Npc Đang Run Sợ Trò Chơi Gian Nan Chạy Trốn

Chương 541: Ma Thần Thí Luyện · Không Thấy Tương Lai (Xong)

Kim Yếm lúc này đi đến bên cạnh 1034, kẻ này vậy mà vẫn còn sống.

Trong Gia viên ngoại trừ người chơi, cũng chỉ còn lại cô ta là một NPC duy nhất.

Cái gọi là Ma Thần thí luyện của phó bản này, chính là xem ai sẽ trở thành một Ma Thần vô tâm vô tình trước tiên.

Người chơi bị ném toàn bộ vào phe Nha nhân, chịu đủ mọi sự giày vò tra tấn, khả năng rất lớn là sẽ bị đồng hóa trực tiếp, trở thành những Nha nhân không có tư tưởng.

Nếu như may mắn trốn thoát khỏi Dục viên, và thành công thoát khỏi sự truy sát, tiến vào tháp trung tâm, tháp trung tâm sẽ đưa ra các lựa chọn.

Người chơi vào lúc này, bất kể là vì chút nhân tính còn sót lại, hay là vì những sự giày vò đã phải chịu đựng, đa phần đều sẽ lựa chọn xóa sổ cư dân, hoặc là lựa chọn hoán đổi thân phận.

Kim Yếm không gọi 1034 dậy, cái bóng từ bên cạnh nàng lướt qua, quấn chặt lấy cổ 1034.

Chỉ khi cô ta chết rồi.

Cư dân và Nha nhân của Gia viên mới được coi là chết tuyệt triệt để.

Rất đáng tiếc, cô ta không nhìn thấy được tương lai nữa rồi.

Cơ thể 1034 bắt đầu giãy giụa, co giật, rất nhanh liền hoàn toàn mất đi động tĩnh.

Kim Yếm lạnh lùng nhìn 1034 tắt thở hoàn toàn, sau đó mới đưa mắt nhìn quanh bốn phía một vòng.

Bốn phía hoàn toàn không có bất kỳ sự thay đổi nào.

Sinh môn chưa hề xuất hiện.

Không ở chỗ này sao?

Thí luyện kết thúc, sinh môn đáng lẽ phải xuất hiện mới đúng chứ......

Không ở chỗ này, vậy thì sẽ ở đâu?

Kim Yếm liếc mắt nhìn lên lầu một cái, lập tức đứng dậy, chuẩn bị lên lầu.

Bước chân của nàng vừa mới nhấc lên một bước, còn chưa kịp chạm đất, bên tai xẹt qua một tiếng dòng điện ‘xèo xèo’ nhỏ xíu.

Ngay sau đó giọng nói điện tử không mang theo chút tình cảm nào của Tiểu Viên liền từ phía trên vọng xuống.

“Phát hiện kẻ không có thân phận...... Bắt đầu thanh trừng.”

Tiểu Viên một lần nữa giành lại được quyền khống chế tháp trung tâm, và quét được đám dân lậu Gia viên đã lấy con chip ra như bọn họ.

Gần như ngay khoảnh khắc giọng nói của nó vừa dứt, bốn phía căn phòng đồng thời vang lên tiếng động rầm rập của máy móc vận hành.

Những nòng súng đen ngòm từ trên tường, trên trần nhà thò ra, họng súng nhắm thẳng vào bọn họ.

“Tạch tạch tạch——”

Đạn bay từ mọi hướng khác nhau, quét đến rợp trời rợp đất.

Sàn nhà bị đạn xé toạc thành từng vết nứt, những mảnh đá vụn bắn tung tóe đập vào những chiếc bàn ghế lỗ chỗ vết đạn, toàn bộ kệ sách ầm ầm đổ sập, giấy vụn bay lả tả ngập trời.

“Á!”

Không biết là ai bị trúng đạn, kêu lên đau đớn.

Kim Yếm trong khoảnh khắc đầu tiên đã lao vọt lên cầu thang —— đương nhiên, cầu thang cũng không an toàn, đồng dạng bị hỏa lực bao trùm.

Tuy nhiên lá chắn do cái bóng tạo thành đã thay nàng che chắn, đạn rơi rào rào lách cách xuống mặt đất.

