Cổng lớn Dục viên số 08.
Mấy chiếc xe dừng ở bên ngoài cửa, dẫn đầu là một chiếc xe con, phía sau là các xe tải chở hàng.
Từ trên xe con bước xuống một người đàn ông, gã kẹp tập văn kiện vào nách, đi đến chỗ trạm gác cổng, gõ gõ vào cửa kính của phòng trực.
Cửa kính đẩy ra, để lộ một khuôn mặt người.
Người đàn ông nhìn đối phương, thốt lên một tiếng "Ê": "Các người thay người rồi à?"
Người trong phòng trực là nhân viên chăn nuôi vừa mới thay bộ quần áo an ninh vào.
Hắn chỉ gật đầu, không nói gì, đưa tay ra phía gã.
Người đàn ông nhíu mày, chằm chằm nhìn hắn không biết đang nghĩ gì, một hồi lâu mới rút tập văn kiện kẹp dưới nách đưa vào trong.
Nhân viên chăn nuôi giả vờ giả vịt lật lật văn kiện, sau khi xác định số lượng và chữ ký bên trên đều khớp với tờ giấy trong tay mình, hắn đóng dấu vào văn kiện rồi đưa trả lại, ra hiệu cho người đàn ông có thể vào trong.
Người đàn ông hỏi: "Không kiểm tra sao?"
Tim nhân viên chăn nuôi nảy lên một cái, nhưng não bộ phản ứng rất nhanh, chỉ tay vào bên trong: "Lái vào bên trong mà kiểm tra."
"Ồ."
Người đàn ông không nói gì thêm, quay trở lại xe, lái vào từ cổng lớn.
Nhân viên chăn nuôi vội vàng gọi người tới, chuẩn bị kiểm tra.
Những nhân viên an ninh mới nhậm chức này chưa từng qua đào tạo, nhưng bọn họ thường xuyên nhìn thấy tác phong của đám an ninh cũ.
Chỉ cần giữ vẻ nghiêm nghị, ít nói là được.
Mọi người căng thẳng mặt mày, tiến hành kiểm tra xe một lượt.
"Mẹ Mạnh đâu?" Trong lúc chờ đợi kiểm tra, người đàn ông nhìn thấy Kim Yếm và 1034 cầm văn kiện đứng ở phía bên kia, chủ động đi tới.
1034 giữ vẻ mặt cứng nhắc nói: "Đêm nay mẹ Mạnh có việc, việc bàn giao do tôi phụ trách."
Cô ta lắc lắc tập văn kiện trong tay: "Văn kiện của mẹ Mạnh đã ký xong rồi, các anh tiếp nhận hoàn tất, không có vấn đề gì thì có thể đóng dấu rồi kéo đi."
Dù sao 1034 cũng là nhân viên cũ, rất quen thuộc quy trình bàn giao.
Bình thường khi xuất hàng ở khu vực chăn nuôi, cô ta cũng sẽ theo sát bên cạnh mẹ Mạnh, nghe thấy mẹ Mạnh nói chuyện như thế nào.
Lúc này ứng phó lại, ngược lại trông cũng rất có dáng có hình.
"Mẹ Mạnh có việc gì quan trọng đến mức ngay cả bàn giao cũng không có thời gian thế."
1034 nhìn quanh quất, ra hiệu cho người đàn ông ghé sát lại một chút.
Đợi người đàn ông lại gần, 1034 ra vẻ thần thần bí bí nói: "Chuyện của giống Nha."
"Ồ." Người đàn ông hiểu ra, "Vậy thì quả thực là rất quan trọng rồi."
Giống Nha liên quan đến tương lai của cả Dục viên, tự nhiên quan trọng hơn việc bàn giao nhiều.
Người đàn ông chuyển chủ đề, trò chuyện về Nha nhân: "Đợt Nha nhân lần này thế nào?"
"Cũng được lắm, chất lượng của Dục viên chúng tôi có bảo đảm mà."
Người đàn ông gật đầu công nhận: "Đó là điều chắc chắn, dù sao các người năm nào cũng có danh hiệu Top 10 Dục viên."
"Đúng thế."
Trong ngữ khí của 1034 đầy vẻ tự hào.
Vinh quang và chất lượng của Dục viên đều liên quan đến tiền lương của nhân viên chăn nuôi.
Nuôi ra được Nha nhân chất lượng cao, nhân viên chăn nuôi cũng được thơm lây.
Tự nhiên là một chuyện đáng để kiêu ngạo.
Người đàn ông thở dài một tiếng: "Mấy năm nay chất lượng Nha nhân trên thị trường càng ngày càng kém, tỷ lệ phát bệnh điên cũng càng ngày càng cao, mấy ngày trước còn xảy ra chuyện, chết không ít cư dân đâu......"
1034: "Mẹ Mạnh cũng từng nói chuyện này, bảo chúng tôi lúc chăn nuôi phải chú ý, đứa nào có bệnh đều xử lý hết."
Người đàn ông và 1034 trò chuyện bâng quơ vài câu.
Kim Yếm đứng một bên lắng nghe, không hề chen lời.
Đợi đến khi kiểm tra kết thúc, bắt đầu bốc hàng, sau khi người đàn ông qua đó chỉ huy, Kim Yếm mới hỏi 1034.
"Bệnh điên là cái gì?"
1034: "Chính là ăn phải những loại thịt Nha mang bệnh đó, thì có khả năng sẽ xuất hiện bệnh điên."
"Biểu hiện cụ thể là gì?"
"Điên khùng a, thấy người là cắn, còn không chữa khỏi được, không quá mấy ngày là sẽ chết ngỏm."
