“Cái này phải để các người tự mình điều tra kỹ rồi.”
Kim Yếm làm sao biết kẻ đứng sau đang mưu tính cái mưu đồ xấu xa gì, tóm lại không phải thứ tốt lành gì là đúng rồi.
Vì cái trạm trung chuyển này mà nàng cũng thật là lao tâm khổ tứ.
Kim Yếm tự thấy mình đúng là vị thần lòng dạ quá mềm yếu.
Thế nên nàng ném lại câu nói đó rồi nghênh ngang rời đi.
Hạ Liên Chân và cái xác dưới đất nhìn nhau trân trối.
Cuối cùng nàng vẫn phải nhận mệnh mà xách cái xác đem về.
Phục Hi nhìn Hạ Liên Chân lôi một cái xác về, biểu cảm quái dị: “Liên Chân, cô làm cái gì thế này?”
Hạ Liên Chân cũng thấy số mình khổ: “369 đưa tới đấy.”
Phục Hi: “???”
Cả hai lại rơi vào trạng thái nhìn nhau trân trối.
Mãi một lúc sau Phục Hi mới tìm lại được giọng nói của mình: “Cô ta đưa một cái xác tới đây làm gì, định uy hiếp chúng ta à? Các người dạo này đắc tội cô ta sao?”
“Không có.”
Hạ Liên Chân tự rót cho mình một ly nước, nhấp một hụm cho nhuận họng rồi mới đem chuyện lúc nãy kể cho Phục Hi nghe.
Phục Hi cũng giống như Hạ Liên Chân, trong lòng tràn đầy nghi hoặc và không hiểu nổi.
Sự hiểu biết của họ về 369 vốn dĩ đã rất hạn chế.
Bây giờ chút hiểu biết ít ỏi đó dường như cũng trở nên không đáng tin nữa.
Phục Hi nén lại nỗi nghi ngờ đối với 369, bắt đầu cùng Hạ Liên Chân thảo luận về chiến đội Sơn Quỷ.
“Đã xác minh thân phận của kẻ này chưa?”
“Lúc về đã sai người đi tra rồi, chắc là sắp có tin tức thôi.”
Hạ Liên Chân vừa nói vừa mở bảng điều khiển trò chơi.
Vừa vặn, thành viên cấp dưới đã phát hiện ra tin mới.
“Tên này gọi là Quỷ Nhung, là đội trưởng phân đội thứ ba của chiến đội Sơn Quỷ... Tôi có nghe qua gã này, hắn là lão làng của chiến đội Sơn Quỷ rồi.”
Mấy phân đội đầu của chiến đội Sơn Quỷ đều là thành viên kỳ cựu từ thời sơ khai.
Cho dù là kẻ bổ sung vào sau này thì cũng là những người chơi có thực lực mạnh mẽ.
Phục Hi: “Những người hắn bắt đi đâu cả rồi?”
Hạ Liên Chân lắc đầu: “369 không nói, ước chừng cô ta cũng không biết...”
Phục Hi đau đầu day day thái dương: “Giờ người chết ngắc rồi, chúng ta tra kiểu gì đây?”
Nếu còn thoi thóp một hơi thì còn có thể dùng dị năng tìm kiếm ký ức để tìm manh mối.
Hai người nhìn cái xác dưới đất mà phát sầu.
Phục Hi luồn năm ngón tay qua mái tóc bạc, vuốt ngược ra sau, để lộ vầng trán cao đầy đặn.
Đôi mắt đen tĩnh lặng chậm rãi ngước lên nhìn Hạ Liên Chân: “Chiến đội Sơn Quỷ bắt nhiều người như vậy để làm gì? Bọn chúng muốn làm cái gì?”
Hạ Liên Chân: “Chuyện này không nhất định là do chiến đội Sơn Quỷ chủ mưu, liệu có phải là hành vi cá nhân của đám thuộc hạ cấp dưới không?”