Bên phía người chơi cũng là mỗi người mỗi vẻ thi triển thần thông, có người bung mở màn sáng, có người khoác áo choàng kỳ lạ, có người làm chệch hướng bay của viên đạn......

“Rầm ầm!”

Có người ném chất nổ lên trần nhà.

Trần nhà bị nổ tung thành một vết nứt, phá hủy không ít vũ khí, hỏa lực phía trên tạm dừng, áp lực của người chơi giảm đi rõ rệt.

Kim Yếm hướng về phía bọn họ hét lên một câu: “Lên lầu.”

Tiếng đạn quá đỗi dày đặc, chỉ có Thường Toàn có thính giác tốt nhất mới nghe thấy.

Hắn liếc mắt nhìn về phía cầu thang một cái, nói với Thôi Dược bên cạnh trước: “Mau lên lầu!”

Thôi Dược không nhìn thấy Kim Yếm đi lên, chỉ cảm thấy quyết định của Thường Toàn có chút vô lý: “Chúng ta nên xông ra ngoài mới đúng!”

Ở trong nhà hoàn toàn là bị vây đánh.

Hiện tại bọn họ mới chỉ nhìn thấy những vũ khí này, ai biết được có còn giấu giếm thứ gì khác hay không.

“Tạch tạch tạch——”

Đạn dường như bắn không bao giờ hết, chỗ này vừa bắn xong, chỗ kia liền rất nhanh bổ sung vào.

Thường Toàn túm chặt lấy Thôi Dược, đẩy hắn về phía cầu thang: “Lên đi!”

Thôi Dược bị ép phải bước vài bước về phía cầu thang, chệch khỏi lộ trình ban đầu, đạn bay dày đặc, ép hắn phải chạy về phía cầu thang.

Bên phía Bùi Huỳnh và Triệu Quán, Tiêu Hoành Vũ thì có chút rắc rối rồi.

Bọn họ bị kệ sách đổ sập ngăn cách ở một bên khác.

Tiêu Hoành Vũ bị đạn bắn trúng vào đùi, hành động không còn được nhanh nhẹn nữa, may mà có Triệu Quán đỡ lấy hắn, mới không đến mức ngã sấp xuống.

Thường Toàn đội mưa đạn xông qua đó, đạp văng chiếc kệ sách đã vỡ nát, vươn tay vào bên trong, “Mau ra đây.”

Bùi Huỳnh đang khoác một chiếc áo choàng trẻ em dạ quang, đạn bắn lên trên đó không hề lưu lại bất kỳ dấu vết nào.

Thế nhưng chiếc áo choàng sắp mất đi độ bóng......

Bùi Huỳnh là người đầu tiên vươn tay ra bắt lấy hắn.

Tuy nhiên tay của cô ta vừa chạm vào hắn, kết quả giây tiếp theo lại bị hất văng ra.

Một bàn tay khác đặt lên, Thường Toàn theo bản năng nắm chặt lấy, kéo mạnh người về phía bên này.

Bùi Huỳnh bị kéo giật ra, cơ thể ngửa ra sau ngã nhào, trơ mắt nhìn Tiêu Hoành Vũ giành trước mặt mình bị kéo qua đó.

Lửa giận của Bùi Huỳnh bùng lên ngùn ngụt, cô ta tóm chặt lấy cái chân còn chưa kịp qua của Tiêu Hoành Vũ, giật mạnh về phía sau.

Chân của Tiêu Hoành Vũ vốn dĩ đã bị thương, bị giật mạnh một cái như vậy, đau đớn kêu thảm thiết một tiếng.

Mà Thường Toàn không lường trước được phía sau đột nhiên lại có một lực kéo mạnh như vậy, không giữ chặt được.

Tiêu Hoành Vũ ngã nhào trở lại phía đối diện.

“Á á á!”

Chân của Tiêu Hoành Vũ bị một khúc gỗ gãy đâm xuyên qua, lại một lần nữa hét lớn lên.

