Npc Đang Run Sợ Trò Chơi Gian Nan Chạy Trốn
Chương 518: Ma Thần Thí Luyện · Đầu Ta Thật Là Chóng Mặt
Cuộc thi kỹ thuật chăn nuôi Nha nhân là thi đấu tại hiện trường, mà nhân viên chăn nuôi như 1034 không có tư cách đi xem trực tiếp, chỉ có thể thông qua tivi để theo dõi.
Cuộc thi mỗi năm đều diễn ra vô cùng kịch liệt.
Kỹ thuật chăn nuôi được so sánh trên hai phương diện: chu kỳ sinh trưởng và chất lượng Nha nhân.
Chu kỳ sinh trưởng càng được nén ngắn lại, chất lượng Nha nhân càng cao thì càng tốt.
Dục viên số 08 chưa từng thực sự giành được vị trí thứ nhất, nhưng cũng chưa bao giờ bị rớt khỏi Top 10.
“Chu kỳ sinh trưởng của Dục viên chúng ta rơi vào khoảng 4 ngày, như Dục viên số 3 chu kỳ sinh trưởng đã ổn định ở mức 3 ngày rồi, cho nên vị trí số một cơ bản đều thuộc về Dục viên số 3.”
“Cái ‘cung ứng đặc biệt’ này chỉ cái gì?” Nàng ở chỗ này đến cơm còn chẳng có mà ăn, đám bên ngoài đã được ăn đồ cung ứng đặc biệt rồi!
1034 hồ nghi trừng mắt nhìn Kim Yếm: “Cô bị làm sao vậy hả, sao cái gì cũng không biết nữa thế.”
Kim Yếm tựa vào ghế giám đốc, hai tay đan chéo đặt trước ngực, thần thái tự nhiên nói: “Ta là một đồ ngốc.”
“......”
1034 muốn nói lại thôi, rồi lại định nói nhưng lại thôi.
Cuối cùng như thể cạn lời mà thở dài một tiếng: “Cung ứng đặc biệt là chỉ việc có thể cung cấp thịt Nha cho nhóm người nắm quyền ở Gia viên, có được sự công nhận của bọn họ, cư dân tự nhiên cũng sẽ càng thêm tin tưởng.”
Kim Yếm hiểu ngay tức khắc.
Thương nhân hoàng gia (Hoàng thương) chứ gì.
“Cô có muốn làm viên trưởng không?”
Mũi dùi câu chuyện của Kim Yếm đột ngột chuyển hướng, nhanh đến mức 1034 còn chưa kịp phản ứng, mấy chữ đó đã giống như mũi khoan điện khoan thẳng vào trong não cô ta.
“Tôi chẳng phải vừa nói rồi sao, viên trưởng là do cấp trên bổ nhiệm, không phải ai muốn làm là làm được.”
“Không để bọn họ phát hiện ra mẹ Mạnh đã chết là được rồi mà.”
“Làm sao có thể chứ!” Dục viên lớn thế này, chỗ nào cũng cần đến mẹ Mạnh, nửa ngày không thấy người thì có thể nói là mẹ Mạnh đi ra ngoài, nhưng một ngày, hai ngày thì sao?
Hơn nữa chuyện làm ăn của Dục viên đều do một tay mẹ Mạnh lo liệu, bên ngoài liên lạc không được với mẹ Mạnh, chỉ cần kiểm tra một chút là sẽ phát hiện ra mẹ Mạnh đã chết rồi.
Đúng vậy, mặc dù Kim Yếm đã dùng máy đo để hủy bỏ cảnh báo.
Nhưng nếu có người đi điều tra, vẫn sẽ phát hiện ra sự thực về cái chết của mẹ Mạnh.
“Không thể giấu giếm được đâu......”
Kim Yếm giơ tay ra hiệu dừng lại: “Cô đừng quản những thứ này, cô chỉ cần nói, có muốn làm viên trưởng không thôi.”
“......”
Nói thật lòng, 1034 đương nhiên là muốn rồi.
Ai mà muốn làm một nhân viên chăn nuôi cơ chứ.