Chiến đội Sơn Quỷ vốn chẳng có mấy quy tắc ràng buộc thành viên.
Lũ người đó chẳng đứa nào là hạng tốt lành gì.
“Khó nói lắm.” Phục Hi thở ra một hơi, “Để ta hẹn gặp Quỷ Phương Hoàn xem thử hắn có gì để nói không.”
Hạ Liên Chân: “Hỏi trực tiếp luôn sao?”
“Chứ còn gì nữa?” Phục Hi nhếch môi, “369 đâu phải hạng người kín tiếng, chính cô ta cũng nói Quỷ Phương Hoàn biết cái xác đang ở chỗ cô ta. Quỷ Phương Hoàn chắc chắn cũng biết cô ta mang xác đến chỗ chúng ta rồi, còn gì mà phải giấu giếm nữa?”
“Quỷ Phương Hoàn liệu có chịu thừa nhận chuyện này không?”
“Không quan trọng.” Phục Hi lắc đầu, “Quan trọng là quá trình chúng ta nói chuyện.”
“Được rồi.”
......
......
Quỷ Thị.
Quỷ Phương Hoàn dẫn theo vệ sĩ, phi nước đại xuyên qua lối đi u ám.
Chẳng biết đã chạy được bao xa, Quỷ Phương Hoàn hỏi đám vệ sĩ sau lưng: “Con chó điên đó đuổi tới chưa?”
“Đội trưởng, hình như là không có.”
“Hình như cái gì, rốt cuộc là có hay không.”
Đám vệ sĩ mất vài giây mới chắc chắn nói: “Đội trưởng, không có ạ.”
“Phù.”
Quỷ Phương Hoàn lập tức dừng bước, đám vệ sĩ phía sau suýt nữa thì tông thẳng vào người hắn.
Hắn quay đầu lại "cốp cốp" mấy phát vào đầu bọn chúng: “Chạy cái gì, chạy cái gì, tông trúng lão tử rồi này.”
Đám vệ sĩ rụt đầu chịu đòn, không dám hó hé một tiếng.
Quỷ Phương Hoàn thở hắt ra một hơi, hai tay chống nạnh, một lát sau như sực nhớ ra điều gì, vội vàng bỏ tay xuống, chỉnh đặn lại bộ vest đầy nếp nhăn của mình.
Quỷ Phương Hoàn chẳng biết mò đâu ra một chiếc gương, soi lấy soi để mất cả phút đồng hồ.
Xác định mấy sợi tóc độc nhất trên đầu vẫn còn nguyên, Quỷ Phương Hoàn mới thu gương lại, nhìn đám vệ sĩ vô dụng.
“Một con 369 mà dọa các ngươi thành ra cái bộ dạng này, nuôi các ngươi để làm gì không biết!”
Vệ sĩ: “......”
Chính ngài là người chạy nhanh hơn bất kỳ ai đấy ạ!
“Đội trưởng, đội trưởng!”
Có người từ xa chạy tới.
“Hớt hơ hớt hải cái gì thế?” Quỷ Phương Hoàn bực dọc mắng mỏ.
Người kia chạy tới gần, thở không ra hơi, hổn hển nói: “Hoành thúc, Hoành thúc tìm ngài.”
Quỷ Phương Hoàn khẽ nhướn mày: “Lão ấy ra khỏi phó bản rồi sao?”
“Phải, phải ạ.” Người kia nhanh chóng nói, “Hoành thúc đã gửi tin nhắn cho ngài nhưng ngài không trả lời, nên đặc biệt sai tôi tới tìm ngài.”
“Thế à? Ta không để ý...”
Quỷ Phương Hoàn vừa nói vừa mở bảng điều khiển trò chơi.
Quả nhiên thấy Hoành thúc đã gửi tin cho mình.
“Được rồi, ta biết rồi.” Quỷ Phương Hoàn bảo người kia, “Ta qua đó ngay đây.”