Bùi Huỳnh giẫm lên người Tiêu Hoành Vũ làm bàn đạp, trực tiếp nhào về phía đối diện, lăn một vòng trên mặt đất, tiếp đó lấy đà đứng dậy, đội mưa bom bão đạn không thèm ngoái đầu lại mà xông thẳng về hướng cầu thang.

......

......

Kim Yếm từ chiếc cầu thang chật hẹp đi lên, bước vào căn phòng trống rỗng đang chiếu phim.

Lúc này nơi đây vẫn đang chiếu phim, tuy nhiên ở phía trên và bốn phía căn phòng này, đã được bố trí dày đặc vũ khí.

Kim Yếm vừa bước vào, tất cả các nọng súng đồng loạt nhắm thẳng vào nàng.

Giây tiếp theo, các họng súng đồng thời phun ra những luồng lửa chói lọi, đạn bay dày đặc xối xả trút xuống hệt như một trận cuồng phong bạo vũ.

Kim Yếm dùng cái bóng tạo thành một bức bình phong, trực tiếp băng ngang qua ngay chính giữa.

Kim Yếm rất nhanh đã đến được phòng điều khiển toàn là màn hình lúc nãy.

Bước qua cánh cửa đó, sự tấn công liền dừng lại.

Đây là khu vực cốt lõi của tháp trung tâm, ‘Tiểu Viên’ kẻ khống chế Gia viên chính là ở chỗ này, hiển nhiên không thể bị phá hủy.

Cho nên đây là một khu vực an toàn.

Kim Yếm vừa vào cửa liền nhìn thấy sinh môn tràn ngập cảm giác công nghệ đứng sừng sững bên cạnh bảng điều khiển.

Kim Yếm đi thẳng một mạch về phía sinh môn.

Nàng vừa mới bước chân vào trong sinh môn, Thôi Dược và Bùi Huỳnh lần lượt kẻ trước người sau bước vào, hai người đều có chút chật vật thê thảm.

Chiếc áo choàng trên người Bùi Huỳnh bị bắn rách bươm, giống hệt một đứa trẻ quá tuổi đang chạy nạn.

“Sinh môn!” Bùi Huỳnh nhìn thấy cánh cửa, đôi mắt tức thì sáng rực lên.

Thôi Dược không nhìn sinh môn, mà là đứng ở cửa, ngóng nhìn ra bên ngoài, thần tình căng thẳng xen lẫn lo âu.

Đã mất đi hai đồng bạn rồi, Thường Toàn không thể lại xảy ra chuyện nữa.

Mãi cho đến khi nhìn thấy bóng dáng quen thuộc đó xuất hiện trong màn mưa đạn, hắn mới thở phào nhẹ nhõm.

Thôi Dược tiếp ứng Thường Toàn ngay tại cửa.

Lao vào trong cửa, toàn thân Thường Toàn lập tức buông lỏng, cả người dựa hẳn vào người Thôi Dược.

Bám theo sau Thường Toàn là Triệu Quán.

Thôi Dược không nhìn thấy phía sau còn người nữa: “Còn một người nữa đâu?”

Sắc mặt Triệu Quán không được tốt cho lắm, ánh mắt liếc về phía Bùi Huỳnh.

“Nhìn cái gì mà nhìn!” Bùi Huỳnh vừa cắm đầu chạy về phía sinh môn, vừa trừng mắt đáp trả, “Là anh ta kéo tôi trước! Đó đều là do anh ta tự chuốc lấy!!”

Bùi Huỳnh chạy nhanh như bay, thậm chí trực tiếp vượt qua Kim Yếm, chạy thục mạng về phía trước lối đi.

Chỉ cần đăng xuất, đối phương có muốn bắt cô ta cũng chẳng tìm thấy.

Cô ta còn không quên ngoái đầu lại vẫy vẫy tay với Kim Yếm: “Cảm ơn đại lão!”

Triệu Quán chằm chằm nhìn theo bóng lưng của Bùi Huỳnh, không hề đuổi theo, hiển nhiên cũng biết xác suất đuổi kịp Bùi Huỳnh là rất thấp.

Kim Yếm nhìn Bùi Huỳnh đang chạy xa dần, tan biến vào trong quầng sáng lấp lánh.

Nàng cũng không chờ đợi những người phía sau, mà cất bước đi về phía trước.