tới gần vài bước, nhìn rõ người đang bị treo ở trên đó.
Khuôn mặt đó......
Hôm qua hình như đã từng nhìn thấy.
Quỷ thị.
Cửa tiệm Sửa chữa mọi thứ.
"Cảm ơn nhé." Trì Minh cầm đồ đi ra, "Bữa nào mời Đoàn Nhi ăn cơm nha~"
"Không cần đâu." Nguyệt Đoàn Đoàn tiễn hắn ra cửa, "Mau cút đi, không có việc gì thì
đừng tới."
"Đoàn Nhi à, sao lại trở mặt không nhận người thế."
Trước khi đồ vật trong tay Nguyệt Đoàn Đoàn ném qua, Trì Minh đã chuồn lẹ rồi.
Dạo gần đây Quỷ thị đều vắng vẻ lạnh lẽo, buổi tối thì đỡ hơn một chút, hiện tại ban ngày
hầu như không có người nào, trong hành lang gần như không một bóng người.
Chỗ của Nguyệt Đoàn Đoàn cũng không có vụ làm ăn nào.
Nàng sờ sờ lên đầu mình hai cái, vừa định quay vào, liền tháy cửa tiệm sát vách mở ra.
Cửu Việt từ bên trong đi ra, đang khóa cửa.
"Ra ngoài sao?"
Nguyệt Đoàn Đoàn và Cửu Việt cũng coi như quen biết, bình thường gặp mặt đều sẽ
chào hỏi.
"Đúng vậy." Cửu Việt vừa khóa cửa, vừa liếc mắt nhìn về phía Nguyệt Đoàn Đoàn, nở một
nụ cười ám áp, "Tình hình buôn bán hôm nay của Nguyệt lão bản thế nào rồi?"
Nguyệt Đoàn Đoàn: "Với tình hình bây giờ thì có thể có vụ làm ăn gì chứ."
Cửu Việt khóa xong cửa, bước xuống bậc thềm, có chút bất đắc dĩ: "Cục diện hiện tại,
chúng ta cũng không có cách nào khác, chỉ có thể chờ đợi. Tôi còn có chuyện phải làm, đi
trước đây Nguyệt lão bản."
"Ừ"
Nguyệt Đoàn Đoàn nhìn Cửu Việt biến mắt ở phía cuối hành lang, nặng nề thở dài một
hơi.
Đúng lúc nàng chuẩn bị quay vào trong, có một nữ sinh rảo bước đi tới cửa tiệm sát vách.
Nguyệt Đoàn Đoàn hảo tâm nhắc nhở nàng: "Tìm bác sĩ Cửu Việt sao? Hắn có việc đi ra
ngoài rồi."
Nữ sinh kia nghiêng đầu nhìn qua: "Đi lúc nào?"
Nguyệt Đoàn Đoàn chằm chằm nhìn khuôn mặt đó, vẻ mặt cổ quái: "3692"
Giọng nói này, sao có chút giống với cái tên ngốc nghếch lắm tiền kia......
Thảo nào lúc Trì Minh đưa nàng tới, lại sảng khoái ứng tiền cho nàng như vậy.
Đồ chó má, vậy mà lại không nói cho nàng biết.
Nguyệt Đoàn Đoàn có chút cảnh giác, lùi lại nửa bước, tay cũng sờ lên cái cờ lê bên
hông.
Chiến đội Sơn Quỷ không phải là cám không cho nàng vào Quỷ thị sao?
Cái tắm biển đó bây giờ vẫn còn dán ở bên ngoài......
Kim Yếm đối với việc Nguyệt Đoàn Đoàn nhận ra khuôn mặt nàng không biểu lộ ra bất kỳ
cảm xúc gì, chỉ hỏi: "Nguyệt lão bản có biết hắn đi ra ngoài từ lúc nào không?"
"Mới vừa nãy." Nguyệt Đoàn Đoàn kỳ quái, "Cô tìm hắn làm gì? Muốn tâm sự giải tỏa nỗi
lòng sao?"
Kẻ này thế mà còn có thể nhìn thẳng vào bệnh tâm lý của chính mình cơ à?
[Tiến độ hiện tại: 87/100]
[Danh sách hôm nay: Ngọc Thiên Bá]