Có việc bẩn việc nặng gì đều là họ làm, lại chẳng được gì tốt đẹp, động một tí là bị mắng, bị đổ vỏ.
Nha nhân chết, cũng phải tính lên đầu họ, lương một tháng trừ sạch cũng chẳng còn được mấy đồng.
Đến cả ăn cơm cũng chỉ cung cấp bữa sáng và bữa tối —— mặc dù bữa sáng và tối không giới hạn số lượng, nhưng dựa vào cái gì mà tước đoạt quyền được ăn trưa của họ chứ.
Tước đoạt quyền ăn trưa thì cũng thôi đi, đồ ăn lúc nào cũng chỉ có mấy món đó, cả năm trời cũng chẳng được ăn thịt mấy lần.
“Muốn làm là được, từ bây giờ cô chính là viên trưởng.”
1034 đầy dấu hỏi chấm: “Ai nói vậy?”
“Ta nói.”
“Cô tính là cái gì cơ chứ?”
Viên trưởng mà là một câu nói của nàng có thể quyết định được sao...... Được rồi, nàng có thể.
1034 nhìn chằm chằm vào con dao chắn ngang trước mặt mà im lặng, 1587 thật sự là điên triệt để rồi.
Phải tìm cơ hội......
Ý nghĩ trong đầu 1034 còn chưa thành hình, Kim Yếm đã bắt đầu giao nhiệm vụ: “Việc đầu tiên khi trở thành viên trưởng là giải quyết vấn đề an ninh của Dục viên, chúng ta không thể giao phó sự an toàn cho người ngoài được.”
“Giải quyết thế nào?” Viên trưởng bị ép nhậm chức 1034 hai mắt mờ mịt.
Nhân viên an ninh của Dục viên đều là cư dân đấy!
Không phải hạng người kém chất lượng như bọn họ đâu!
Bất kể là sức mạnh bản thân bọn họ hay là vũ khí trong tay, đều không phải là thứ các nàng có thể đối phó nổi!
“Bỏ thuốc a.” Kim Yếm nói một cách phong đạm vân khinh, “Dùng não một chút đi.”
“......”
Được!
Cứ cho là bước này hoàn thành đi.
“Vậy nhân viên an ninh dùng ai? Tôi đi đâu mà tìm được người của mình chứ?”
“Cô ở Dục viên lâu như vậy, không có lấy mấy người bạn sao?” Kim Yếm liếc nhìn cô ta một cái.
“Bạn của tôi...... họ đều là người kém chất lượng.”
“Người kém chất lượng thì sao chứ?” Kim Yếm khẽ hừ một tiếng, “Đừng có kỳ thị chủng tộc, người kém chất lượng cũng có thể xông pha ra một mảnh trời, để đám người bên ngoài nhìn cho kỹ vào.”
Làm sao có thể chứ!!
1034 giữ những lời này trong miệng, nhưng cô ta cũng hiểu rõ, chỉ có thể nói suông cho bõ ghét, phát tiết một chút thôi.
Thực tế là căn bản không khả thi.
Cô ta có thể tích đủ tiền, có được thân phận cư dân, rời khỏi Dục viên ước chừng đã phải dùng hết toàn lực và mọi sự may mắn rồi.
Nhưng bây giờ không phải là lúc cô ta được lựa chọn.
Mà là đồ điên này đang ép cô ta phải làm.
......
......
Trời dần tối xuống, 1034 lợi dụng bóng đêm, chuyển mẹ Mạnh đến khu vực chăn nuôi mà cô ta phụ trách, sử dụng hệ thống xử lý vô hại hóa để tiêu hủy thi thể.
Nhìn dòng chữ ‘Đã hoàn thành’ hiển thị trên máy móc, 1034 trút được một gánh nặng trong lòng.
Thi thể đã xử lý xong rồi......
Nhưng tiếp theo còn một đống chuyện phiền phức đang chờ đợi cô ta.
1034 chậm rãi hít vào một hơi, xoay người rời đi, cầm thẻ danh tính của mẹ Mạnh bước vào nhà bếp, lấy lý do mẹ Mạnh yêu cầu cô ta đến kiểm tra để nán lại trong bếp một lát.