“Vâng ạ, vậy tôi đi trước đây.”
Quỷ Phương Hoàn dặn dò vệ sĩ: “Không được để con chó điên đó bước chân vào Quỷ Thị nữa!”
Vệ sĩ: “......”
Nếu cô ta cứ nhất quyết đòi vào thì bọn họ có cách gì được chứ?
Quỷ Phương Hoàn hớt hơ hớt hải đi gặp Hoành thúc.
“Hoành thúc, thúc tìm con có việc gì?”
Người đàn ông trung niên đứng bên cửa sổ quay người lại, khuôn mặt vuông vức, sắc diện lạnh lùng như sắt, trông hệt như vị giám luật khiến học sinh khiếp sợ ở trường học.
Hắn đẩy đẩy gọng kính đen trên sống mũi, ánh nhìn sắc lẹm như chim ưng sau lớp kính quét qua cái vẻ cà lơ phất phơ của Quỷ Phương Hoàn.
Tứ chi đang động đậy loạn xạ của Quỷ Phương Hoàn như bị thuần phục ngay tức khắc, ngoan ngoãn ép sát hai bên sườn.
Nhưng biểu cảm trên mặt thì chẳng mấy thu liễm, vẫn cứ cười hì hì: “Hoành thúc.”
Hoành thúc: “Ngồi đi.”
“Vâng.”
Quỷ Phương Hoàn trực tiếp nhảy phắt từ sau lưng vào ghế sofa, vơ lấy quả táo trên bàn trà cắn một miếng rộp rộp.
“Hoành thúc thúc tìm con làm gì thế?”
“Ngươi gặp 369 sao?”
“Vâng. Sao thúc biết?”
Hoành thúc ngồi xuống đối diện hắn, lạnh lùng hỏi: “Cô ta tới đây làm gì?”
Quỷ Phương Hoàn ngừng cắn táo, ngồi ngay ngắn lại: “Hoành thúc, thúc biết Canh Phụ là ai không?”
Sau lần gã kia tới tìm lần trước, hắn đã sai người điều tra xem cái tên Canh Phụ này là lai lịch thế nào.
Kết quả là chẳng tra được gì cả.
Hoành thúc lắc đầu: “Chuyện này có liên quan gì đến 369?”
“Cô ta bắt Quỷ Nhung, rồi Quỷ Nhung chẳng hiểu sao sau đó lại chết rồi.” Quỷ Phương Hoàn lại nằm ườn ra ghế, hai chân gác lên mép bàn trà, “Hình như có liên quan đến cái tên Canh Phụ này, 369 nói bọn chúng đã bắt người chơi.”
Quỷ Phương Hoàn nói xong lại tiếp tục gặm táo, nhưng dư quang vẫn liếc nhìn sắc mặt Hoành thúc.
Nhưng trên mặt Hoành thúc chẳng có chút cảm xúc thừa thãi nào, lòng Quỷ Phương Hoàn không khỏi đập thình thịch.
Chuyện này thực sự không liên quan đến Hoành thúc sao?
“Hoành thúc, thúc xem vụ Quỷ Nhung chết có nên tính lên đầu 369 không?” Quỷ Phương Hoàn hừ lạnh một tiếng, “Cô ta nói giết người của chúng ta là giết, thật quá coi thường chúng ta rồi.”
—— Mặc dù hình như không phải cô ta giết, nhưng không quan trọng, chết ngay dưới chân cô ta thì chính là cô ta giết rồi.
Hoành thúc trầm giọng cảnh báo: “Bớt trêu chọc nàng thôi.”
Quỷ Phương Hoàn: “Nhưng cô ta giết người của chúng ta mà.”
Hoành thúc liếc hắn một cái, Quỷ Phương Hoàn lập tức giơ một tay lên thề thốt: “Con thề, sẽ không trêu chọc con chó điên đó đâu.”