1034 khựng lại một chút, lại có chút cười trên nỗi đau của người khác.
"Người thượng đẳng ăn tốt quá, cũng không hẳn là chuyện tốt."
......
......
Người đàn ông có lẽ có chút hoài nghi điểm không đúng, nhưng thủ tục đầy đủ, giữa chừng cũng không xảy ra vấn đề gì.
Cuối cùng người đàn ông vẫn ký tên đóng dấu, kéo Nha nhân rời đi.
Đợi cổng lớn đóng lại, cái lưng đang căng thẳng của 1034 mới猛 (mạnh) buông lỏng một cái.
"Hù...... cuối cùng cũng kết thúc rồi, dọa chết tôi mất, may mà không bị người ta phát hiện."
Những nhân viên chăn nuôi đóng giả an ninh cũng vây lại.
Bọn họ hệt như vừa đánh thắng một trận đại chiến, trên mặt lộ ra nụ cười vui vẻ, bảy mồm tám mỏ cảm khái lên.
"Cư nhiên thật sự qua mặt được, quá là bất khả tư nghị."
"Nếu không phải 1034 kiếm được đơn xuất hàng của mẹ Mạnh, e là không dễ dàng như vậy đâu."
"Vậy tiếp theo phải làm sao?"
"Còn một số nhân viên chăn nuôi nhất định phải khống chế lại, đặc biệt là đám tay sai, còn có bọn gió chiều nào che chiều nấy nữa."
"Chúng ta chẳng lẽ không nên chúc mừng bằng một bữa ăn ngon trước sao?"
"Đúng! Nên tận hưởng khoái lạc kịp thời, để chúng ta cũng được nếm thử những ngày tốt đẹp muốn ăn thịt lúc nào thì ăn như người thượng đẳng."
NPC trong phó bản này không coi Nha nhân là người, đó chỉ là một loại thức ăn.
Cho nên khi bọn họ bàn luận, giống như đang bàn luận về một loại thực phẩm bình thường.
Từ phẩm chất đến cảm giác khi ăn......
Kim Yếm nghe mà có chút ghê tởm, gọi 1034 đi: "Trước tiên khống chế những người khác trong Dục viên lại, đứa nào không phục tùng quản lý thì trực tiếp xử lý đi. Ngoài ra bảo người ta lùng sục trong Dục viên một chút, nếu tìm thấy Nha nhân bỏ trốn, thì đưa người đến gặp ta."
"Nha nhân bỏ trốn?" Trước đó 1034 chưa vào Khu dục giống, cũng không biết tình hình bên trong thế nào, nghe thấy lời này, trực tiếp kinh hãi.
"Đừng có hốt hoảng như vậy."
"...... Nha nhân chạy mất rồi cơ à!"
Kim Yếm ngữ khí bình thản nói: "Chạy hai đứa thôi mà, Khu dục giống còn nhiều lắm."
"!!!"
Đó đều là tài sản của Dục viên đấy!
Một đứa cũng không được chạy!!
1034 phong phong hỏa hỏa xoay người, gọi người đi lùng sục Nha nhân bỏ trốn.
Kim Yếm thì quay trở lại Khu dục giống.
......
......
Dưới màn đêm, những bức tường cao của Dục viên hệt như thiên tiệm, khó lòng vượt qua.
Hai bóng người đang xuyên qua lối đi giữa những bức tường cao, bóng của họ thỉnh thoảng lại hòa vào trong bóng tối.
"Đường cụt, lại là đường cụt...... Chết tiệt, cái nơi này sao giống như mê cung vậy!!"
Đứng ở giữa lối đi tường cao, tầm nhìn bị hạn chế, bọn họ đã chạy đi chạy lại trong này rất lâu rồi.
"Quay lại đi, đi theo hướng khác."
"Sao đến một tên NPC cũng không có thế này, bắt một tên dẫn đường cũng tốt......"
"Mẹ kiếp, bên này cũng là đường cụt."
"Cái nơi quỷ quái này là mê cung à?"
"Đằng kia có người!"
Bọn họ vừa rẽ ngoặt, phía trước đột nhiên xuất hiện người, chỉ tay vào bọn họ hét lên một tiếng đại khiếu.
Hai người giật mình, theo bản năng quay đầu chạy.
Chạy được vài mét, một trong hai người dừng lại, gọi người kia lại mắng nhiếc: "Không đúng, chúng ta chạy cái gì chứ! Bắt bọn chúng dẫn đường a!!"
Nói xong, tên đó quay đầu lao về phía những người đang xông tới chỗ bọn họ.
......
......
"1034, hai tên Nha nhân đó đã bắt cóc người của chúng ta, đang dẫn họ di chuyển về phía cổng lớn."
Có người vội vã chạy đến trước mặt 1034 báo cáo.
"Cái gì?!"
1034 tức khắc ngồi không yên, nhấc chân chạy về phía cổng lớn.
Không đúng......
"Đi gọi 1587!"
Cô ta dặn dò một người chơi khác, "Nàng đang ở Khu dục giống!"
"Được."
1587 tham gia toàn bộ quá trình, nhưng nàng không hề nói năng gì nhiều.
Ấn tượng của những người khác về 1587 vẫn còn dừng lại ở mức 'đầu óc không được linh quang cho lắm', 'kẻ đi theo nhỏ của 1034'.
Mặc dù không hiểu dụng ý của 1034 khi đi gọi nàng.
Nhưng lúc này đương nhiên là người của mình càng nhiều càng tốt, cho nên người đó không hỏi nhiều, xoay người chạy đi gọi người.