Đồ ăn của nhân viên an ninh và hạng người kém chất lượng như bọn họ là không giống nhau.
Cho nên cô ta không cần lo lắng bỏ nhầm thuốc.
1034 nhìn chằm chằm người ta mang thức ăn đi đưa cho nhân viên an ninh, cô ta lập tức chạy về văn phòng mẹ Mạnh.
“1587, bọn họ đi đưa cơm rồi.”
“Cơm của ta đâu?”
“...... Lúc nào rồi mà cô còn nghĩ đến chuyện ăn hả!” 1034 đè nén giọng nói mà gầm lên.
Kim Yếm ngồi trên ghế giám đốc thong thả xoay vòng vòng, giọng nói lơ lửng rơi vào tai 1034.
“Ăn cơm không tích cực, đầu óc có vấn đề.”
“......”
“Đi lấy cơm cho ta.” Kim Yếm chỉ huy cô ta một cách lý sở đương nhiên.
“......”
Được thôi!
1034 xoay người lại chạy đi.
Bây giờ đúng là thời gian ăn cơm, 1034 trực tiếp đến nhà ăn lấy một phần cơm, bước ra khỏi nhà ăn lại chạy ngược vào lấy thêm một phần cho mình.
Quỷ mới biết tối nay còn bao nhiêu việc nữa......
1034 mang cơm về, cô ta ăn vài miếng là xong bữa, nhưng Kim Yếm lại ăn cơm kiểu nhâm nhi chậm chạp, khiến cô ta sốt ruột đi đi lại lại.
“Xong chưa hả?”
“Ăn cơm thì cứ ăn cơm đi, cô bày biện khay đĩa làm cái gì?”
“Cô ăn nhanh lên một chút.”
“Có thể nhanh hơn được không......”
Kim Yếm ghét cô ta quá ồn ào, trực tiếp dùng cái bóng bịt miệng cô ta lại.
Ban ngày 1034 đã bị cái thứ này bịt miệng một lần, cô ta không biết đó là cái gì, nhưng cô ta có thể cảm nhận được thứ này không dễ chọc vào.
1587 cũng không biết lấy đâu ra loại công nghệ cao này nữa......
Đợi đến khi kẻ kia khó khăn lắm mới ăn xong, nàng vẫn còn ở đó bày biện khay đĩa......
Kim Yếm xếp đũa ngay ngắn khít rịt, lúc này mới buông lỏng miệng 1034 ra: “Đi thôi, đi xem thử.”
......
......
Nhân viên an ninh chỉ phụ trách tuần tra toàn bộ vòng ngoài của Dục viên, người của họ đều ở vòng ngoài cùng.
Mặc dù cách khu vực chăn nuôi và tòa nhà văn phòng khá xa, nhưng khó tránh khỏi sẽ có nhân viên đi ngang qua.
Nếu phát hiện nhân viên an ninh xảy ra chuyện, bọn họ sẽ lập tức kéo còi báo động ngay lập tức.
Kim Yếm không vội là vì thuốc mà 1034 bỏ là do nàng đưa.
Đó là thứ mà ba con chuột chũi đưa cho nàng, cách thức phát huy tác dụng có chút đặc biệt.
Đợi đến khi Kim Yếm thong dong đi tới, nhân viên an ninh vẫn đang đứng thẳng tắp ở đó.
“Bọn họ...... không sao cả?” 1034 quay đầu nhìn Kim Yếm, “Thuốc cô đưa không phải là hết tác dụng rồi chứ.”
Kim Yếm khoanh tay, hất cằm về phía bên kia: “Cô đi qua chỗ bọn họ mà hét lên ‘Á, đầu ta thật là chóng mặt’.”
1034: “???” Có bệnh à?
“Đi đi, nhìn ta làm cái gì.”
“Thật sự phải đi?”
“Ừm.”
“......”
1034 bước một bước lại ngoái đầu nhìn ba lần, trong lòng không khỏi nghi ngờ, nàng không phải cố ý trêu chọc mình đấy chứ?
---